
“Con Người sẽ phải bị nộp vào tay người đời” (Lc 9, 43b – 45)
Bài Ðọc I (Năm I): Dcr 2,5-9, 14-15
“Này đây Ta đến và ngự giữa ngươi”.
Trích sách Tiên tri Dacaria.
Tôi đã ngước mắt lên và đã nhìn thấy: Kìa, có người cầm dây đo trong tay. Tôi đã hỏi rằng: “Ông đi đâu?” Người ấy đáp: “Tôi đi đo Giêrusalem, coi nó rộng bao nhiêu và dài bao nhiêu”. Và đây vị thiên thần đang nói chuyện với tôi ra đi, một thiên thần khác đến đón người và nói: “Hãy chạy lại nói với đứa trẻ ấy rằng: Giêrusalem là nơi trú ngụ không có tường thành, vì trong đó có đông dân cư và súc vật. Chúa phán: “Phần Ta, Ta sẽ nên tường thành lửa đỏ chung quanh nó, và Ta sẽ tỏ vinh quang Ta giữa nó”. Chúa lại phán: “Hỡi thiếu nữ Sion, hãy ca tụng và hân hoan: vì này đây Ta đến ngự giữa ngươi. Trong ngày ấy, sẽ có nhiều dân tộc quy phục Chúa, họ sẽ là dân Ta, và Ta sẽ ngự giữa ngươi”.
Ðáp Ca: Gr 31, 10. 11-12ab. 13
Ðáp: Chúa sẽ gìn giữ chúng ta như mục tử chăn dắt đoàn chiên mình.
Xướng: Hỡi các dân tộc, hãy nghe lời Chúa, hãy công bố lời Chúa trên các đảo xa xăm; hãy nói rằng: Ðấng đã phân tán Israel sẽ quy tụ nó lại, và sẽ giữ nó như mục tử chăn dắt đoàn chiên mình.
Xướng: Vì Chúa đã giải phóng Giacóp, giờ đây với cánh tay mạnh mẽ hơn, Người cứu thoát nó. Chúng sẽ đến và ca hát trên núi Sion, chúng sẽ đổ xô về phía hạnh phúc của Người.
Xướng: Bấy giờ người trinh nữ sẽ hân hoan nhảy mừng, các thanh niên và các cụ già cũng làm y như thế; Ta sẽ biến đổi tang chế của chúng thành niềm hân hoan, sẽ an ủi chúng và cho chúng hết đau khổ.
Bài Ðọc I (Năm II): Gv 11, 9 – 12, 8
“Trong những ngày thanh xuân, ngươi hãy nhớ đến Ðấng Tạo thành ngươi; trước khi tro bụi sẽ trở về đất và hồn sẽ trở về cùng Chúa”.
Trích sách Giảng Viên.
Hỡi thiếu niên, hãy hân hoan trong thời niên thiếu và tâm hồn ngươi hãy hưởng hạnh phúc trong những ngày thanh xuân, hãy sống theo đường lối tâm hồn ngươi, và theo cái nhìn của mắt ngươi. Nhưng ngươi hãy biết rằng Thiên Chúa sẽ xét xử ngươi về những điều đó. Ngươi hãy loại bỏ sự giận ghét khỏi lòng ngươi, và hãy khai trừ sự gian ác khỏi xác thịt ngươi: vì tuổi trẻ và khoái lạc đều là hư không.
Trong ngày thanh xuân, ngươi hãy nhớ đến Ðấng Tạo thành ngươi, trước khi thời gian đau khổ tới và trước khi tới thời gian mà ngươi sẽ nói: “Tôi không thích”; trước khi mặt trời, ánh sáng, mặt trăng, tinh tú sẽ ra tối tăm, và trước khi mây đen kéo lại sau trận mưa, khi kẻ giữ nhà run sợ, khi những kẻ anh dũng khiếp nhược, khi còn ít bà xay bột cũng ngưng việc, khi mấy bà nhìn qua cửa sổ mà chẳng thấy gì, khi cửa phố phường khép lại và tiếng cối xay nhỏ dần, khi người ta nghe tiếng chim kêu mà chỗi dậy và tiếng hát của các thiếu nữ tắt dần đi, ở những nơi cao người ta run sợ và trên đường đi người ta cũng khiếp đảm.
Hạnh đào sẽ trổ hoa, châu chấu sẽ béo mập, cây phong điểu sẽ đâm chồi nảy lộc, vì con người sắp đi về nhà vĩnh cửu, và kẻ than khóc rảo quanh mọi phố phường.
Trước khi dây bạc đứt tan, và bình vàng vỡ nát, chiếc vò bể tan bên bờ suối, trục quay nước giếng gãy tan tành, và tro bụi sẽ trở về đất, hồn sẽ trở về cùng Chúa, Ðấng đã tác tạo nó.
Giảng viên đã nói: Phù vân trên mọi phù vân, và mọi sự đều là phù vân.
Ðáp Ca: Tv 89, 3-4. 5-6. 12-13. 14 và 17
Ðáp: Thân lạy Chúa, Ngài là chỗ chúng con dung thân, từ đời nọ trải qua đời kia (c. 1).
Xướng: Thực ngàn năm ở trước thiên nhan, tựa hồ như ngày hôm qua đã khuất, như một đêm thức giấc cầm canh. Chúa khiến con người trở về bụi đất, Người phán: “Hãy trở về gốc, hỡi con người”.
Xướng: Chúa khiến họ trôi đi, họ như kẻ mơ màng buổi sáng, họ như cây cỏ mọc xanh tươi. Ban sáng cỏ nở hoa và xanh tốt, buổi chiều nó bị xén đi và nó héo khô.
Xướng: Xin dạy chúng con biết đếm ngày giờ, để chúng con luyện được lòng trí khôn ngoan. Lạy Chúa, xin trở lại, chớ còn để tới bao giờ? Xin tỏ lòng xót thương tôi tớ của Ngài.
Xướng: Xin cho chúng con sớm được no phỉ ân tình của Chúa, để chúng con mừng rỡ hân hoan trọn đời sống chúng con. Xin cho chúng con được hưởng ân sủng Chúa là Thiên Chúa chúng con; sự nghiệp tay chúng con làm ra, xin Ngài củng cố; xin Ngài củng cố sự nghiệp tay chúng con làm ra.
Alleluia: Tv 114, 13cd
Alleluia, alleluia! – Chúa trung thành trong mọi lời Chúa phán, và thánh thiện trong mọi việc Chúa làm. – Alleluia.
Tin Mừng : Lc 9, 43b-45
“Con Người sẽ phải bị nộp. Các ông không đám hỏi Người về lời ấy”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Ðang lúc mọi người thán phục về tất cả các việc Chúa Giêsu làm, thì Người phán cùng các môn đệ rằng: “Phần các con, các con hãy ghi vào lòng những lời này là: Con Người sẽ phải bị nộp vào tay người đời”. Nhưng các ông không hiểu lời đó, vì nó còn bị che khuất, nên các ông không lĩnh hội được ý nghĩa, và các ông không dám hỏi Người về lời ấy.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
NỘP MÌNH
Con Người sắp bị nộp mình vào tay người đời. (Lc 9,44)
Suy niệm: Khi Con Thiên Chúa sinh xuống thế làm người, Ngài đã có một Maria đồng trinh, hiền lành, nhu mì làm Mẹ, một Giuse nghèo khó làm cha nuôi, một ngôi làng bé nhỏ Nadarét làm chốn ẩn thân, một nghề thợ mộc khiêm tốn nuôi thân. Rồi Ngài lại kết thúc cuộc đời dương thế bằng cái chết thê thảm nhất: chịu xử án, chịu đánh đòn, chịu sỉ nhục và cuối cùng, chịu đóng đinh và chết trên cây thập ác. Đâu phải đợi đến phút cuối, mà ngay từ giây phút đầu tiên đầu thai trong lòng Đức Nữ Trinh, Ngài đã “nộp mình vào tay người đời” để vẫn trung thành “nộp mình” theo thánh ý Chúa Cha cho đến hơi thở cuối cùng: “Lạy Cha, xin đừng làm theo ý con, mà xin theo ý Cha” (Lc 22,42). Chọn lựa cơ bản của Chúa Giêsu là không chọn lựa theo ý riêng mình mà “nộp mình” theo thánh ý Chúa Cha.
Mời Bạn: Chúng ta đâu có chọn cho mình một người Mẹ, một người Cha, hay một nơi nào làm nơi chôn nhau cắt rốn. Và chúng ta càng không biết mình sẽ chết ở đâu, lúc nào và như thế nào. Vậy tại sao cứ mãi loay hoay chống chọi trong cái thân phận bọt bèo của mình mà không biết chọn lựa “nộp mình” cho Thiên Chúa định liệu? Thật đáng tiếc!
Chia sẻ: “Nộp mình” như Đức Giêsu có phải là phủ nhận sự tự do của con người hay không?
Sống Lời Chúa: Nhìn sự vật dưới con mắt đức tin để phó thác mọi sự cho Chúa định liệu.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, Chúa có quyền chọn lựa tất cả nhưng Chúa vẫn “nộp mình” cho Thiên Chúa Cha định liệu. Xin cho con biết noi gương Ngài cố gắng tín thác cuộc đời con cho Chúa qua từng biến cố đời con. Amen.
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
LOAN BÁO CUỘC THƯƠNG KHÓ LẦN THỨ HAI
1. Nhận thấy mọi người, trong đó có các môn đệ, kinh ngạc trước việc chữa lành đứa trẻ bị kinh phong mà nguyên nhân bởi quỷ ám. Đức Giê-su, một đàng sợ dân chúng ngộ nhận Ngài là Đấng Cứu Thế theo kiểu trần thế; đàng khác, Ngài muốn nhờ cơ hội này để giáo huấn các môn đệ ngõ hầu từng bước một họ sẽ hiểu chính xác về công việc cứu thế của Ngài, nên Ngài đã loan báo lần thứ hai về cuộc thương khó: ”Con Người sắp bị nộp vào tay người đời”.
2. Các môn đệ đang say sưa và hãnh diện về lời Rao giảng và Quyền năng của Thầy mình, thì đột ngột Đức Giê-su loan báo về cuộc thương khó sẽ xẩy đến cho Ngài làm các ông ngỡ ngàng và không thể hiểu được.
Tại sao thầy uy quyền, làm được những phép lạ lớn lao như thế thì ai có thể bắt được?
Tại sao thầy chí thánh làm những việc thiện và cứu người lại bị nộp?
Nếu thầy bị bắt thì sứ mạng Đấng Cứu Thế ở đâu?
Bởi vì từ lúc chọn theo Đức Giê-su cho đến lúc trước Phục Sinh, các môn đệ chỉ nhìn Đức Giê-su với cái nhìn của con người. Họ nghĩ Ngài mang sứ mạng chính trị, dùng quyền lực giải phóng Israel khỏi ách thống trị của đế quốc Rôma, lên ngôi vua Israel. Từ đó các môn đệ cũng được chia phần vương giả. Chính vì thế mà Đức Giê-su dần dần dạy các ông hiểu về con đường cứu độ của Ngài là giải phóng toàn nhân loại khỏi ách nô lệ của ma quỷ, khỏi tội lỗi và sự chết. Con đường cứu độ này chỉ được thực hiện bằng giá máu.
3. Trong bài Tin Mừng hôm nay, khi loan báo cuộc khổ nạn của Ngài, Đức Giê-su mời gọi các môn đệ của Ngài hãy đối đầu với đau khổ, nếu đau khổ là thành phần thiết yếu của cuộc sống. Vấn đề không phải là chối bỏ hiện thực của đau khổ hay tìm cách tránh né khổ đau, mà là đối đầu với nó. Đức Giê-su đã vạch ra cho chúng ta cách thế đối đầu với đau khổ, đó là chấp nhận khổ đau với tình yêu. Đau khổ mà không có tình yêu thì chỉ là hỏa ngục mà thôi.
Đức Giê-su đã đón nhận khổ đau, Ngài đã biến khổ đau thành hiến lễ tình yêu, do đó khổ đau đã trở thành nguồn ơn cứu thoát cho nhân loại. Đức Giê-su mời gọi các môn đệ hãy vác lấy thập giá mình mà đi theo Ngài. Mỗi ngày có nỗi khổ riêng của ngày đó, hạnh phúc hay không, bình an hay không, là tùy con người có biết đón nhận đau khổ với tình yêu hay không.
4. “Tôi sẽ không cho phép ai đi qua tâm trí mình với đôi chân dơ bẩn của họ” (M. Gandhi).
Tâm trí con người có một khả năng tuyệt vời là chỉ đón nhận, thông hiểu những gì thích hợp với mình, và loại trừ điều họ không thích. Khả năng ấy của tâm trí giải thích lý do tại sao các môn đệ không hiểu điều Thầy mình tiên báo về cuộc Khổ nạn. Tâm trí các ông đầy ắp tham vọng ham muốn quyền lực, mong mình sẽ là người lớn nhất trong nhóm. Còn chỗ đâu để hiểu con đường quên mình, phục vụ của Thầy các ông. Lòng trí các ông chỉ biết một hướng: hướng vinh quang của Thầy trong Vương quốc, thì làm gì còn chỗ để nhận ra “Con người sẽ bị nộp vào tay người đời” (Lc 9,44) (5 phút Lời Chúa).
5. Ngày hôm nay, chúng ta cũng có thể hành sự như các Tông đồ xưa, chúng ta không thể hiểu được mầu nhiệm Chúa Giê-su Ki-tô trong đời sống của chúng ta, không hiểu được mầu nhiệm thập giá trong cuộc đời của Chúa cũng như trong cuộc đời của chính mình. Không hiểu, chúng ta ngại không dám tiến tới, không dám tiếp tục con đường theo Chúa, ngại ngùng trước việc tìm hiểu biết Chúa, ngại ngùng lên tiếng xin Chúa trợ giúp cho ta hiểu biết Ngài trong việc cầu nguyện và tiếp xúc với Lời Chúa và đến với Chúa trong bí tích Thánh Thể. Chúng ta hãy khiêm tốn và tin tưởng đến với Chúa và xin Ngài mạc khải cho chúng ta được hiểu về Ngài mỗi ngày một sâu rộng hơn (R.Veritas).
6. Truyện: Biến đau khổ thành niềm vui.
Một phụ nữ được các bác sĩ cho biết là chị đang mắc cơn bệnh bất trị. Chị cảm thấy như có một ngọn lửa bừng lên trong lòng và muốn nói với Chúa rằng chị muốn bỏ Ngài. Thế là giữa đêm khuya, chị bỏ nhà thương, đi thẳng đến nhà nguyện để gặp Chúa, trước cung thánh chị thốt lên:
– Ôi, ông Chúa, ông đã phỉnh phờ lừa dối tôi. Đã hơn 2000 năm qua, ông tự nhận mình là tình yêu, nhưng mỗi lần có ai được hạnh phúc một chút, là ông lập tức lại cho họ trắng tay. Tôi muốn nói cho ông biết là tôi chán ông lắm rồi, giữa tôi và ông không còn mối liên hệ gì nữa.
Người phụ nữ chỉ nói được thế rồi ngã quỵ, không còn đủ sức đứng dậy nữa. Nhưng trong ánh sáng mờ ảo của cung thánh, chị bỗng nhận ra một hàng chữ thêu trong tấm thảm trước mắt chi: ”Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội”.
Vừa nhìn thấy thế, cơn giận trong chị bỗng tan biến. Chị gục đầu vào đôi tay. Từ trong thinh lặng u tối của nhà nguyện, và từ trong sầu thẳm của cõi lòng, người phụ nữa ấy như nghe thấy có tiếng nói với chị như sau:
– Con biết không, tất cả chỉ là lời mời gọi để hướng đời con về với Ta. Con chưa bao giờ làm như thế. Các bác sĩ đã làm hết sức mình để chữa trị cho con, nhưng chỉ một mình Ta mới có thể cho con được sức mạnh.
C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Đây là lần thứ hai Chúa Giêsu loan báo về cuộc khổ nạn của Người, nhưng các môn đệ lại không hiểu, hay đúng hơn, không muốn hiểu vì đang lúc dồn dập vinh quang dấu lạ thì Chúa lại nói gở về sự chết làm các ông cụt hứng: “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, và sẽ bị giết chết”.
Điều đó dễ hiểu bởi chúng ta dễ sẵn sàng đi theo một Chúa Giêsu biến hình hay làm dấu lạ hơn là một Chúa Giêsu bị đóng đinh. Ai cũng muốn cầm cân nảy mực chứ không ai muốn lụy phục người khác!
Như vậy theo Chúa là phải vượt qua đau khổ và cái chết mới mong có ngày bình minh ló rạng.
Chết là điều tất yếu, gắn liền với thân phận thụ tạo của con người chúng ta. Bất cứ ai sinh ra, hay chưa kịp sinh ra, cũng đã đủ già để mà chết. Đối với Đức Phật, chết là chấm dứt tiếng gọi từ bỏ, là chung điểm của mọi diệt dục. Nhưng đối với Đức Giêsu, chết chính là sự từ bỏ, và cũng mới chỉ là khởi điểm của một hành trình. Đối với nhà hiền triết Socrate, chết là chướng ngại lớn nhất, chấm kết cuộc tìm kiếm chân lý. Còn đối với Đức Giêsu, thập giá không phải là chén thuốc độc như đối với Socrate, nhưng là chén đắng tình yêu, phải uống vào mới thấy vinh quang ló rạng.
Chúa Giêsu muốn nối kết cái chết với sứ mạng của mình. Sứ mệnh của Người chỉ được thực hiện bằng con đường của sự chết vì lời nói và việc làm của Người là một tố cáo tội ác nên người ta ghét bỏ, loại trừ Người bằng cái chết. Điều đó có vẻ ngịch thường so với suy nghĩ tự nhiên của chúng ta. Một Thiên Chúa mà lại phải chết ! Đúng vậy, THIÊN CHÚA đã không trở thành một con người mà theo chúng ta nghĩ là phải như thế. Ngược lại, THIÊN CHÚA đã trở thành một người mà chúng ta không muốn là như thế, nghĩa là THIÊN CHÚA đã trở thành một con người bị ghét bỏ, bị nguyền rủa, bị đóng đinh trên thập giá. Thế nhưng, chúng ta có thể khẳng định mạnh mẽ như nhà thần học J. Moltmann: “Nếu Đức Giêsu bị đóng đinh thập giá được coi là “hình ảnh của THIÊN CHÚA vô hình” thì điều đó có nghĩa: Thiên Chúa là như thế đó! Không ở nơi nào THIÊN CHÚA cao cả hơn là trong cảnh tự hạ ấy! Không ở nơi nào Thiên Chúa hào hiệp hơn là ở trong sự hiến dâng ấy! Không ở nơi nào THIÊN CHÚA quyền năng hơn là ở trong cảnh bất lực ấy! Không ở nơi nào Thiên Chúa linh thiêng hơn là ở trong cảnh làm người như thế!”
Đức Giêsu chấp nhận cái chết như thế đó! Có như thế chúng ta mới hiểu được tình yêu của Thiên Chúa muốn đứng chung với con người để cứu độ con người.
Vậy theo Chúa là chấp nhận cái chết âm thầm, chết dai dẳng từng ngày trong những điều nhỏ mọn để sống lại trong niềmvui của người anh chị em.
Hạnh phúc cao cả của chúng ta hệ tại ở chỗ biết rằng hy sinh của mình sẽ đem lại hạnh phúc cho một người nào đó. Cũng vậy, đau khổ của chúng ta sẽ thật cay đắng khi không có ai thân yêu để chúng ta dâng hiến nỗi đau khổ vì họ. Nếu lúc nào chúng ta cũng làm việc với tình yêu thì sự việc sẽ không trở nên gánh nặng nhưng đó là qùa tặng cho người mình yêu, bởi tình yêu thì mạnh hơn sự chết.
Chúng ta hãy nhìn lên Mẹ Maria, chúng ta ca tụng Mẹ diễm phúc hơn mọi người nữ nhưng Mẹ lại là người đau khổ hơn ai hết. Lưỡi đòng kia đâm thấu cạnh nương long Chúa Giêsu, song không làm cho Chúa đau đớn bởi Chúa đã chết, nhưng lưỡi đòng ấy đã đâm thấu trái tim của người mẹ dưới chân thập giá. Xin Đức Mẹ hỗ trợ chúng ta trong đời sống hàng ngày để dù có đau khổ song có tình yêu thì chắc chắn sẽ có vinh quang.
D/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
“Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời và sẽ bị giết chết”.
– Chúng ta có thể thấy được sự ngỡ ngàng của các môn đệ Đức Giêsu trước lời tiên báo này. Có lẽ các ông cũng phân vân tự hỏi: Không biết rồi Thầy sẽ dẫn chúng ta tới đâu đây? Chúng ta có thể nhắm mắt đưa chân liều lĩnh đi theo Ngài mãi được không!
Giữa lúc mọi người đang thán phục về việc Chúa Giêsu làm: một phép lạ chữa một em bé bị quỷ ám, giữa lúc mọi người đang chờ đợi một điều phi thường hơn nữa thì Chúa Giêsu lại tuyên bố: Con người sẽ bị nộp vào tay người đời, và sẽ bị giết chết.
Thánh Luca đã trình bày cuộc đời của Đấng Cứu Thế như một cuộc hành trình tiến về Giêrusalem mà ở đích điểm là cái chết trên Thập giá.
Chết là điều tất yếu của thân phận con người. Đã hóa thân làm người, Chúa Giêsu cũng không thoát khỏi định luật đó. Thế nhưng ở đây khi loan báo về cái chết, Chúa Giêsu muốn nối kết cái chết đó với sứ mạng của Ngài. Sứ mạng của Ngài chỉ được thực hiện bằng con đường Thập Giá và cái chết. Người ta chống đối Ngài, người ta giết Ngài bởi vì cuộc sống, việc làm, lời rao giảng của Ngài là một tố cáo tội ác. Ngài bị chống đối cho đến cùng bởi vì cuộc sống và sứ mệnh cùa Ngài là một cuộc hành trình đi ngược dòng đời.
Người tín hữu Kitô cũng vậy, muốn làm môn đệ Đức Kitô chúng ta cũng không thể tránh khỏi số phận ấy. Là chứng nhân của một Đấng đã đi ngược dòng đời, chúng ta cũng không thể tránh được những chống đối. Cái chết âm thầm, cái chết trong từng giây phút khi phải chiến đấu chống lại cách sống gian dối, mánh mung xảo trá…
Đó là con đường tất yếu của người môn đệ Đức Giêsu. Có chết như vậy chúng ta mới biết rằng chúng ta đang đi đúng con đường của Đức Kitô, đó là con đường dẫn tới sự sống đích thực.




