“Tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều”.

Bài Ðọc I (Năm I): 1 Tm 4, 12-16

“Con hãy thận trọng giữ mình và giữ lấy giáo lý: như thế con sẽ cứu lấy chính mình con và những kẻ nghe lời con”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu.

Con thân mến, chớ có ai khinh dể con vì con còn trẻ: nhưng con hãy nêu gương sáng cho các tín hữu, trong lời nói, cách ăn nết ở, trong đức bác ái, đức tin và đức thanh khiết. Cho tới khi cha đến, con hãy chăm chú đọc sách, khuyên bảo và dạy giáo lý. Con chớ quên lãng ân sủng trong con, là ơn đã ban cho con bởi lời tiên tri cùng với việc đặt tay của bậc Lão thành. Con hãy suy ngắm những sự đó, hãy để tâm đến các việc ấy, để mọi người đều thấy rõ con đã tiến tới. Con hãy thận trọng giữ mình và giữ lấy giáo lý: hãy kiên trì trong những việc ấy. Vì khi con làm như vậy, con sẽ cứu lấy chính mình con và những kẻ nghe lời con.

Ðáp Ca: Tv 110, 7-8. 9. 10

Ðáp: Vĩ đại thay công cuộc của Chúa (c. 2a).

Xướng: Công cuộc tay Chúa làm ra đều chân thật và công chính, mọi giới răn của người đều đáng cậy tin. Những giới răn đó được lập ra cho đến muôn ngàn đời, được ban hành một cách chân thành và đoan chính.

Xướng: Chúa đã gởi tặng ơn giải phóng cho dân Người, đã thiết lập lời minh ước tới muôn đời, danh Người thực là thánh thiện và khả úy!

Xướng: Ðầu sự khôn ngoan là tôn sợ Chúa, bao nhiêu người thờ Chúa đều hành động cách khôn ngoan. Lời khen ngợi Chúa còn tồn tại tới muôn đời.

Bài Ðọc I (Năm II): 1 Cr 15, 1-11

“Chúa hiện ra với Giacôbê, rồi với tất cả các Tông đồ”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, tôi xin nhắc lại cho anh em Tin Mừng mà tôi đã rao giảng cho anh em, và anh em đã lãnh nhận và đang tin theo, nhờ đó anh em được cứu độ, nếu anh em tuân giữ lời lẽ tôi đã rao giảng cho anh em, bằng không, anh em đã tin cách vô ích. Tôi đã rao truyền cho anh em trước tiên điều mà chính tôi đã nhận lãnh: đó là Ðức Kitô đã chết vì tội lỗi chúng ta, đúng theo như lời Thánh Kinh. Người được mai táng và ngày thứ ba Người đã sống lại đúng theo như lời Thánh Kinh. Người đã hiện ra với ông Kêpha, rồi với mười một vị. Sau đó, Người đã hiện ra với hơn năm trăm anh em trong một lúc; nhiều người trong số anh em đó hãy còn sống tới nay, nhưng có vài người đã chết. Thế rồi Người hiện ra với Giacôbê, rồi với tất cả các Tông đồ. Sau cùng, Người cũng hiện ra với chính tôi như đứa con sinh non.

Tôi vốn là kẻ hèn mọn nhất trong các tông đồ, và không xứng đáng được gọi là tông đồ, vì tôi đã bắt bớ Hội thánh của Thiên Chúa. Nhưng nay tôi là người thế nào là nhờ ơn Thiên Chúa, và ơn của Người không vô ích nơi tôi, nhưng tôi đã chịu khó nhọc nhiều hơn tất cả các đấng: song không phải tôi, mà là ơn của Thiên Chúa ở với tôi. Dù tôi, dù là các đấng, chúng tôi đều rao giảng như thế cả, và anh em cũng đã tin như vậy.

Ðáp Ca: Tv 117, 1-2. 16ab-17. 28

Ðáp: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm (c. 1a).

Xướng: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở. Hỡi nhà Israel, hãy xướng lên: “Ðức từ bi của Người muôn thuở”.

Xướng: Tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt, tay hữu Chúa đã cất nhắc tôi lên. Tôi không chết, nhưng tôi sẽ sống và tôi sẽ loan truyền công cuộc của Chúa.

Xướng: Chúa là Thiên Chúa của con và con cảm tạ Chúa, lạy Chúa con, con hoan hô chúc tụng Ngài.

Alleluia: Tv 118, 135

Alleluia, alleluia! – Xin tỏ cho tôi tớ Chúa thấy long nhan hiền hậu, và dạy bảo con những thánh chỉ của Chúa. – Alleluia.

Tin Mừng: Lc 7, 36-50

“Tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, có một người biệt phái kia mời Chúa Giêsu đến dùng bữa với mình; Người vào nhà người biệt phái và vào bàn ăn. Chợt có một người đàn bà tội lỗi trong thành, nghe biết Người đang dùng bữa trong nhà người biệt phái, liền mang đến một bình bạch ngọc đựng thuốc thơm. Bấy giờ bà đứng phía chân Người, khóc nức nở, nước mắt ướt đẫm chân Người, bà lấy tóc lau, rồi hôn chân và xức thuốc thơm. Thấy thế, người biệt phái đã mời Người, tự nghĩ rằng: “Nếu ông này là tiên tri thì phải biết người đàn bà đang động đến mình là ai, và thuộc hạng người nào chứ: là một đứa tội lỗi (mà)!” Nhưng Chúa Giêsu lên tiếng bảo ông rằng: “Hỡi Simon, Tôi có điều muốn nói với ông”. Simon thưa: “Xin Thầy cứ nói”.

“Một người chủ nợ có hai con nợ, một người nợ năm trăm đồng, người kia nợ năm mươi. Vì cả hai không có gì trả, nên chủ nợ tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, người nào sẽ yêu chủ nợ nhiều hơn?” Simon đáp: “Tôi nghĩ là kẻ đã được tha nhiều hơn”. Chúa Giêsu bảo ông: “Ông đã xét đoán đúng”.

Và quay lại phía người đàn bà, Người bảo Simon: “Ông thấy người đàn bà này chứ? Tôi đã vào nhà ông, ông đã không đổ nước rửa chân Tôi, còn bà này đã lấy nước mắt rửa chân Tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã không hôn chào Tôi, còn bà này từ lúc vào không ngớt hôn chân Tôi. Ông đã không xức dầu trên đầu Tôi, còn bà này đã lấy thuốc thơm xức chân Tôi. Vì vậy, Tôi bảo ông, tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều. Kẻ được tha ít, thì yêu mến ít”.

Rồi Người bảo người đàn bà: “Tội con đã được tha rồi”. Những người đồng bàn liền nghĩ trong lòng rằng: “Ông này là ai mà lại tha tội được?” Và Người nói với người đàn bà: “Ðức tin con đã cứu con, con hãy về bình an”.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

YÊU NHIỀU VÌ ĐƯỢC THA NHIỀU

Tội của chị rất nhiều nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. (Lc 7,48)

Suy niệm: Ông Simon này thuộc nhóm Pharisêu, là nhóm thường đối đầu với Chúa Giêsu, nhưng ông có mối quan hệ thân thiết với Chúa và hẳn ông hãnh diện khi mời Thầy Giêsu đến nhà dùng bữa. Thế nhưng có một vị khách khó chịu không mời mà đến; cô này vốn mang tai tiếng vì tội lỗi công khai, lại vào nhà một người Pharisêu, là phạm vào một điều đại kỵ; đã vậy, cô lại làm những điều chướng tai gai mắt: rửa chân Chúa bằng nước mắt  của mình, lấy tóc mà lau, rồi hôn và xức dầu thơm lên chân Ngài. Chị đã liều mình làm những điều ấy, bất chấp mọi lời xầm xì thị phi, bởi chị biết rằng chị là người nhiều tội lỗi nhưng đã được Chúa thứ tha nhiều. Được thứ tha nhiều, nên chị làm tất cả để nói lên chị yêu mến Chúa nhiều.

Mời Bạn: Chúa Giêsu khử trừ tội lỗi nhưng Ngài không loại trừ, không lên án người tội lỗi. Trái lại, Chúa yêu thương, bao dung và tha thứ cho tội nhân. Nhờ thế Ngài xoá bỏ mặc cảm ngăn cách, mở cho tội nhân con đường sám hối để tái hoà nhập với cộng đoàn và sống một cuộc sống mới. Bạn có cảm nhận mình được Chúa thứ tha không? Bạn có biết mình được Chúa yêu thương dường nào không? Vậy bạn cũng hãy yêu mến Chúa thật nhiều vì đó là “bằng cớ bạn nhận biết ơn tha thứ” của Chúa.

Sống Lời Chúa: Khi xưng tội, bạn có lòng ăn năn tội thật và làm một việc hy sinh, phục vụ để thể hiện lòng sám hối.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, con nhận biết rằng tội con thật nặng nề, nhưng Chúa vẫn luôn yêu thương và tha thứ mọi tội lỗi cho con. Xin giúp con gớm ghét tội lỗi và thật lòng chừa bỏ chúng, để con thêm lòng yêu mến Chúa.

B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

TỘI CỦA CHỊ RẤT NHIỀU, NHƯNG ĐÃ ĐƯỢC THA, BẰNG CỚ LÀ CHỊ ĐÃ YÊU MẾN NHIỀU.

Những người có những tội trống, tội lỗi công khai thường bị đè bẹp dưới gánh nặng của mặc cảm tội lỗi. Trong sâu thẳm tâm hồn, họ muốn thoát ra, nhưng có quá nhiều rào cản làm họ cảm thấy mình bất lực. Rào cản của dư luận bàn tán, rào cản của bạn bè xa tránh, rồi rào cản của mặc cảm bản thân. Người phụ nữ trong Tin Mừng hôm nay ở trong hoàn cảnh như vậy, và chị đã được Đức Giêsu cứu vớt. Gặp Đức Giêsu, chị được giải thoát và được phục hồi nhân phẩm. Bây giờ thiên hạ nghĩ gì không quan trọng, điều quan trọng là chị đã được thứ tha, được giải thoát và tự do.

Tòa án của loài người thường cân lường tội trạng của tội nhân để tìm ra hình phạt cân xứng. Thiên Chúa thì không áp dụng cán cân như vậy với tội lỗi chúng ta. Vì chưng, Ngài có một trái tim vô cùng nhân hậu. Ngài yêu thương và tha thứ tất cả tội lỗi của chúng ta, chỉ cần ta yêu mến Ngài.  Hôm nay Chúa Giêsu hoàn toàn tha thứ cho người phụ nữ tội lỗi nổi tiếng cấp thành phố vì chị yêu mến Chúa nhiều. Tình yêu của chị dành cho Chúa mạnh đến nỗi chị sẵn sàng làm tất cả dù phải “mất mặt” hay “mất của,” vì chị hiểu rằng chỉ có lòng sám hối ăn năn trở về với Chúa là nguồn bình an và hạnh phúc đích thực.

Chúng ta hãy mặc lấy tâm tình và thái độ cư xử như Đức Giêsu đối với những người tội lỗi, để cứu vớt và chữa lành. Hãy biết cảm thông với những yếu đuối của người tội lỗi chứ không vội kết án họ. Chúng ta hãy ý thức rằng “Giáo Hội là mái nhà của mọi người, nhất là những người đang sống trong một mớ ngổn ngang những vấn đề rắc rối trong tâm hồn.” 

Xin Chúa Giêsu biến đổi chúng ta nên giống Chúa hơn; để chúng ta đem Tin Mừng tình yêu và tha thứ cho mọi người chung quanh chúng ta. 

C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Lời Chúa hôm nay cho thấy Chúa Giêsu tiếp xúc, hướng dẫn, chỉ dạy mỗi người một cách, thật khéo léo và đầy yêu thương. Chúng ta cùng quan sát hai người tiếp xúc với Chúa hôm nay xem họ thế nào, và Chúa đã dạy họ làm sao ?

-Trước tiên với ông Simon là người thuộc nhóm Pharisiêu, ông thuộc giai cấp lãnh đạo trí thức, một người danh giá trong xã hội Do Thái. Ông đã mời Chúa đến dùng bữa tại nhà mình. Xem bên ngoài ông có vẻ thiện cảm với Chúa Giêsu khi mời Chúa dùng bữa, nhưng theo cách diễn tả của thánh Luca, thì ông lại đang dò thử xem Chúa phản ứng thế nào, Chúa nói năng những gì, Chúa hành xử ra sao với người tội lỗi và người thu thuế. Ông đang thầm nghĩ và đánh giá không mấy tốt về Chúa theo kiểu đánh giá bề ngoài của chính ông.

-Một nhân vật thứ hai xuất hiện trong bữa ăn tại nhà ông Simon hôm nay, một vị khách không được mời mà đến, một người chỉ được biết đến với một tiểu sử là “một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành”, ngay cả đến tên chị người ta cũng không nhắc hoặc không muốn biết. Chị chẳng quan tâm người khác thế nào, chị chỉ biết trước mặt Chúa chị đang như thế nào mà thôi. Thánh Luca không thuật lại một lời nào của chị, mà chắc chị cũng chẳng nói được lời nào. Thánh sử chỉ nói rằng chị khóc, khóc đến nỗi nước mắt ướt đẫm chân Chúa, chị hôn chân Chúa, chị xức dầu thơm lên chân Ngài.

Những cử chỉ xã giao của chủ nhà đã không dành cho Chúa Giêsu giờ đây chị đã làm với tư cách của một người khốn cùng. Cái ôm hôn chúc bình an chào thăm gởi nhau khi khách đến nhà lẽ ra ông Simon phải trao cho Chúa, bây giờ chị thay bằng nụ hôn vào chân Chúa. Nước rửa chân lẽ ra ông Simon dành cho Chúa khi Chúa đến nhà ông chị đã thay bằng nước mắt mình.

Cả ông Simon và cả người phụ nữ tội lỗi, không ai quan tâm đến ai. Cả hai người đều biết rất rõ về mình. Cả hai người đang nhìn vào Chúa Giêsu bằng hai cái nhìn khác nhau. Ông Simon thì ra vẻ thách thức và soi mói. Chị phụ nữ thì tìm mong sự thông cảm và ơn tha thứ, vì chắc chị đã nghe nhiều về sự tha thứ của Chúa đã đem lại ơn chữa lành.

Người phụ nữ phạm tội lồ lộ, còn ông Simon phạm tội giả hình. Người phụ nữ nhận được lời tha tội rõ ràng, còn ông thì Chúa chỉ bỏ lửng: Ai được tha nhiều thì sẽ yêu mến nhiều, còn ai được tha ít thì yêu mến ít.

Người biệt phái trong bài Tin Mừng hôm nay nhìn người phụ nữ lau chân Chúa là tội nhân và mãi mãi là tội nhân. Đức Giêsu nhìn người phụ nữ này và thấy chị ta  là một người phụ nữ tội lỗi có khả năng trở thành một vị thánh. Nhờ sự gặp gỡ với Đức Giêsu, người  phụ nữ bắt đầu sống một đời sống mới tốt đẹp hơn. Và chị có thể hành trình trên con đường ấy xa hơn những người đã đoán xét chị vì với lòng khoan dung, Đức Giêsu đã thổi luồng gió mới vào cánh buồm đời chị .

Trong câu chuyện Phúc âm, người biệt phái nghĩ rằng ông là người công chính, xứng đáng ngồi cùng bàn với Đức Giêsu, còn người phụ nữ kia không xứng đáng đến trước mặt Ngài. Nhưng cuối cùng, Đức Giêsu đã chỉ cho thấy người phụ nữ với lòng ăn năn thống hối, nhận mình là tội lỗi, lại xứng đáng ngồi bàn tiệc với Chúa hơn là người biệt phái tự coi mình là người công chính. Đó cũng là điều chúng ta phải suy xét khi tham dự bàn tiệc Thánh Thể này.

D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

NGƯỜI PHỤ NỮ SÁM HỐI

1. Hôm nay một người biệt phái tên là Simon mời Đức Giêsu đến dùng bữa. Tình cờ có một phụ nữ tội lỗi khét tiếng trong thành đến phục dưới chân Chúa khóc lóc tỏ dấu ăn năn qua một số việc chị làm cho Chúa. Người phụ nữ này tuy có tội nặng hơn mọi người, nhưng chị biết lỗi và tin tưởng vào Đức Giêsu.  Chị bất chấp cái nhìn khinh miệt của mọi người để tìm đến với Đức Giêsu. Trước niềm tin mạnh mẽ và lòng mến chân thành, dù tội chị rất nhiều, nhưng chị đã được tha tất cả. Như vậy, niềm tin và lòng yêu mến là điều kiện cần thiết để chúng ta được ơn tha thứ  và cứu độ.

2. Thường người biệt phái không ưa Đức Giêsu và chỉ tìm cách gài bẫy để ám hại Ngài. Tuy thế, thánh Luca cho chúng ta biết cũng có một thứ biệt phái lễ độ hơn, vẫn có cảm tình với Ngài, họ dám mời Ngài đến nhà dùng bữa. Hôm nay, thánh Luca thuật lại cho chúng ta việc ông Simon, một người biệt phái, mời Đức Giêsu đến dùng bữa tại nhà ông.

Theo phong tục của Phương Đông, khi nhà có tiệc tùng thì cửa thường bỏ ngỏ, kẻ ra người vào tấp nập. Một người đàn bà, ai cũng biết thường tội lỗi lẻn vào đứng đàng sau đám thực khách. Bà mang theo một bình bạch ngọc đựng thuốc thơm. Rồi quì xuống dưới chân Chúa vì lúc ấy Chúa đang nằm trên di văng để ăn theo thói quen các thực khách. Bà khóc nức nở, xức dầu thơm, hôn bàn chân ướt đẵm nước mắt và lấy tóc mà lau. Mọi người trố mắt nhìn cho là một việc quái gở, nhất là ông chủ nhà Simon… Nhưng Đức Giêsu coi như không để ý đến những người chung quanh mà chỉ nói với cô ta :”Tội chị rất nhiều, nhưng đã được tha rồi, vì chị đã yêu mến nhiều”.

3Tin Mừng hôm nay ghi lại một phiên tòa, phiên tòa không có luật sư bảo hộ, không có bản án được đọc lên, nhưng kẻ được ân xá ra về với bình an trong tâm hồn.

Có được bình an trong tâm hồn là điều quí giá nhất Đức Giêsu mang lại cho con người. Nhưng để có được bình an ấy, điều kiện tiên quyết là con người phải có lòng sám hối. Sám hối vốn là nội dung chủ yếu trong sứ điệp của Đức Giêsu. Người phụ nữ trong Tin Mừng hôm nay đã nhận  ra sự cần thiết của sám hối. Bất chấp những lời dị nghị, bất chấp sự khinh bỉ của người chung quanh, bà đã thể hiện một cách chân thành  và trọn vẹn lòng sám hối của mình. Đức Giêsu đã nói lên ý nghĩa hành động của người phụ nữ này như sau :”Bà đã được tha nhiều, vì bà đã yêu mến nhiều”. Càng cảm nhận được ơn tha thứ, con người càng được thôi thúc thể hiện lòng yêu mến nhiều hơn.

4. Người ta thường nói đến cuộc khủng hoảng về đức tin. Trong thực tế, khủng hoảng đức tin cũng chính là khủng hoàng về lòng sám hối. Khi con người đánh mất ý thức về tội lỗi, con người cũng không còn cảm nhận được thế nào là ơn tha thứ của Chúa, và dĩ nhiên cũng đánh mất sự cảm thông và tha thứ đối với người khác. Thái độ khoan nhượng của con người chỉ xuất hiện từ ý thức về nỗi bất toàn và sự tha thứ mà mình cảm nhận được. Xét cho cùng, bác ái chính là hoa trái  của lòng sám hối : càng cảm thấy mình được yêu thương và tha thứ, con người càng được thúc đẩy để tha thứ và yêu thương (Mỗi ngày một tin vui).

5. Bài Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta phải có cái nhìn đúng về người và về mình, nghĩa là chúng ta đừng xét đoán người khác dựa trên những tiêu chuẩn của luật lệ, phong tục, và lối sống của chúng ta (Gl 6,4; Rm 2,17-24).  Người ta thường nói :”Xanh vỏ đỏ lòng” (Tục ngữ). Câu tục ngữ có ý dạy chúng ta phải lưu ý trong việc đánh giá một người hay một sự việc. Nhiều khi bề ngoài là xấu nhưng từ bản chất là tốt. Nếu chỉ đánh giá theo cái vỏ bên ngoái thì sẽ sai lầm.

Trong bài Tin Mừng, người biệt phái, cùng những người khách khác ở bàn tiệc, đã không thể nhìn vào người phụ nữ như Đức Giêsu đã nhìn. Những phong tục, luật lệ, thiên kiến và lối sống đã giới hạn họ. Họ đã xếp loại người phụ nữ này là người tội lỗi. Họ đã tự nghĩ rằng bản thân mình tốt hơn người phụ nữ này nhiều.

6. Truyện :  Chiếc đèn cũ kỹ.

Một đêm nọ trong lúc bị cúp điện, một người đàn ông  tìm được một cây đèn cũ đốt bằng mỡ từ trên tầng gác để đồ cũ. Tình trạng của đèn thật thảm hại,  bóng đèn nứt và đen thui. Dù sao, ông cũng đốt lên và nó tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Đã vậy,  bấc đèn bốc khói tỏa ra một mùi khét lẹt. Thật là quá mức đối với một người thích mọi vật hoàn hảo như ông :”Cái đèn này thật vô dụng nên vứt nó đi”, ông nói với vợ ông. Nói xong ông tắt đèn dầu, lấy nến ra đốt.

Ba tuần sau, lại cúp điện. Lần này, vợ ông đem lại ánh sáng. Bà lấy ra một cái đèn dầu đẹp, đốt lên. Một ánh sáng mầu hồng tỏa ra làm cả nhà thích thú.

Ông chồng nói :

– Cái đèn này thật tuyệt. Bà mua nó ở đâu ?

Bà đáp :

– Đó là cái đèn mà ông muốn vứt đi đấy !

Sau khi đến thật gần để xem xét, ông nói  :

Chắc tốn khá nhiều tiền để tân trang nó như thế này ?

Bà đáp :

– Thật ra chẳng tốn gì mấy. Tôi chỉ mua một cái bấc mới và một cái bóng. Nhưng tôi phải bỏ nhiều thời gian và công sức để lau chùi và đánh bóng nó. Tôi đã nhận thấy dưới lớp bụi bẩn là một cái đèn đẹp. Và ông không thấy rằng tôi có lý sao ?

Ông đáp :

– Tôi hoàn toàn đồng ý với bà.