Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai?

Bài Ðọc I: Dc 3, 1-4a

“Tôi đã gặp người tôi yêu”.

Trích sách Diễm Ca.

Suốt đêm trên giường ngủ, tôi đã tìm kiếm người tôi yêu: Tôi đã tìm kiếm chàng, nhưng tôi không gặp được chàng. Tôi chỗi dậy, và đi quanh thành phố, đi qua các phố xá và công trường, tôi tìm kiếm người tôi yêu. Tôi đã tìm kiếm chàng, nhưng tôi không gặp được chàng. Các người lính canh gác thành phố gặp tôi và tôi hỏi họ: “Các anh có thấy người tôi yêu không?” Tôi vừa đi qua khỏi họ, thì gặp ngay người tôi yêu.

Hoặc: 2 Cr 5, 14-17

Từ nay chúng ta không biết Ðức Kitô theo xác thịt nữa”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, lòng mến của Ðức Ki-tô thúc bách chúng ta; chúng ta xác tín điều này là một người đã chết vì mọi người, vậy mọi người đều đã chết. Và Ðức Kitô đã chết thay cho mọi người, để những ai đang sống, thì không còn sống cho chính mình nữa, mà là sống cho Ðấng đã chết và sống lại vì họ. Vì thế, từ nay chúng ta không còn biết ai theo xác thịt nữa. Mặc dù nếu chúng ta đã biết Ðức Kitô theo xác thịt, thì giờ đây chúng ta không còn biết như thế nữa. Vậy nếu ai đã trở nên một tạo vật mới trong Ðức Kitô, thì những gì cũ đã qua rồi, vì đây mọi sự đều được trở nên mới.

Ðáp Ca: Tv 62, 2. 3-4. 5-6. 8-9

Ðáp: Lạy Chúa là Thiên Chúa con, linh hồn con khao khát Chúa.

Xướng: Ôi lạy Chúa, Chúa là Thiên Chúa của con, con thao thức chạy kiếm Ngài. Linh hồn con khát khao, thể xác con mong đợi Chúa như đất héo khô, khát mong mà không gặp nước! 

Xướng: Con cũng mong được chiêm ngưỡng thiên nhan ở thánh đài, để nhìn thấy quyền năng và vinh quang của Chúa. Vì ân tình của Ngài đáng chuộng hơn mạng sống; miệng con sẽ xướng ca ngợi khen Ngài. 

Xướng: Con sẽ chúc tụng Ngài như thế trọn đời con, con sẽ giơ tay kêu cầu danh Chúa. Hồn con được no thoả dường như mỹ vị cao lương, và miệng con ca ngợi Chúa với cặp môi hoan hỉ. 

Xướng: Vì Chúa đã ra tay trợ phù con, để con được hoan hỉ núp trong bóng cánh của Ngài. Linh hồn con bám thân vào Chúa, và tay hữu Chúa nâng đỡ người con. 

Alleluia

Alleluia, alleluia! – Hỡi Maria, hãy nói cho chúng tôi biết bà đã thấy gì trên đường? -Tôi đã thấy mộ của Ðức Kitô hằng sống và vinh quang của Ðấng sống lại. – Alleluia.

Tin mừng: Ga 20, 1-2.11-18

“Bà kia, sao mà khóc? Bà tìm ai?”

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mácđala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Bà liền chạy về gặp ông Simôn Phêrô và người môn đệ Đức Giêsu thương mến. Bà nói: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.” Bà Maria Mácđala đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giêsu, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. Thiên thần hỏi bà: “Này bà, sao bà khóc?” Bà thưa: “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu!” Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giêsu đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giêsu. Đức Giêsu nói với bà: “Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai?” Bà Maria tưởng là người làm vườn, liền nói: “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.” Đức Giêsu gọi bà: “Maria!” Bà quay lại và nói bằng tiếng Hípri: “Rápbuni!” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’). Đức Giêsu bảo: “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.”Bà Maria Mácđala đi báo cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

VỊ THÁNH KHÔNG CÓ KẾ HOẠCH

Bà Maria Mácđala đi báo cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa,” và bà kể lại những điều Người đã nói với bà. (Ga 20,18)

Suy niệm: Khi nói về một người, chúng ta nhớ đến cuộc đời, quá khứ của họ. Nhắc đến thánh Maria Mađalêna, chúng ta có thể nhớ về một quá khứ đen tối, rất đáng hổ thẹn. Thế nhưng, bà đã được biến đổi khi gặp được Đức Kitô phục sinh. Nhờ đó trải qua hơn hai mươi thế kỷ nay, bà vẫn được nhắc đến với danh hiệu “người đầu tiên loan truyền tin vui Phục sinh.” Điều kỳ diệu là tin mừng Chúa phục sinh ngày nay đã được loan truyền khắp thế giới mà thánh nữ Mađalêna được vinh dự là người đầu tiên góp phần trong công cuộc ấy, thế mà chính bà lại không hề có kế hoạch chuẩn bị. Bà vội vã chạy về báo tin cho các môn đệ, kể lại những điều Chúa phục sinh đã nói với mình. Bà không lên kế hoạch, chỉ làm theo sự mách bảo của quả tim yêu mến.

Mời Bạn: Khi nói đến truyền giáo, ta nghĩ ngay đến kế hoạch, chương trình. Đành rằng cần phải làm điều đó, nhưng cũng đừng quên rằng Thánh Thần giống như “gió” muốn thổi đâu thì thổi. Vì thế, việc loan báo Tin Mừng phải luôn luôn trong tư thế sẵn sàng, thích ứng theo hoàn cảnh. ĐTC Phanxicô chia sẻ trong bài giảng lễ Hiện Xuống: “Trong việc rao giảng Tin Mừng, Chúa Thánh Thần không có kế hoạch.” Ý tưởng nghe “lạ tai.” Nhưng bạn cảm được điều đó, khi là người loan báo Tin Mừng Nước Trời.

Sống Lời Chúa: Học theo cách của thánh nữ Maria Mađalêna, bạn chia sẻ cảm nghiệm của bạn về Chúa Giêsu cho những người trong gia đình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin dạy con cách rao giảng Tin Mừng của Chúa cho anh em con. Amen.

B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

Maria Mađalêna là người quê ở vùng Mácđala, gần bên hồ Galilê. Chị đã được Đức Giêsu trừ bảy quỷ, và đã đi theo Thầy từ Galilê cùng các bà khác. Chị đã theo Thầy đến tận Núi Sọ và đứng bên Thầy bị đóng đinh. Chị là người đầu tiên ra viếng mộ buổi sáng ngày thứ nhất. Không thấy xác Thầy, chị hốt hoảng chạy về báo cho hai môn đệ khác. Sau đó chị lại đến mộ lần nữa để tìm xác Thầy. Nếu không mến Thầy, chị chẳng thể can đảm theo đến cùng như vậy.

Ngôi mộ tự nó là nơi buồn, buồn hơn vì xác Thầy cũng không còn đó. Những giọt nước mắt của chị làm ai cũng phải mủi lòng. Thiên thần và Đấng phục sinh đều hỏi một câu giống nhau: Sao chị khóc? Maria khóc vì thấy mình mất đi một điều quý báu. Bận tâm duy nhất ám ảnh chị là tìm lại được xác Thầy. “Chúng tôi không biết họ để Người ở đâu?”

Đấng Phục sinh đến với chị với dáng dấp của một ông làm vườn. Ngài chạm đến nỗi đau của chị: Sao chị khóc?

Ngài chạm đến khát vọng của chị: Chị tìm ai?

Ngài gọi tên của chị bằng tiếng gọi quen thuộc: Maria.

Với giọng nói đó, chị nhận ngay ra Thầy và reo lên: Rabboni. Đức Giêsu đã lau khô những giọt lệ của chị và cho tim chị vui trở lại. Chị chỉ mong tìm được xác Thầy, thì lại gặp được chính Thầy đang sống. Maria Mađalêna là người phụ nữ được thấy Chúa đầu tiên, và được Chúa sai đi loan Tin Mừng phục sinh cho chính các tông đồ.

Đời chúng ta nhiều khi như ngôi mộ, mất mát và trống vắng. Chúng ta đau đớn vì mất Chúa, mất những gì mình yêu quý xưa nay. Nhưng nếu ngôi mộ không trống thì làm sao có Tin Mừng phục sinh? Chỉ mong chúng ta tìm kiếm Chúa với rất nhiều tình yêu như chị Maria, vì biết mình sẽ gặp được điều quý hơn cái mình đã mất.

C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Trong quá khứ người ta hay đồng hóa Maria Mađalêna với những Maria tội lỗi được nhắc tới trong Phúc Âm. Thực ra tên Maria rất phổ biến vào thời Chúa Giêsu. Tân Ước có nhắc tới 3 người mang tên Maria đi theo giúp Chúa Giêsu nhưng không hề có gợi ý nào nói bà là một cô gái làng chơi hay một phụ nữ trắc nết. Các học giả đương đại dã phục hồi danh dự cho Maria mà hôm nay chúng ta mừng kính là người dẫn dắt quan trọng của Kitô giáo thời sơ khai. Chính phụng vụ của Giáo Hội mới đây cũng nâng bậc lễ thánh Mađalêna từ lễ nhớ lên lễ kính.

Chúng ta thử đi tìm chân dung Thánh Maria Mađalêna:

Mặc dầu từ thế kỷ thứ VI, Giáo hội Tây Phương thường đồng hóa tên của Ngài với một số phụ nữ có tên Maria trong Kinh Thánh. Nhưng thực sự bà không phải là Maria người chị em với Mátta và Lazarô, cũng không phải là người phụ nữ vô danh xức dầu cho Đức Giêsu tại Bêtania mà các sách Tin mừng kể lại. Bà không phải là người phụ nữ tội lỗi “được tha thứ nhiều nên yêu mến nhiều” trong TM Luca, và càng không phải là người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình. Các họa sĩ hay gán cho bà biệt hiệu: cô gái hoàn lương. Không phải như vậy.

Những gì chúng ta có thể biết chính xác về Maria Mađalêna là bà là người ở xứ Mađalêna và là người bị 7 quỷ dữ ám theo như Matcô kể lại (16,9). Thánh Luca nói bà phụ giúp Đức Giêsu trong mọi hành trình rao giảng (8,2-3). Cả 4 sách TM đều nói bà là người đứng dưới chân thập giá lúc đức Giêsu từ trần. Tin Mừng Gioan nói Bà là nhân chứng đầu tiên của biến cố Chúa phục sinh (20,1-18). Với những sự kiện này, xét theo cương vị môn đệ, bà phải là một vị tông đồ có một vị thế rất cao trọng.

Trong cuộc khổ nạn của Đức Giêsu, hầu hết các tông đồ bỏ trốn thì chính bà đã trung thành theo Đức Giêsu mãi tới đồi Canvê, cùng với Đức Maria và thánh Gioan đứng gần bên Thập Giá Đức Giêsu. Không những thế, bà còn có mặt khi Đức Giêsu được an táng trong mộ đá. Đặc biệt, bà còn là người đầu tiên gặp được Đức Giêsu phục sinh.

Maria Mađalêna, tông đồ rao giảng Tin Mừng Phục Sinh:

Sau khi gặp M. Mađalêna, Chúa Giêsu đã ban cho thánh nữ một sứ điệp để đem đến cho các tông đồ, những vị được Chúa thân tình gọi là anh em. Maria đã ra đi và nói với các tông đồ: ‘Tôi đã được nhìn thấy Chúa’; và kể lại cho các ngài tất cả những gì đã xảy ra. Chúng ta hãy tưởng tượng niềm vui của Maria như thế nào khi thốt lên những lời: ‘Tôi đã được nhìn thấy Chúa!’ Đó là niềm vui và hạnh phúc của mọi tông đồ xứng danh khi loan báo cho tha nhân bằng đủ mọi hình thức rằng Chúa Giêsu hôm nay vẫn đang sống.

…Mọi mọi đau khổ, mọi chia li… nghĩa là những gì làm cho chúng ta tưởng rằng Chúa lãnh đạm hay bất lực, tưởng Chúa không để mắt quan tâm, tưởng rằng chúng có thể đè bẹp chúng ta như đã đè bẹp Mađalêna và các tông đồ vào chiều hôm Chúa chết. Nhưng không, chúng ta không tuyệt vọng, lòng yêu mến Chúa Kitô sẽ dẫn chúng ta đến ánh sáng Phục Sinh như là tâm tình của bà Maria Mađalêna. Tình yêu không chỉ đổ dồn cho người đã ra đi nhưng còn mở ra về phía người sống. Tình yêu không còn chôn vùi trong kỷ niệm quá khứ nhưng  biết mở rộng để khơi dậy sự sống mới, và loan báo Sự Sống: “Tôi đã thấy Chúa”.

D. Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

Hôm mai táng Đức Giêsu, vì ít thời gian, người ta đã xức thuốc thơm cách hối hả. Sáng ngày sau, mấy bà đã đưa thuốc thơm đến mồ để làm lại cách chu đáo hơn. Khi đến nơi, các bà thấy ngôi mộ trống vì xác Ngài không còn nữa. Và Chúa hiện ra  để củng cố đức tin cho các bà và sai họ đi báo tin cho các Tông đồ. Bài tường thuật của thánh Gioan hôm nay, ghi lại việc Đức Giêsu Phục sinh hiện ra với bà Maria Madalena.

Khi thấy mồ Chúa mở toang, xác Chúa không còn trong mồ, bà Maria Madalena chạy về báo tin cho các môn đệ Chúa. Mặc dầu bán tín bán nghi, hai ông Phêrô và Gioan cũng chạy ra mộ xem thực hư thế nào. Maria Mađalêna cũng chạy ra theo, ông Phêrô và Gioan, sau khi quan sát kỹ và thấy rõ xác Chúa không còn, hai ông ra về, một mình bà Maria Mađalêna ở lại mộ, ngậm ngùi, khóc lóc, thương nhớ Chúa, và Chúa đã hiện ra với bà, lúc đầu bà không nhận ra, nhưng sau một vài câu trao đổi, bà nhận ra Chúa và Chúa bảo bà hãy mau về kể lại cho các môn đệ hiện đang ở trong nhà Tiệc ly.

Bà Maria tức tốc chạy về nhà gặp các môn đệ đang nóng lòng chờ đợi. Họ vây quanh bà và hỏi: “Maria, chị hãy nói đi, chị đã thấy gì?” Bà Maria đáp: “Tôi đã thấy Chúa, Chúa đã hiện ra với tôi, Chúa gọi tên tôi và Chúa phán: ‘Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con, về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con’”. Những lời bà Maria nói đã phá tan mọi lo lắng, nghi ngờ nơi các Tông đồ, và lòng các ông tràn ngập vui mừng.

Niềm tin và sự gặp gỡ của con người với Đấng Phục sinh thường đến sau những đổ vỡ, mất mát, thất bại và khổ đau. Điều này đã diễn ra với hầu hết các môn đệ của Đức Giêsu. Vào giữa lúc họ buồn bã quay về làng cũ, họ gặp Ngài. Vào giữa lúc họ từ bỏ con đường đi theo Ngài để trở về sau chuyến bôn ba của cuộc sống, Ngài đến với họ. Ngài cũng đến với họ khi họ giam mình trong sợ hãi, buồn phiền. Maria Mađalêna cũng được gặp Ngài giữa tiếng khóc than. Chính lúc bà tưởng mình đã mất tất cả, Ngài đã đến với bà.

Quả thật, Đấng Phục sinh thường đến với con người vào những lúc bất ngờ nhất và dưới những hình dạng con người không hề chờ đón. Hầu hết trong mọi trường hợp, Ngài đến với họ như người vô danh, một người mà họ không thể nhận ra tức khắc. Phục sinh là một biến cố lịch sử, nhưng không có bất cứ một người nào đã chứng kiến giây phút lịch sử ấy, từ các môn đệ cho đến chúng ta ngày nay.

Để tin nhận Ngài, con người luôn làm bước nhảy vọt trong các biến cố của cuộc sống, những biến cố ấy thường là những mất mát, thất bại và khổ đau. Cần phải trải qua đau khổ để đến vinh quang, đó là định luật của niềm tin, phép rửa nhờ đó chúng ta trở thành tín hữu Kitô, không đương nhiên biến chúng ta thành những người thông minh đĩnh đạc hay may mắn thịnh vượng hơn người. Nhưng chúng ta phải xem mình là những người may mắn nhất, bởi vì giữa tăm tối của cuộc sống, chúng ta vẫn còn nhận ra được ánh sáng; giữa những đổ vỡ, mất mát, thất bại và khổ đau, chúng ta vẫn tiếp tục tin tưởng (Mỗi ngày một tin vui).

Lúc này lúc khác – qua những biến cố, những dữ kiện – Chúa vẫn lên tiếng gọi thẳng tên chúng ta nhằm để chúng ta biết Người sống lại và hằng sống… Những lần gọi thẳng tên như thế sẽ giúp chúng ta bình an và đi tới để nói cho mọi người rằng: chúng ta có Chúa sống lại cùng đi…

Cô bé đi học về muộn… Ở nhà bố mẹ rất lo… Thấy cô về, bố mẹ hỏi xem cô đã đi đâu và làm gì?

– Con dừng lại giúp bạn con… Xe đạp của bạn con bị hỏng.

– Nhưng con đâu có biết sửa xe?

– Đúng ạ! Nhưng con dừng lại để cùng khóc với bạn ấy.

Truyện: Cần biết tên từng người

Dù bà Maria không còn thấy gì và không nhận ra ai nữa cả, nhưng khi Đức Giêsu gọi tên bà thì tất cả bừng sáng trở lại, “Ta biết các chiên Ta… Chiên Ta biết tiếng Ta…”. Chúa cũng biết đích danh mỗi người chúng ta và gọi đúng tên chúng ta. Phần chúng ta có nhận ra tiếng Ngài không?

Một sinh viên Cao đẳng sư phạm đến thực tập tại một trường nọ. Chỉ trong hai tuần, anh nhớ tên tất cả các học sinh trong lớp. Anh gọi từng em như một người bạn thân.

Sau khi tốt nghiệp, anh lại được phân công về dạy tại trường đó. Lập tức, tất cả những học sinh thân yêu của anh tụ tập xung quanh. Anh chỉ và gọi đích danh từng em. Các em rất vui mừng.

Tất cả các em đều được gọi, nhưng chỉ có một em mà anh không thể nhớ tên. Em xấu hổ bỏ chạy và khóc. Anh rất ngượng ngùng.

Tên người thật quan trọng (Góp nhặt)