Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa”.
(Lc 11,28)

Bài Ðọc I (Năm I): Ge 3, 12-21

“Các ngươi hãy tra lưỡi hái, vì mùa gặt đã tới”.

Trích sách Tiên tri Giôel.

Ðây Chúa phán: “Các dân hãy chỗi dậy và tiến đến đồng Giosaphát: vì Ta sẽ ngự nơi đó để phán xét mọi dân tộc chung quanh. Các ngươi hãy tra lưỡi hái, vì mùa gặt đã tới. Này, các ngươi hãy xuống đi, vì bàn ép đã đầy, các chum đã tràn, vì tội ác của chúng đã gia tăng.

“Có vô số dân tộc trong cánh đồng giết chóc: vì ngày Chúa đến trong cánh đồng giết chóc đã gần. Mặt trời mặt trăng đã ra tối tăm, các vì sao đã mất ánh sáng. Từ Sion, Chúa sẽ hét to, và từ Giêrusalem, tiếng Người sẽ vọng ra: trời đất sẽ rung chuyển và Chúa sẽ là niềm cậy trông của dân Người, là sức mạnh của con cái Israel. Các ngươi sẽ biết rằng Ta là Thiên Chúa các ngươi, đang ngự trên Sion, núi thánh của Ta: Giêrusalem sẽ là thành thánh và các ngoại kiều không còn lai vãng qua đó nữa.

“Trong ngày ấy, sẽ xảy ra là các núi sẽ nhỏ mật ngọt, các đồi sẽ chảy ra sữa; nước sẽ chảy qua các sông ở Giuđa, mạch nước từ đền thờ Chúa sẽ chảy ra tưới suối gai góc. Ai-cập sẽ trở nên hoang vu; Iđumê sẽ trở thành rừng bị tiêu huỷ: lý do là tại chúng ngược đãi con cái Giuđa, và đổ máu vô tội trong lãnh thổ của chúng. Còn đất Giuđa sẽ có người cư ngụ đời đời, và Giêrusalem cũng sẽ có người cư ngụ từ đời nọ tới đời kia. Ta sẽ rửa sạch máu chúng mà trước Ta chưa rửa sạch, và Chúa sẽ ngự tại Sion”.

Ðáp Ca: Tv 96, 1-2. 5-6. 11-12

Ðáp: Người hiền đức, hãy mừng vui trong Chúa!

Xướng: Chúa hiển trị, địa cầu hãy hân hoan; hải đảo muôn ngàn, hãy mừng vui! Mây khói và sương mù bao toả chung quanh, công minh chính trực là nền kê ngai báu.

Xướng: Núi non vỡ lở như mẩu sáp ong trước thiên nhan, trước thiên nhan Chúa tể toàn cõi đất. Trời xanh loan truyền sự công minh Chúa, và chư dân được thấy vinh hiển của Người.

Xướng: Sáng sủa bừng lên cho người hiền đức, và niềm hoan hỉ cho kẻ lòng ngay. Người hiền đức, hãy mừng vui trong Chúa, và hãy ca tụng thánh danh Người!

Bài Ðọc I: (Năm II) Gl 3, 22-29

“Tất cả anh em đều là con cái Thiên Chúa”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Galata.

Anh em thân mến, Thánh Kinh đã giam giữ mọi loài dưới ách tội lỗi, để nhờ lòng tin vào Ðức Giêsu Kitô mà lời hứa được ban tặng cho những kẻ tin.

Nhưng trước khi đức tin chưa đến, thì chúng ta bị giam giữ dưới ách lề luật, để mong chờ đức tin sẽ được tỏ hiện. Bởi thế, lề luật là thầy dạy đưa chúng ta đến cùng Ðức Kitô, để nhờ đức tin, chúng ta được công chính hoá. Nhưng một khi đức tin đã đến, chúng ta không còn ở dưới quyền thầy dạy nữa. Bởi chưng, tất cả anh em đều là con cái Thiên Chúa nhờ tin vào Ðức Giêsu Kitô. Vì chưng, tất cả anh em đã chịu phép rửa tội trong Ðức Kitô, nên anh em đã mặc lấy Ðức Kitô. Nay không còn phân biệt người Do-thái và Hy-lạp, người nô lệ và tự do, người nam và người nữ: vì tất cả anh em là một trong Ðức Giêsu Kitô. Nhưng nếu anh em thuộc về Ðức Kitô, thì anh em là dòng dõi Abraham, những kẻ thừa tự như lời đã hứa.

Ðáp Ca: Tv 104, 2-3. 4-5. 6-7

Ðáp: Tới muôn đời Chúa vẫn nhớ lời minh ước (c. 8a).

Xướng: Hãy xướng ca, đàn hát mừng Người, hãy tường thuật mọi điều kỳ diệu của Chúa. Hãy tự hào vì danh thánh của Người, tâm hồn những ai tìm Chúa, hãy mừng vui.

Xướng: Hãy coi trọng Chúa và quyền năng của Chúa, hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn. Hãy nhớ lại những điều kỳ diệu Chúa đã làm, những phép lạ và những điều Ngài phán quyết.

Xướng: Hỡi miêu duệ Abraham là tôi tớ của Ngài, hỡi con cháu Giacóp, những người được Ngài kén chọn, chính Chúa là Thiên Chúa chúng ta, quyền cai trị của Ngài bao trùm khắp cả địa cầu.

Alleluia: Ga 1, 14 và 12b

Alleluia, alleluia! – Ngôi Lời đã làm người và đã ở giữa chúng ta. Những ai tiếp rước Người, thì Người ban cho họ quyền làm con Thiên Chúa. – Alleluia.

Hoặc đọc:  Alleluia, alleluia! Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa – Alleluia.

Tin Mừng: Lc 11,27-28

“Phúc cho dạ đã cưu mang Thầy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu đang giảng cho dân chúng, thì từ giữa đám dân chúng, có một phụ nữ cất tiếng nói rằng: “Phúc cho dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú!” Nhưng Người phán rằng: “Những ai nghe và giữ lời Thiên Chúa thì có phúc hơn”.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

PHÚC THAY NGƯỜI LẮNG NGHE

Khi ấy giữa đám đông có một người phụ nữ lên tiếng thưa với Người: “Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm!” Nhưng Người đáp lại: “Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa.” (Lc 11,27-28)

Suy niệm: Trong ngôn ngữ hằng ngày chúng ta vẫn thường nói: ‘Bà X. thật phúc đức, có con cái đỗ đạt, thành tài!’ Quả thật, mối liên hệ huyết nhục cho phép người ta được ‘thơm lây’ với người thân của mình; điều này rất tự nhiên không chỉ trong nền văn hóa Do Thái hay Việt Nam mà hầu như trong bất cứ nền văn hóa nào, xưa cũng như nay. Nhưng Chúa Giê-su muốn nhân cơ hội này chỉ cho thính giả của Ngài – và cho cả chúng ta hôm nay – thấy ‘phúc đức’ thật sự nằm ở đâu: “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa!” Thì ra, một hạnh phúc thật sự, một hạnh phúc lớn lao hơn nhiều (so với tình trạng được có liên hệ huyết nhục với Thầy Giêsu) đang ở trong tầm tay của tất cả mọi người, chỉ cần mỗi người biết lắng nghe và tuân giữ lời Ngài! Cả Đức Maria, người đã “cưu mang và cho Thầy bú mớm”, là Đấng “đầy ơn phúc” trước hết bởi vì Mẹ đã lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa chứ không duy chỉ bởi vì Mẹ đã sinh hạ và nuôi dưỡng Đức Giêsu.

Mời Bạn: Nhìn lại những thứ hạnh phúc mà bạn vẫn tìm kiếm trong đời thường, đối chiếu chúng với các mối phúc thật của Tin Mừng – trong đó mối phúc nền móng đệ nhất được Chúa Giê-su công bố hôm nay: “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa.”

Sống Lời Chúa: Hôm nay bạn dành thời gian đặc biệt để đọc, suy niệm một câu Lời Chúa và làm một việc cụ thể để thực hành Lời Chúa mà bạn vừa đọc.

Cầu nguyện: Hát: “Xin cho con biết lắng nghe…”

B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

“Phúc cho lòng dạ đã cưu mang Thầy, và vú đã cho Thầy bú.”

Chúa Giêsu đã đến để đem Tin Mừng cứu độ cho nhân loại. Nơi nào Ngài đặt chân đến, thì nơi đó Vương quyền và Nước Thiên Chúa xuất hiện.

Nhận thấy quyền năng và sự khôn ngoan nơi các phép lạ cũng như lời nói và việc làm của Chúa Giêsu, một người phụ nữ trong đám đông không thể cầm lòng được. Bà đã lên tiếng ca ngợi Chúa Giêsu cách gián tiếp bằng cách ca ngợi người mẹ đã cưu mang Ngài: “Hạnh phúc thay bà mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm”. 

Lòng dạ của thân mẫu Thầy đã cưu mang Thầy chín tháng. Chín tháng ấp ủ, mẹ và con gần gũi nhau như là một. Không phải chỉ chín tháng cưu mang, mà còn ba năm bú mớm. Mẹ nuôi con bằng chính dòng sữa của mình, sự sống của mình, để con được lớn lên, có thể đứng đây mà giảng thuyết.

Rõ ràng thân xác mẹ là cái nôi ru cho con lớn lên. Mẹ vừa lo sinh, vừa lo dưỡng. Lời khen ngợi của người phụ nữ vang ra trước đám đông. Khen mẹ chính là khen con một cách gián tiếp. Phải là một người mẹ tuyệt vời mới sinh được một người con tuyệt vời đến thế!

Nhưng Chúa Giêsu đáp lại: “Ðúng hơn phải nói rằng: “Hạnh phúc thay kẻ lắng nghe và giữ Lời Thiên Chúa”.

Chúa Giêsu không có ý phủ nhận vai trò của Mẹ Maria trong việc cưu mang, sinh hạ và nuôi dưỡng Ngài; nhưng qua những lời trên đây, Ngài mạc khải mối tương quan sâu xa giữa Ngài và Mẹ Maria; mối tương quan đó không chỉ dừng lại ở huyết nhục, nhưng hơn ai hết, Mẹ là người đã triệt để lắng nghe và giữ Lời Thiên Chúa.

Ước gì chúng ta tìm được hạnh phúc trong việc cưu mang Lời Chúa: cưu mang bằng cách lắng nghe, cưu mang bằng cách đón nhận và tuân giữ, để rồi một khi Lời Chúa đã trở thành sức sống, chúng ta có thể đem sự sống đó đến cho những người xung quanh.

C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm ! Một người đàn bà lạ hoắc nào đó không quen biết Đức Maria, nhưng chỉ nghe Đức Giêsu giảng dạy là bà đã cảm phục không chỉ người đang giảng mà cả người đã có công sinh thành dưỡng dục vị Thầy nên người tài đức này. Có lẽ người đàn bà xa lạ này muốn nói lời chúc mừng Đức Maria rằng ‘bà cố’ đã gặp may, đã trúng số nên mới có được người con tốt số như vậy. Một khi đã vào cuộc cứu độ, Đức Giêsu đã gạt bỏ một bên lối nhìn trần tục ấy bằng câu nói chữa: “Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa”.

Khi nói như thế, Ngài không có ý hạ thấp vai trò của Đức Maria, nhưng một cách gián tiếp, Ngài đang đề cao Mẹ Maria hơn bao giờ hết, bởi vì trong số những người lắng nghe lời Thiên Chúa, hẳn Mẹ là người trung thành và trọn vẹn nhất. Vì thế, Đức Giêsu muốn đưa Đức Maria ra làm mẫu gương về việc lắng nghe Lời Chúa.

Như vậy, liên hệ máu huyết chưa phải là điều đáng kể, song liên hệ đức tin mới thực sự có giá trị. Nếu liên hệ máu mủ mới đáng kể thì chúng ta chỉ như kẻ bàng quan đứng ngoài nhìn Thánh Gia Nagiarét, nhìn “Thánh Maria, Đức Mẹ Chúa Trời” mà lòng tấm tắc, trầm trồ vì có muốn cũng chẳng được. “Con quan thì lại làm quan, còn con kẻ khó thì tối ngày đốt than” thôi. Còn chúng ta, những thường dân, cho dẫu cũng cùng là lòai người với Chúa Giêsu nhưng dây mơ rễ má xa lắc xa lơ, thì chỉ cam phận đốt than hay quét lá nhà chùa, chứ chẳng thể ngoi lên được đâu.

Khẳng định của Chúa Giêsu: “Ai nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa thì có phúc hơn” đã mở ra một trang gia phả mới. Như thế, ai cũng được mời gọi gia nhập vào gia đình Thiên Chúa, trở nên anh chị em đích thực của Chúa Giêsu, con cái Cha trên trời một cách thiết thân, sâu sắc và toàn diện hơn cả việc làm con cái của cha mẹ sinh thành ra mình. Chúa Giêsu tuyệt đối không theo chủ  nghĩa lý lịch, không ưu đãi người thân theo lề thói người đời. Ngài kết giao với con người, tự ý ban ơn cho con người nhưng là để con người tích cực ưng thuận và tuân giữ. Nếu Đức Kitô chỉ có một người mẹ trong thân xác thì Ngài lại là hoa quả của tất cả mọi người trong lòng tin, vì mọi tâm hồn đều có thể đón nhận Ngôi Lời Thiên Chúa khi dọn lòng để cưu mang và sinh hạ Con Thiên Chúa.

Có lần Chúa Giêsu khẳng định: “Không phải bất cứ ai nói: “Lạy Chúa! Lạy Chúa! Là được vào Nước Trời cả đâu. Nhưng chỉ những ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời mới được vào mà thôi” (Mt 7, 21). Như vậy tuân giữ lời Chúa là điều kiện cần phải có để trở thành công dân của Nước Trời và được trở nên anh chị em với Chúa Giêsu. Điều này quả là một thách đố đối với mỗi người chúng ta, bởi lẽ chúng ta dễ dàng xưng mình là con cái Chúa nhưng lại không tuân giữ những lời Người dạy.

Tất cả chúng ta đang hiện diện nơi đây, chính là hình ảnh gia đình mới của Đức Giê-su: chúng ta không phải là ruột thịt, nhưng bởi cưu mang Chúa bàng việc lắng nghe và sinh hạ Chúa bằng việc sống Lời Chúa, như Đức Maria, chúng ta trở thành mẹ và anh chị em của Đức Giêsu, và như thế, trở thành con của cùng một Cha trên trời. Vậy, nếu chúng ta xây dựng gia đình hay cộng đoàn của mình trên một điều gì khác với Lời Chúa, thì có thể nói, chúng ta sẽ sinh ra ‘quái thai’ hoặc đang xây nhà trên cát, chẳng mấy chốc sẽ bị mưa lũ cuốn trôi.

D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

THẾ NÀO LÀ HẠNH PHÚC THỰC SỰ 

1.Giữa đám đông đang nghe Đức Giêsu giảng, có một phụ nữ, vì cảm phục trước việc Chúa làm phép lạ trừ quỷ câm, ngây thơ không biết khen ngợi Chúa thế nào, đã thốt ra câu khen ngợi Mẹ Ngài: “Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm”. Nhưng Chúa nói: “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Chúa”. Chúa nói thế không phải là Ngài coi rẻ Đức Maria, trái lại còn gián tiếp ca tụng Người: Người vừa là Mẹ ruột đã sinh ra Ngài, vừa là một người luôn lắng nghe và thực hiện lời Thiên Chúa.

2.Dân gian có câu: “Một người làm nên cả họ thơm lây…” Khi thấy sự thành công của Chúa Giêsu đầy quyền năng trên quỷ thần, giảng dạy hay, chữa nhiều bệnh tật, dân dân lũ lượt theo Người… thì một người phụ nữ trong đám đông kêu lên: “Phúc cho lòng dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú mớm”. Xét theo phương diện này, thì Mẹ Maria là Đấng đầy ơn phúc đã cưu mang Chúa Giêsu và cho Người bú mớm. Tuy nhiên, hiểu rộng ra, đây cũng là cái phúc chung cho mọi người chúng ta. Bởi vì Chúa Giêsu Kitô là Ngôi Lời Thiên Chúa, và cũng được hiểu Lời Chúa là chính Chúa. Cho nên, khi chúng ta yêu mến Lời Chúa, năng đọc và suy gẫm Lời Chúa, chính chúng ta đang làm mẹ cưu mang Chúa trong tâm hồn, và đang làm cho Chúa được lớn lên trong ta (Hiền Lâm).

3.Diễm phúc thứ nhất là Đức Mẹ đã sinh ra Chúa Cứu Thế, và hạnh phúc thứ hai là Mẹ đã thực hành Lời Chúa. Trong Tin mừng hôm nay chính Chúa Giêsu đã dành cho mẹ Ngài một lời ca tụng đẹp đẽ nhất: đã nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa. Phúc cho mẹ không phải chỉ vì mẹ đã cho Chúa bú mớm, nhưng còn vì Mẹ đã ân cần đón nhận lời Chúa, mẹ đã suy niệm và để lời Chúa thành chính sự sống của mẹ. Quả thực, không có ai đã nghe lời Chúa và thực hành lời Chúa bằng Đức Mẹ. Tóm lại, Đức Maria là Mẹ Chúa Giêsu, vừa sống đời sống của Chúa, vừa sống đúng lời Chúa, nên mẹ đã được hai diễm phúc: một là đã sinh ra Chúa, dưỡng dục Chúa, hai là đã thực hành Lời Chúa, nên mẹ là người hoàn hảo nhất. (Lm. Phạm Văn Phượng).

4.Trong cuộc sống, có nhiều điều làm cho chúng ta được vui vẻ, hạnh phúc: một lời khen chân thành, một bản nhạc du dương, một bức tranh tuyệt đẹp, một trận bóng hấp dẫn, một gia đình ấm êm… Khi nghe Đức Giêsu giảng, một người phụ nữ đã cất tiếng khen ngợi Mẹ Maria là người hạnh phúc, vì Mẹ đã cưu mang, sinh hạ và dưỡng nuôi Đức Giêsu. Đáp lại, Đức Giêsu đã mạc khải một chân lý quan trọng: Đức Maria là người diễm phúc nhưng không phải chỉ vì tương quan huyết nhục với Đức Giêsu, mà trên hết, vì Mẹ luôn lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa. Lắng nghe và thực hành Lời Chúa làm cho chúng ta được hạnh phúc, vì được trở nên người thân thuộc trong gia đình của Người. Gắn bó mật thiết với Lời Chúa giúp chúng ta xây căn nhà cuộc đời trên nền đá vững chắc, không một sức mạnh nào có thể tàn phá được.

5.Chúa Giêsu đáp rằng: “Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa”. Nói như thế, Chúa Giêsu không có ý phủ nhận vai trò của Mẹ Maria trong việc cưu mang, sinh hạ và nuôi dưỡng, nhưng qua những lời trên đây, Ngài mạc khải mối tương quan sâu xa giữa Ngài và Mẹ Maria; mối tương quan ấy không chỉ dừng lại ở huyết nhục, nhưng hơn ai hết, Mẹ là người đã triệt để lắng nghe và giữ lời Thiên Chúa; cả cuộc đời Mẹ, từ biến cố truyền tin cho đến khi đứng dưới chân Thập giá, Mẹ đã đón nhận Lời Chúa, qua tiếng Xin Vâng.

6.Một đời sống đạo đức gương mẫu vẫn luôn là một hấp lực và tác động người khác hơn cả những gì được viết trong sách vở. Mẹ Maria đã nêu gương cho chúng ta trong việc lắng nghe và thực thi Lời Chúa. Đó là mối phúc mà ai trong chúng ta cũng có thể đạt được. Ước gì chúng ta tìm được hạnh phúc trong việc cưu mang Lời Chúa; cưu mang bằng cách lắng nghe, đón nhận và tuân giữ, để rồi một khi Lời Chúa đã trở nên sức sống, chúng ta có thể đem sự sống đó đến cho những người chung quanh chúng ta.

Truyện: Thực hành Lời Chúa dạy

Có người nô lệ da đen kia đạo đức và trung thành, do được chủ mến chuộng, mỗi khi cần có thêm đầy tớ trong nhà, chủ thường dẫn theo người nữ tỳ da đen này để cô chọn cho chủ.

Một hôm, cô đã chọn một ông già có tật. Chủ nhất định không chịu mua vì nghĩ rằng: hắn chẳng được việc và chẳng đáng giá. Nhưng vì cô nữ tỳ cứ nài nỉ mãi nên buộc lòng ông chủ phải mua người nô lệ già này bị bệnh nặng. Cô nữ tỳ săn sóc ông với tất cả tình của người con hiếu thảo. Ông chủ ngạc nhiên hỏi:

– Bộ ông ấy là cha mày, sao mày chăm sóc ông ấy kỹ như thế ?

Người nữ tỳ trả lời:

– Thưa ông, người kia không phải là bố cháu, cũng không phải là bà con của cháu, trái lại còn là kẻ thù của cháu nữa. Bởi vì khi cháu con nhỏ, hắn đã bắt cóc cháu khỏi vòng tay cha mẹ của cháu, bán cháu như một đứa nô lệ. Nhưng vì cháu là người Công giáo nên cháu luôn thực hành lời dạy của Chúa Giêsu: “Hãy tha thứ thì sẽ được thứ tha”.