Kính thưa Cộng đoàn Phụng vụ.

Cha Cố Laurensô Phạm Giáo Hóa đã an nghỉ trong Chúa lúc 8g37 ngày 29/12/2012. Trước đó 1 ngày, Đức Tổng GM Hà Nội, Đức Cha Nha Trang và Tôi đã đến thăm Ngài và xin Ngài cầu nguyện cho công cuộc truyền giáo của Giáo phận. Khi ban phép lành cho Ngài, Ngài đã ghi dấu Thánh giá trên trán, xuống ngực và sang hai vai. Đó là Thánh Giá cuối cùng, đúc kết cuộc đời theo Chúa Giêsu, với trọn lý trí, tâm huyết và hy sinh gánh vác. Khi ngỏ ý hát bài kính Đức Mẹ, Ngài đã sốt sáng hiệp thông với lời ca “xin Mẹ dạy con hai tiếng Xin Vâng”. Một ngày sau, Ngài đã thưa “Xin Vâng” khi Chúa gọi Ngài về và chắc hẳn Ngài biết rằng chính Thiên Chúa đã thực hiện và hoàn tất cuộc sống 94 tuổi đời và 64 tuổi Linh Mục của Ngài.

Cha Cố Laurensô sinh ngày 08/10/1919 tại Giáo xứ Kẻ Bền, Vĩnh Minh, Vĩnh Lộc, Thanh Hóa. Thụ phong Linh Mục ngày 03/06/1948 tại Thanh Hóa. Làm Phó xứ Điền Hộ, Giáo phận Thanh Hóa : 1948 – 1949. Giáo sư Chủng viện Ba Làng, Thanh Hóa từ 1950-1954. Giám đốc Chủng viện Thanh Hóa tại Tân Thanh, Bảo Lộc từ 1954-1957. Làm Quản xứ Đơn Dương, Lạc Nghiệp từ 1957-1958. Đặc trách truyền giáo cho đồng bào Dân Tộc vùng Bảo Lộc từ 16/4/1958. Làm Quản xứ Thiện Lộc 1975-1993. Nghỉ hưu tại Giáo xứ Thiện Lộc từ 1993 cho đến nay.

Trong văn thư đề ngày 16/4/1958 bổ nhiệm Ngài đặc trách việc truyền giáo cho người Dân Tộc, Đức Cha Simon Hòa Nguyễn Văn Hiền đã viết: “Kính Cha thân mến. Tôi vui mừng nhận thấy Cha có lòng nhiệt thành trong việc truyền giáo cho người Thượng.Trong lúc chờ đợi thành lập cơ sở cho mục đich trên, nay tôi sai Cha về tạm thời ở nơi Cha Nguyễn Văn Đậu, Blao, để giúp Người ở những nơi mới trở lại đạo, đồng thời học tiếng Thượng. Chúc lành cho Cha và xin Cha cầu nguyện cho tôi. Simon Hòa Hiền, Giám mục.”

Trong một bài viết nhân dịp kỷ niệm 60 năm LM của Cha Cố Laurensô, Cha Martinô Phú Thứ và Cha Giuse Quang Vinh đã viết: “Học tiếng Thượng và văn hóa của họ, với Cha Cố không phải chỉ để biết, để có thể giao tiếp, để có thể hướng dẫn họ, hay thậm chí dạy Giáo lý Tin mừng cho họ, mà trước hết là để có thể đảm nhận một cuộc sống của chính mình như họ, và từ đó có thể phục vụ họ trong tư cách của một người anh em đồng tộc ở giữa họ, và trong tư cách của một người anh em đã được chất men Tin mừng biến đổi. Được ở gần Cha Cố trong những tháng ngày qua, chúng tôi vẫn thường nghe Ngài tự nhận là Cha Thượng, Cha Dân Tộc. Điều đó càng cho thấy chất men Tin mừng đã thấm sâu nơi bản ngã của Ngài. Chính vì yêu mến, Cha Cố đã không ngừng đến với anh em Dân Tộc, để gần gũi, thăm hỏi, động viên, sống và chia sẻ cuộc sống đơn nghèo của họ: cắt cái tóc cho chàng thanh niên, vui bên bày trẻ thơ nhễ nhãi mồ hôi và bùn đất, trò chuyện bên chóe rượu cần với các Già Làng, thưởng thức món Đọt mây đắng ngắt, hay mòn rau Rịa thơm ngon, thuốc thang cho những cụ bà đau yếu và cũng không quên mấy cái chữ cho đám thiếu niên. Những người dân của rừng sâu núi thẳm vốn đơn thành tốt bụng, dẫu chưa hiểu hết những gì Cha Laurensô giảng dạy về đạo, nhưng cảm nhận được tình thương yêu của Cha dành cho họ, nên đã tin theo và đón nhận phép Rửa. Khi có ai hỏi họ theo đạo nào: Tin Lành hay Công Giáo, thì họ đã xưng mình là theo Đạo Bàp Hóa, Đạo Cha Hóa. Nhà thờ Thiện Lộc được người dân địa phương biết đến địa chỉ gắn liền với một con người: Nhà thờ Cha Hóa.

Khi Blao trở thành Bảo Lộc trù phú với những đồi trà và những vườn cà phê bạt ngàn hương sắc và khi hạt giống Tin mừng được gieo, đã đến lúc cần được chăm tưới, Cha mời gọi những anh em người Kinh đỡ đầu cho những anh em Dân Tộc, già đỡ đầu cho già, trẻ đỡ đầu cho trẻ, gia đình với gia đình, Giáo xứ với Bản làng. Tất cả đã trở thành một mạng lưới của tình liên đới mà tính hiệu năng của nó tới nay vẫn cần được khai thác. Từ Madaguoil vào Đạtẻh, từ Đạ Nghịch Tân Bùi vào Blao S’Rê, từ Blao S’Rê trở vào B’Sumrăc, từ Ferme vào Minh Rồng, Tân Rai, từ Đại Bình lên B’Đơ, từ B’Lao xuống Định Quán, tất cả đều mang đậm dấu ấn của Cha. Không gì ngăn cản được bước chân truyền giáo của Cha, dù tuổi đã cao, sức đã già, và đầu mỗi lúc càng cúi sâu về lòng đất mẹ, nhưng Ngài vẫn miệt mài ra đi. Tai nạn xe ngày 03/01/2010  đã khiến Ngài phải nằm giường từ đó đến nay. Tuy nhiên lòng Ngài vẫn không ngừng hướng về anh chị em Dân Tộc, như những người con được khắc ghi trong trái tim của Ngài.

Năm 1993, Cha Cố Laurensô xin thôi phục vụ Giáo xứ Thiện Lộc, để dành mọi nỗ lực còn lại cho việc truyền giáo. Đức Cha Bartôlômêô đã gởi thư cho Ngài đề ngày 03/9/1993, trong đó có đoạn viết: “theo nguyện vọng của Cha muốn từ nhiệm trọng trách quản xứ Thiện Lộc để hoàn toàn hiến thân cho việc đi rao giảng Tin mừng, cách riêng nơi các Dân Tộc ít người, nay tôi bổ nhiệm Cha Giuse Trần Thành Công đến làm LM quản xứ Thiện Lộc thay thế Cha. Giáo phận và tôi rất biết ơn Cha đã lao nhọc vất vả và hy sinh rất nhiều trong việc xây dựng Giáo xứ Thiện Lộc trên địa bàn mới. Xin Chúa trả công rất nhiều cho Cha. Cầu chúc Cha được thêm nhiều sức khỏe, để tiếp tục công việc Tông đồ mà xưa nay Cha vẫn chu toàn một cách rất hăng say và sốt sáng.”

Trong đoạn kết của bài viết, tác giả có ghi nhận: những ngày cuối cùng trên giường bệnh với những đau đớn thể xác. Cha Cố vẫn kiên nhẫn chịu đựng như đang thông phần vào cuộc tử nạn của Đấng mà Ngài đã say mê rao giảng một đời. Sức lực còn lại của Ngài như một ngọn đèn đang cháy với những giọt dầu cuối cùng. Thế nhưng ánh sáng Đức Tin của Ngài vẫn đang truyền lan trong lòng người, như trong không gian vô tận, vẫn còn làm chứng cho một tình yêu  có tên là Giêsu, Tấm Bánh đã bẻ ra cho sự sống của anh chị em, như câu khẩu hiệu mà Ngài đã chọn cho cuộc đời LM: “Để chúng được có sự sống và sống dồi dào” (Ga.10,10)

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Trước Linh cửu của Cha Cố Laurensô, chúng ta cảm nhận được cuộc đời của Ngài đích thực là một chứng từ về lời Ai Ca trong bài đọc 1: “Lượng từ bi Đức Chúa  đâu đã cạn. Lòng thương xót của Người mãi không vơi.” Niềm vui được thổi vào trong cuộc sống Cha Cố chính là niềm vui và hạnh phúc phát xuất từ Đức tin. “Đức Chúa là phần sản nghiệp của tôi, vì thế, nơi Người, tôi trông cậy. Chúa xử tốt với những ai tin cậy Người  và với ai hết lòng tìm kiếm Chúa.”(Ac.3,17-27)

Đối với Cha Cố Laurensô, theo sách Ai Ca: “nỗi niềm riêng canh cánh bên lòng khiến lòng con tiêu hao mòn mỏi”, chính là việc mà Thánh Phêrô đã nói trong trích đoạn Công vụ Tông Đồ mà chúng ta vừa nghe: “ Người truyền cho chúng tôi phải rao giảng cho dân lời loan báo Tin mừng bình an nhờ Đức Giêsu Kitô là Chúa  của mọi người” (Cv.10,34-43). Bình an là khát vọng sâu xa nhất của mọi người, cách riêng của những người nghèo khổ. Nhưng làm thế nào để có thể loan báo Tin mừng bình an. Cha Cố Laurensô đã noi gương Chúa Giêsu trong trình thuật của Thánh Luca về hai môn đệ trên đường đi Emmau: một là đồng hành với người nghèo khổ,  hai là dùng Thánh Kinh để soi sáng cho họ và nhất là cử hành và sống Bí Tích Thánh Thể, vì khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra trao cho họ, mắt họ sáng ra và họ liền nhận ra Người.(Lc.24,13-16.28-35)

Kính thưa cộng đoàn.

Nhìn lại cuộc đời của Cha Cố Laurensô, một LM đã nhiệt tâm sống lời Chúa dạy, đã hăng say thi hành sứ vụ loan báo Tin mừng cho những người nghèo khổ, chúng ta có thể tin tưởng như lời Tiên tri Daniel nói rằng: “Các Hiền sĩ sẽ chói lọi như mặt trời rực rỡ. Những ai làm cho người người nên công chính, sẽ chiếu sáng muôn đời như những vì sao.” (Dan.12,3). Tuy nhiên, mang thân phận con người hèn yếu, Cha Cố Laurensô cần đến lời cầu nguyện, đặc biệt qua việc dâng Thánh Lễ.

Giờ đây chúng ta tiếp tục dâng Thánh Lễ cầu nguyện cho Cha Cố được Thiên Chúa đón nhận vào vinh quang Thiên Quốc và cầu nguyện với Cha Cố, xin Ngài bầu cử cùng Chúa cho công cuộc truyền giáo mà Ngài đã thực hiện như một Tổ Phụ của chúng ta. Amen.