
“Các ông bỏ lưới mà đi theo Người.”
Bài Ðọc I: Rm 10, 9-18
“Lòng tin có là nhờ nghe, còn nghe thì dựa vào lời Ðức Kitô”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Nếu miệng ngươi tuyên xưng Ðức Giêsu là Chúa và lòng ngươi tin rằng Thiên Chúa đã cho Người từ cõi chết sống lại, thì ngươi sẽ được rỗi. Quả thế, tin trong lòng thì sẽ được công chính, tuyên xưng ngoài miệng sẽ được cứu rỗi.
Nhưng người ta kêu cầu thế nào được với Ðấng mà họ không tin? Hoặc làm sao họ tin được Ðấng họ không nghe nói tới? Nhưng nghe thế nào được, nếu không có người rao giảng? Mà rao giảng thế nào được, nếu không được ai sai đi? Như có lời chép rằng: “Cao quý thay chân những người rao giảng sự bình an, rao giảng tin lành!” Nhưng không phải mọi người đều suy phục Tin Mừng cả đâu. Vì Isaia nói rằng: “Lạy Chúa, nào có ai tin lời chúng con rao giảng?”
Vậy lòng tin có là nhờ nghe, còn nghe thì dựa vào lời Ðức Kitô. Nhưng tôi xin hỏi: Phải chăng họ đã không được nghe đến? Quả thật, tiếng của những vị đó đã vang dội ra khắp địa cầu, và lời của những đấng ấy được truyền đến tận cùng thế giới.
Ðáp Ca: Tv 18, 2-3. 4-5
Ðáp: Tiếng chúng đã vang cùng trái đất.
Xướng: Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa, thanh không kể ra sự nghiệp của Người. Ngày này nhắc nhủ cho ngày khác, đêm này truyền tụng cho đêm kia.
Xướng: Ðây không phải lời cũng không phải tiếng, mà âm thanh chúng không thể lọt tai. Nhưng tiếng chúng đã vang cùng trái đất, và lời chúng truyền ra khắp cõi địa cầu.
Alleluia: Ga 9, 19
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Các ngươi hãy theo Ta; Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những ngư phủ lưới người ta”. – Alleluia.
Tin Mừng: Mt 4, 18-22
“Các ông bỏ lưới mà đi theo Người”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, nhân lúc Chúa Giêsu đi dọc theo bờ biển Galilêa, Người thấy hai anh em là Simon, cũng gọi là Phêrô, và Anrê, em ông, cả hai đang thả lưới dưới biển, vì hai ông là ngư phủ. Người bảo hai ông rằng: “Các ngươi hãy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những ngư phủ lưới người ta”. Lập tức hai ông bỏ lưới đó mà theo Người. Ði xa hơn một đỗi, Người lại thấy hai anh em khác là Giacôbê con ông Giêbêđê, và Gioan em ông đang vá lưới trong thuyền với cha là Giêbêđê. Người cũng gọi hai ông. Lập tức hai ông bỏ lưới và cha mình mà đi theo Người.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
- Đức Giêsu bắt đầu chức vụ công khai bằng rao giảng Tin mừng về Nước Thiên Chúa. Tin mừng này rõ ràng ngày càng liên hệ đến bản thân và chức vụ của Ngài. Thời gian tại thế ngắn ngủi mà ý định mà mọi người khắp thế giới phải được nghe Tin mừng cứu độ. Vậy việc gọi và chọn môn đệ để huấn luyện và sai đi là cần thiết. Chúa gọi 4 môn đệ đầu tiên vào thời gian trước ngày rao giảng và làm phép lạ tại Capharnaum. Các ông này là những người bình thường chuyên nghề đánh cá, tính tình thì mộc mạc dễ thương, không có cao vọng.
- Chúa gọi Phêrô và Anrê, Giacôbê và Gioan
Từ Giuđêa trở về, các ông lại tiếp tục công việc thường nhật của các ông là đánh cá. Chính trong lúc đang hành nghề mà Chúa đã kêu gọi các ông. Các ông sinh sống bằng nghề đánh cá ở Biển hồ: dài 21 cây số và rộng 12 cây số, mang nhiều tên khác nhau: Biển hồ, hồ Gênêsareth hoặc biển hồ Tiberiade. Gọi là Tiberiade, vì vua Antipas muốn lấy lòng vua Tibère nên khi xây một thành phố ở Biển hồ đã lấy tên Tibère mà đặt. Tại đây, khi nghe tiếng Chúa gọi, các ông đã bỏ tất cả mà đi theo Chúa.
- Cách thức Chúa gọi
Chúa gọi các ông cách gọn gàng và đơn sơ: “Hãy theo Ta”. Vừa nghe, chúng ta thấy 4 ông này tưởng chừng bị thôi miên, vừa nghe một tiếng nói đã đứng lên theo ngay, không suy nghĩ, không tính toán.
Thật ra, bốn ông này không xa lạ gì với Chúa Giêsu. Ít ra, hai người đã biết Chúa Giêsu lúc ông Gioan Tẩy giả giới thiệu cho Anrê và Gioan khi Chúa Giêsu đi ngang qua “Đây là Con chiên Thiên Chúa, Đấng gánh tội trần gian”. Hai ông nghe xong liền đi theo Chúa Giêsu, đàm đạo với Ngài từ 4 giờ chiều tới tối. Sau đó, ông Anrê lại giới thiệu Simon cho Chúa Giêsu và Chúa đã nói với Simon: “Ngươi sẽ được gọi là Kê-pha” nghĩa là Đá.
Ta có cảm giác như Đức Giêsu có cái nhìn hết sức lôi cuốn. Ngài không nói: “Ta có một hệ thống thần học muốn đầu tư vào các ngươi, Ta có một số triết thuyết muốn các ngươi suy nghĩ, Ta muốn được thảo luận với các ngươi”. Nhưng Ngài chỉ phán: “Hãy theo Ta”. Tất cả đều bắt đầu bằng một xúc động từ thâm tâm, làm nảy sinh lòng trung thành không gì lay chuyển nổi.
Nói thế không có nghĩa là một khi đã theo Chúa Giêsu chẳng có ai suy nghĩ gì cả, nhưng phần đông chúng ta, theo Chúa Cứu thế như là “phải lòng”, là bắt đầu yêu vậy.
C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
“Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá.”
Trong tiếng Việt, danh từ “tiếng gọi” mang nhiều ý nghĩa: Từ những nghĩa thông thường như Mẹ gọi con, anh gọi em, cho đến những ý nghĩa cao quý hơn như: tiếng gọi của non sông đất nước, tiếng gọi của ái tình, hoặc “theo ơn gọi”…
Bài Tin Mừng hôm nay cũng thuật lại lịch sử một tiếng gọi. Tiếng gọi đó là: “Các ngươi hãy theo Ta. Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành ngư phủ lưới người ta”. Để đáp lại tiếng gọi này, Tin Mừng thuật tiếp: “Lập tức Simon và Anrê bỏ lưới mà theo Chúa. Sau đó Chúa cũng gọi hai người khác: Giacôbê và Gioan: hai ông cũng bỏ lưới và cha mình mà đi theo Chúa.
Đây là khởi đầu của một chuỗi những tiếng gọi, vì tiếng gọi này vẫn luôn được lặp đi lặp lại để kêu mời tất cả những ai tin vào Chúa: “Các ngươi hãy đi theo Ta” . Và cũng như thuở ban đầu, Chúa chờ đợi một sự đáp trả dứt khoát, từ bỏ tất cả và đi theo Ngài.
Từ bỏ là thái độ Chúa Giêsu chờ đợi nơi những ai quyết tâm đi theo Ngài. Tuy trường hợp phải bỏ nghề nghiệp, bỏ gia đình mà đi theo Chúa như các môn đệ trong bài Tin Mừng, chỉ được áp dụng cho một thiểu số như đi tu. Nhưng mà thái độ từ bỏ vẫn là điều kiện cần thiết của tất cả những ai muốn tin vào Chúa, dõi theo chân Chúa. Trước tiên là phải từ bỏ tâm trạng bệnh hoạn của một cuộc sống ích kỷ, hận thù, gian tham, ghen ghét, thiếu tình thương. Rồi phải từ bỏ ý riêng của mình, để luôn tuân theo ý Chúa, để sống trọn lời kinh “Vâng ý Cha dưới đất cũng như trên trời”.
Hôm nay mừng lễ Thánh Anrê, chúng ta hãy noi gương Ngài, lắng nghe được tiếng gọi của Chúa, và xin cho chúng ta đủ sức mạnh để mau mắn đáp lại tiếng gọi của Chúa, biết từ bỏ mọi ngăn trở trong cuộc sống để có thể sống yêu thương bác ái với tất cả mọi người.
D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Mừng lễ thánh Anrê tông đồ hôm nay, chúng ta cùng nhìn lại sứ mạng ơn gọi của gia đình dựa theo ơn gọi và sứ mạng của thánh Anrê.
Trước hết, ơn gọi và sứ mạng của Thánh Anrê.
Anrê cùng với Simon Phêrô là hai anh em sống nghề đi thuyền đánh cá. Ngày ấy đang khi cùng với Phêrô đi thả lưới, Chúa Giêsu đã đi ngang qua và đưa lời gọi sẽ quyết định cuộc đời các Ngài: Hãy theo tôi, tôi sẽ làm các anh thành các ngư phủ lưới người ta.
Đây không phải lần đầu Anrê đã gặp đấng cứu thế. Thỉnh thoảng Ngài có tới nghe Gioan Tẩy giả rao giảng trong sa mạc. Khi ấy Chúa Giêsu xuống Galilea và Gioan tẩy Giả đã nói: Đây là Chiên Thiên Chúa… Và Anrê có mặt ở đó với Gioan, đã biết được Người là Đấng thiên sai mong chờ. Gioan và Anrê lên đường theo Người xa xa vì họ cảm động và không dám tới gần. Nhưng Chúa Giêsu quay lại và nói với họ: – Các anh tìm chi vậy? Họ, những người chỉ tìm, chỉ muốn Chúa thôi đã thưa lại: – Thưa Thầy, thày ở đâu? Chúa Giêsu nói: – Hãy đến mà xem. Và cả hai đã ở với Chúa hôm ấy.
Khi trở về nhà Anrê đã nói với Phêrô: – Chúng tôi đã gặp được Đấng thiên sai. Từ đó hai anh em đã bỏ chài lưới để tới gần Chúa Giêsu. Họ nghe Người và thần tính của Người dần dần rọi sáng tâm hồn họ. Ở tiệc cưới Cana, Anrê đã thấy Chúa Giêsu biến nước thành rượu và lần đầu tiên thấy tỏ lộ vinh quang thần linh của Ngài. Thế là sau biến cố ấy Chúa Giêsu đã gọi hai anh em bên bờ biển Galilea và họ đã bỏ mọi sự mà theo Chúa.
Thánh Anrê đã được nhắc nhớ nhiều lần trong các sách Tin Mừng của Chúa Giêsu. Ngài có năng khiếu đặc biệt là nối kết mọi người lại với nhau và đưa người ta đến với Chúa. Chính Anrê giới thiệu Đức Giêsu là đấng Kitô với em mình là Phêrô. Cũng chính ông dã dàn xếp để người Hy Lạp có cơ hội gặp Chúa Kitô. Trong phép lạ hoá bánh ra nhiều thì chính Anrê là người giới thiệu em bé có 5 chiếc bánh và 2 con cá.
Sau khi Chúa sống lại, các tông đồ nghe lời Chúa ở lại Giêrusalem để lãnh nhận Chúa Thánh Thần và sau đó ra đi loan báo Tin Mừng. Khi được Chúa gọi và trao cho sứ mạng, từ nay cuộc đời của Anrê thay đổi hoàn toàn. Anrê đã dành trọn cuộc đời cho ơn gọi theo Chúa. Từ một dân chài lưới trở thành người rao giảng Tin Mừng của Chúa cho muôn dân.
Thứ đến, bàn về ơn gọi và sứ mạng của những người làm chồng làm vợ trong gia đình:
Phải chăng mỗi người chúng ta cũng được Chúa mời gọi và trao cho một sứ mạng. Ơn gọi làm linh mục được gắn liền với sứ mạng mục tử của Chúa Kitô. Ơn gọi thánh hiến trong bậc tu trì là sống theo mẫu gương của Chúa và làm chứng cho Nước Trời mai sau. Một linh mục cũng sẽ tìm được hạnh phúc khi là người mục tử hy sinh cho đoàn chiên, khi thấy những vất vả của mình đem lại hạnh phúc cho tha nhân. Những người sống đời thánh hiến cũng chỉ tìm được bình an đích thực khi bước theo Chúa Kitô một cách trọn vẹn và chu toàn sứ mạng Chúa trao phó.
Ơn gọi hôn nhân gắn liền với sứ mạng sinh sản và giáo dục con cái…Và mỗi người chỉ có hạnh phúc thật sự khi sống đúng với ơn gọi và sứ mạng của mình. Một người gia trưởng trong gia đình sẽ tìm thấy niềm vui khi chu toàn bổn phận một người chồng, người cha trong gia đình. Người mẹ cũng gặp được hạnh phúc khi thể hiện sứ mạng làm mẹ trong việc sinh thành dưỡng dục con cái của mình trở nên những đứa con ngoan.
Từ khởi nguyên, khi TC đã tạo dựng nên con người, Chúa đã cho con người có nam có nữ để tạo nên một gia đình với trách nhiệm truyền sinh. Chúa cũng cho con người sự tự do, bình đẳng và thương yêu nhau trong cư xử. Nhưng con người đã sống ích kỷ, tạo ra sự bất bình đẳng, bất công trong cuộc sống và xã hội loài người đã phải trải qua nhiều cuộc đấu tranh khắc nghiệt để chống sự thống trị lên nhau, chống lại quan niệm mạnh được, yếu thua.
Trong cuộc sống, người ta thường cho rằng mạnh được yếu thua vẫn là chân lý, chỉ khi nào con người đạt đến trình độ rất cao, không thể lấy sức mạnh của mình áp đặt lên người đối diện, không thể lấy kinh tế để khẳng định mình, mà lấy tình người làm gốc thì mới xuất hiện một xã hội tốt đẹp mà chúng ta đang vươn tới. Để có hạnh phúc trong gia đình, người vợ, người chồng phải biết học cách sống chung để cùng nhau chia sẻ trách nhiệm, nơi đó vợ không đòi thông minh hơn chồng hay chồng thông minh hơn vợ, không chỉ dùng lý trí với nhau, mà phải dùng tình cảm. TC cho chúng ta một thân thể, khối óc và con tim, Chúa cũng cho chúng ta sự tự do, chúng ta phải chịu trách nhiệm về sự tự do đó. Nếu sự tự do không theo khuôn phép sẽ trở thành quá đáng, phải tự do vì người khác, vì hạnh phúc của vợ hay của chồng, tự do trong sự ràng buộc.
Người đàn ông trong xã hội hiện đại phải sống cho mọi người, trong đó phải sống cho vợ mình là người gần gũi nhất, phải biết cách sống cho vợ mình: thương vợ, biết vợ mình buồn vui lúc nào, không để vợ buồn, không lý gì một người gắn bó với mình, chia sẻ với mình mà mình lại đối xử bằng bàn tay, sự đánh đập, bạo lực, đó không còn là người đàn ông thời hiện đại. Đôi khi cần chấp nhận vợ càu nhàu và chú ý trong cách ứng xử để làm thế nào để vợ đừng càu nhàu nữa.
Phải nói rằng công lớn để gia đình hạnh phúc thuộc về người vợ. Để ngăn chặn thói gia trưởng của người đàn ông, cần phải học cách sống chung trong đời sống gia đình. Bản năng của người đàn ông là phái mạnh, khó mà thay đổi bản năng đó, khi sống chung với nhau, người vợ là ở thế yếu hơn người chồng nhưng không có nghĩa là thua thiệt, có thể yếu hơn nhưng lại là thắng. Ông cha ta dạy “nhu thắng cương”, và ông cha ta cũng đã dạy một cách không sai lầm rằng: “Chồng nói thì vợ bớt lời, cơm sôi nhỏ lửa chẳng đời nào khê” ; “Chồng tiến thì vợ phải lui, nếu mà đứng lại cái dùi vào lưng”.
Tóm lại, tính gia trưởng vốn mang đặc điểm áp đặt, thống trị do người đàn ông chi phối, nhưng để giữ được hạnh phúc gia đình thì phụ thuộc rất nhiều vào tài khéo léo ứng xử của người phụ nữ, với tứ đức Công, Dung, Ngôn, Hạnh, đã được các bà mẹ truyền thụ cho con gái qua bao đời. Sự khéo léo đó được thể hiện trong các công việc như thêu thùa, may vá, thùy mị trong lời ăn tiếng nói… và cả trong xử trí khi xảy ra tranh chấp.
Chúng ta hãy học cách của Anrê là nối kết mọi người thành bạn và giới thiệu họ đến với Chúa qua cách sống hòa thuận của gia đình mình. Nhờ ơn Chúa, qua những lời nói chứa chan hy vọng của chúng ta trong đời sống hằng ngày, nhiều người tiếp xúc với chúng ta sẽ tìm thấy Chúa Giêsu là Đấng luôn ở bên cạnh chúng ta. Chúng ta tìm được niềm vui khi bước theo Chúa, và vì đó, nhiều người khác cũng muốn chia sẻ hạnh phúc ấy với chúng ta.
