
“Đức Khôn Ngoan đã được tất cả con cái mình biện minh cho”
(Lc 7,35).
Bài Ðọc I (Năm I): 1 Tm 3, 14-16
“Thật lớn lao thay mầu nhiệm của tình thương”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu.
Con thân mến, cha viết cho con những điều này, cha hy vọng ngày gần đây sẽ đến gặp con. Nhưng nếu cha còn trì hoãn, thì thư này giúp cho con biết phải cư xử thế nào trong nhà Thiên Chúa, là Hội thánh Thiên Chúa hằng sống, là cột trụ và nền tảng chân lý. Rõ thực lớn lao thay mầu nhiệm của tình thương, là mầu nhiệm đã được tỏ hiện trong xác thịt, minh chính trong Thánh Thần tỏ hiện cho Thiên Thần, rao giảng cho Dân Ngoại, kính tin trong thế gian, siêu thăng trong vinh hiển.
Ðáp Ca: Tv 110, 1-2. 3-4. 5-6
Ðáp: Vĩ đại thay công cuộc của Chúa (c. 2a).
Xướng: Tôi sẽ ca tụng Chúa hết lòng, trong nhóm hiền nhân và trong Công hội. Vĩ đại thay công cuộc của Chúa tôi, thực đáng cho những người mến yêu quan tâm học hỏi!
Xướng: Công cuộc của Chúa là sự hùng vĩ oai nghiêm, và đức công minh của Người muôn đời tồn tại. Chúa đã làm những điều lạ lùng đáng nhớ, Người thực là Ðấng nhân hậu từ bi.
Xướng: Chúa đã ban lương thực cho những ai tôn sợ Người, cho tới muôn đời Người vẫn nhớ lời minh ước. Chúa tỏ cho dân Người thấy công cuộc quyền năng của Người, hầu ban cho họ được phần sản nghiệp của chư dân.
Bài Ðọc I (Năm II): 1 Cr 12, 31 – 13, 13
“Ðức tin, đức cậy, đức mến vẫn tồn tại, nhưng đức mến là trọng hơn cả”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, anh em hãy cầu mong những ơn cao trọng hơn. Và tôi chỉ bảo anh em một con đường hoàn hảo nhất. Nếu tôi nói được các tiếng của loài người và thiên thần, mà tôi không có bác ái, thì tôi chỉ là tiếng đồng la vang dội hoặc não bạt vang động. Và nếu tôi được nói tiên tri, thông biết mọi mầu nhiệm và mọi khoa học; nếu tôi có đầy lòng tin, đến nỗi chuyển dời được núi non, mà không có bác ái, thì tôi vẫn là không. Nếu tôi phân phát hết gia tài để nuôi kẻ nghèo khó, nếu tôi nộp mình để chịu thiêu đốt, mà tôi không có bác ái, thì không làm ích gì cho tôi.
Bác ái thì kiên tâm, nhân hậu. Bác ái không đố kỵ, không khoác lác, không kiêu hãnh, không ích kỷ, không nổi giận, không suy tưởng điều xấu, không vui mừng trước bất công, nhưng chia vui cùng chân lý. Bác ái tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, trông cậy tất cả, chịu đựng tất cả.
Bác ái không khi nào qua đi, ơn tiên tri sẽ bị huỷ diệt, ơn ngôn ngữ sẽ chấm dứt, ơn thông minh sẽ biến mất. Vì chưng chúng ta hiểu biết có giới hạn, chúng ta nói tiên tri có giới hạn, nhưng khi điều vẹn toàn đến, thì điều có giới hạn sẽ biến đi. Khi còn bé nhỏ, tôi nói như trẻ nhỏ, suy tưởng như trẻ nhỏ, lý luận như trẻ nhỏ; nhưng khi tôi đã trưởng thành, tôi loại bỏ những gì là trẻ nhỏ. Hiện giờ, chúng ta thấy mờ mịt qua tấm gương, nhưng lúc bấy giờ, diện đối diện. Hiện giờ, tôi biết có giới hạn, nhưng lúc bấy giờ, tôi sẽ biết như tôi được biết. Hiện giờ, đức tin, đức cậy, đức mến, tất cả ba đều tồn tại, nhưng trong ba nhân đức, đức mến là trọng hơn cả.
Ðáp Ca: Tv 32, 2-3. 4-5. 12 và 22
Ðáp: Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình (c. 12b).
Xướng: Hãy ngợi khen Chúa với cây đàn cầm, với đàn mười dây, hãy xướng ca mừng Chúa. Hãy ca mừng Người bài ca mới, hát mừng Người với tiếng râm ran.
Xướng: Vì lời Chúa là lời chân chính, bao việc Chúa làm đều đáng cậy tin. Chúa yêu chuộng điều công minh chính trực, địa cầu đầy ân sủng Chúa.
Xướng: Phúc thay quốc gia mà Chúa là Chúa tể, dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình. Lạy Chúa, xin đổ lòng từ bi xuống trên chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài.
Alleluia: Tv 147, 12a và 15a
Alleluia, alleluia! – Giêrusalem, hãy ngợi khen Chúa, Ðấng đã sai lời Người xuống cõi trần ai. – Alleluia.
Tin Mừng: Lc 7, 31-35
“Chúng tôi đã thổi sáo mà các anh không nhảy múa, chúng tôi đã hát những điệu bi ai mà các anh không khóc”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Ta sẽ phải nói những người của thế hệ này giống ai đây? Họ giống ai? Họ giống như những đứa trẻ ngồi ngoài đường phố gọi và nói với nhau rằng:
“Chúng tôi đã thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa. “Chúng tôi đã hát những điệu bi ai, mà các anh không khóc”.
Bởi vì khi Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ngươi bảo: “Người bị quỷ ám”. Khi Con Người đến có ăn có uống, thì các ngươi lại nói: “Kìa con người mê ăn tham uống, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi”. Nhưng sự khôn ngoan đã được minh chính bởi tất cả con cái mình”.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
VỊ THA LÀ TRƯỞNG THÀNH
Tôi phải ví thế hệ này với ai… Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ. (Lc 7,31-32)
Suy niệm: Đám trẻ ngồi chơi ngoài chợ luôn có lý do để từ chối trò chơi do bên kia đưa ra: chúng tôi không vui nên không thích chơi trò đám cưới; nhưng chúng tôi cũng có buồn đâu mà chơi trò đám tang! Chúng luôn tìm lý lẽ để bắt bẻ đối thủ của mình. Người đương thời với Chúa Giêsu cũng hành xử cách ‘trẻ con’ như vậy: ăn chay khắc khổ, cô tịch trong hoang địa như Gioan Tẩy Giả thì bị họ cho là quỷ ám; sống như Chúa Giêsu dấn thân hoà mình với những người bị gạt bên lề xã hội thì bị gán là tay ăn nhậu, kẻ phóng túng! Tuy nhiên, Chúa Giêsu cho họ thấy sự thật không tùy thuộc nơi những chỉ trích, ‘chụp mũ’ cách ‘trẻ con” của họ, nhưng nơi hiệu quả của việc làm. Gioan Tẩy Giả đã thúc đẩy phong trào sám hối nơi dân Chúa, cũng như Chúa Giêsu đã tạo nên một cung cách tương quan mới mẻ, tốt đẹp với Thiên Chúa và với con người.
Mời Bạn: Nếu chỉ suy nghĩ, hành động theo bản năng hoặc theo sự ích kỷ, chai lì, bạn có thể rơi vào cung cách ‘trẻ con’ như người Do Thái trên đây. Để ra khỏi thái độ ‘trẻ con’ Bạn cần lắng nghe Lời Chúa dạy, biết nghĩ đến người khác thay vì chỉ thu vén cho bản thân cho phe nhóm mình.
Chia sẻ: Tôi có nổi nóng khi người khác phản đối ý kiến của tôi, hoặc đánh đập con cái trong khi nóng giận không? Đó có phải là thái độ ‘trẻ con’ không?
Sống Lời Chúa: Thay vì tìm mọi lý do để chỉ trích người khác, tôi luôn tìm cách để nhìn thấy yếu tố tích cực nơi họ.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, cách cư xử ‘trẻ con’ đã giam hãm, không cho con lớn lên về mặt thiêng liêng. Xin lay động tâm hồn để con mở lòng đón nhận lời cứu độ của Chúa. Amen.
B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
“Chúng tôi thổi sáo sao các anh không nhảy múa; chúng tôi hát bài đưa đám, sao các anh không khóc than.”
Quan tâm tới người khác sẽ làm cho đời sống chung trong nhà ngoài ngõ được hài hòa tốt đẹp, đó là điều chính đáng. Tuy nhiên không vì thế mà chúng ta muốn san bằng mọi sự khác biệt và không tôn trọng những ý kiến của mỗi người. Những người Do Thái được nói đến trong Tin Mừng hôm nay muốn lấy mình làm chuẩn mực. Từ đó, họ phê phán và không chấp nhận những lời rao giảng và cách sống của Gio-an Tẩy giả cũng như của Chúa Giê-su. Chúa ví họ như lũ trẻ chơi trò đám cưới đám ma phiền trách các bạn không nhảy múa hay khóc lóc theo ý chúng.
Trên đường tìm kiếm sự thật cho dù chúng ta khám phá ra một điều gì đó, chúng ta không được coi ý kiến của mình là tiêu chuẩn của sự thật. Bởi vì chỉ có Chúa mới là Chân Lý toàn vẹn, còn mỗi người chúng ta chỉ biết được một khía cạnh nào đó của Sự Thật thôi. Để không nhốt mình trong những suy nghĩ hẹp hòi của mình, chúng ta phải học hỏi và lưu tâm tới những quan điểm của người khác nữa, nếu không, thì những cách tiếp cận vấn đề của chúng ta sẽ sớm trở thành chủ quan độc đoán, sẽ chẳng được ai chấp nhận.
Hãy xét xem chúng ta có lối suy nghĩ độc đoán, cực đoan, quá khích không? Có sẵn sàng lắng nghe các ý kiến phê bình khách quan không? Có dễ dàng thích nghi trong những trường hợp cần thay đổi ý kiến không? Với những người nêu ra những điểm sai trái của chúng ta, chúng ta có thái độ nào?
Làm sao để con người hôm nay có thể nghe được tiếng kêu của Gioan, mời gọi người ta thay đổi cuộc sống bằng cách sám hối? Làm sao để thái độ bao dung của Đức Giêsu có thể ảnh hưởng trên một thế giới còn nhiều hận thù, chia rẽ này?
Chúa là Chân Lý toàn vẹn, xin cho chúng ta một tâm hồn cởi mở chấp nhận và sống cho sự thật mà Chúa giúp chúng ta nhận ra trong đời sống mỗi ngày.
C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Bài Tin Mừng hôm nay cho ta thấy những người Kinh sư và Pharisêu có một tấm lòng cứng cỏi và kiêu ngạo. Vì thế, Đức Giêsu đã mượn một trò chơi hát đối của trẻ em thời đó nhằm diễn tả về thế hệ này là sự cố chấp, kém tin.
Thật vậy, tính kiêu căng, óc phê phán và cái nhìn phiến diện là những căn bệnh nan y khó điều trị ở thời xưa cũng như thời nay. Người ta chỉ biết trách “tại sao tôi làm” mà các anh thì không làm như tôi. Cho nên khi thấy ông Gioan đến không ăn, không uống, thì thiên hạ bảo: “Ông ta bị quỷ ám”; còn Chúa đến rao giảng, Ngài cũng ăn, cũng uống như ai, thì thiên hạ lại bảo: “Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi”. Thái độ này cho thấy: con người chỉ nhìn và đánh giá nhau dưới nhãn quan hạn hẹp và đầu óc phiến diện của mình. Do đó họ khó có thể mở lòng trước lời mời gọi của Gioan, và càng khó lòng để có thể đón nhận Chúa trong cuộc sống của mình.
Những người Kinh sư và Pharisiêu luôn tim cách để chối bỏ sự thật, không chấp nhận cách sống khắc khổ của ông Gioan Tẩy Giả, cũng như lối sống thân mật, gần gủi, chia sẻ của Đức Giêsu. Họ chỉ nhìn vào cách sống của Chúa Giêsu trên lăng kính của mình, nghĩa là chỉ nhìn theo nhãn quan bên ngoài mà không nhận ra ý nghĩa sâu xa bên trong mà Chúa Giêsu đang dành cho dân của Ngài đó là yêu thương họ và mang họ đến ơn cứu độ.
…Thờ ơ với đời sống chứng nhân của Chúa và kết án Ngài, đó là điều dân Do Thái xưa đã làm. Ngày nay không thiếu những chứng nhân đạo hạnh, nhưng cũng không thiếu những người không nghe mà lại còn kết án việc tốt họ làm. Chúa đã đến cứu độ nhân thế hơn hai ngàn năm qua, nhưng nhân loại vẫn thờ ơ và tìm cách chống đối Ngài.
Nhìn lại đời sống của mỗi chúng ta cũng vậy, nhiều khi chúng ta được mời gọi nhận lãnh hồng ân, nhưng chúng ta vẫn lạnh nhạt thờ ơ. Đôi lúc để bao che cho thái độ thờ ơ của mình, chúng ta lại lật lại ván cờ bằng cách kết tội và vu oan cho những người công chính.
Với đoạn Tin Mừng hôm nay, chúng ta được mời gọi nhìn lại chính mình. Đã bao lần chúng ta thờ ơ với hồng ân của Chúa. Đã bao lần chúng ta không đáp lại hồng ân mà còn gây phiền nhiễu cho những người phục vụ Chúa. Hãy thành tâm thống hối ăn năn và quay về nẻo chính đường ngay. Hãy sửa đổi tâm hồn và tìm lại những gì đã mất để Lời Chúa hôm nay đem lại ý nghĩa cao siêu cho chúng ta.
Các Kitô hữu hôm nay cần tỉnh thức để không rơi vào lối sống tự mãn giống những người Do Thái xưa, để không nhiễm phải tính xấu dèm pha và vu khống, nhưng biết chân nhận sự thật và những điều tốt đẹp nơi người khác. Chúng ta cũng có bổn phận thi hành và cộng tác với những ai dấn thân làm việc từ thiện, bác ái, phục vụ công ích. Được như vậy, chúng ta mới xứng danh là những Kitô hữu đích thực và là môn đệ của Đấng “là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống”.
Ước gì mọi Kitô hữu cùng hiểu được tầm quan trọng của hồng ân cứu độ. Biết quay trở về với Chúa, biết nhận ra các dấu chỉ thời đại, biết sửa đổi chính mình để nhận lãnh ơn thánh. Xin cho chúng ta đừng rơi vào tình trạng của các người Pharisêu và Luật Sĩ khi xưa là: cố chấp, bảo thủ, lập lờ và gian dối. Xin cho chúng ta biết sử dụng trí tuệ Chúa ban để phục vụ cho công lý và sự thật.
D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
ĐỨC GIÊSU PHÊ PHÁN VỀ THẾ HỆ CỦA NGƯỜI
1.Đức Giêsu phê phán sự cứng lòng và kiêu ngạo của người Do thái, đặc biệt các luật sĩ và biệt phái. Họ luôn tìm cách biện minh cho mình và trốn tránh sự thật. Ông Gioan Tẩy giả sống khắc khổ, họ bảo là quỷ ám. Còn Đức Giêsu sống giản dị, gần gũi, hòa đồng với dân, họ lại cho là một tay ăn nhậu, bê tha. Thế nhưng, sự hiện diện và yêu thương của Đức Giêsu càng chứng tỏ cho thấy họ thật ngoan cố và ác tâm. Nếu chúng ta cứng lòng không tin vào Đức Giêsu chúng ta cũng sẽ không nhận ra Người.
2.Đức Giêsu trách dân chúng thời đó, nhất là các biệt phái và luật sĩ thờ ơ lãnh đạm với Gioan Tẩy giả và đối với Ngài. Vì thế, Đức Giêsu dùng dụ ngôn lũ trẻ chơi ngoài đường phố để nói lên điều ấy. Cũng giống như ở Việt Nam, trẻ em Do thái thường có những cuộc hát đối hơi khác Việt Nam một chút. Các trẻ em thường chia làm hai phe: một bên xướng tiểu khúc hoặc vui hoặc buồn, còn bên kia hoạ lại điệu vui hay buồn với câu điệp khúc của những bài ca dao có sẵn. Nhưng nhiều khi gặp những kẻ nghịch ngợm, không cứ theo lệ quen, bên xướng, ca hát vui vẻ thì chúng lại phá đám bằng giọng bi ai, than khóc, hoặc ngược lại. Đôi khi có những đứa ương ngạnh đứng đấy mà không chịu làm theo. Thật là trống đánh xuôi kèn thổi ngược.
3.Đức Giêsu mượn hình ảnh nhóm trẻ chơi ngoài đường phố, để nói lên thái độ trái nghịch của người Do thái. Chấp nhận cuộc chơi, nhưng khi tiếng sáo thổi lên thì lại không nhảy múa; chấp nhận diễn kịch, nhưng khi bài hát đưa đám được cất lên thì lại không khóc theo. Những người Do thái thời Đức Giêsu cũng có phản ứng đối với Ngài không khác nào đám trẻ chơi ngoài đường phố này. Họ mong chờ Đấng Cứu Thế, Gioan Tẩy giả loan báo về Ngài, nhưng họ không chấp nhận nếp sống khổ hạnh của ông, họ bảo ông bị quỷ ám; Đức Giêsu khai mạc thời cứu thế bằng yêu thương, phục vụ, tha thứ, thì họ lại cho rằng Ngài là tên ăn nhậu, hoà nhập với phường thu thuế tội lỗi (Mỗi ngày một tin vui).
4.Thói thường, con người ta dễ lấy mình làm trung tâm và muốn áp đặt tư tưởng và hành động của mình lên người khác. Vì thế mà qua bài Tin mừng hôm nay, Đức Giêsu dạy chúng ta đừng áp đặt người khác phải theo tư tưởng của mình.
Giống như bọn trẻ thổi sáo giả bộ đám cưới đòi người khác hát, ca bài đưa đám giả bộ buồn bắt người khác khóc theo… với một hoàn cảnh không thực tế. Trong ý thức hệ của người Do thái, họ vẽ ra trong tư tưởng của mình một lối sống kiểu biệt phái giả hình và đòi dân theo, họ quan niệm một thời kỳ cứu độ và một Đấng Messia giàu sang, chứ không khắc khổ kiểu Gioan Tẩy giả và làm bạn với bậc đế vương, chứ không phải hoà đồng chung bàn với người hèn kém. Từ đó họ không nhận ra được Đức Giêsu là Đấng Cứu Thế. Với ý thức hệ như thế, họ không những bị trói buộc trong tư tưởng thiển cận của họ, không nhận ra được dấu chỉ của thời đại, mà còn bắt người khác phải suy nghĩ và hành động như họ, kể cả Đức Giêsu (Hiền Lâm).
5.Lối sống của Gioan Tẩy giả và của Đức Giêsu thật khác nhau. Gioan nhiệm nhặt, còn Đức Giêsu thông thoáng cởi mở. Buồn cười là cả hai đều bị người Do thái chỉ trích, do chính lối sống của mỗi vị. Vạch ra cái “buồn cười” ấy ở đây, Đức Giêsu không chỉ nhằm xác nhận một kinh nghiệm về nhân tình thế thái: Ở sao cho vừa lòng người, ở rộng người cười, ở hẹp người chê. Phải chăng Ngài còn hàm ý rằng: không có một lối sống duy nhất tốt, mà có nhiều: mỗi người, theo ơn gọi của mình, sẽ đảm nhận một lối sống phù hợp với ơn gọi đó? Điều cốt yếu là cái động lực, cái hồn của lối sống mà mình đảm nhận (5 phút Lời Chúa).
6.Khi trò chơi Flappy Bird và tác giả của nó trở nên nổi tiếng, được giới truyền thông thế giới quan tâm, thì có hàng loạt ý kiến trái ngược như “ăn may chứ có gì hay” hoặc “game ngớ ngẩn thế mà sao lắm kẻ thích”.
Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy những người Do thái đã có thái độ ghen tị với Đức Giêsu. Họ không những từ chối sứ điệp Tin mừng của Đức Giêsu, mà còn có những lời chê bai, nhận xét xấu xa về Ngài. Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta cũng dễ xét đoán và đánh giá người khác theo cái nhìn chủ quan của mình. Tệ hơn nữa, lắm khi vì đố kỵ trước những thành công của người khác mà chúng ta tìm mọi cách để bôi nhọ và làm suy giảm danh tiếng của họ.
Truyện: Chủ quan, phiến diện
Lúc 11 tuổi, đứa bé thường bảo rằng: “Cha mẹ của tôi rất vĩ đại. Không có gì mà cha mẹ tôi không biết. Không có gì mà họ không làm được”. Lên 16 tuổi nó nói: “Cha mẹ tôi không vĩ đại như tôi tưởng, không phải cái gì họ cũng biết hoặc cũng có thể làm”. Ba năm sau, nghĩa là khi lên 19 tuổi, học Đại học, nó phát biểu: “Cha mẹ tôi thường cho rằng họ đúng, kỳ thực, kiến thức của họ so với kiến thức của tôi thì thua kém xa”. Sau khi lập gia đình, nó được 24 tuổi, tốt nghiệp Đại học, nó phát biểu: “Cha mẹ tôi không hiểu tuổi trẻ; thanh niên thì tiến bộ, còn họ lại bảo thủ”.
Năm 30 tuổi, có con cái, nó khám phá ra chân lý sau: “Ở nhiều sự việc, cha mẹ thường có lý”. Đến lúc nó được 50 tuổi, khi cha mẹ nó đều đã qua đời, nó không cầm được lòng và tuyên bố: “Cha mẹ tôi đúng là những nhân vật tuyệt vời! Họ có đầu óc rất minh mẫn, xử sự rất hợp lý, hợp thời. Cha mẹ ơi, cha mẹ là các vị thần!”




