“Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục,
bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ.”
(Mc 6,28)

Bài Đọc I: Gr 1, 17-19

“Ngươi hãy nói cho họ biết tất cả những điều Ta truyền dạy cho ngươi: Đừng run sợ trước mặt họ”.

Trích sách Tiên tri Giêrêmia.

Trong những ngày ấy, lời Chúa phán cùng tôi rằng: “Ngươi hãy thắt lưng, hãy chỗi dậy, và nói cho họ biết tất cả những điều Ta truyền dạy cho ngươi. Đừng run sợ trước mặt họ, vì Ta không làm cho ngươi kinh hãi trước mặt họ. Hôm nay Ta làm cho ngươi nên một thành trì vững chắc, một cây cột bằng sắt, một vách thành bằng đồng trước mặt các vua Giuđa, các hoàng tử, các tư tế và dân chúng xứ này. Họ sẽ chiến đấu chống ngươi, nhưng họ không thắng được ngươi, vì Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi”.

Đáp Ca: Tv 70, 1-2. 3-4a. 5-6ab. 15ab và 17

Đáp: Miệng con sẽ loan truyền sự Chúa công minh (c. 15a).

Xướng: Lạy Chúa, con tìm đến nương nhờ Ngài, xin đừng để con tủi hổ muôn đời; theo đức công minh Chúa, xin cứu nguy và giải thoát con, xin ghé tai về bên con và giải cứu. 

Xướng: Xin trở nên thạch động để con dung thân, và chiến luỹ vững bền hầu cứu độ con: vì Chúa là Ðá Tảng, là chiến luỹ của con. Lạy Chúa con, xin cứu con khỏi tay đứa ác. 

Xướng: Bởi Ngài là Ðấng con mong đợi, thân lạy Chúa! Lạy Chúa, Ngài là hy vọng của con từ hồi thanh xuân. Ngay từ trong bụng mẹ, con đã nép mình vào Chúa; từ trong thai mẫu, Chúa là Ðấng bảo vệ con; con đã luôn luôn cậy trông vào Chúa. 

Xướng: Miệng con sẽ loan truyền sự Chúa công minh, và suốt ngày kể ra ơn Ngài giúp đỡ. Lạy Chúa, Chúa đã dạy con từ hồi niên thiếu, và tới bây giờ con còn kể (ra) những sự lạ của Ngài.

Alleluia: Mt 5, 10

Alleluia, alleluia! – Phúc cho những ai bị bách hại vì lẽ công chính, vì nước trời là của họ. – Alleluia.

Tin Mừng: Mc 6, 17-29

“Con muốn đức vua ban ngay cho con cái đầu của Gioan Tẩy Giả đặt trên đĩa”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Hêrôđê đã sai đi bắt Gioan và giam ông trong ngục: nguyên do tại Hêrôđia, vợ của Philipphê anh vua mà vua đã cưới lấy. Vì Gioan bảo Hêrôđê: “Nhà vua không được phép chiếm lấy vợ anh mình”. Phần Hêrôđia, nàng toan mưu và muốn giết ông, nhưng không thể làm gì được, vì Hêrôđê kính nể Gioan, biết ông là người chính trực và thánh thiện, và giữ ông lại. Nghe ông nói, vua rất phân vân, nhưng lại vui lòng nghe.

Dịp thuận tiện xảy đến vào ngày sinh nhật Hêrôđê, khi vua thết tiệc các quan đại thần trong triều, các sĩ quan và những người vị vọng xứ Galilêa. Khi con gái nàng Hêrôđia tiến vào nhảy múa, làm đẹp lòng Hêrôđê và các quan khách, thì vua liền nói với thiếu nữ ấy rằng: “Con muốn gì, cứ xin, trẫm sẽ cho”, và vua thề rằng: “Con xin bất cứ điều gì, dù là nửa nước, trẫm cũng cho”. Cô ra hỏi mẹ: “Con nên xin gì?” Mẹ cô đáp: “Xin đầu Gio-an Tẩy Giả”. Cô liền vội vàng trở vào xin vua: “Con muốn đức vua ban ngay cho con cái đầu Gioan Tẩy Giả đặt trên đĩa”. Vua buồn lắm, nhưng vì lời thề và vì có các quan khách, nên không muốn làm cho thiếu nữ đó buồn. Và lập tức, vua sai một thị vệ đi lấy đầu Gioan và đặt trên đĩa. Viên thị vệ liền đi vào ngục chặt đầu Gioan, và đặt trên đĩa trao cho thiếu nữ, và thiếu nữ đem cho mẹ.

Nghe tin ấy, các môn đệ Gioan đến lấy xác ông và mai táng trong mồ.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

VÂNG NGHE THEO LƯƠNG TÂM

Nghe Gioan nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe. (Mc 6,20)

Suy niệm: Thiên Chúa thật chu đáo, Ngài đặt ra luật tự nhiên, để bất cứ ai, đã làm người đều biết phải thảo kính cha mẹ, không được làm hại sự sống, ăn cắp của cải người đồng loại… Ngài còn chu đáo hơn nữa khi đặt trong tâm hồn mỗi người tiếng nhắc nhở của Ngài qua tiếng lương tâm. Lương tâm có hai nhiệm vụ: (1) tri thức: cho ta biết việc phải làm, điều nên tránh; (2) ý chí: thúc đẩy ta làm lành lánh dữ.

Có vẻ như lương tâm của Hêrôđê chỉ làm mỗi nhiệm vụ tri thức: ông biết việc lấy chị dâu là vô luân, giết một ngôn sứ như Gioan là trái đạo lý; còn ý chí của ông đã bị tê liệt. Không lạ gì Hêrôđê thích giọng nói quyến rũ của Hêrôđia hơn là nghe tiếng nói nghiêm khắc của lương tâm; ngại tiếng cười chê của khách dự tiệc hơn là sợ Chúa phạt. Bi kịch cuộc đời của Hêrôđê bắt đầu từ chỗ ý chí của lương tâm ông bị tê liệt, mềm yếu.

Mời Bạn: Lương tâm lý tưởng là lương tâm chắc chắn và đúng đắn. Lương tâm chắc chắn  đúng đắn không dựa vào cách sống, hành xử, phán đoán của đa số, nhưng dựa trên luật Chúa; cũng chẳng theo cung cách sống khôn ngoan của thế gian, nhưng dựa trên Lời Chúa dạy. Lương tâm của bạn có hai yếu tố chắc chắn và đúng đắn chưa? Nếu chưa, bạn sẽ phải cải thiện như thế nào?

Sống Lời Chúa: Mỗi khi được Chúa nhắc nhở qua tiếng lương tâm, tôi nỗ lực, với ý chí, nghị lực, để thực hiện cho bằng được điều Chúa muốn. Nhờ vậy, tâm hồn tôi được an bình trong Ngài.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã thường xuyên nhắc nhủ con qua tiếng lương tâm. Xin cho con luôn sẵn sàng nghe theo tiếng Chúa, để lương tâm được luôn trong sáng, mạnh mẽ. Amen.

B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

Thế là Gioan đã bị chém đầu. Gioan bị chém đầu vì những con người sợ lẽ phải, sợ vì những đòi hỏi của sự thật.

Gioan là nạn nhân của một vụ án bất công. Nhưng không phải là sự bất công của một người, nhưng bất công ở đây mang tính chất tập đoàn. Một tập đoàn cấu kết với nhau, đồng loã với nhau để hành động bất chính. Tập đoàn đó là Hêrôđê, là Hêrôđiađê, là con gái của bà và là các khách dự tiệc.

– Trước hết, Hêrôđê là biểu tượng cho những con người nhu nhược. Nhu nhược vì sợ mất mặt, vì đam mê trong giây lát, vì sợ mất lòng đàn bà. Nhu nhược vì thực ra hêrôđê đâu có muốn giết Gioan, chỉ muốn giam ông để chặn đứng lại những bất lợi cho ông, nhưng cuối cùng, vì nhu nhược mà đã ra lệnh chém đầu Gioan.

– Thứ đến là Hêrôđiađê, biểu tượng cho một con người ác ý, thâm độc, tính toán thời cơ để trả thù. Thâm độc vì sợ mất vinh danh và quyền lực, quyền lực của một bà Chúa. Ác độc vì chính mắt bà muốn thấy cái chết của Gioan một cách tường tận. Đầu Gioan phải đặt trên đĩa bà mới chịu.

– Rồi Con gái của hêrôđiađê, biểu tượng của một con người không có lập trường vững chắc, sống dựa trên người khác. Quyết định của cô là quyết định của mẹ cô.

– Cuối cùng là các quan khách dự tiệc. Họ không có một chọn lựa căn bản  nào trong cuộc sống, không bận tâm, không ưu tư trước tội ác này. Sự yên lặng của họ nói lên sự đồng loã trước một bất công mà chính mắt họ nhìn thấy.

Kết quả là Gioan đã chết vì quyền lực của một tập thể. Một nhóm người đã liên minh với nhau để giết chết ông. Và Gioan đã chấp nhận cái chết của một tiên tri.

Sau khi nhìn qua những hạng người đã tham dự vào vụ án bất công của Gioan, có lẽ mỗi người chúng ta cũng có thể thấp thoáng thấy bóng dáng của mình trong bốn hạng người nói trên. Chúng ta có thể là một Hêrôđê, là một Hêrôđiađê, là con gái của bà ta, hay là một trong những khách dự tiệc. Chúng ta đã từng cấu kết với nhau để lên án người khác một cách bất công. Chúng ta đã bất công với anh chị em chúng ta khi họ dám mạnh dạn nói lên sự thật, dám tố cáo lối sống bừa bãi của chúng ta. Và chúng ta luôn muốn tìm những cơ hội thuận tiện để trả thù, để tố cáo, để kết án những người anh em của chúng ta. Và chúng ta đã cùng nhau mở tiệc ăn mừng trên sự cô đơn, hoặc đôi khi trên cái chết của người anh chị em chúng ta.

Chúng ta hãy xin Thiên Chúa là Chúa của chân lý giúp chúng ta biết khiêm tốn đón nhận sự thật, đón nhận những phê bình, những sửa sai của người khác, và nhất là biết sống công bình với anh chị em chúng ta. Vì một khi chúng ta bắt đầu sợ sự thật, sợ lẽ phải là chúng ta bắt đầu sống bất công với anh chị em chúng ta.

C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Cả cuộc đời Gioan khiêm tốn nhìn nhận mình chỉ đóng vai trò người chỉ đường, vì ông không phải là đấng Kitô, không phải là chân lý cứu độ. Ông chỉ thực hiện sứ mạng mà TC giao phó dù phải đương đầu với cái chết để làm chứng cho sự thật. Đó cũng là điều mà chúng ta phải tra vấn mỗi ngày trên con đường bước theo Chúa.

Trước hết, Gioan không tự đưa mình lên cao.

Dân Do Thái nhìn vào đời sống Gioan, nào là khắc khổ, chay tịnh, cương nghị rao giảng chân lý, và họ thắc mắc rằng ông có phải là đấng Kitô mà dân đang trông đợi không. Đứng trước một cơ hội hiếm có như vậy, người ta dễ dàng đánh lừa người khác, nhưng Gioan đã không làm thế. Ông muốn sống trung thực với chính mình, với Chúa và với mọi người. Ông tuyên bố thẳng thắn: Tôi không phải là Đấng Kitô.

Gioan không thừa cơ lên mặt, không mạo nhận, song ông ý thức rất rõ mình chỉ là người dọn đường, giống như người phu quét lá bên đường, quét đi những tanh hôi rác rưởi để Đức Kitô ngự đến. Ông là mẫu người có sao nói vậy, cứ sự thật mà nói, đến nỗi dám nói toạc cả chuyện cấm cung của vua Hêrêđê cho cả thiên hạ biết: “Nhà vua không được phép cưới chị dâu mình làm vợ” đang khi anh mình còn sống ! Thế nên, hậu quả là cái đầu của ông được đặt trên dĩa là chuyện khó tránh khỏi. Nhưng ông chấp nhận nói sự thật và dám minh chứng cho sự thật bằng cái chết.

Trong cuộc sống nhiều khi ta cũng phải có can đảm như Gioan nhận biết sự yếu đuối của mình, để nhận diện cái hay cái tốt của tha nhân. Chúng ta rất dễ bị cám dỗ này, không ham lợi thì cũng háo danh. Chúng ta sẽ trả lời thế nào khi người ta đưa chúng ta lên cao? Biết bao lần chúng ta bỏ lỡ cơ may nói sự thật, nói tốt cho người khác, chỉ vì sợ liên lụy đến thanh danh hay nồi cơm manh áo của ta.

Thứ đến, Gioan tự nhận chỉ là tiếng kêu trong sa mạc.

Gioan biết mình không phải là Đức Kitô nên ông cũng chẳng đòi thiên hạ phải tôn trọng, tiếp rước ông. Điều ông muốn là người ta hãy nghe, hãy đón nhận lời ông nói, nhưng không phải ông nói mà là chính TC nói qua ông. Ông chỉ là người lái đò đưa khách sang sông, khách sang bên kia bờ rồi thì bỏ lại con thuyền và cũng chẳng nhớ gì đến người lái đò. Vai trò của ông tựa như thằng mõ của xã hội chúng ta ngày xưa. Chẳng ai tôn trọng ‘thằng mõ’, nhưng ai cũng phải lắng tai nghe xem ‘thằng mõ’ rao cái gì, bởi thằng mõ rao truyền mệnh lệnh của vua quan.

Khổ một nỗi, con người thời nay lại muốn biết sự thật nhưng không muốn nghe theo sự thật, không muốn sống theo sự thật. Các ngôi sao thế giới rất khổ tâm vì sự săn lùng của các phóng viên báo chí muốn phanh phui đời tư của các nhân vật nổi tiếng. Các bức ảnh, các thước phim, các bài viết ấy rất ăn khách vì ai cũng muốn biết sự thật, nhất là sự thật của người khác, nhưng lại làm ngơ trước sự thật của mình, trước lời nói thẳng nói thật của người khác về mình, chưa kể là còn đùng đùng nổi giận. Như vậy, nói sự thật đã là khó, song sống và làm chứng cho sự thật còn khó hơn.

Cuối cùng, chúng ta trả lời cho mọi người bằng cách sống trung thực như thánh Gioan.

Nói sự thật có thể bất lợi cho mình hoặc cho người khác nhưng Gioan đã dám nói sự thật, dù phải chết. Gioan không sợ quyền lực, không hùa theo kẻ có quyền lực. Trước điều sai trái, ngài không im lặng để được an toàn bản thân, để được xã hội ưu đãi. Gioan lên tiếng làm chứng cho lẽ phải vì ngài không thể nói ngược lại lương tâm mình.

Tuy nhiên chúng ta phải cẩn thận, vì sự thật dễ mất lòng. Chúng ta phải sống thành thật, đó là điều tất nhiên, nhưng sống thật thà không có nghĩa là buộc chúng ta phải nói tất cả những gì mình nghĩ, mình biết. Đức tính này buộc chúng ta suy nghĩ cẩn thận, chín chắn rồi hãy nói, mà đã nói thì không bao giờ nói sai, nói thừa nói thiếu hay nói dối để khỏi gây thiệt hại cho bất cứ ai. 

Tóm lại, là Kitô hữu, chúng ta được mời gọi sống theo chân lý Phúc âm bằng chính lời nói và đời sống của mình, và đương nhiên cũng sẽ gặp rất nhiều thử thách, chống đối và đôi khi bị giết chết vì sứ mạng đó.

D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

1. Trong bài Tin mừng hôm nay, thánh Marcô thuật lại cho chúng ta cuộc tử nạn của thánh Gioan Tẩy giả. Khi ấy, danh tiếng Chúa Giêsu lẫy lừng vì những lời giảng và hành động thật uy quyền đã đến tai Hêrôđê khiến ông ta sống bất an, lương tâm cắn rứt và nghĩ rằng chính Gioan Tẩy giả tiếp tục sống trong Đức Giêsu. Những ray rứt của kẻ giết người lại nổi lên trong con người ông và lên án chính ông. Đây chính là tâm trạng của những kẻ gây ra những điều gian ác. Tâm hồn họ đã đánh mất sự hiện diện của Thiên Chúa. Tiếng lương tâm cắn rứt chính là dấu chỉ Thiên Chúa vẫn luôn mời gọi họ hối cải.

2. Gioan Tẩy giả không phải là ánh sáng, nhưng chỉ đến làm chứng cho ánh sáng. Dù biết rằng mình sẽ phải chấp nhận cái bi đát nhất của cuộc đời, Gioan vẫn nói lên tiếng nói bất khuất của vị tiên tri. Mọi tiên tri đều phải trả giá cho lời minh chứng của mình. Gioan Tẩy giả đã sống anh dũng, can trường với lời nói của mình. Cái đầu phải trả giá là giá nặng nề và đáng nguyền rủa nhất của vị tiên tri sau cái chết đóng đinh nơi thập giá đối với ngưới Do thái lúc đó. Gioan Tẩy giả đã tự xoá mình để cho Đấng Cứu độ lớn lên trong lịch sử nhân loại. Lời chứng và cái chết của Ngài, đã nói lên sự thật muôn đời là Gioan đã hoàn toàn đáp trả lời mời gọi của Thiên Chúa: Ngài không sợ hãi, lớn tiếng trước mặt các vua chúa. Ngài đã hiến mạng sống cho công bình và chân lý.

3. Còn vua Hêrôđê, ông là hình ảnh của những con người yếu đuối, hướng chiều theo tội lỗi. Sở dĩ ông tống ngục ông Gioan Tẩy giả là cũng vì nghe lời Hêrôđiađê xúi giục, chứ riêng ông thì ông nể sợ Gioan Tẩy giả, vì biết Gioan là người công chính thánh thiện. Marcô viết: “Ông che chở Người. Khi nghe ông nói, nhà vua rất phân vân nhưng lại thích nghe”. Hêrôđê chính là mẫu người yếu đuối, buông theo sự dễ dãi đến khi muốn trở lại thì đã quá trễ, không thể làm lại được nữa.

Hêrôđê để cho mình bị thú vui nhục dục che khuất, loạn luân, rơi vào cái bẫy “mỹ nhân kế” của mẹ con bà Hêrôđiađê bầy ra, rồi lỡ miệng thề thốt trong cơn say, cuối cùng để bảo vệ danh dự, ông đã phạm vào tội ác giết người vô tội. Cũng vậy, xã hội ngày hôm nay, và cách riêng mỗi người chúng ta, giữa những cám dỗ thế tục, những thú vui nơi các cuộc ăn chơi – tụ điểm múa nhảy, rồi kéo theo những hệ luỵ sau đó không còn kiểm soát được. Rồi một khi, ai đó dám cảnh tỉnh chúng ta, thì thay vì quay đầu sửa lỗi, lại tìm cách ám hại người nhắc nhở mình, thậm chí sẵn sàng ám hại người khác để bịt đầu mối và bảo vệ danh dự của mình.

4. Còn bà Hêrôđiađê từng là vợ của tiểu vương Hêrôđê Philipphê (cũng là một trong ba người con của Hêrôđê Cả), do bị thánh Gioan Tẩy giả can ngăn, làm ảnh hưởng đến chuyện tư tình của mình với Hêrôđê Antipas, nuôi lòng thù hận và đã bầy ra trò mỹ nhân kế của cô con gái, rồi dùng bàn tay tình nhân để hãm hại người công chính. Bà là mẫu gương sống theo sự dữ. Đã pạm tội loạn luân, lấy em chồng của mình thì chớ, lại còn căm thù ông Gioan và muốn giết ông…

Giữa xã hội hôm nay cũng thế, nhiều người không ngại dùng nhiều thủ đoạn thậm chí còn tàn độc hơn cả Hêrôđiađê để trả thù những ai dám cản trở những cuộc tình mờ ám hay những việc làm sai trái của mình.

5. Gioan Tẩy giả đã lên tiếng tố cáo bất công và sẵn sàng chết cho công lý. Trong ý nghĩa ấy, ngài là vị tiền hô của Chúa Giêsu, ngài qua đi nhưng tinh thần ngài vẫn còn sống mãi trong các môn đệ của ngài, và một cách nào đó, ngài cũng sống trong chính con người Chúa Giêsu và nơi mỗi người Kitô hữu. Từ 2000 năm qua, Giáo hội vẫn sống trong niềm xác tín đó. Chính tinh thần Gioan Tẩy giả, của các Tông đồ, của các thánh Tử đạo, đã sống mãi trong Giáo hội và trở thành dây liên kết mọi Kitô hữu. Điều này luôn được Giáo hội thể hiện qua cử chỉ hôn kính hài cốt của các thánh được đặt trên bàn thờ.

Tập san Giáo hội Á châu do hội Thừa sai Paris xuất bản tháng 12/1995, có ghi lại chứng từ của một vị Giám mục: “Chúng tôi đã cất giữ hài cốt của vị Giám mục tiên khởi của Giáo hội chúng tôi. Chúng tôi tin rằng hài cốt này là thánh thiêng đối với chúng tôi, là dấu chỉ mà chúng tôi không bao giờ được phép quên lãng. Hài cốt này là sợi dây liên kết Giáo hội mọi thời, mọi nơi. Chúng tôi đã luôn nghĩ rằng chúng tôi không thể cất khỏi sợi dây liên kết hữu hình ấy. Đây là một dấu chỉ nối kết chúng tôi trực tiếp với Chúa Kitô. Làm sao người ta có thể đánh mất Chúa Kitô? Chúng tôi cất giữ hài cốt này, chúng tôi vẫn tiếp tục yêu mến Chúa Kitô và kết hợp với Người mãi mãi” (Mỗi ngày một tin vui).

6. Truyện: Một học sinh can đảm

Suy niệm gương Gioan Tẩy giả: tôi có can đảm và sống Lời Chúa bất chấp mọi khó khăn, mất mát không?

Một học sinh Nhật là Kitô hữu duy nhất trong một ngôi trường có 150 học sinh. Trước mỗi bữa ăn, em thường mạnh dạn làm dấu thánh giá và đọc kinh. Các học sinh đến tố cáo với thầy giáo là em có “hành vi ma thuật”. Nghe thấy thế, thầy cho gọi em lên đứng giữa lớp, hỏi xem em đã làm gì. Em thẳng thắn nói rằng em chỉ cám ơn Chúa đã ban lương thực hằng ngày. Nghe vậy, thầy giáo gục xuống bàn, nước mắt ràn rụa nói: “Này con, ta cũng là Kitô hữu, nhưng ta không can đảm tỏ ra cho mọi người biết. Giờ thì cảm ơn Chúa, ta đã biết là Kitô hữu, mình phải làm gì” (Góp mặt).