“Bà mẹ hiền nhìn xem nỗi khổ hình của người con chí thánh mà đau lòng thổn thức tâm can”

Bài Ðọc I: Dt 5, 7-9

“Người đã học vâng phục và đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời”.

Trích thư gửi tín hữu Do-thái.

Anh em thân mến, khi còn sống ở đời này, Chúa Kitô đã lớn tiếng và rơi lệ dâng lời cầu xin khẩn nguyện lên Ðấng có thể cứu mình khỏi chết, và vì lòng thành tín, Người đã được nhậm lời. Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã học vâng phục do những đau khổ Người chịu, và khi hoàn tất, Người đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời cho tất cả những kẻ tùng phục Người.

Đáp Ca: Tv 30, 2-3a. 3bc-4. 5-6. 15-18. 19

Ðáp: Lạy Chúa, xin cứu sống con theo lượng từ bi của Chúa.

Xướng: Lạy Chúa, con tìm đến nương nhờ Ngài, xin đừng để con muôn đời tủi hổ; vì đức công minh Ngài, xin cứu chữa con! Xin Chúa hãy lắng tai về bên tôi tớ Chúa.

Xướng: Xin Chúa mau lẹ để giải thoát con. Xin Chúa trở thành núi đá cho con trú ẩn. Bởi Chúa là Ðá tảng, là chiến luỹ của con; vì uy danh Ngài, Ngài sẽ dìu dắt và hướng dẫn con.

Xướng: Ngài dẫn con xa lưới dò chúng ngầm trương ra để hại con, vì Ngài là chỗ con nương náu. Con phó thác tâm hồn trong tay Chúa; lạy Chúa, lạy Thiên Chúa trung thành, xin cứu chữa con.

Xướng: Phần con, lạy Chúa, con tin cậy ở Ngài; con kêu lên: Ngài là Thiên Chúa của con! Vận mạng con ở trong tay Ngài, xin cứu gỡ con khỏi tay quân thù và những người bách hại.

Xướng: Lạy Chúa, vĩ đại thay lòng nhân hậu Chúa, lòng nhân hậu Ngài dành để cho những kẻ kính sợ Ngài, lòng nhân hậu Ngài ban cho những ai tìm nương tựa Ngài, ngay trước mặt con cái người ta.

Alleluia

Alleluia, alleluia! – Ðức Trinh Nữ Maria là người có phúc, Bà xứng đáng lãnh nhận ngành lá tử đạo dưới chân Thập giá Chúa mà không phải chết. – Alleluia.

Tin Mừng: Ga 19, 25-27

“Bà mẹ hiền nhìn xem nỗi khổ hình của người con chí thánh mà đau lòng thổn thức tâm can”

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, đứng gần thập giá Chúa Giêsu có Mẹ Người, cùng với chị Mẹ Người là Maria vợ ông Clopas, và Maria Mađalêna. Khi thấy Mẹ và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng: “Thưa Bà, này là Con Bà”. Rồi Người lại nói với môn đệ: “Này là Mẹ con”. Và từ giờ ấy, môn đệ đã lãnh nhận Bà về nhà mình.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

MẸ SẦU VÌ AI?

Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giêsu nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình. (Ga 19,26-27)

Suy niệm: Những lời trăng trối của Đức Giêsu nói với Mẹ và người môn đệ Ngài thương mến: “Đây là con của Bà” và “Đây là mẹ của anh” trước khi Chúa lìa trần không phải là kết thúc những đau khổ mà Đức Maria chịu trong lòng khi thông phần những cực hình Đức Giêsu, Con của Mẹ phải chịu. Giờ đây Mẹ vẫn chưa thôi nỗi sầu nơi người môn đệ mà Mẹ nhận làm con, đó là Hội Thánh, là người con được sinh ra từ cạnh sườn bị đâm thâu của Đức Kitô, và nói rộng ra, người con của Mẹ đó là toàn thể nhân loại.

Mời Bạn: Nỗi sầu của Mẹ Maria hôm nay, không chỉ vì chứng kiến nhân loại quằn quại trong đau đớn, do bởi chiến tranh, dịch bệnh, thiên tai, bóc lột, đàn áp… mà còn nhức nhối hơn, khi con cái của Mẹ sa lầy trong vũng nhơ tội lỗi. Đã bao lần Mẹ đã hiện ra ở nhiều nơi trên thế giới, Mẹ đã u sầu, đã khóc, đã van nài con cái Mẹ ăn năn đền tội, cải thiện đời sống… Ai đã làm mẹ sầu, và liệu rằng, trong đó có tôi?

Sống Lời Chúa: Nhớ đến tội mình đã phạm và khơi dậy tâm tình buồn sầu đau đớn, gớm ghét tội lỗi để cùng thông hiệp với nỗi sầu bi của Mẹ và Chúa Giêsu.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, trước khi trút hơi thở cuối cùng, Chúa đã trối lại cho chúng con Đức Maria, Mẹ của Chúa để làm Mẹ của chúng con. Xin cho chúng con, không chỉ chạy đến cùng Mẹ mỗi khi cần cầu xin, mà còn biết sống thân tình với Mẹ, để tránh làm cho Mẹ đau buồn vì những lỗi phạm cố tình của chúng con. Amen.

B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Cách đây một tuần, tức là ngày 8/9, chúng ta mừng lễ sinh nhật của Đức Maria, và hôm nay, 15/9, chúng ta lại mừng lễ Đức Mẹ sầu bi. Hai lễ dường như trái ngược nhau, chúng ta đã ca tụng Mẹ là người nữ kiều diễm qua muôn thế hệ, còn hôm nay chúng ta lại chiêm ngắm sự đau khổ của Mẹ.

Đức Maria là Mẹ của những tâm hồn sầu khổ

Không phải là “gió chiều nào, che chiều đó”, nhưng rõ ràng, nếu Đức Maria bị tách biệt khỏi người con thần linh của Mẹ là Đức Giêsu Kitô để sống bình yên nơi thôn làng Nagiarét, xa khỏi thảm cảnh Canvê thì Đức Maria sẽ chẳng bao giờ thực sự là Mẹ của chúng ta. Nếu Đức Maria không phải là Mẹ của những người đau khổ thì Đức Maria sẽ chẳng bao giờ là nguồn vui của chúng ta. Thực vậy, Mẹ đã cộng tác với Chúa để cứu độ chúng ta. Mẹ đã hiểu thế nào là đau khổ nên Mẹ đã là Mẹ của những tâm hồn sầu khổ vì tâm hồn Mẹ cũng bị nghiền tán bởi lưỡi gươm đâm thấu lòng Mẹ. Thập giá Mẹ mang không nhất thiết phải vác trên vai nhưng Mẹ mang nó trong trái tim. Trái tim càng đong đầy yêu thương thì càng nhạy cảm với khổ đau. Đau khổ của Mẹ thẳm sâu đến nỗi Mẹ được gọi là Nữ Vương các thánh Tử Đạo là như thế!

Thứ đến, Đức Maria là người mẹ can trường

Bài Phúc Âm hôm nay mô tả dáng đứng anh hùng và can trường của một bà mẹ. Bão tố khổ đau kéo dài cả buổi chiều hôm ấy ở núi Sọ không làm Mẹ ngã lòng, Mẹ vẫn đứng thẳng, thánh Gioan viết như thế. Ngày xưa bà Eva đã đứng dưới một gốc cây mà không qua nổi cơn cám dỗ nên đã ngã qụy và lẩn trốn dưới những lùm cây, còn ở đây, Đức Maria, Eva mới, cũng đứng dưới cây thập giá nhưng mắt đăm đăm nhìn lên Đấng chịu đóng đinh.

Mới hôm nào ở Nagiarét, lời truyền tin đến từ miệng thiên thần rằng mẹ sẽ sinh Con Đấng Tối Cao, còn hôm nay, lời truyền tin đến từ thập giá nhưng qua chính miệng Thiên Chúa: “Này là con Bà”“Này là Mẹ con”. Chúa Giêsu gọi mẹ Ngài là “”, chứ không gọi là Mẹ để chứng tỏ rằng từ nay người sẽ là Mẹ chung của cả nhân loại mà Gioan là đại diện. Cứ bề ngoài mà xét thì đây là một cuộc trao đổi nghèo nàn: Gioan, một môn đệ được thay cho một Tôn Sư là Giêsu, đang làm mẹ Đấng tạo hóa bây giờ quay ra làm mẹ một tạo vật. Đúng là Gioan con của Giêbêđê đã thay cho Con Thiên Chúa, nhưng Đức Maria đã đón nhận với lòng biết ơn.

Đức Maria đã hiểu rằng như ở Belem người đã trở nên Mẹ Thiên Chúa thì người cũng cần có mặt tại Canvê để trở nên Mẹ của nhân loại; như ở máng cỏ, người đã sinh hạ Đấng là Thủ Lãnh ơn cứu độ thì bây giờ ở thập giá, người cũng phải sinh ra các chiến hữu của vị Thủ Lĩnh đó. Đúng là một bà mẹ đã ra trận, đã có mặt ở ngoài trận địa, nơi sự sống-chết ác liệt giao tranh. Âu cũng chỉ vì Mẹ đã yêu thương con của Mẹ là Thiên Chúa nên Mẹ cũng thương mến chúng ta vì thánh ý của Thiên Chúa muốn cứu độ chúng ta.

Mừng lễ Đức Mẹ Sầu Bi hôm nay, chúng ta hãy nhìn lên Mẹ và ở lại với Chúa Giêsu cho đến chung cục của cuộc hy tế. Con người chúng ta dễ rời bỏ thập giá, chúng ta chỉ chịu đóng đinh nửa vời và bất nhẫn đi tìm giải khuây khi những chiếc đinh vẫn chưa đóng chặt chúng ta vào thập giá Chúa. Sáng thức dậy, chúng ta quyết tâm đủ điều nhưng đêm về lại cháy túi, vẫn chỉ dâng cho Chúa hai bàn tay trắng. Nhưng dù vậy, chúng ta cũng cứ nép bóng Mẹ từ bi mà đến với Chúa và ở lại với Chúa.

D/Jos. Vinc. Ngọc Biển

Trong những ngày này, cả thế giới nín lặng trong sự bàng hoàng trước những tàn ác của Phiến quân Hồi Giáo (IS). Những kẻ này đã chặt đầu và nã đạn hàng ngàn người vô tội chỉ vì họ trung thành với đức tin Công Giáo và không chịu cải đạo sang Hồi Giáo. Hàng triệu người phải bỏ quê hương, xứ sở để sơ tán, lánh nạn. Sự ngang tàng, ác độc của Phiến quân Hồi Giáo cực đoan đã làm cho cả thế giới phải ghê rợn. Vì thế, không thể ngồi yên, những nhà lãnh đạo từ mọi phía, đang tìm mọi cách để ngăn chặn sự độc ác này. Đồng thời, nhiều tổ chức, tùy hoàn cảnh, khả năng, đã ra tay giúp đỡ các nạn nhân.

Có lẽ qua sự kiện này, đã để lại trong đầu chúng ta những câu hỏi: tại sao nhân loại lại phải quan tâm đến chuyện của một đất nước khác? Những hình khổ, chết chóc của người dân phải chịu có ảnh hưởng gì với chúng ta?

Câu trả lời hết sức đơn giản, bởi lẽ chúng ta có một mối liên hệ trong tình yêu. Vì thế, nỗi đau của người dân Iraq cũng là nỗi đau của chúng ta. Chúng ta không bị đổ máu, nhưng trong mầu nhiệm hiệp thông, chúng ta cũng có một phần trách nhiệm. Chúng ta không phải ly tán, nhưng trong sự liên đới, chúng ta phải cảm thương.

Hôm nay, phụng vụ mừng kính lễ Đức Mẹ Sầu Bi. Đây là cơ hội để chúng ta có dịp cảm nghiệm được sự kết hiệp mật thiết giữa hai cuộc đời trong cùng một sứ vụ là cứu chuộc nhân loại.

Khi thiết lập lễ này, Giáo Hội muốn chúng ta cùng nhau chiêm ngắm hình ảnh Mẹ Maria trên các chặng đường thương khó của Đức Giêsu. Bởi vì cả cuộc đời của Mẹ luôn theo sát Đức Giêsu, con của Mẹ trên mọi nẻo đường.

Như vậy, niềm vui, nỗi buồn, thành công hay thất bại của Con cũng là của Mẹ. Mọi đau thương của Con, Mẹ đều ôm trọn vào tim, để rồi suy đi nghĩ lại trong lòng.

Cuộc đời của Mẹ cũng có những lúc vinh quang chan hòa, nhưng cũng không thiếu cảnh đau thương, xót xa.

Vì thế, lần dở lại các chặng đường của Đức Giêsu từ thủa ấu thơ đến khi rao giảng, chịu chết, an táng và lên trời, chúng ta đều thấy dấu ấn của Mẹ Rất Thánh ẩn hiện trong đó.

Những đau khổ ấy được tô đậm qua những sự kiện quan trọng:

Khởi đi từ việc cùng thánh Giuse lên đường trở về Belem để đăng ký nhân khẩu, đêm về, không thể tìm được quán trọ chỉ vì nghèo và bụng mang dạ chửa; rồi sinh Đức Giêsu trong cảnh màn trời chiếu đất nơi máng cỏ bò lừa; chưa hết khó khăn thì lại gặp cảnh khốn đốn khi hay tin vị vua tàn ác là Hêrôđê tìm giết Hài Nhi, nên đã cùng với thánh Giuse chạy trốn sang Ai Cập; chẳng bao lâu, lại long đong đưa Hài Nhi trở về Nazareth, rồi bị lạc mất Đức Giêsu trong đền thờ lúc 12 tuổi; đỉnh cao của cảnh bi thương trần lụy khi chứng kiến người ta đả đảo con mình; thấy được kẻ ác đánh đập tàn bạo, dã man; đau điếng khi thấy con bị những lằn roi chí tử giáng xuống trên mình; chứng kiến cảnh quan tòa nhu nhược mà kết luận bản án bất công; chưa hết, buồn tê tái khi môn đệ thân tín bán đứng Con Chí Ái, Phêrô chối không nhận Thầy; xót xa khi thấy con vác thập giá và ngã gục trên đường; xé lòng khi nghe từng tiếng búa chát chúa kèm theo tiếng kêu của con khi bị quân lính đóng đinh; nín thở nhìn con thoi thóp từng hơi trên thập giá; buốt nhói khi đứng dưới chân thập giá chứng kiến con chút hơi thở cuối cùng; ngất lịm khi nhìn quân lính đâm cạnh nương long và tang thương khi ôm xác con vào lòng; tủi phận khi phải an táng con trong ngôi mồ mượn…

Như vậy, cuộc đời của Mẹ luôn gắn liền với Đức Giêsu. Sứ mạng của Đức Giêsu được Mẹ ấp ủ trong lòng. Con đường thập giá mà Đức Giêsu mang trong sự vâng phục thánh ý Thiên Chúa Cha, cũng được Đức Mẹ “xin vâng” và mang trong trái tim.

Điểm lại những đau thương mà Mẹ Maria phải chịu, chúng ta khám phá ra một người Mẹ can đảm, hiên ngang và thi hành trọn vẹn thánh ý Thiên Chúa trong cuộc đời của mình nơi các biến cố.

Thật vậy, cả cuộc đời của Mẹ, Mẹ đã sống trọn vẹn lời “xin vâng” với Thiên Chúa. Mẹ “xin vâng” cả lúc vui lẫn khi buồn. “Xin vâng” trong mọi hoàn cảnh. “Xin vâng” đến trọn cuộc đời.

Nói khác đi: cuộc đời của Đức Giêsu là một cuộc đời luôn vâng phục Thánh Ý Chúa Cha, thì cuộc đời của Mẹ Maria là cuộc đời trọn tình vẹn nghĩa với lời “xin vâng”.

Bởi lẽ, nơi cuộc đời và sứ mạng của Đức Giêsu cũng chính là cuộc sống của Mẹ, nên không lạ gì nỗi đau của Con cũng là của Mẹ. Chỉ khác một điều là Đức Giêsu thì mang trên thân xác, còn Mẹ thì mang trong tâm hồn.

Thật thế, lời của tiên tri Simêon đã được ứng nghiệm cách trọn vẹn: “…chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà” (Lc 2, 35).

Như vậy, cách nào đó, Mẹ đã trở nên đồng hình đồng dạng với Con Chí Ái, vì thế Mẹ xứng đáng được tặng ban tước hiệu là Đấng “Đồng Công Cứu Chuộc”.

Mừng lễ Đức Mẹ Sầu Bi hôm nay, chúng ta được an ủi rất nhiều, vì trong cuộc sống của chúng ta, mọi khía cạnh đều có Đức Giêsu đi qua và có Mẹ Maria cảm thông.

Mỗi khi gặp khó khăn, mây mù giăng lối, chúng ta hãy biết ngước nhìn lên Mẹ như Mẹ đã ngước nhìn lên Thánh Giá Chúa khi xưa và sẵn lòng đón nhận mọi nghịch cảnh xảy đến trong đời, ngõ hầu mọi sự đều sinh ích cho người có lòng yêu mến Chúa.

Lạy Mẹ Sầu Bi, xin Mẹ ban cho chúng con hiểu lòng Mẹ, an ủi Mẹ, và sẵn lòng chịu mọi sự khốn khó cho nên vì lòng yêu mến Chúa như Mẹ, để sau cuộc đời này, chúng con được bên Mẹ trong Nước của Con Chí Thánh là Đức Giêsu Kitô muôn đời. Amen.