
“Thầy không đến để đem bình an, nhưng đem sự chia rẽ”
Bài Ðọc I: Gr 38, 4-6. 8-10
“Ngài đã sinh ra tôi làm người bất thuận sống trên vũ trụ”.
Trích sách Tiên tri Giêrêmia.
Trong những ngày ấy, các thủ lãnh tâu vua rằng: “Chúng tôi xin bệ hạ cho lệnh giết người này, vì nó cố ý nói những lời làm lũng đoạn tinh thần chiến sĩ còn sống sót trong thành này và toàn dân. Thực sự tên này không tìm hoà bình cho dân, mà chỉ tìm tai hoạ”. Vua Sêđêcia phán rằng: “Ðấy nó ở trong tay các ngươi, vì nhà vua không thể từ chối các ngươi điều gì”. Họ liền bắt Giêrêmia và quăng xuống giếng của Melkia con Amêlec, giếng này ở trong sân khám đường, họ dùng dây thả Giêrêmia xuống giếng. Giếng không có nước, chỉ có bùn, nên ông Giêrêmia sa xuống bùn.
Abđêmêlech ra khỏi đền vua và đến tâu vua rằng: “Tâu bệ hạ, những người này chỉ toàn làm những điều ác đối với tiên tri Giêrêmia, họ ném ông xuống giếng cho chết đói dưới đó, vì trong thành hết bánh ăn”. Vậy vua truyền dạy Abđêmêlech người Êthiôpi rằng: “Hãy đem ba mươi người ở đây theo ngươi, và kéo tiên tri Giêrêmia ra khỏi giếng trước khi ông chết”.
Ðáp Ca: Tv 39, 2. 3. 4. 18
Ðáp: Lạy Chúa, xin cấp tốc trợ phù con (c. 14b).
Xướng: Tôi đã cậy trông, tôi đã cậy trông ở Chúa, Người đã nghiêng mình về bên tôi, và Người đã nghe tiếng tôi kêu cầu.
Xướng: Người đã kéo tôi ra khỏi hố diệt vong, khỏi chỗ bùn nhơ; Người đã đặt chân tôi trên đá cứng, và đã làm vững bước chân tôi.
Xướng: Và Người đã đặt trong miệng tôi một bài ca mới, bài ca mừng Thiên Chúa chúng ta; nhiều người đã chứng kiến và tôn sợ, và họ sẽ cậy trông vào Chúa.
Xướng: Phần con, khốn khổ cơ bần, nhưng mà có Chúa ân cần chăm nom. Người là Ðấng phù trợ và giải thoát con, ôi lạy Chúa, xin Ngài đừng chậm trễ.
Bài Ðọc II: Dt 12, 1-4
“Chúng ta hãy kiên quyết xông ra chiến trận đang chờ đợi ta”.
Trích thư gửi tín hữu Do-thái.
Anh em thân mến, cả chúng ta, chúng ta cũng có một đoàn thể chứng nhân đông đảo như đám mây bao quanh, chúng ta hãy trút bỏ tất cả những gì làm cho chúng ta nặng nề và tội lỗi bao quanh chúng ta. Chúng ta hãy cương quyết xông pha chiến trận đang chờ đợi ta. Chúng ta hãy nhìn thẳng vào Ðức Giêsu, Ðấng khơi nguồn đức tin và làm cho nó nên hoàn tất; vì trông mong niềm vui đang chờ đón mình, Người đã chịu khổ giá, bất chấp sự hổ thẹn, và rồi lên ngự bên hữu ngai Thiên Chúa. Anh em hãy tưởng nghĩ đến Ðấng đã liều thân chịu cuộc tấn công dữ dội của những người tội lỗi vào chính con người của Ngài, ngõ hầu anh em khỏi mỏi mệt mà thất vọng. Vì chưng, trong khi chiến đấu với tội lỗi, anh em chưa đến nỗi phải đổ máu.
Alleluia: Ga 8, 12
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là sự sáng thế gian, ai theo Ta sẽ được ánh sáng ban sự sống”. – Alleluia.
Tin Mừng: Lc 12, 49-53
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy đã đến đem lửa xuống thế gian và Thầy mong muốn biết bao cho lửa cháy lên. Thầy phải chịu một phép rửa, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi hoàn tất. Các con tưởng Thầy đến để đem sự bình an xuống thế gian ư? Thầy bảo các con: không phải thế, nhưng Thầy đến để đem sự chia rẽ. Vì từ nay, năm người trong một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba người chống lại hai, và hai người chống lại ba: cha chống đối con trai, và con trai chống đối cha; mẹ chống đối con gái, và con gái chống đối mẹ; mẹ chồng chống đối nàng dâu, và nàng dâu chống đối mẹ chồng”.
SUY NIỆM
A/ 5 phút Lời Chúa
B/ TGM Giuse Vũ Văn Thiên
“LỬA VÀ GƯƠM”
CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN – NĂM C
Tổ chức Open Doors là một tổ chức quốc tế hơn 60 năm qua dấn thân hỗ trợ các Kitô hữu bị bách hại. Trong cuộc họp ngày 19-1-2022 tại Roma, Tổ chức này đã đưa ra các con số liên quan đến các cuộc bách hại Kitô hữu trên toàn thế giới. Theo đó, trong khoảng thời gian từ ngày 01-10-2020 đến 30-9-2021, có hơn 360 triệu Kitô hữu, ở 76 quốc gia đã bị “bách hại và phân biệt đối xử mạnh mẽ”, so với 340 triệu vào năm 2020. Từ 9 năm qua, bách hại tôn giáo ngày càng gia tăng. Năm 2021, gần 6 nghìn (chính xác là 5.898) Kitô hữu bị giết, tăng 24% so với năm 2020 (4.761 trường hợp) (Nguồn: Vatican News, bản tin điện tử ngày 20-1-2022). Những Kitô hữu này là nạn nhân của những xung đột và kỳ thị tôn giáo. Họ bị ngược đãi và giết chết, chỉ vì họ tin vào Đức Giêsu. Lửa và gươm mà Chúa Giêsu đã nói vẫn đi ngang qua Giáo Hội và qua cuộc đời của mỗi tín hữu. Thập giá vẫn đi ngang qua xã hội hôm nay.
Đức Giêsu đã dùng hình ảnh lửa và gươm để diễn tả những gian nan thử thách mà những ai tin vào Người sẽ phải trải qua. Khi nói đến lửa và gươm là người ta nghĩ đến chiến tranh, bạo lực, chia rẽ và xung đột. Những ai tin vào Đức Giêsu, phải dành cho Người một mối tình chung thuỷ và ưu tiên, đôi khi phải vượt lên những mối liên hệ huyết thống thiêng liêng. Trong thực tế, một số anh chị em trưởng thành xin gia nhập Đạo gặp chống đối gay gắt từ phía gia đình, anh chị em, vì những người này có thành kiến với Giáo Hội Công giáo. Có những người can đảm chấp nhận những mâu thuẫn để theo Đức Giêsu. Lửa và lưỡi gươm đang đi ngang qua cuộc đời của họ. Tuy vậy, với thời gian, lòng đạo đức và thiện chí tuân theo giáo huấn của Chúa Giêsu sẽ thuyết phục những người còn nghi ngại, và hoà bình đã trở lại. Niềm vui đong đầy khi việc theo Chúa Giêsu không còn là một mối nghi kỵ.
Nếu hôm nay chúng ta thấy những người tin vào Chúa bị bách hại, thì đây không phải là điều gì mới mẻ. Từ xa xưa trong lịch sử, các ngôn sứ, là những người được sai đi để nói lời Chúa cũng đã bị bách hại và bạc đãi. Ngôn sứ Giêrêmia là một trong những trường hợp đó. Ông sống ở thế kỷ thứ Sáu trước Công nguyên, trong một bối cảnh vô cùng phức tạp. Đó là thời dân Do Thái sắp sửa bị bắt đi đày ở Babylon. Thay vì những mưu đồ chính trị của vua và triều đình, Giêrêmia chuyển tải sứ điệp của Thiên Chúa, kêu sám hối và canh tân. Vì việc này, các thủ lãnh đã âm mưu giết ông, vì cho ông là người phản loạn, làm nản chí các binh sĩ. Giêrêmia là hình ảnh Đấng Cứu thế. Những gì đã diễn ra đối với ông, sau này cũng đã xảy đến với Chúa Giêsu. Các thượng tế và kỳ mục Do Thái đã tố cáo Chúa là phản loạn và âm mưu chính trị. Nếu ông Giêrêmia được kéo lên khỏi giếng, thì Đức Giêsu đã sống lại ra khỏi mồ, chiến thắng vinh quang. Qua đó, Chúa khẳng định với chúng ta, những ai trung tín với Người sẽ được vinh quang với Người.
Không chỉ nhìn lửa và gươm với khía cạnh tiêu cực. Lửa mà Chúa Giêsu đem đến trần gian là lửa tình yêu. Vì vậy mà Người khao khát mong cho lửa ấy bùng lên. Người mời gọi chúng ta cộng tác với Người để làm cho lửa yêu thương bừng cháy trong tâm hồn con người và nơi mọi nẻo đường xã hội. Gươm không chỉ để chém giết, nhưng còn để chúng ta biết phân định xấu tốt, để chúng ta sống trung tín với Chúa. Thánh Phaolô đã dùng hình ảnh lưỡi gươm để so sánh với sức mạnh của Lời Chúa: “Lời Thiên Chúa là lời sống động, hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi: xuyên thấu chỗ phân cách tâm với linh, cốt với tuỷ; lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người” (Dt 4,12). Nội dung Lời Chúa không phải chỉ khen ngợi mà còn phê phán. Chúa Giêsu khen ngợi những người có lòng tin vững vàng như người đàn bà goá, vị sĩ quan Rôma, nhưng cũng kịch liệt lên án sự giả hình khoe khoang nơi các luật sĩ và biệt phái. Người không ngại ngần gọi quận vương Hêrôđê là “con cáo già” khi ông này đe doạ trục xuất và giết Chúa (x. Lc 13,32). Người tuyên bố sẵn sàng lên Giêrusalem, dù biết rằng nơi đó những đau khổ đang chờ đợi Người.
Nếu Chúa Giêsu đã đi trên con đường thập giá, và đã cứu độ con người bằng cái chết trên thập giá, thì chông gai thử thách là điều đương nhiên đối với các môn đệ Người. Thánh Phaolô khuyên giáo dân Híp-ri: “Anh em hãy tưởng nhớ Đấng đã cam chịu để cho những người tội lỗi chống đối mình như thế, để anh em không sờn lòng nản chí”.
Hành trình Đức tin là hành trình theo Chúa. Đây là một hành trình liên lỉ suốt đời. Hình ảnh lửa và gươm không làm chúng ta nhụt chí, nhưng giúp chúng ta kiên trì trong Đức tin. Bởi lẽ chúng ta biết trước những gì sẽ chờ đợi chúng ta trước mắt: đó là gian nan thử thách, là những chông gai trong cuộc đời. Thế gian là bãi chiến trường. Đã bước vào trần gian là phải qua cuộc chiến đấu khốc liệt, không chỉ để mưu sinh, nhưng còn để nên hoàn thiện. Trong cuộc chiến này, người tín hữu không đơn lẻ, vì có Chúa ở cùng chúng ta. Hãy cùng tác giả Thánh vịnh hát lên lời kinh phó thác: “Thân phận con khốn khổ nghèo hèn, nhưng Chúa hằng nghĩ tới. Ngài là Đấng phù trợ, là Đấng giải thoát con”. Xin đừng quên rằng sau thập giá là phục sinh. Sau những cố gắng hy sinh là phần thưởng cao quý Chúa dành cho những ai yêu mến Ngài cách trọn vẹn.
C/ Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
HOÀNG TỬ BÌNH AN SAO LẠI MANG ĐẾN SỰ CHIA RẼ?
SUY NIỆM CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN – NĂM C
Lửa của Chúa Giêsu
Câu đầu tiên trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói: “Thầy đã đến đem lửa xuống thế gian và Thầy những mong biết bao cho lửa ấy cháy lên” (Lc 12). Gioan Tẩy giả đã giới thiệu Chúa Giêsu như “Ðấng sẽ đến để thanh tẩy trong Thánh Thần và trong lửa“. Hơn nữa, Người còn nói: “Lưỡi rìu đã sẵn gốc cây: cây nào không sinh quả lành sẽ bị chặt và quăng vào lửa” (Mt 3,10).
“Lửa” mà Chúa Giêsu nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay là “Lửa Thánh Thần“, lửa của tình yêu và lòng mến. Chúa Giêsu đến để cho những ai tin Người được đầy tràn Thần Khí Chúa. Người hằng mong lửa Thánh Thần sẽ xuống trên các môn đệ, vì đó là mục đích cuộc Giáng sinh cứu thế của Người.
Bình an của Chúa Giêsu
Đoạn Tin Mừng hôm nay chứa đựng một số lời được cho nghịch lý nhất chưa bao giờ được Chúa Giêsu nói với các môn đệ : “Các con tưởng Thầy đến để đem sự bình an xuống thế gian ư? Thầy bảo các con: không phải thế, nhưng Thầy đến để đem sự chia rẽ. Vì từ nay năm người trong một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba người chống lại hai, và hai người chống lại ba : cha chống đối con trai, và con trai chống đối cha; mẹ chống đối con gái, con gái chống đối mẹ; mẹ chồng chống đối nàng dâu, nàng dâu chống đối mẹ chồng ” (Lc 12, 51-53).
Chúng ta nghĩ sao đây khi mà sách Sáng thế mô tả Thiên Chúa sáng tạo con người trong cảnh bình an, nhưng con người muốn tự quyết định vận mệnh của mình ngược với Thánh ý Thiên Chúa, con người trở nên bất an và các mối tương quan của con người cũng không còn diễn ra trong trật tự và hòa hợp nữa (x. St 3,1-24). Tuy nhiên, Thiên Chúa hằng yêu thương con người và đã thiết lập giao ước bình an với con người : “Ta sẽ lập với chúng một giao ước bình an; đó sẽ là giao ước vĩnh cửu đối với chúng, Ta sẽ định cư chúng, cho chúng sinh sôi nảy nở ra nhiều và đặt thánh điện của Ta ở giữa chúng cho đến muôn đời” (Ed 37,26).
Chúa Giêsu được Isaia loan báo là Thái tử Hòa bình, và ngày sinh nhật của Người được các Thiên Thần chào đón với những lời ca tiếng hát : “Bình an dưới thế cho người thiện tâm“, (Lc 2, 14) và khi đi rao giảng, Người cũng đã từng công bố: “Phúc cho những ai xây dựng hoà bình” (Mt 5,9). Cũng chính Chúa Giêsu, khi bị bắt đã truyền cho Phêrô “Hãy xỏ gươm vào bao! ” (Mt 26, 52). Nay lại tuyên bố một câu thật sốc : “Thầy đến để đem sự chia rẽ” (Lc 12, 51). Chúng ta giải thích sự mâu thuẫn này như thế nào?
Trước hết, chúng ta cần phải phân biệt xem đâu là sự bình an và hiệp nhất mà Chúa Giêsu mang đến, và đâu là sự bình an và sự hiệp nhất Người muốn tẩy chay. Người đến ban bình an và hiệp nhất cho người lành, điều dẫn tới sự sống đời đời, và Người đã đến tẩy chay sự bình an và hiệp nhất giả trá, ru ngủ lương tâm và dẫn tới sự đồi bại.
Không phải Chúa Giêsu có ý đến để đem sự chia rẽ và chiến tranh, nhưng điều Người mang đến, không thể tránh được sự chia rẽ và sự chống đối, bởi vì Người đặt dân chúng trước một sự lựa chọn khi đối mặt với sự cần thiết phải chọn lựa.
Chính Chúa Giêsu đã phân biệt hai kiểu bình an khi nói với các môn đệ mình rằng : “Thầy để lại bình an cho các con ; Thầy ban bình an của Thầy cho các con ; Thầy ban cho các con không như thế gian ban tặng” (Ga 14, 27). Bình an Giêsu, Đấng đã chịu khổ nạn, chết và phục sinh, đem lại cho nhân loại. Bình an này đồng nghĩa với ơn cứu độ. Bình an của Chúa Giêsu là bình an bên trong, bình an nội tâm, bình an mà không mãnh lực nào có thể cướp mất được, cho dù là sự chết. Thánh Phaolô quả quyết: “Bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Kitô Giêsu” (Pl 4,7).
Chúa Giêsu nói rằng sự “chia rẽ’ này cũng có thể xảy ra trong gia đình: giữa cha và con trai, mẹ và con gái, anh em và chị em, nàng dâu và mẹ chồng. Và vô phúc thay, chúng ta biết điều này thỉnh thoảng gây đau đớn thật sự. Người nào đã gặp được Chúa và muốn nghiêm chỉnh theo Chúa, thường thấy mình ở trong tình huống khó khăn phải lựa chọn: Hoặc làm cho những người nhà được hạnh phúc, lơ là Thiên Chúa và việc thực hành đạo đức, hoặc là theo những cái xấu và đặt mình xung đột với người nhà mình, những kẻ mang lại rắc rối cho mình vì lòng sốt sắng và sáng danh Thiên Chúa.
Nhưng sự chống đối thâm nhập còn sâu hơn, trong chính con người, và trở thành một trận chiến giữa xác thịt và tinh thần, giữa tiếng mời gọi đi tới ích kỷ, sự hưởng thụ quá đáng, và tiếng gọi lương tâm. Sự chia rẽ và xung đột bắt đầu bên trong chúng ta. Thánh Phaolô đã minh họa điều này cách rất kỳ lạ: “Vì tính xác thịt thì ước muốn những điều trái ngược với Thần Khí, còn Thần Khí lại ước muốn những điều trái ngược với tính xác thịt; đôi bên kình địch nhau, khiến anh em không làm được điều anh em muốn” (Gal 5,17).
Thánh Công đồng Vaticanô II dạy: ” Bản chất của hòa bình không hẳn là vắng bóng chiến tranh, cũng không chỉ được giản lược vào sự quân bình hóa giữa các lực lượng đối phương, cũng không phát xuất do một nền cai trị độc tài, nhưng theo đúng định nghĩa thì hòa bình là “công trình của công bằng” (Is 32,7). Hòa bình là kết quả của một trật tự đã được chính Thiên Chúa, Ðấng Sáng lập, ghi khắc vào xã hội loài người và phải nhờ những người luôn luôn khao khát một nền công bằng hoàn hảo hơn thể hiện ra trong hành động.
Lạy Thái tử bình an, xin cho thế giới được hòa bình. Nữ Vương Bình An cầu cho chúng con. Amen.
D/ Học viện Giáo Hoàng Pi-ô X Đà Lạt
CHÚA GIÊSU MANG LỬA ĐẾN TRÁI ĐẤT
CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN – NĂM C
1. Đoạn này chẳng liên hệ mật thiết với dụ ngôn người quản lý nói trước đây. Nhưng vẫn mang một giọng văn trịnh trọng của cả chương 12. Khi đã cho các môn đệ biết ý kiến về các ngày bắt bớ, Chúa Giêsu lại gợi lên những hình ảnh hãi hùng của sứ mệnh Ngài trên mặt đất này, cái chết đau đớn của Ngài, những chống đối làm cho con người chia rẽ vì Ngài.
2. Câu 49 (Chúa Giêsu nói về lửa mà Ngài sẽ mang đến trên trái đất) đã được chú giải khác nhau. Có người cho đó là thứ lửa đã được đốt lên và dịch là: “Tôi đã mang lửa đến trên mặt đất và tôi còn ước muốn gì nữa, nếu lửa ấy đã được thắp lên? (Crampon, Jounn..). Như thế Chúa Giêsu không còn ước muốn gì nữa và không còn gì để chu toàn sứ mệnh ngoài việc phải chịu thương khó (c.50). Nhưng phần lớn các tác giả đều nghĩ rằng Chúa Giêsu diễn tả một ước muốn và dịch là: “Tôi đã đem lửa đến trên trái đất, và tôi ước ao biết bao lửa ấy được đốt lên!”. Bản Vulgata, có thể đã đọc ei.mê (nisi) thay vì ei.edê (si jam) nên nói lên ý nghĩa sau đây: “tôi muốn gì, nếu không phải là nó trong đốt lên?” Cách dịch thứ hai này (Segon, Khabanbauer, Zorell, klostermann, Legrange, Bille du Kentaine, Buzy, BJ, TOB…) hình như phù hợp với văn mạch hơn, vì ánh sáng rực rỡ mà Chúa Giêsu nói đến hình như còn đang lệ thuộc vào một điều kiện chưa thực hiện được, đó là rửa bằng máu của cái chết Ngài. Hơn nữa, vì luật song đối của người sêmit thích lập lại cùng một ý tưởng hay một ý tưởng tương tự, nên có thể cho rằng nhắc đến tương lai trong câu 50 thì phù hợp với câu 49b hơn. Người ta thắc mắc vì sao lối chú giải thứ hai gán cho chữ Ti ý nghĩa tương tự của tiếng Hy bá bao nhiêu (combien étroit) trong Mt 7,14; hay tiếng Hy lạp Ti cala (cômbien beau).
3. Các nhà chú giải không những bằng lòng về cách dịch câu 49, mà còn thay đổi ý nghĩa của tiếng lửa mà Chúa Giêsu đã đem đến trên mặt đất. Nhiều Giáo phụ có uy tín cho đó là Thánh Thần (Th. Grégoire le Grand, Th. Ambrosiô, th. Syrille d’Alexandie, th. Jérome). Cách chú giải này thấy trong phụng vụ cũ của lễ hiện xuống (lời nguyện thánh lễ ngày thứ 7 lễ hiện xuống), nhưng không phải mọi người đều chấp nhận, có vài tác giả (Maldonat) so sánh câu 49 và 51, dựa vào sự chia rẽ mà Đức Kitô gây nên trong thế gian và thấy lửa mà Chúa Giêsu nói đến là hình ảnh của những cuộc thử thách đang chờ các môn đệ, những thử thách người mong ước vì có sức thánh hóa. Nhưng nếu thế, tại sao Chúa Giêsu lại ao ước thực hiện các thử thách đó như vậy? Có những tác giả khác (Knabenbauer, BJ) thích hiểu lửa của sự nghiệp Đức Kitô trong trần gian, là sự nghiệp thanh luyện và đổi mới nhắc nhở lại hành động lửa tôi luyện vàng và bạc khỏi han rỉ. Nếu người bảo rằng hành động của Thánh Linh, thì lối chú giải ấy rất gần với lời chú giải của các giáo phụ. Các giáo phụ cắt nghĩa rằng lời sấm ngôn của Chúa Giêsu về ánh sáng đã ném xuống thực hiện rồi, chứ không phần nào bị che dấu, như mạch văn cho thấy.
Vì thế người ta cho rằng khi nói đến ánh sáng ấy, Chúa Giêsu nói đến một thứ lửa tượng trưng ở trong tâm hồn (Lc 24,32, các lữ hành thành Emmaus và nó rất tuyệt hảo, vì Chúa Giêsu muốn nó phải được đốt lên. Các giáo phụ đã không lầm khi nhận ra đó là công việc của Thánh Linh hay là Đức Ái, nhưng tốt hơn là nên để cho lời nói có vẻ úp mở như kiểu nói của các tiên tri (Lagrange).
4. Việc thực thi ý muốn của Chúa Giêsu phải tuân phục theo một điều kiện: Con Người phải lên Giêrusalem và chịu thương khó ở đó. Chúa Giêsu so sánh sự thương khó với phép rửa mà Ngài phải chịu, phải bị dìm xuống, vì Ngài sẽ như bị nhận chìm trong những đợt sóng đắng cay và phiền não (Mc 10,38). Tâm hồn Ngài phải chịu dằn vặt vì nhãn quan ấy. Người ta chú giải cơn dằn vặt ấy như là một vết thương đầu tiên của cơn khắc khoải sẽ đè xuống trên Ngài ở Giêtsimani, hay như một ước vọng mãnh liệt trong sứ mạng Cứu thế của Ngài đạt đến tột đỉnh (TOB).
5. Cũng như con người Chúa Giêsu, sự nghiệp của Ngài cũng đem lại sự trái nghịch: “Các anh có nghĩ rằng tôi đem đến hòa bình cho mặt đất không?”. người ta có thể đã tưởng thế vì lời phúc âm của Ngài là sứ điệp hòa bình (Is 9,5tt; Za 9,10; Lc 2,14; Ep 2,14-15) và hòa giải. Nhưng khi thế giờ bị lửa thánh linh đốt lên qua lời giảng dạy của các tông đồ, thì phúc âm sẽ không luôn luôn được con người thiện tâm bình thản đón tiếp. Phúc âm sẽ bị con cái bóng tối đánh bật, xô đẩy, và như thế bình an của Đức Kitô không phải là thứ bình an của thế gian, con người sẽ phân rẽ vì Chúa Giêsu, “để tư tưởng của nhiều tâm hồn phải bày tỏ ra” (Lc 2,35). Ngay trong gia đình, tự bản chất là nguyên lý của sự hiệp nhất cũng sẽ xuất phát mối bất hòa bất thuận.
KẾT LUẬN
Sự cứu độ của thời cuối cùng sẽ không đến mà không cần có cố gắng và đau khổ. Mối mong chờ ơn cứu độ bao hàm lòng can đảm chịu đựng gánh nặng và lo lắng khổ sở. Muốn lên trời phải qua thánh giá (pâque: passage). Nhưng thánh giá, mà các môn đệ sống là dấu hiện tiên báo các biến cố thế mạt đã bắt đầu, các biến cố đó đòi hỏi con người từ đây phải có một lập trường dứt khoát đối với Đức Kitô và sứ điệp của Ngài.
Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG
1. Đức Kitô đem lửa tình yêu đến nung nấu thế giới không một chút tình người, không mảy may hy vọng vào sự hiệp thông phổ quát đích thực, không có tinh thần vô vị lợi. Chỉ có lửa đó mới nung nấu lòng người, dẹp tan mọi nghi kỵ hận thù và chiến tranh là những mối nguy cho tình bằng hữu giữa người với người, dân này khác với dân kia.
2. Nhưng Chúa Giêsu cũng biết lửa đó chỉ phát xuất từ hy lễ của chính Ngài, Ngài hướng dẫn hy lễ đó không chút âu lo. Trái lại đã ao ước chóng chu tất nó để hoàn tất sứ mệnh cứu độ của Ngài. Vì cái chết của Ngài sẽ mở ra một khúc ngoặc quan trọng trong lịch sử nhân loại, khai mào cho chúng ta đường cứu độ nhờ thập giá. Và trong mức độ ao ước nung nấu lửa tình yêu đó trên trái đất, thực hiện cuộc cách mạng đổi đời, đổi tâm thức và cơ cấu, chúng ta sẽ chịu một phép rửa như Chúa Giêsu: chúng ta phải bắt chước Ngài khi chịu lo âu, thất bại, từ bỏ, để thực hiện lý tưởng đời mình.
3. Chúa Giêsu ban hòa bình cho chúng ta, như Tân ước đã nói: Ngài hòa giải chúng ta với Chúa Cha, với chính chúng ta và với mọi người (x. Ep 2,14-17) bằng cách mời gọi chúng ta trở về với đời sống đích thực là yêu thương. Nhưng Ngài không ban bình an theo kiểu thế gian, nhưng theo kiểu chiến đấu như Ngài đã từng chiến đấu, đến nỗi gây chia rẽ chúng ta với than nhân chúng ta.
4. Ở đây Chúa Giêsu không muốn lên án sự hòa hợp trong gia đình và cổ xúy một tinh thần chia rẽ. Nhưng Ngài luôn nhắc tới giới luật của Thiên Chúa: “Hãy phục vụ cha mẹ ngươi” (Mc 7,10). Nhưng qua các lời nói trên đây, Ngài quả quyết nếu muốn làm môn đệ Ngài, chúng ta phải sẵn sàng hy sinh tất cả cách tuyệt đối những gì ngăn cản không cho chúng ta theo Ngài, kể cả tình yêu nhân loại cao quí nhất. Ngài muốn chúng ta thuộc về Ngài cách độc quyền, dứt khoát, trọn vẹn. Và sự độc quyền có thể làm người ta chướng tai gai mắt. Chúa Giêsu biết điều đó nên đã nói: “Hạnh phúc cho ai không vấp phạm vì Ta” (Mt 11,6). Tuy nhiên Ngài không ép buộc nhưng mời gọi chúng ta với tư cách là sứ giả của Nước Thiên Chúa sẽ đến đảo lộn mọi trật tự xã hội loài người. Và Ngài đòi chúng ta phải thống hối ăn năn trong mọi lãnh vực của cuộc đời chúng ta, cũng như lãnh vực liên đới gia đình. Một lần nữa Chúa Giêsu không cấm chúng ta yêu thương đồng loại, trái lại còn đòi buộc chúng ta phải yêu thương nhau hơn nữa. Ngài còn phản đối lối yêu thương vụ lợi của chúng ta: “Nếu các ngươi chỉ yêu thương người yêu thương mình, thì còn ân nghĩa gì?”.
E/ Những bài suy niệm khác
ĐỨC GIÊ SU ĐẾN ĐỂ ĐEM GƯƠM GIÁO VÀ CHIA RẼ
LÀM BÙNG CHÁY NGỌN LỬA YÊU THƯƠNG
