Chiều ngày 24.4.2008, Đức Cha Phêrô, Giám mục Giáo phận Đàlạt, đã dâng Thánh lễ Tạ ơn tại nhà thờ Chánh Tòa Đàlạt nhân dịp mừng 25 năm cung hiến nhà thờ Chánh Tòa. Cùng đồng tế với ngài có 20 Linh mục trong Giáo hạt Đàlạt, nhiều tu sĩ nam nữ và giáo dân cùng tham dự Thánh lễ này.

Tuy là dịp kỷ niệm trọng đại, nhưng mọi việc đều diễn ra thật đơn sơ. Trong hai tuần trước đó, vào các Thánh lễ Chúa nhật, giáo dân Chính Tòa được nghe tóm lược về sự hình thành và phát triển của Giáo xứ, đặc biệt các lần xây dựng Nhà thờ. Chắc chắn khi được gợi nhớ lại về các mục tử và những công việc các ngài đã làm để phục vụ Giáo hội, sẽ có rất nhiều lời cầu nguyện, nhiều lời tạ ơn dâng lên Thiên Chúa

Lời Tạ ơn cao đẹp và thánh thiện nhất là Thánh lễ chiều nay, như lời Đức cha Phêrô vào đầu Thánh lễ : “Ngày này cách đây 25 năm chắc chắn còn ghi đậm nét trong lòng nhiều người và như còn rất mới mẻ, vì chúng ta luôn được sống trong tình thương của Thiên Chúa. Cám ơn Chúa đã hiện diện nơi đây và gặp gỡ con cái của Ngài, quy tụ và cho chúng ta được gặp gỡ nhau. Trong vô vàn hồng ân Chúa đã ban mà chúng ta không thể nào cảm nghiệm hết được, hãy biết tạ ơn và xin Chúa tiếp tục đổ tràn ơn lành, để chúng ta luôn quý mến sự hiện diện của Ngài trong Phụng vụ, trong các ngôi nhà thờ và ở giữa chúng ta khi cùng họp nhau cầu nguyện”.

Cũng cần nhắc lại, nếu tính từ ngày Vị Thừa sai đầu tiên đặt chân lên cao nguyên Đàlạt và đặt nền móng xây dựng, đến nay Giáo xứ Chánh Tòa đã tròn 90 năm (1918 – 2008) ; ngôi nhà nguyện đầu tiên vẫn tồn tại và hiện là Phòng Truyền thống, ngôi nhà nguyện này với dòng chữ nổi tiếng được chạm khắc trên cửa chính : “HIC DOMUS EST DEI” (Đây là Nhà của Thiên Chúa).

Đến ngày 07.10.1931, ngôi nhà thờ thứ ba được khởi công xây dựng vì ngôi nhà thờ thứ hai (xây năm 1922) đã trở nên chật hẹp do số giáo dân tăng nhanh. Ròng rã 11 năm, ngày 25.01.1942, Thánh lễ Tạ ơn và khánh thành nhà thờ mới được cử hành trọng thể. Ngôi nhà thờ này được chọn làm Nhà thờ Chánh Tòa của Giáo phận năm 1960, được Đức Cha cố Batôlômêô Nguyễn Sơn Lâm cung hiến năm 1983 trong bầu khí Năm Thánh Cứu Độ (25/3/1983-22/4/1984) – mừng kỷ niệm 1.950 năm biến cố Chúa Giêsu chịu thương khó, chết và sống lại, theo cách tính truyền thống của dân Chúa vì Chúa sống ẩn dật tại Nadarét 30 năm, rao giảng 3 năm và chết năm 33 tuổi – vừa khai mạc được một tháng.

Để có ngày hôm nay, biết bao Vị Mục tử đã hy sinh cuộc đời mình để khai phá và phục vụ, biết bao con người đã hy sinh thầm lặng để vun trồng và gầy dựng, và trên hết, biết bao nhiêu ơn lành Chúa đã thương ban cho gia đình Giáo phận thân yêu. Dịp lễ này cũng là cơ hội, không những chỉ cho Giáo xứ Chánh Tòa mà hết mọi người con trong Giáo phận Đàlạt, nhìn lại chặng đường đã đi để tạ ơn Thiên Chúa, nhớ ơn các tiền nhân và biết góp phần mình để xây dựng và mở mang Nước Chúa.

Đó cũng là điều Đức cha Phêrô chia sẻ trong bài giảng lễ. Dưới ánh sáng của Lời Chúa, Đức Cha nói :

“Anh chị em thân mến,

Bài Phúc âm (Ga 10,22-30) tường thuật lại việc Chúa Giêsu lên đền thờ Giêrusalem vào dịp kỷ niệm cung hiến đền thờ. Đền thờ Giêrusalem bị vua Antiôkhô Êpiphanê tàn phá năm 164 trước Công Nguyên. Sau đó, đền thờ được trùng tu và bàn thờ được cung hiến. Hàng năm lễ này cử hành rất trọng thể, và hôm nay là một trong nhiều lần Chúa Giêsu có mặt, những dịp này là cơ hội thuận lợi để Ngài nói về Thiên Chúa Cha và rao giảng Tin mừng. Thấy Chúa Giêsu, người Do thái xin Ngài cho họ rõ Ngài là ai, Ngài có phải là Đấng Kitô không ? Chúa Giêsu đã nói, đã trả lời và kết luận : “Cha Ta và Ta là một”. Có thể nói đây là tột điểm mạc khải của Chúa Giêsu khi Ngài đến thế gian.

Mỗi lần quy tụ trong nhà thờ để cử hành Phụng vụ là lúc chúng ta được gặp gỡ Chúa, được rước Chúa, được gặp gỡ nhau, được nghe Chúa nói về những chân lý cứu độ, về con đường phải đi, gợi lên những tâm tình phải có ; là lúc Chúa sẽ chỉ dạy, sẽ nói nhiều điều cao cả và quan trọng mà chúng ta không ngờ, dù không biết hay không cảm nghiệm được, thì những điều đó, những ơn đó luôn tác động trên chúng ta. Vì vậy hãy yêu mến Phụng vụ, yêu mến những lúc đến nhà thờ.

Cách đây ba ngày, cha Phó Phêrô của Chánh tòa cùng vài anh em Linh mục đi thăm các Cha đang làm việc tại Đạ tông, nơi này đang tiếp tục xây dựng nhà thờ và còn rất nhiều vất vả. Khi dâng Thánh lễ, Cha Phó Phêrô đã chia sẻ cảm xúc của mình khi thấy trong nhà thờ có khoảng 400 người dân tộc đến dự lễ lúc 4 giờ sáng, dù phải dậy sớm, phải đi bộ 5-7 cây số, phải bồng bế con cái để đến tham dự một Thánh lễ ngày thường trong một nhà thờ chỉ là túp lều đơn sơ…

Thưa anh chị em,

Trước khung cảnh đó chúng ta giải thích thế nào ? Tôi nghĩ sẽ không có lời giải thích mà chỉ biết chiêm ngưỡng và tạ ơn Chúa.

Thật sự chúng ta cố gắng hết sức để có những ngôi nhà thờ xứng đáng, nhưng trong bài đọc I trích sách Tông đồ Công vụ (7,44-50), nhắc cho chúng ta những điều đó không quan trọng, vì “Trời là ngai Ta, đất là bệ chân Ta”.

Có những ngôi nhà thờ hoành tráng, vĩ đại để biểu lộ lòng chúng ta đối với Chúa thì tốt, nhưng đừng hãnh diện và nghĩ rằng đó là nơi xứng đáng với Chúa, không bao giờ xứng đáng hết. Trong bài đọc II trích thư Thánh Phêrô (1Pr 2,4-9) nói rõ : chính chúng ta là đền thờ của Chúa, chúng ta là những viên đá sống động. Tôi nghĩ rằng 400 anh chị em người dân tộc sáng sớm kéo nhau đến túp lều ở Đạ tông để tham dự Thánh lễ là những viên đá sống động, đấy mới là nơi xứng đáng Chúa ngự và là nơi đón nhận được ơn Chúa.

Hôm nay cũng là ngày được chọn để bắt đầu chương trình chuẩn bị mừng Năm Kim khánh Giáo phận (2010). Hãy khởi sự từ việc chuẩn bị những viên đá sống động, và từ những viên đá đó xây dựng ngôi nhà trên nền tảng Đức Kitô, ngôi nhà mà chúng ta gọi là Giáo phận, Giáo hạt, Giáo xứ, cộng đoàn và gia đình của chúng ta.

50 thành lập Giáo phận, 50 năm thành lập Hàng Giáo phẩm Việt Nam là một biến cố lớn, nhưng không phải chỉ kỷ niệm, mà phải là một biến cố tác động trên Hội Thánh, tác động trên Giáo phận, trên từng Giáo xứ, từng gia đình và từng người để đổi mới, để chúng ta thật sự trở nên những viên đá sống động, được Chúa kết hợp lại làm thành nhà của Chúa. Trong ngôi nhà đó Chúa hiện diện, chúng ta quy tụ và những người anh em chưa biết Chúa cũng có cơ hội đến để đón nhận ơn cứu độ, đón nhận tình thương của Ngài. Hãy tin tưởng, cầu nguyện và mỗi người hãy bắt đầu xây dựng từ chính bản thân mình.

Những gì xuất phát từ Thiên Chúa và Hội Thánh đều tốt đẹp. Xin cho chúng con luôn biết hướng về Chúa và Mẹ Giáo hội, để đón nhận được tình yêu thương, sự nâng đỡ và ủi an, để chúng con luôn vững bước trên con đường theo Chúa, luôn hiệp nhất với nhau để Danh Chúa được cả sáng.

Tứ Linh lược ghi – Hữu Trí.