
“Nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy”.
Bài Ðọc I (Năm I): Rm 8, 1-11
“Thánh Thần của Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, giờ đây không còn gì là án phạt dành cho những ai ở trong Ðức Giêsu Kitô: vì những kẻ ấy không còn sống theo xác thịt. Bởi chưng lề luật của Thánh Thần ban sự sống trong Ðức Giêsu Kitô, đã giải thoát tôi khỏi lề luật sự tội và sự chết. Ðiều mà lề luật không thể làm được, vì bị xác thịt làm cho ra yếu đi, thì Thiên Chúa sai Con của Người đến trong xác thịt giống như xác thịt tội lỗi, và để phản đối sự tội, Người đã luận phạt tội lỗi, và phản đối sự tội, Người đã luận phạt tội lỗi trong xác thịt, khiến cho ơn công chính của lề luật thành tựu đầy đủ trong chúng ta, là những người không còn sống theo xác thịt, nhưng theo tinh thần. Vì những ai sống theo xác thịt, thì tưởng ước những sự thuộc về xác thịt: còn những ai sống theo tinh thần, thì tưởng ước những sự thuộc về tinh thần. Mà tưởng ước của xác thịt là sự chết, còn tưởng ước của tâm thần là sự sống và bình an. Vì chưng sự khôn ngoan của xác thịt là thù nghịch với Thiên Chúa: bởi nó không tùng phục lề luật của Thiên Chúa: vả lại nó cũng không thể tùng phục được. Những kẻ sống theo xác thịt, thì không thể đẹp lòng Chúa. Còn anh em, anh em không sống theo xác thịt, nhưng sống theo tinh thần, nếu thật sự Thánh Thần Chúa ở trong anh em. Nếu ai không có Thánh Thần của Ðức Kitô, thì kẻ ấy không thuộc về Người. Nhưng nếu Ðức Kitô ở trong anh em, cho dù thân xác đã chết vì tội, nhưng tinh thần vẫn sống vì đức công chính. Và nếu Thánh Thần của Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em, thì Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại cũng cho xác phàm hay chết của anh em được sống, nhờ Thánh Thần Người ngự trong anh em.
Ðáp Ca: Tv 23, 1-2. 3-4ab. 5-6
Ðáp: Lạy Chúa, đó là dòng dõi người tìm kiếm long nhan Chúa (c. 6).
Xướng: Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó, chủ địa cầu và muôn loài cư trú ở trong. Vì chính Người xây dựng nó trên biển cả, và Người giữ vững nó trên chỗ nước nguồn.
Xướng: Ai khá trèo lên cao sơn của Chúa, ai được đứng trong nơi thánh của Người? Người tay vô tội và lòng thanh khiết, người không để lòng xu hướng bả phù hoa.
Xướng: Người đó sẽ được Chúa chúc phúc cho, và được Thiên Chúa là Ðấng cứu độ ban ân thưởng. Ðó là dòng dõi người tìm kiếm Chúa, người tìm long nhan Thiên Chúa nhà Giacóp.
Bài Ðọc I (Năm II): Ep 4, 7-16
“Ðức Kitô là đầu, nhờ Người mà toàn thân thể được lớn lên”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô,
Anh em thân mến, mỗi người trong chúng ta đã được ban ơn tuỳ theo lượng Ðức Kitô ban cho. Vì thế có lời rằng: “Người lên nơi cao điệu tù nhân về, Người đã ban ân huệ cho mọi người”. Nói rằng “Người lên” nghĩa là gì nếu không phải là trước Người đã xuống những miền hạ tầng trái đất sao? Ðấng đã xuống cũng chính là Ðấng đã vượt lên trên mọi tầng trời, để làm viên mãn vạn vật.
Và chính Người đã ban cho kẻ làm Tông đồ, người làm Tiên tri, còn kẻ khác thì rao giảng Tin Mừng, kẻ khác nữa làm chủ chăn và thầy dạy, để tổ chức các thánh nhân nên hoàn bị hầu chu toàn chức vụ, xây dựng thân thể Ðức Kitô, cho đến khi mọi người chúng ta hợp nhất trong đức tin, và trong sự nhận biết Con Thiên Chúa, trở nên người trưởng thành, đạt đến tầm tuổi người của Ðức Kitô viên mãn, để chúng ta không còn là trẻ nhỏ bị lắc lư và lôi cuốn theo mọi chiều gió học thuyết, nghiêng theo sự lừa dối của người đời, và mưu mô xảo trá làm cho lạc lõng trong sự sai lầm.
Nhưng chúng ta hãy thực hiện chân lý theo đức ái, hãy tấn tới bằng mọi phương tiện trong Ðức Kitô là đầu. Do nơi Người mà toàn thân thể được hoà hợp với nhau, kết cấu với nhau bằng những dây liên lạc cung cấp sinh lực tuỳ theo phận sự của mỗi phần, làm cho thân thể lớn lên và tự xây dựng lấy mình trong đức mến.
Ðáp Ca: Tv 121, 1-2. 3-4a. 4b-5
Ðáp: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa” (c. 1).
Xướng: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng tôi sẽ tiến vào nhà Chúa”. Hỡi Giêrusalem, chân chúng tôi đang đứng nơi cửa thành rồi.
Xướng: Giêrusalem được kiến thiết như thành trì, được cấu tạo kiên cố trong toàn thể. Nơi đây các bộ lạc, các bộ lạc của Chúa tiến lên.
Xướng: Theo luật pháp của Israel, để ngợi khen danh Chúa. Tại đây đã đặt ngai toà thẩm phán, ngai toà của nhà Ðavít.
Alleluia: Tv 118, 18
Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin mở rộng tầm con mắt của con, để quan chiêm những điều kỳ diệu trong luật Chúa. – Alleluia.
Tin Mừng: Lc 13, 1-9
“Nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, có những kẻ thuật lại cho Chúa Giêsu về việc quan Philatô giết mấy người Galilê, làm cho máu họ hoà lẫn với máu các vật họ tế sinh. Người lên tiếng bảo: “Các ngươi tưởng rằng mấy người xứ Galilê đó bị ngược đãi như vậy là những người tội lỗi hơn tất cả những người khác ở xứ Galilê ư? Ta bảo các ngươi: không phải thế. Nhưng nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy. Cũng như mười tám người bị tháp Silôe đổ xuống đè chết, các ngươi tưởng họ tội lỗi hơn những người khác ở Giêrusalem ư? Ta bảo các ngươi: không phải thế; nhưng nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy”.
Người còn nói với họ dụ ngôn này: “Có người trồng một cây vả trong vườn nho mình. Ông đến tìm quả ở cây đó mà không thấy, ông liền bảo người làm vườn rằng: Kìa, đã ba năm nay ta đến tìm quả cây vả này mà không thấy có. Anh hãy chặt nó đi, còn để nó choán đất làm gì!” Nhưng anh ta đáp rằng: “Thưa ông, xin để cho nó một năm nay nữa, tôi sẽ đào đất chung quanh và bón phân: may ra nó có quả chăng, bằng không năm tới ông sẽ chặt nó đi”.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
Người kêu các môn đệ lại, chọn lấy mười hai ông và gọi là Tông đồ. (Lc 6,13)
Suy niệm: “Tông đồ mà không cứu các linh hồn và thiết lập Giáo hội thì tựa nông dân không sản sinh ra mùa gặt” (D. Cannistraci). Tông đồ là người ở với Đức Giê-su, rồi được Ngài sai đi. Như vậy, điều kiện đầu tiên là ở với Đức Giê-su: học hỏi, chiêm ngắm, sống mối tương quan thân thiết với Ngài như người môn đệ, tựa người bạn thân. Một khi đã là môn đệ thân tín của Ngài, ta sẽ tiến thêm bước nữa: nhận sứ vụ Tông đồ loan báo Ngài cho người lân cận. Simon và Giuđa (hay Tađêô) đã lần lượt thực hiện hai bước này: ở với Thầy trong ba năm, rồi được Thầy sai đi đến tận cùng trái đất. Simon rao giảng Tin Mừng ở Ai Cập, sau đó sang Ba Tư; Giuđa loan báo Tin Mừng ở Mêsôpôtamia; rồi cả hai vị cùng lãnh triều thiên tử đạo ở Ba Tư.
Mời Bạn: Hãy đến nhà thờ học biết về lòng tha thứ; để rồi trở về trở thành người thứ tha. Hãy đến nhà Chúa học biết về sự tốt bụng; rồi trở về trở thành người tốt bụng. Cứ như thế sau mười lần đến nhà thờ trong mười Chúa Nhật, bạn sẽ là hình ảnh thật của Chúa Kitô (theo I. Ayivor). Trong Thánh lễ, bạn ở lại với Chúa Kitô, đặc biệt trong hai phần phụng vụ Lời Chúa và phụng vụ Thánh Thể: học với Chúa Kitô, nhìn ngắm Ngài, ghi nhớ Lời Ngài trong phần đầu, rồi hiệp thông, kết hợp với Ngài ở phần sau. Để rồi kết thúc Thánh lễ, bạn được sai đi, là Tông đồ của Tin Mừng yêu thương, tha thứ, tốt bụng.
Sống Lời Chúa: Tôi tập ở lại với Chúa mỗi ngày trong kinh nguyện, rồi ý thức được sai đi đến với người khác, làm Tông đồ của Ngài.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa tin tưởng sai con đi làm Tông đồ giữa đời. Xin cho con ghi nhớ sứ mạng ấy. Amen.
B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
“Nếu các ông không sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy.”
Cha ông chúng ta vẫn khuyên dạy con cháu: “gieo gió gặt bão”, “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”… Và trong Thánh Kinh, các câu chuyện như lụt Hồng Thuỷ, tàn phá thành Sôđôma… cũng thường được giải thích theo quan niệm nhân quả báo ứng đó. Không lạ gì người Do Thái thời Chúa Giêsu, cũng như chúng ta ngày nay, thích áp dụng nguyên tắc nhân quả “ác giả ác báo” nhưng là áp dụng cho người khác chứ không cho chúng ta! Trước hai tai hoạ xảy ra gây chết nhiều người, họ kết luận ngay rằng những nạn nhân “tội lỗi hơn mọi người khác” nên mới bị thảm hoạ như vậy. Đành rằng, nếu gieo gió thì có thể sẽ gặt bão, nhưng Chúa Giê-su khuyên mỗi người không nên hồ đồ xét đoán người khác, nhưng hãy xem các biến cố đó là cơ hội giúp chúng ta xét lại chính mình mà trở về với nẻo chính đường ngay. Vì chỉ Thiên Chúa mới có quyền phán xét chung cuộc trên mọi người.
“Sám hối” là từ thường gặp trong Thánh Kinh, nó được kêu gọi bởi Gio-an Tẩy Giả, bởi Chúa Giê-su, qua các tông đồ, và hôm nay luôn được lặp lại nơi sứ điệp của Giáo Hội. Bởi vì sám hối là động thái tiên quyết để đón nhận được ơn cứu độ. Còn sống là còn cơ hội để sám hối! Nếu không tận dụng tốt cơ hội Chúa ban thì Ngài sẽ cất đi như cây vả không chịu sinh trái. Dụ ngôn cây vả sẽ cho thấy thế nào là sám hối. Đơn giản sám hối là sinh trái. Trái là điều ông chủ có ý nhắm đến khi trồng cây vả giữa vườn nho. Ông không trồng vả để lấy củi hay bóng mát. Cây vả có chỗ trong khu vườn và cũng có chỗ trong tâm trí ông.
Ba năm trôi qua, ông chủ đi từ hy vọng đến thất vọng. Ông đã kiên nhẫn, đã chờ, không phải một năm, mà ba năm. “Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất”. Chặt đi khi chẳng còn gì để hy vọng, khi chờ đợi đã mỏi mòn. Nó không đáp ứng ước mơ tự nhiên của ông chủ, người đã cho nó hiện hữu ở trong khu vườn này.
Sám hối thật khó, bởi vì chúng ta không đủ khiêm tốn để nhận rằng mình lầm lỗi. Xin Chúa ban ơn giúp sức để chúng ta vượt qua sự kiêu căng tự phụ của mình để có thể chân thành sám hối.
C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Sau khi dẹp tan cuộc nổi loạn, nhà vua xét xử những kẻ phản loạn. Ông ra lệnh thắp một ngọn nến, rồi nói: “Ai chịu quy hàng và thề trung thành sẽ được tha, bằng không sẽ bị giết. Các ngươi hãy suy nghĩ đi. Khi cây nến tắt thì cuộc hành quyết sẽ bắt đầu”. Thiên Chúa cũng đối xử với các tội nhân như vậy. Bài Tin Mừng hôm nay nói về sự khoan giãn của Thiên Chúa để tội nhân chọn lựa. Tuy nhiên, không ai biết cây nến đời mình còn dài hay ngắn nên chúng ta cứ hay ỷ y không thay đổi lối sống.
Trước hết, Chúa muốn nói không ai là vô tội.
Người Do Thái nhìn những người bị Philatô sát hại tại đền thờ, hay những người bị tháp Silôe đè chết là do tội lỗi của họ nên mới bị Chúa phạt. Còn Chúa Giêsu khẳng định Thiên Chúa không có ý giáng phạt tội nhân, tai hoạ xảy ra còn có nhiều nguyên nhân khác nữa. Xưa nay chúng ta quen nghĩ : ‘hoạ ở đâu thì tội ở đó’, ‘có lửa mới có khói’; và khi nói đến tội là chúng ta nghĩ ngay đến tội của người khác hơn là tội của chính mình, rồi khi không đổ cho kẻ khác được thì đổ cho Thiên Chúa: tại ‘duyên số bạc mệnh’ hoặc ‘Trời phạt’. Chúa Giêsu phá bỏ quan niệm đó : “Không phải thế đâu, nhưng nếu các ngươi không hối cải thì các ngươi cũng sẽ chết hết y như vậy”.
Như vậy, Thiên Chúa không phải là quan toà rình rập bắt lỗi con người, song là kiên nhẫn để khoan dung.
Dụ ngôn cây vả đã ba năm không sinh trái được ông chủ vườn gia hạn thêm một năm nữa như muốn nói TC cũng nhân từ và còn nhẫn nại hơn thế nữa. Dù Ngài có để cỏ lùng mọc chung với lúa, dù có cho mưa nắng soi sáng hay tắm gội cho cả kẻ lành người dữ, thì đó cũng chỉ vì Ngài muốn chờ đợi một cú ‘hốt hụi’ sau cùng để được cả người lành lẫn kẻ dữ. Ngài không muốn kẻ có tội phải chết vì tội của họ, song muốn họ ăn năn sám hối để được sống.
Tại sao Thiên Chúa lại phải kiên nhẫn với loài người chúng ta?
Thiên Chúa chỉ muốn điều tốt nhất cho con người nhưng Ngài lại không thể ép buộc chúng ta tránh tội hay làm điều tốt, chỉ vì Ngài không thể tước đoạt sự tự do mà Ngài đã ban cho con người. Ngài chỉ biết cắm cúi làm hết sức mình, nào là cho Con mình nhập thể rao giảng Tin Mừng, nào là hy sinh cả mạng sống người Con yêu quý trên thập tự để cứu độ, nhưng cuối cùng, cũng chỉ biết chờ đợi và chờ đợi. Nếu tinh ý một chút, chúng ta sẽ nhận ra những dấu chỉ yêu thương và đợi chờ của Thiên Chúa.
Nếu con người biết xích lại gần nhau, cùng nắm tay để nói ‘không’ với sự ác, cùng giơ cao để xua tay với tội lỗi thì hoà bình thịnh vượng không thể lẩn trốn nhân loại. Chúng ta chỉ có một con đường sống đời đời là đứng về phía Thiên Chúa, và muốn thế, phải đoạn tuyệt với tội lỗi. Vì thế, đây là thời cơ thuận lợi để sửa mình, để chạy đến với Chúa qua bí tích Giải Tội
.… Chắc chắn chúng ta đều là những người có tội, chứ chưa hẳn là những cây vả sai trái. Chúng ta đang được sống trong một hiện tại đầy tình thương mến của TC qua những dấu chỉ của thời đại, qua những lời mời gọi của Hội Thánh , và Thiên Chúa đang chờ đợi sự đáp trả tương xứng của mỗi người chúng ta. Chúng ta hãy cầu xin Chúa Thánh Thần, là nguồn thần lực, kích thích sự tăng trưởng của chúng ta sao cho sinh hoa kết quả đúng thời vụ để vừa giúp ích cho mọi người, vừa sẵn sàng cho Thiên Chúa thâu hoạch.
D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
HÃY MAU MẮN HỐI CẢI
1. Đoạn Tin Mừng hôm nay có ý kêu gọi mọi người hãy ăn năn hối cải. Lời giảng và dụ ngôn của Đức Giê-su chứng tỏ Thiên Chúa khoan dung, kiên nhẫn chờ đợi con người sám hối và hoán cải. Trước hai tai nạn đột ngột làm chết nhiều người, họ kết luận ngay rằng những nạn nhân ấy là “ác giả” cho nên bị “ác báo”. Đức Giê-su khuyên đừng hồ đồ suy đoán về người khác, nhưng mỗi người hãy coi các tai nạn đó là tiếng nhắc nhở hãy xét lại lương tâm của mình để lo sám hối.
Sám hối là điều kiện cần thiết để chúng ta được Thiên Chúa tha thứ. Và cũng qua dụ ngôn cây vả, chúng ta phải biết nhận ra giới hạn của mình và tích cực sửa đổi để được Thiên Chúa đón nhận và yêu thương.
2. Người Do thái thường quan niệm rằng, mọi tai họa là hậu quả của tội lỗi. Những người được kể lại trong bài Tin Mừng hôm nay bị chết như thế là do tội lỗi của họ. Nhưng Đức Giê-su không nghĩ như vậy. Ngài giải thích kiểu khác: những tai họa, thảm nạn không phải là hình phạt của Thiên Chúa mà là dấu chỉ cho một lời mời gọi để kêu gọi mọi người hoán cải. Như vậy, việc những người bị giết chết do bàn tay của Phi-la-tô hay bị tháp Si-lô-ê đổ xuống đè chết không được coi là cớ để ta xét đoán và kết án người khác, mà phải được coi là dịp để “duyệt xét lại đời sống” của chính mình bằng tâm tình sám hối, để trở về với đường ngay nẻo chính. Chỉ có cách đó con người mới xứng đáng với diễm phúc làm con cái Chúa.
3. “Chúa phạt”, đó có thể là phản ứng của chúng ta khi đứng trước một tai họa cho người khác. Chúng ta vừa gán cho Chúa một hình ảnh không mấy đúng đắn về công bình, vừa vô tình kết án người khác mà quên đi thân phận yếu hèn của mình.
Đức Giê-su mời gọi chúng ta nhìn vào các biến cố với niềm tin tưởng vào tình yêu Thiên Chúa. Dù con người tội lỗi đến đâu, Thiên Chúa vẫn luôn yêu thương, tha thứ cho họ. Ý thức về tình yêu ấy, con người cũng được mời gọi hoán cải. Càng nhận ra tình yêu Thiên Chúa, càng ý thức về thân phận yếu hèn của mình và càng phải cảm thông và yêu mến người khác nhiều hơn. Sám hối trước tiên phải là sám hối trong cái nhìn về Thiên Chúa nhân từ, đồng thời thay đổi cái nhìn đối với người khác (Mỗi ngày một tin vui).
4. Nhân hai sự kiện thời sự – những người nổi loạn bị tống trấn Phi-la-tô giết và mười tám người bị tháp Si-lô-ê đè chết – Đức Giê-su cảnh báo người đương thời phải sám hối. Điều lạ lùng là một đàng, Chúa dạy phài mau mau sám hối; đàng khác, Chúa lại kiên trì chờ đợi con người sám hối qua dụ ngôn “người làm vườn và cây vả”. Hoãn binh chi kế thông thường là thủ thuật của kẻ dưới nhằm có thời giờ đối phó với người trên. Còn Thiên Chúa, luôn luôn là người trên, đồng thời là Đấng “chậm giận và giàu tình thương”, lại chấp nhận “phương án” hoãn binh, không phải như cơ hội cho con người mưu tính, song là để chúng ta nhận ra lòng thương xót của Ngài. Thay vì trừng phạt ta “ở đây và ngay lúc này”, Ngài lại kiên nhẫn đợi chờ. Ngài dành cho chúng ta thời gian sửa đổi, nhận ra lỗi lầm của mình, cũng như cảm nghiệm được ý muốn nhân từ của Ngài. Một khi nhận thức được thâm ý của Chúa, sự hoán cải đổi đời của ta sẽ có giá trị bền vững (5 phút Lời Chúa).
5. Qua hai sự kiện – quan Phi-la-tô ra lệnh giết và tháp Si-lô-ê đè chết người – dù muốn hay không, chúng ta phải công nhận cái chết là một thực tại mà chúng ta chứng kiến mỗi ngày. Cái chết là một biến cố không ngừng tra vấn con người. Khi nói đến cái chết và kêu gọi sám hối, Đức Giê-su không chỉ kêu gọi con người chuẩn bị để đón cái chết vốn đến một cách bất ngờ, Ngài còn muốn nhắc nhở con người về một điều cơ bản hơn, đó là thân phận mỏng manh bất toàn của con người. Chấp nhận thực tại của cái chết là chấp nhận cái thân phận bất toàn ấy, có nghĩa là chấp nhận sự lệ thuộc hoàn toàn vào Thiên Chúa (R.Veritas).
6. Sự kiên trì trong yêu thương của Thiên Chúa phải làm cho chúng ta nhận ra mình bất toàn, yếu đuối. Vì thế, ngay lúc này, phải lo sám hối để trở nên con cái Chúa thực sự. Khi nhận ra điều đó, chúng ta nên có cái nhìn cứu độ của Đức Giê-su, đến để cứu những gì đã mất. Ngài luôn yêu thương những người tội lỗi cách đặc biệt. Dụ ngon đồng bạc đánh mất, hay dụ ngôn người Cha nhân hậu, hoặc con chiên thất lạc cho thấy bản chất của Thiên Chúa là tình yêu.
7. Truyện: Hãy kịp thời thống hối.
Sau khi đánh tan một cuộc nổi loạn, nhà vua bắt những kẻ phản loạn về. Ông ra lệnh thắp lên một cây nến, rồi nói với họ: ”Ai chịu đầu hàng và thề trung thành với ta thì sẽ được tha, bằng không sẽ bị giết. Các ngươi hãy suy nghĩ. Khi cây nến tắt thì cuộc hành quyết sẽ bắt đầu”.
Thiên Chúa cũng đối xử với tội nhân như vậy. Ngài cho họ một thời gian gia hạn. Tuy nhiên có một khác biệt quan trọng: không ai biết cây nến của đời mình còn dài hay ngắn.




