
“Con hãy ngồi bên hữu Cha, cho đến khi
Cha đặt các kẻ thù con làm bệ dưới chân con”.
(Mc 12, 36)
BÀI ĐỌC I: Tb 11, 5-17
“Chúa đã sửa phạt tôi, và lại cứu chữa tôi, đây tôi nhìn thấy con trai tôi”.
Trích sách Tôbia.
Trong những ngày ấy, mỗi ngày bà Anna đến ngồi ở vệ đường bên sườn núi, nơi đó có thể nhìn xa được. Cũng tại chỗ đó, đang lúc bà ngóng chờ con bà trở về, thì bà thấy và nhận ra con bà từ đàng xa đi đến, bà chạy báo tin cho chồng rằng: “Kìa, con mình đang về tới kia”. Và Raphael nói với Tôbia rằng: “Lúc bạn vào nhà rồi, lập tức bạn hãy thờ lạy Chúa là Thiên Chúa bạn, và cảm tạ Người, rồi bạn đến gần mà hôn cha của bạn. Liền sau đó, bạn lấy mật cá đem theo mình, xức trên mắt ông. Mắt của ông sẽ mở ra, cha bạn sẽ thấy ánh sáng mặt trời, và hân hoan trước mặt bạn”.
Bấy giờ con chó đi theo Tôbia, chạy về trước, nó vui mừng vẫy đuôi như báo tin. Người cha mù loà của Tôbia chỗi dậy, loạng choạng đi ra cửa đón con mình. Ông đón lấy và hôn con ông và vợ nó. Cả hai oà lên khóc vì vui mừng. Sau khi thờ lạy và cảm tạ Thiên Chúa, họ cùng ngồi xuống. Bấy giờ Tôbia lấy mật cá, xức lên mắt cha mình. Chờ đợi nửa giờ, thì một vẩy trắng tựa như màng trứng tách ra khỏi hai mắt. Tôbia cầm vẩy trắng ấy kéo ra khỏi mắt cha mình, ông liền thấy được. Rồi ông, vợ ông và những người quen thuộc ca tụng Chúa. Còn Tôbia thì cầu nguyện rằng:
“Lạy Chúa là Thiên Chúa Israel, con chúc tụng Chúa, vì Chúa sửa phạt con và lại cứu chữa con; đây chính con đang nhìn thấy Tôbia con trai của con”.
ĐÁP CA: Tv 145, 2abc. 7. 8-9a. 9bc-10
Linh hồn tôi ơi, hãy ngợi khen Chúa (c. 2a).
1) Linh hồn tôi ơi, hãy ngợi khen Chúa, tôi sẽ ngợi khen Chúa trong cả cuộc đời, bao lâu còn có thân tôi, tôi còn ca ngợi Chúa.
2) Thiên Chúa cứu gỡ những người tù tội, Thiên Chúa mở mắt những kẻ đui mù. –
3) Thiên Chúa giải thoát những kẻ bị khòm lưng khuất phục. Thiên Chúa yêu quý các bậc hiền nhân. Thiên Chúa che chở những khách kiều cư.
4) Thiên Chúa nâng đỡ những người mồ côi, quả phụ, và làm rối loạn đường nẻo đứa ác nhân. Thiên Chúa sẽ làm vua tới muôn đời; Sion hỡi, Thiên Chúa của ngươi sẽ làm vua tự đời này sang đời khác.
TIN MỪNG: Mc 12,35-37
35 Khi ấy, Chúa Giêsu cất tiếng giảng dạy trong đền thờ rằng: “Sao các luật sĩ lại nói Ðấng Cứu Thế là con vua Ðavít ?
36 Vì chính Ðavít được Chúa Thánh Thần soi sáng đã nói: Thiên Chúa đã phán cùng Chúa tôi rằng: “Con hãy ngồi bên hữu Cha, cho đến khi Cha đặt các kẻ thù con làm bệ dưới chân con”.
37Chính Ðavít gọi Người là Chúa, thì sao Người lại có thể là Con Ðavít được ?” Và đám dân chúng thích thú nghe Người nói.
SUY NIỆM
A/ 5 phút với Lời Chúa
THÍCH THÚ NGHE LỜI CHÚA
Khi Đức Giê-su rao giảng trong Đền thờ (…), đám người đông đảo nghe Người cách thích thú.
(Mc 12,35.37)
Suy niệm: Một người trí thức sau khi gia nhập Công giáo đã chia sẻ: anh rất thán phục Đức Giê-su, bởi vì Ngài nói về những việc cao siêu bằng những lời lẽ rất bình dân, khiến người trí thức hiểu và những người ít học cũng thấu hiểu dễ dàng.
Không riêng chi người tân tòng này, mà hầu như tất cả những ai nghe, đọc Lời Đức Giê-su đều có cảm tưởng này. Thính giả thời Đức Giê-su cũng đã từng há mồm nghe Ngài nói chuyện. Sách Tin Mừng thuật lại: khi nghe Ngài rao giảng, họ kháo láo với nhau: giáo lý gì mà mới mẻ vậy? Người dạy thì lôi cuốn. Khi được các thượng tế sai đi bắt Đức Giê-su, các vệ binh đã trở về tay không và nói: chưa thấy ai nói năng hay như ông này ! Thích thú, ngạc nhiên, thán phục, ghi nhớ để suy niệm, đó là tâm trạng của đông đảo dân chúng khi nghe lời Đức Giê-su giảng dạy.
Mời Bạn: Nhớ lại cảm tưởng của bạn khi đọc hoặc nghe Lời Chúa Giê-su: lơ là, buồn chán hay thích thú, thán phục, chăm chú lắng nghe và nỗ lực thực hành? Bạn hãy tự hỏi: Tại sao tôi chưa thích thú, thán phục đối với Lời Chúa? Bạn hãy chọn cho mình một tâm tình thích hợp đối với Lời Chúa.
Sống Lời Chúa: Tôi phải điều chỉnh lại nếp nghĩ và lối sống của mình thôi. Phải có tâm tình trân trọng hơn với Lời Chúa và phải dành thời giờ nhiều hơn cho việc đọc và sống lời Chúa mỗi ngày.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, rất nhiều người đã thích thú, say mê, thán phục với Lời Chúa dạy, vì họ khám phá bao điều lôi cuốn nơi Lời Hằng Sống của Chúa. Xin cho chúng con cũng có được tâm tình tốt đẹp ấy, để chúng con tìm đến Lời Chúa mỗi ngày. Amen.
B/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
C/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
ĐẤNG KITÔ LÀ CHÚA
Đức Giêsu không chối mình là con vua Đavít, vì theo bản tính nhân loại, Người xuất hiện từ dòng dõi Đavít. Nhưng ở đây, Đức Giêsu cho thấy, Người vượt xa hơn tước hiệu ấy, vì Người còn là Con Thiên Chúa, Đấng Cứu Thế, nên vua Đavít lại phải gọi Người là Chúa. Điều đó cho thấy Đức Giêsu từ địa vị Thiên Chúa, Chúa các chúa, Người đã tự hạ, để chia sẻ kiếp người nhỏ bé thấp hèn, để cảm thông thực sự với những khốn khó và yếu đuối của chúng ta.
Sau những câu hỏi mà các đối thủ đưa ra để cài bẫy, thì giờ đây, Đức Giêsu kết thúc cuộc tranh luận bằng cách tự đặt câu hỏi ngược lại về nguồn gốc của mình, cho các người luật sĩ và biệt phái.
Hôm nay Đức Giêsu đặt vấn đề với các luật sĩ về thần tính của Người: “Chính vua Đavít gọi Đấng Kitô là Chúa Thượng, thì Đấng Kitô lại là con vua ấy thế nào được?” Khi nói thế, Đức Giêsu muốn gợi mở cho họ biết rằng: Người chỉ là con vua Đavít về phần xác, còn về phần thiêng liêng thì người là Con Thiên Chúa và là Chúa Thượng của vua Đavít.
Đức Kitô là Thiên Chúa thật và cũng là người thật. Đó là lòng tin kiên vững của Kitô giáo. Quá nhấn mạnh đến thiên tính mà bỏ quên nhân tính, hoặc ngược lại, đều là những sai lầm tai hại. Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật, như lời thánh Gioan: “Từ khởi thuỷ đã có Lời, và Lời vẫn ở với Thiên Chúa, và Lời là Thiên Chúa”. Nhưng Lời đã thành xác phàm và sống giữa nhân loại, để cứu độ con người và nâng con người lên địa vị con cái Thiên Chúa. Nói theo thánh Irênê: “Thiên Chúa đã làm con người để con người được trở thành con Chúa”. Thật là vinh dự cho con người.
Với tước hiệu là con vua Đavít như dân chúng đã xưng hô Người trong ngày lễ Lá khi Người vào đền thờ, hay người mù thành Giêricô cũng đã kêu lên: “Lạy Con Vua Đavít, xin thương xót con”. Đức Giêsu không bao giờ từ chối tước hiệu này, nhưng tước hiệu đó chưa diễn tả đủ về Người. Vì thế, để kiện toàn những lời đã hứa với Đavít, Đức Giêsu tuyên bố mình còn lớn hơn Đavít, Người là Chúa của Đavít. Đavít chỉ là một chủ chiên của dân Chúa, còn Đức Giêsu mới chính là chủ chiên thật, hiền lành, thí mạng sống cho cả Đavít. Rồi đây người ta sẽ thấy Đấng là con Đavít sẽ trở lại ngày phán xét.
Nhìn ngắm Chúa Giêsu là Chúa của Đavít:
Chúa Giêsu là con vua Đavít, chúng ta có thể nhận thấy và kiểm chứng được, vì Chúa Giêsu đã trở nên người như mọi người chúng ta qua mầu nhiệm Nhập thể; nhưng Chúa Giêsu là Chúa của Đavít, chúng ta không thể nhìn thấy bằng con mắt xác thịt được mà chỉ nhìn thấy qua con mắt đức tin thôi.
Trước những dấu chỉ diễn tả các thực tại thuộc bình diện đức tin, chúng ta phải mở rộng con mắt đức tin để đón nhận. Điều này cũng đòi hỏi chúng ta phải vận dụng đức tin, cậy, mến để tham dự các việc phụng vụ nhất là phụng vụ bí tích.
Trong cuộc sống hôm nay nơi con cái của Giáo hội, vẫn không thiếu những con người đủ mọi tầng lớp, luôn thích một Giáo hội quyền lực, giàu có, oai phong; thích một Giáo hội được củng cố bằng quyền lực… Không những thế, mà nhiều người đã áp dụng quan điểm đó ngay trong suy tư, nơi hành vi và lối sống của mình.
Những lúc như thế, chúng ta hãy cẩn trọng vì đây không phải là đường lối của Thiên Chúa, mà đường lối của những người luật sĩ giả hình, biệt phái vụ lợi và nhóm Sađốc không niềm tin và phe Hêrôđê ham quyền.
Truyện: Đức Giêsu thật là Con Thiên Chúa
Ngày quân đội Liên Xô vào chiếm thủ đô Hungary, một viên sĩ quan trẻ dáng vẻ hung hãn, đầy tự đắc của kẻ chiến thắng đã đến gặp vị linh mục. Viên sĩ quan chỉ cây thánh giá treo trên tường và nói: “Ông biết không? Cái đó là sự dối trá của các linh mục bầy ra, để làm mê hoặc đám dân nghèo, và giúp những kẻ giàu dễ dàng kìm hãm họ trong cảnh ngu dốt. Bây giờ chỉ có ông với tôi. Ông hãy thú nhận với tôi rằng ông không bao giờ tin ông Giêsu là Con Thiên Chúa”.
Vị linh mục cười và từ tốn trả lời: “Ông bạn ơi, tôi tin thật đấy, vì đó là sự thật”.
Viên sĩ quan quát lớn: “Ông đừng có lừa dối tôi, cũng đừng diễu cợt tôi!” Nói thế rồi anh ta rút súng ra, chĩa vào đầu linh mục và hăm dọa: “Nếu ông không nhận rằng đó chỉ là sự dối trá, thì tôi bắn ông chết”.
Vị linh mục điềm tĩnh trả lời: “Tôi không thể nói như thế, vì không đúng. Đức Giêsu thật là Con Thiên Chúa”.
Nghe thế, viên sĩ quan vất súng xuống nền nhà, chạy đến ôm chầm lấy vị linh mục. Anh ta vừa khóc vừa nói: “Đúng thế! Tôi cũng tin như vậy. Nhưng tôi không thể tin rằng có người dám chết vì đức tin, cho tới hôm nay. Tôi xin cám ơn ngài. Ngài đã củng cố lòng tin của tôi. Ngài đã chứng minh cho tôi thấy rằng vẫn có người dám chết cho Đức Kitô”.
