Một việc tưởng như bình thường suốt bao nhiêu năm nay, bình thường đến độ có người không còn để ý, thậm chí nhiều người chẳng còn thấy có điều gì đáng quý… Đó là Thánh Lễ của Giới trẻ Hạt Đà Lạt vào mỗi thứ Sáu đầu tháng. Họ vẫn thường quy tụ về Nhà thờ Chánh Tòa Đàlạt để không chỉ cầu nguyện cho chính mình, mà còn cho biết bao Bạn Trẻ khác.
Thứ Sáu đầu tháng 6, tuy mới chỉ là lần thứ hai hiện diện giữa các Bạn Trẻ, nhưng Đức Cha Antôn, Giám mục Giáo phận Đàlạt, đã trở nên gần gũi và chia sẻ những thao thức của người trẻ. Các Bạn Trẻ cũng thật thấm thía khi thấy các linh mục trong Giáo hạt Đàlạt như muốn tiếp sức cho các Bạn, các ngài cùng đến để hiệp dâng Thánh Lễ với Đức Cha Antôn.
Qua bài Tin Mừng của Thánh Lễ (Ga 16,20-23a), Đức Cha Antôn cho thấy một khía cạnh trong cuộc đời người môn đệ Chúa Giêsu. Ngài đưa các Bạn Trẻ đi từ hình ảnh các thánh Carôlô Lwanga và các bạn Tử Đạo Uganda ngược về cái chết của Chúa Giêsu. Phải, chính từ cái chết và sự Phục sinh của Đức Kitô đã mang lại cho con người niềm vui và sự sống mới. Các Thánh Tử Đạo đã có được niềm vui bất diệt, khi dùng chính mạng sống mình để làm chứng cho Tình Yêu của Thiên Chúa. Sự đau khổ, u buồn đã được biến thành niềm vui.
Qua đó, Đức cha Antôn nhắc đến việc tử đạo trong đời sống thường ngày của mỗi tín hữu, của từng Bạn Trẻ. Thời nay, người tín hữu không tử đạo bằng một nhát chém, nhưng chết đi bằng những nhát “cứa”, đó là bằng những từ bỏ mỗi ngày của mình trên con đường theo Đức Kitô. Sự chết đi này, rất nhiều khi là sự điên rồ, là nỗi buồn, là sự thất bại trong mắt người đời, nhưng lại có một giá trị cao cả, một niềm vui, một sự chiến thắng đối với những người đặt trọn niềm tin vào Thiên Chúa.
Tháng Sáu, tháng kính Trái Tim Chúa Giêsu. Ngài kể lại một câu chuyện về thời bách hại tại Nhật Bản.
Năm 1597 lệnh bắt đạo trên đất Nhật thật gắt gao. Chỉ trong một tuần lễ, mọi cơ sở công giáo đều bị triệt hạ, giáo sĩ bị bắt gần hết, giáo dân bị phân tán và khủng bố tàn tạ.
Tại vùng Odawara, Kamakura, người ta bắt được hai Linh mục trẻ tuổi là Simauchi và Uzawa cùng nhiều ảnh tượng giải về Tokyo . Quan đại thần Tsukamoto nhặt trong đống ảnh tượng một mẫu ảnh thật kỳ cục: người gì mà để trái tim ra ngoài!
Tsukamoto là một nhà nho uyên bác có óc thực tế, thích tìm hiểu. Ông cầm mẫu ảnh trái tim coi qua rồi vứt vào sọt rác, nhưng đến tối, ông nhớ lại và nghĩ bức ảnh kỳ lạ kia hẳn có một ý nghĩa nào đó. Ông lượm lại bức ảnh để trên bàn và suy nghĩ. Trời đã về khuya mà quan vẫn còn ngồi bất động một mình với bức ảnh trước mặt. Mãi đến gần một giờ sáng, vị đại thần mới thở ra nhẹ nhàng khoan khoái, tay cầm bút lông ghi dưới bức ảnh mấy chữ: “đối ngoại hữu kỳ tâm – đối nội vô tâm giả”. Thiên hạ chi chính lý. (Dành hết trái tim của mình cho tha nhân; quên đi chính bản thân mình. Đây là chân lý cho con người).
Từ đó Tsukamoto đặt bức ảnh trái tim trên bàn làm việc một cách kính cẩn. Một hôm có ông bạn Osaki đến chơi, thấy vậy hỏi : – Thế nào, bạn lại thích ảnh tượng của bọn tả đạo rồi sao ?
Tsukamoto trả lời: Đứng về mặt chính trị của triều đình thì tôi không dám phản kháng. Nhưng về mặt văn hóa và nhân đạo thì tôi rất thích bức ảnh này. Phải chăng bức ảnh này đã nói lên chương trình và hành động cùng lối xử thế tổng quát của Kitô giáo. Để ông bạn coi : đối với thiên hạ, tha nhân bên ngoài thì “Hữu Tâm”, còn với bản thân mình thì “Vô Tâm”. Cho nên họ mới vẽ trái tim để ra ngoài… Nghĩa là phải đem hết trái tim của mình mà phục vụ xã hội, giúp ích cho đời ; còn về phần mình thì hy sinh xả kỷ, đừng bao giờ lo riêng cho mình, phải diệt cái ngã vị kỷ. Đem hết trái tim ra giúp đời giúp người. Nội bức ảnh này tôi thấy đầy đủ hơn cả cái học Từ Bi của Phật, khoan dung hơn cái Nhân Thứ của Khổng, cao siêu hơn cái Vô Ngã của Lão, mạnh mẽ hơn cái học Dũng thuật của Thần Đạo Nhật bản vậy. Một tôn giáo dạy phụng sự nhân loại, yêu thương mọi người, không quan tâm đến tư lợi, thì quả là ngay chính của Thiên hạ vậy. 
Osaki cảm phục sự diễn đạt của bạn. Không ngờ Đạo Công giáo lại hàm chứa một triết lý nhân sinh cao siêu như vậy. Từ đó hai ông trở nên những người bạn chí thân và đã âm thầm nhận phép rửa tội, đồng thời vận động triều đình thả hai linh mục…
Thánh Lễ kết thúc, các Bạn Trẻ quây quần bên nhau để cùng hòa mình trong lời ca tiếng hát, để cùng chia sẻ niềm vui đã được nhận lãnh.
Mở đầu chương trình, Các Bạn chào nhau qua điệu nhảy của bài hát “Hello hello”. Càng gắn kết hơn qua bài hát “Chung sống” thể hiện tình anh em, tình bạn hữu, để cùng nhau chung sức xây dựng cộng đồng.
Cả nhà hội như được hâm nóng, khi bài hát “Người đàn bà hóa đá” được ba bạn trẻ trình bày với một sự lôi cuốn mãnh liệt … để đến khi nhóm nhạc sinh viên Công giáo cất lên bài hát “Thời gian”, mọi người như được bùng cháy.
Tất cả lại lắng xuống qua câu chuyện một sinh viên nghèo sống xa mẹ. Người mẹ muốn con trở thành người tốt, đã không quản ngại điều gì, hi sinh tất cả để dắt đưa con mình đi trên con đường dẫn đến sự thành đạt. Câu chuyện được các bạn sinh viên Công giáo diễn tả qua bài múa “Cánh cò phía sau giảng đường”, nói lên sự khổ cực của các bậc làm cha mẹ và nỗi nhớ quê hương, gia đình của những sinh viên xa nhà…
Sau những giây phút lắng đọng, các Bạn lại cháy thêm một lần nữa qua bài hát “We will rock you”. Và rồi thấy rằng mình đã nhận được Tình Yêu và muốn sống cho Tình Yêu, các Bạn Trẻ kết thúc chương trình với bài hát thật thắm thiết và nhiều ý nghĩa của nhạc sĩ Phanxicô “Trong trái tim Chúa”.
Ra về trong niềm vui và có thể mỗi người phần nào cảm nghiệm được rằng : “Đôi khi bạn trở nên lạc lõng, đôi khi bạn yêu thương thiết tha nhưng vẫn gặp gian dối và bội bạc, đôi khi bạn không hài lòng về người mình yêu và chính tình yêu của bạn… Hãy nhìn lên Trái Tim bị đâm thâu của Chúa Giêsu, Ngài sẽ dạy ta biết cách yêu thương chân thật trong cuộc đời”.
Trung Quân









