ƠN VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI
LỄ ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI
Lc 1, 26 – 38
Thiên Chúa đã dọn sẵn một cung điện xứng đáng cho Con Chúa giáng trần, khi Người làm cho Đức Maria khỏi mắc Tội Tổ Tông ngay từ tro
ng lòng mẹ. Thiên Chúa cũng gìn giữ Mẹ khỏi mọi vết nhơ tội lỗi nhờ công nghiệp Con Chúa sẽ chịu chết sau này. Nhờ lời Đức Mẹ nguyện giúp cầu thay, xin Chúa cũng ban cho chúng ta được trở nên công chính, thánh thiện, mà đón rước Con Chúa ngự đến trong vinh quang.
Ngay từ giây phút đầu tiên trong đời, Mẹ đã được gìn giữ khỏi vương bất cứ tội lỗi nào, nhờ ân sủng do cái chết của Con Mẹ. Do đó, tín điều Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội được đặt căn bản trên đặc ân làm Mẹ Thiên Chúa. Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội là hình ảnh tiên trưng cho Hội Thánh chúng ta, bởi vì, Thiên Chúa muốn cho Hội Thánh không tỳ ố, không vết nhăn, và không một khuyết điểm nào.
Ơn Vô Nhiễm Nguyên Tội khai mở những đặc ân khác của Mẹ: Ngay từ thuở đời đời, do cùng một quyết định tiền định duy nhất, Mẹ đã được kết hợp một cách huyền nhiệm với Đức Giêsu Kitô, được Ơn Vô Nhiễm khi thành thai, được ơn đồng trinh vẹn tuyền khi làm Mẹ Thiên Chúa, được hiệp công với Đấng Cứu Chuộc, được gìn giữ vẹn toàn, không bị hư nát trong phần mộ, và được đưa về hưởng vinh quang cao cả trên trời.
Ơn Vô Nhiễm Nguyên Tội không miễn trừ cho Mẹ khỏi những đêm tối đức tin, mà Mẹ phải khó hiểu, phải lần mò, phải suy đi nghĩ lại trong lòng. Mẹ cũng không được miễn trừ khỏi cuộc chiến đấu, hay nói đúng hơn, các đặc ân mà Thiên Chúa ban là những khí cụ, mà Mẹ dùng để chiến đấu cùng với Con của Mẹ. Sách Khải Huyền miêu tả cuộc tranh hùng giữa thiện và ác, giữa dòng dõi con rồng hỏa ngục và dòng dõi người nữ là chính Mẹ. Mẹ được hình dung là một người phụ nữ tuyệt đẹp mặc áo mặt trời vinh quang chiếu sáng rực rỡ. Chân Mẹ đạp mặt trăng: vầng trăng khi tròn khi khuyết, tượng trưng sự đổi thay, nhưng, Mẹ không bị biến đổi theo thời gian, theo tứ thời bát tiết. Đầu Mẹ đội triều thiên mười hai ngôi sao tượng trưng cho mười hai chi tộc Israel, tức là, Mẹ làm Nữ Vương của ức triệu thần dân nơi Giêrusalem mới, nơi trời mới đất mới, và triều thiên tượng trưng cho sự vinh thắng của Mẹ.
Tất cả các điềm lạ là hình ảnh Hòm Bia Giao Ước mà Thiên Chúa dùng để ở cùng dân Người, và Người ở trong đó như ở trong cung lòng Mẹ. Người Con Trai là Đức Kitô, là Đấng Thiên Sai mà thánh vương Đavít đã tiên báo trong Tv 2 và Tv 109. Con rồng lớn màu đỏ là sức mạnh của thần dữ, không thể tiêu diệt người Con Trai đó. Hội Thánh đã trải qua biết bao thời kỳ đẫm máu, nhưng, quỷ hỏa ngục cũng không phá nổi. Thiên Chúa sắp sẵn cho Mẹ một nơi trong sa mạc, nghĩa là, Hội Thánh phải đi vào nơi gian nan thử thách, tuy nhiên, Hội Thánh vẫn đứng vững. Con Trẻ được cất bổng lên ngai Thiên Chúa, nghĩa là Đức Kitô được phục sinh. Sau hết, là bài ca chiến thắng: ơn Cứu độ, quyền năng và vương quyền của Thiên Chúa đã toàn thắng và mọi uy quyền đều thuộc về Đức Kitô. Nhờ lời Đức Mẹ chuyển cầu, xin Chúa ban cho chúng ta biết cộng tác với ơn Chúa để chiến đấu với ma quỷ, thế gian, và xác thịt cách kiên cường và oanh liệt như Mẹ, để rồi, chúng ta cũng sẽ “được thưởng cùng Mẹ trên Nước Thiên Đàng”.
Sau cùng, mừng Lễ Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, chúng ta cũng nên biết bức ảnh Mẹ Vô Nhiễm có những đặc điểm nào. Chúng ta thường hay bị nhầm lẫn giữa hai bức ảnh Mẹ Vô Nhiễm và Mẹ Lên Trời, bởi vì, bức ảnh nào cũng có các thiên thần vây quanh, và cả hai trông rất giống nhau. Chúng ta có thể dễ dàng phân biệt như sau: Ảnh Mẹ Vô Nhiễm là ảnh Mẹ đang trong tư thế thu mình lại, là Nữ Tỳ Hèn Mọn, chân đạp vầng trăng khuyết, có ý nói: Mẹ Vô Nhiễm vượt lên trên quy luật tròn khuyết của vầng trăng; còn ảnh Mẹ Lên Trời là ảnh Mẹ đang trong tư thế được nhấc lên, đang bay lên giữa các thiên thần.
ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM
Hôm nay chúng ta cử hành đại lễ kính Đức Maria Vô nhiễm nguyên tội. Mầu nhiệm này đã được Đức Pio IX định tín ngày 8/12/1854 tức trước khi Đức Maria hiện ra tại Lộ Đức 4 năm.
Ngay từ thời nguyên thủy, Kitô giáo đã tin Đức Maria được ơn Vô nhiễm nguyên tội nghĩa là Đức Maria không bị vướng mắc vào một tội lỗi nào cả từ khi thụ thai trong lòng mẹ. Nói một cách khác, Đức Maria được sinh ra trong tình trạng không mắc tội tổ tông truyền và giữ được tình trạng vô tội đó suốt cả cuộc đời của mình.
Giáo huấn của Giáo hội về mầu nhiệm Vô nhiễm nguyên tội của Đức Mẹ rất phù hợp với giáo huấn của Thánh Kinh. Chẳng hạn trong bài đọc I hôm nay, Thiên Chúa nói với Satan: “Ta sẽ đặt một mối hiềm thù giữa mi và người phụ nữ, giữa dòng dõi mi và dòng dõi ng nữ.”
Người công giáo luôn coi người nữ đây là hình ảnh của Đức Maria và dòng dõi người phụ nữ chính là Đức Giêsu. Đức Maria và Chúa Giêsu đứng trên cùng một chiến tuyến đối nghịch với chiến tuyến bên kia là Satan và những đồ đệ của nó.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, thiên sứ nói với Đức Maria: “Hãy vui mừng vì cô được Chúa trời chúc phúc. Thiên Chúa ở cùng cô và cô có phúc hơn mọi người phụ nữ”
Câu này nói về chính mầu nhiệm ấy. Đức Maria phải được coi là người khác biệt với hết mọi người phụ nữ khác. Đức Maria cao trọng hơn hết mọi người phụ nữ.
Như vậy sự việc Thiên Chúa gìn giữ Đức Maria không mắc tội lỗi nào, không có gì đáng ngạc nhiên vì Ngài đã được Thiên Chúa chọn làm mẹ của Con Thiên Chúa. Con của Thiên Chúa phải được sinh ra từ một người mẹ hoàn toàn vô tội chẳng phải là một việc xứng hợp sao?
Người công giáo của chúng ta luôn luôn có lòng sùng kính đặc biệt với Đức Maria dưới danh hiệu Vô nhiễm nguyên tội. Và vì thế mà ngày hôm nay chúng ta mừng trọng thể lễ Đức Maria Vô Nhiễm nguyên tội với một niềm vui đặc biệt và với một lòng biết ơn sâu xa.
Trong cuốn “Tiểu Sử Ðời Sống Của Thánh Don Boscô” có thuật lại một sự việc sau đây:
Hôm ấy là ngày 8 tháng 12 năm 1841, ngày lễ Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, Cha Don Boscô vị tân Linh Mục đang mặc áo sửa soạn dâng Thánh Lễ, bỗng từ trong phòng áo Cha nghe tiếng ồn ào từ phía ngoài cửa. Cha bước ra và gặp thấy Ông Từ coi phòng áo nhà thờ đang cầm chổi lông gà đánh đuổi một cậu bé nghèo ăn mặc rách rưới, chỉ vì cậu dám bén mảng đến phòng áo và lại không biết giúp lễ. Cha Don Boscô tỏ vẻ không bằng lòng và bảo ông Từ phải đi tìm cậu bé đem trở lại phòng áo cho Cha. Cha lại còn quả quyết rằng đó là bạn thân của Cha.
Một lúc sau, ông Từ trở lại phòng áo, dẫn theo cậu bé bị đánh đuổi. Cha bảo cậu ngồi đợi một chút, sau lễ ngài sẽ nói với cậu về một điều mà cậu sẽ rất vui thích. Có lẽ đó chỉ là cách Cha muốn bù đắp lại sự tàn nhẫn của ông Từ hoặc xóa bỏ đi những mặc cảm và ấn tượng xấu đã gây nên trong tâm hồn cậu.
Nhưng đường lối của Chúa còn đi xa hơn nữa, vì chính trong ngày lễ Kính Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội đó, Thiên Chúa muốn ngài khởi công một sứ mệnh Tông Ðồ cao cả vẫn còn hiện hữu cho tới ngày nay. Ðiều gì đã xảy ra trong cuộc gặp gỡ đó? Như lời đã hứa, sau lễ Cha bắt đầu cuộc đối thoại thân mật với cậu bé, đó là cậu Bartolômêo Galendy. Don Boscô bắt đầu bằng những câu hỏi thân mật từ gia đình cậu, cha mẹ cậu.
Cậu đáp lại là cả hai đều đã qua đời.
Cha hỏi tiếp về tuổi của cậu, về công ăn việc làm và nơi ăn chốn ở của cậu.
Với những câu hỏi đó, cậu chỉ đáp lại bằng tiếng “không” hơi cọc cằn.
Tuy nhiên, Cha vẫn không nản lòng. Sau cùng Cha hỏi:
– Con có biết huýt sáo không?
Mắt cậu sáng lên và cậu bắt đầu mỉm cười gật đầu. Ðó là điều duy nhất Cha mong ước. Cậu đã bị chinh phục và đã trở nên bạn thân của Cha. Từ đó, cha bắt đầu đối thoại bằng những câu hỏi về đời sống người công giáo của cậu. Ðáng thương thay, mặc dù cậu đã lên 16 tuổi nhưng mới chỉ được xưng tội lần đầu mà thôi. Còn về giáo lý thật không biết gì hết, vì không được ai chỉ bảo cho. Ngay cả đến việc làm dấu Thánh Giá và đọc một kinh Kính Mừng cậu cũng không biết. Và cha Don Boscô quì gối đọc kinh Kính Mừng phó thác cho Mẹ Maria và nhân danh Mẹ bắt đầu sứ mệnh Tông Ðồ của Cha, cầu xin Mẹ giúp Cha cứu rỗi linh hồn cậu bé này.
Trước khi cho cậu ra về, Cha tặng cậu một mẩu ảnh Ðức Mẹ và cậu hứa sẽ trở lại tuần tới đem theo chúng bạn của cậu để cùng được học giáo lý nữa.
Thời gian trôi qua, nhân dịp toàn thể Dòng Con Cái Don Boscô mừng kỷ niệm một trăm năm mươi năm cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Don Boscô và cậu bé Bartolômêo Galendy, ngày khởi đầu sinh hoạt “Khánh Lễ Viện” mà Don Boscô là Vị Sáng Lập và cậu bé Bartolômêo là viên đá đầu tiên. Nơi cậu Bartolômêo, Don Boscô đã nhìn thấy trước hàng ngàn thanh thiếu niên bị bỏ rơi cần được nhận biết tình thương của Chúa và ngài đã hiến trọn đời mình để giáo dục niềm tin trong tâm hồn các em. Hơn nữa, ngài còn đào luyện các em trở thành tông đồ giữa chúng bạn, dẫn đưa chúng bạn về với Chúa qua đời sống bí tích và việc học hỏi giáo lý. Một trăm năm mươi năm đã qua và sứ mệnh tông đồ của Don Boscô đã được các con thiêng liêng của ngài tiếp tục tới ngày nay trên khắp Năm Châu. Hàng ngàn hàng triệu thanh thiếu niên qua nhiều năm đã nhận biết, yêu mến Chúa và dấn thân để Chúa cũng được nhận biết, yêu mến và tôn thờ.
Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa đã ban cho chúng con Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội, một tấm gương tinh tuyền và tràn đầy ơn thánh Chúa. Cám ơn Chúa đã làm phong phú Giáo Hội Chúa với ơn đặc sủng của Tu Hội Salésien. Xin Chúa chúc lành cho sứ mệnh tông đồ mà ngài đã hiến thân phục vụ đến hơi thở cuối cùng, để giới trẻ qua mọi thời đại và trong mọi môi trường văn hóa tìm được thầy chỉ dẫn, nhận được sự hiểu biết tình thương của Chúa và trở nên vị tông đồ khác giữa giới trẻ, dẫn đưa chúng bạn gặp gỡ Chúa, xa tránh tội lỗi và gìn giữ luôn mãi vẻ đẹp trong sáng của tâm hồn là bí quyết niềm an vui và hạnh phúc thật. Amen.
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB