
“Các ngươi gặp bất cứ ai, thì mời vào dự tiệc cưới”.
Bài Ðọc I (Năm I): Tl 11, 29-39a
“Hễ người nào ra khỏi cửa nhà trước hết, tôi sẽ dâng nó làm của lễ toàn thiêu”.
Trích sách Thủ Lãnh.
Trong những ngày ấy, Thần Trí của Chúa ngự trên ông Giéphtê, ông liền đi quanh đất Galaad, Manassê, (rồi) Maspha (của) Galaad, và từ đó tiến sang đánh con cái Ammon. Ông thề hứa với Chúa rằng: “Nếu Chúa trao con cái Ammon vào tay con, thì khi con từ đất con cái Ammon trở về bình an, hễ người nào ra khỏi nhà con và đón tiếp con trước hết, con sẽ dâng nó cho Chúa làm của lễ toàn thiêu”.
Ông Giéphtê liền trẩy sang đánh con cái Ammon, Chúa đã trao chúng trong tay ông. Ông đã đánh phá hai mươi thành trong một trận ác liệt, từ Arôê đến cửa thành Mennith, và đến Abel Kêramim. Con cái Ammon bị con cái Israel hạ nhục. Khi ông Giéphtê trở về nhà ở Maspha, người con gái duy nhất ra với hội hát trống phách đón rước ông, vì ông chẳng có người con nào khác. Khi thấy đứa con gái, ông liền xé áo mình ra mà kêu lên rằng: “Con ơi, con làm khổ cha, con cũng khổ nữa, vì cha đã khấn hứa cùng Chúa, và cha không thể làm gì khác được”. Người con gái đáp: “Cha ơi, nếu cha đã khấn hứa cùng Chúa, thì cha cứ làm cho con mọi điều cha đã thề hứa, vì Chúa ban cho cha được trả thù và thắng kẻ thù của cha”. Cô lại nói với cha rằng: “Con chỉ xin cha điều này: xin cha cho con hai tháng, để con cùng các bạn con đi quanh núi đồi mà than khóc tuổi thanh xuân của con”. Người cha đáp: “Con cứ đi”. Và ông đã cho cô đi hai tháng. Khi cô ra đi làm một với bạn nghĩa thiết của cô, thì cô than khóc tuổi thanh xuân của cô trên núi đồi. Sau hai tháng, cô trở về nhà cha cô, và ông đã thi hành như ông đã thề hứa.
Ðáp Ca: Tv 39, 5. 7-8a. 8b-9. 10
Ðáp: Lạy Chúa, này con xin đến, để thực thi ý Chúa (c. 8a & 9a).
Xướng: Phúc thay người đặt niềm tin cậy vào Chúa, không theo kẻ thờ thần tượng, không hướng về chuyện gian tà.
Xướng: Hy sinh và lễ vật thì Chúa chẳng ưng, nhưng Ngài đã mở tai con. Chúa không đòi hỏi hy lễ toàn thiêu và lễ đền tội, bấy giờ con đã thưa: “Này con xin đến”.
Xướng: Như trong Quyển Vàng đã chép về con: lạy Chúa, con sung sướng thực thi ý Chúa, và pháp luật của Chúa ghi tận đáy lòng con.
Xướng: Con đã loan truyền đức công minh Chúa trong Ðại Hội, thực con đã chẳng ngậm môi, lạy Chúa, Chúa biết rồi.
Bài Ðọc I (Năm II): Ed 36, 23-28
“Ta sẽ ban cho các ngươi quả tim mới, và đặt giữa các ngươi một thần trí mới”.
Trích sách Tiên tri Êdêkiel.
Ðây Chúa phán: Ta sẽ thánh hoá danh cao cả Ta đã bị xúc phạm giữa các dân tộc, nơi mà các ngươi đã xúc phạm danh thánh Ta, để các dân tộc biết Ta là Chúa, Thiên Chúa các đạo binh phán, khi Ta tự thánh hoá nơi các ngươi trước mặt họ. Ta sẽ kéo các ngươi ra khỏi các dân tộc, sẽ quy tụ các ngươi từ các nước, và dẫn dắt các ngươi trên đất các ngươi. Ta sẽ dùng nước trong sạch mà rảy trên các ngươi, và các ngươi sẽ được rửa sạch mọi vết nhơ. Ta sẽ thanh tẩy các ngươi sạch mọi vết nhơ các bụt thần. Ta sẽ ban cho các ngươi quả tim mới, đặt giữa các ngươi một thần trí mới, cất khỏi xác các ngươi quả tim bằng đá và ban cho các ngươi quả tim bằng thịt. Ta đặt thần trí Ta giữa các ngươi, làm cho các ngươi thực thi các huấn lệnh Ta, làm cho các ngươi tuân giữ và thực hành các lề luật Ta. Các ngươi sẽ cư ngụ trong xứ Ta đã ban cho tổ phụ các ngươi; các ngươi sẽ là dân Ta, còn Ta, Ta sẽ là Thiên Chúa các ngươi.
Ðáp Ca: Tv 50, 12-13. 14-15. 18-19
Ðáp: Ta sẽ dùng nước trong sạch mà rảy trên các ngươi, và các ngươi sẽ được rửa sạch mọi vết nhơ (Ed 36, 25).
Xướng: Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị trong người con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con.
Xướng: Xin ban lại cho con niềm vui ơn cứu độ; với tinh thần quảng đại, Chúa đỡ nâng con. Con sẽ dạy kẻ bất nhân đường nẻo Chúa, và người tội lỗi sẽ trở về với Ngài.
Xướng: Bởi vì Chúa chẳng ưa gì sinh lễ, nếu con dâng lễ toàn thiêu, Chúa sẽ không ưng. Của lễ con dâng, lạy Chúa, là tâm hồn tan nát; lạy Chúa, xin đừng chê tấm lòng tan nát, khiêm cung.
Alleluia: Tv 147, 12a và 15a
Alleluia, alleluia! – Giêrusalem, hãy ngợi khen Chúa, Ðấng đã sai Lời Người xuống cõi trần ai. – Alleluia.
Tin Mừng: Mt 22, 1-14
“Các ngươi gặp bất cứ ai, thì mời vào dự tiệc cưới”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu lại phán cùng các đầu mục tư tế và kỳ lão trong dân những dụ ngôn này rằng: “Nước Trời giống như vua kia làm tiệc cưới cho hoàng tử. Vua sai đầy tớ đi gọi những người đã được mời dự tiệc cưới, nhưng họ không chịu đến. Vua lại sai các đầy tớ khác mà rằng: “Hãy nói cùng những người đã được mời rằng: Này ta đã dọn tiệc sẵn rồi, đã hạ bò và súc vật béo tốt rồi, mọi sự đã sẵn sàng: xin mời các ông đến dự tiệc cưới”. Nhưng những người ấy đã không đếm xỉa gì và bỏ đi: người thì đi thăm trại, người thì đi buôn bán, những người khác thì bắt đầy tớ vua mà nhục mạ và giết đi. Khi vua nghe biết, liền nổi cơn thịnh nộ, sai binh lính đi tru diệt bọn sát nhân đó, và thiêu huỷ thành phố của chúng. Bấy giờ vua nói với các đầy tớ rằng: “Tiệc cưới đã dọn sẵn sàng, nhưng những kẻ đã được mời không đáng dự. Vậy các ngươi hãy ra các ngả đường, gặp bất cứ ai, thì mời vào dự tiệc cưới”. Các đầy tớ liền đi ra đường, gặp ai bất luận tốt xấu, đều quy tụ lại và phòng cưới chật ních khách dự tiệc.
Ðoạn vua đi vào quan sát những người dự tiệc, và thấy ở đó một người không mặc y phục lễ cưới. Vua liền nói với người ấy rằng: “Này bạn, sao bạn vào đây mà lại không mặc y phục lễ cưới?” Người ấy lặng thinh. Bấy giờ vua truyền cho các đầy tớ rằng: “Trói tay chân nó lại, ném nó vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng!” Vì những kẻ được gọi thì nhiều, còn những kẻ được chọn thì ít”.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
NIỀM VUI TIỆC NƯỚC TRỜI
Nước Trời cũng giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình. (Mt 22,2)
Suy niệm: Trong các thứ tiệc, tiệc cưới là tiệc vui vẻ nhất, chẳng thế mà người ta hay trang hoàng tiệc cưới bằng hai chữ “song hỷ”. Đức Giêsu đã mượn hình ảnh vui vẻ của tiệc cưới này để so sánh với Nước Trời mà Ngài đem đến cho con người. Được mời tham dự tiệc Nước Trời là cả một vinh dự lớn lao, được sống trong Nước Trời ấy là một niềm vui bất tận. Thế nhưng, đã có những người từ khước lời mời gọi tham dự tiệc Nước Trời. Lý do họ đưa ra không có gì xấu: họ không đi ăn cướp, cũng không đi giết người… họ chỉ đi thăm trang trại, đi buôn bán… thôi mà! Thế nhưng, tựa như họ, ta đã đảo lộn thứ tự ưu tiên đúng đắn: dễ bận rộn với những việc mau qua, mà quên việc vĩnh cửu, để lòng trí đến những điều mắt thấy, mà quên mất điều vô hình.
Mời Bạn: Tiệc cưới Nước Trời vẫn đang tiếp diễn qua bàn tiệc Thánh Thể mỗi ngày, và thái độ thờ ơ vẫn tồn tại nơi tôi, nơi bạn: Chúng ta vẫn quá “vô tư” khi bố trí thời giờ gặp gỡ Chúa, cầu nguyện, lãnh nhận bí tích vào những giờ phút thừa thãi… Dần dà, ta sẽ cảm thấy đạo Chúa gây phiền hà, là chướng ngại cho đời sống trần thế. Mời bạn xem lại Chúa đang ở vị trí nào trong đời bạn?
Sống Lời Chúa: Mỗi lần tham dự thánh lễ là mỗi lần bạn cảm nếm được phần nào niềm vui của Nước Trời. Bạn hãy cố gắng tham dự thánh lễ ngày thường hoặc ngày Chúa Nhật với một tâm tình thật sốt sắng, trân trọng.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, như những thực khách trong dụ ngôn, nhiều lúc chúng con đã viện những lý do trần tục để khước từ tham dự bàn tiệc Thánh Thể. Xin Chúa tha lỗi cho chúng con.
B/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Bài Tin Mừng vừa nghe ghi lại hai dụ ngôn. Dụ ngôn tiệc cưới và dụ ngôn chiếc áo cưới. Hai dụ ngôn này, nguyên thuỷ có lẽ đã được Chúa Giêsu nói trong hai trường hợp riêng biệt, nhưng đã được Matthêu chắp lại thành một đề tài chung vì thấy có liên hệ với nhau.
Dụ ngôn thứ nhất ám chỉ dân Do Thái là dân hai lần được mời gọi tham dự tiệc cưới, nhưng họ đã từ chối và không những thế, họ còn sát hại những sứ giả của Thiên Chúa. Bởi đó cuối cùng, Ngài lại sai các sứ giả đi khắp các ngả đường để mời gọi tất cả mọi người, không phân biệt tốt xấu. Còn chúng ta, chúng ta dễ đánh giá người khác dựa trên hiệu năng công việc. Thực ra con người đâu phải chỉ có giá trị kinh tế, mà còn những giá trị cao quý khác.
Dụ ngôn tiệc cưới Nước Trời hôm nay là một chứng cứ cụ thể: không ai là không có thể có chỗ đứng trong Nhà Chúa, trong bàn tiệc của Chúa, không phải chỉ có những bậc quân vương sang trọng mà có cả những kẻ nghèo hèn, đui mù tàn tật. Song không phải tất cả mọi người được mời dự tiệc là đương nhiên được thừa hưởng Nước Trời, mà còn phải có áo cưới nữa.
Đi dự tiệc cưới, ai cũng ăn mặc rất đẹp: từ cô dâu chú rể cho đến khách dự tiệc. Nhưng thử hỏi: Y phục đẹp bên ngoài có phản ánh vẻ đẹp của tâm hồn hay không? Đó là lý do tại sao có người không mặc áo cưới khi nhập tiệc. Khi chúng ta nhận lời mời của Thiên Chúa vào dự tiệc chưa đủ mà còn phải ăn mặc sao cho xứng đáng, như Việt Nam ta có câu: “Y phục xứng kỳ đức”, nghĩa là quần áo và đức độ phải đi đôi với nhau. Áo cưới trong dụ ngôn này không phải là veston hay soirée, nhưng là con người mới thì phải mặc lấy nếp sống mới. Tháp nhập vào Thiên Chúa mà lại kéo theo cả bộ áo tội lỗi thì thật không thích hợp trong Nước Trời.
Hình ảnh vị khách đã không mặc áo “xứng kỳ đức” có thể là chính chúng ta. Những người mang danh Kitô hữu nhưng không có nếp sống phù hợp với tư cách của người môn đệ Chúa. Chúng ta vẫn khoác trên mình biết bao thói hư tật xấu, biết bao những đam mê lầm lạc. Chúng ta chưa dám mặc lấy Đức Kitô. Nói theo thánh Phaolô thì mặc áo cưới ở đây là mặc lấy con người mới được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa. Hay nói một cách mạnh mẽ hơn, đó là đổi mới, là hãy mặc lấy Đức Kitô.
Vì thế, mặc y phục lễ cưới là mặc lấy tinh thần mới, lối nhìn mới và cách sống mới. Tiếc thay, điều kiện của Vua thì rất là dễ, nhưng lại trở thành quá khó đối với một số người cố thủ trong ích kỷ, biếng nhác, tham lam và ghen ghét. Vì thế, họ bị đuổi ra ngoài.
Như vậy, bài Tin Mừng này muốn dạy chúng ta ba điều:
-Thứ nhất, cho chúng ta thấy tính phổ quát của ơn cứu độ, bao gồm tất cả mọi người, ai cũng được mời gọi đón nhận ơn cứu độ, nhất là những người tội lỗi.
-Thứ hai, ơn cứu độ Thiên Chúa mang đến là nhưng không, nhưng vẫn có điều kiện, là phải thống hối, ăn năn, hoán cải, phục thiện.
-Thứ ba, chúng ta phải cố gắng không những vào số những người được gọi, mà còn phải vào số những người được chọn nữa, bởi vì gọi thì nhiều, chọn thì ít.
Xin Chúa giúp chúng ta gìn giữ nét đẹp của phẩm giá con người bằng chiếc áo ân sủng của Chúa để giữ chúng ta trong sạch và tinh tuyền.
C/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
DỤ NGÔN TIỆC CƯỚI
1. Hôm nay bài Tin Mừng nói về dụ ngôn Tiệc cưới. Chúa ví Nước Trời như vua kia dọn tiệc cưới cho con trai. Vua sai đầy tớ đi nhắc khách đã được mời đến ăn tiệc, nhưng không ai tới. Vua sai đầy tớ khác đi nữa, và dặn nói với khách là tiệc đã dọn sẵn rồi, hãy tới dự: nhưng họ cũng chẳng tới, vì kẻ thì đi thăm ruộng, người thì lo buôn bán, có kẻ lại bắt đầy tớ vua mà hành hạ, giết chết nữa… Vua nổi giận sai quân lính đi sát phạt họ rồi bảo đầy tớ ra đường gặp ai thì kéo vào dự tiệc… Thế là phòng tiệc đầy khách. Bấy giờ vua vào phòng tiệc, thấy có người không mặc y phục lễ cưới thì quở trách và tống giam vào ngục.
2. Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su ví Nước Trời giống như một bữa tiệc. Ban đầu Thiên Chúa đã sai các tiên tri mời gọi dân Do thái vào hưởng ơn cứu độ của Đức Ki-tô là đón nhận Tin Mừng để được sống đời đời, nhưng họ đã khước từ; rồi đến các Tông đồ cũng được sai trước hết phải rao giảng cho dân Do thái, nhưng chính họ đã từ chối (họ đã không xứng đáng dự tiệc cưới). Cuối cùng, Tin Mừng đã được loan giảng cho bất kỳ ai khắp năm châu bốn bể (khắp ngả đường không phân biệt giàu nghèo tàn tật) mời gọi vào Hội thánh của Chúa và hưởng Nước Trời.
3. “Một vua kia mở tiệc cưới cho con mình”.
Đây không phải là lời mời tới dự một đám tiệc thông thường nào đó mà là đám tiệc cưới của một đức vua tổ chức cho con trai mình.
Cựu ước đã từng hứa hẹn hôn lễ giữa Thiên Chúa và dân Người. Đồng thời Tin Mừng đã trình bày Đức Giê-su là vị hôn phu của đám tiệc cưới được mong (Mt 9,15).
Những chi tiết trên đây giúp chúng ta nhận ra: Thời đại Chúa Giê-su Ki-tô, Đấng Cứu Thế đến để cứu chuộc nhân loại là một bữa tiệc lớn, Thiên Chúa Cha đã tổ chức để mời gọi chúng ta vào dự tiệc cưới bằng cách gia nhập vào Hội thánh của Chúa. Được sống trong Hội thánh để được chăm sóc và chuẩn bị vào Tiệc cưới Nước Trời quả là một niềm vui và hạnh phúc lớn lao cho chúng ta (Trẫn Hữu Thành).
4. “Thấy ở đó có một người không mặc y phục lễ cưới”.
Chi tiết này làm chúng ta khó hiểu, bởi vì nhà vua cho đầy tớ ra đường gặp bất cứ ai đều được mời vào dự tiệc cưới . Ở giữa ngã ba đường cái thì làm gì có áo cưới? Trả lời cho thắc mắc đó, ta để ý: người đó không chữa tội gì cả, là dấu anh ta có lỗi, không cần biết nguyên do. Theo thói quen, thời xưa khách qua cửa đã có người trao áo cho, không biết người Do thái có thói quen nào? Có áo mà không mặc là lỗi tại mình, vì thế nên không mở miệng chữa tội được câu nào.
Theo ý kiến của một số giáo phụ xưa kia, chiếc áo cưới ám chỉ đức ái, tối thiểu là cuộc sống ăn ngay ở lành. Còn theo ý kiến của các nhà chú giải Kinh thánh hiện đại, thì chiếc áo cưới ám chỉ sự hoán cải hay sự trở về, tức là tinh thần sám hối chân thật.
5. Qua việc ám chỉ dân Do thái tự phụ là những người biết Thiên Chúa trước, nhưng rồi chính họ lại tự đánh mất cơ hội nhận ra Tin Mừng nơi Người. Chúa Giê-su muốn chúng ta đừng bao giở ỷ lại, hay chểnh mảng trong nhiệm vụ, nhưng phải luôn hy sinh cố gắng và kiên trì trên bước đường theo Chúa. Ở đời tốt xấu trở như bàn tay. Có khi trước đây họ là người tội lỗi xấu xa, nhưng giờ họ lại ăn năn hối lỗi và có đời sống đạo đức tốt lành. Trái lại, có những người trước đây là tốt lành thánh thiện, nhưng giờ họ lại bê trễ, tội lỗi, xấu xa.
6. Chúng ta đã nhận lời mời của Chúa vào dự tiệc Nước Trời. Đây là một vinh dự lớn lao Chúa dành cho ta. Nhưng vinh dự ấy đòi hỏi chúng ta phải vươn lên bằng một đời sống lành thánh, một đời sống kết hợp với Chúa, để có thể nói như thánh Phao-lô:”Tôi sống, nhưng không phải là tôi, mà chính Chúa Ki-tô sống trong tôi”. Trách nhiệm của chúng ta là phải giữ mình không để cho vật dục hay của cải trần gian lôi kéo xuống như con vật, ngược lại phải vươn lên làm con cái ánh sáng để xứng đáng là công dân Nước Trời.
7. Truyện: Đại bàng con
Chuyện kể rằng: Có một con gà rừng đang ấp trứng, nhưng lẫn trong ổ của nó một trứng đại bàng. Đúng ngày giờ, trứng nở thành con. Đại bàng con nô đùa vui vẻ bên đàn gà rừng như anh chị em ruột.
Một ngày kia, đang bới móc kiếm ăn cùng đàn gà rừng, đại bàng con bỗng thấy một con đại bàng lớn bay lượn trên không trung thật oai phong và đẹp mắt. Cậu liền hỏi gà mẹ:
– Mẹ ơi, sao mình không bay như chim kia trên trời?
– Chúng ta đâu phải đại bàng mà bay được!
– Thế chúng ta là ai?
– Chúng ta là gà rừng.
Bỗng một ngày, đang khi bươi chài kiếm ăn trên đống rác cậu lại thấy đại bàng mẹ bay lượn trên đầu gọi:
– Bay lên con ơi, bay lên đại bàng con của mẹ. Thế giới của con là trời cao đất rộng, chứ không phải là đống rác này! Bay lên đi con.
Cậu cố bay lên, nhưng lại rơi xuống. Trong khi các chú gà rừng cười cợt chế nhạo:
– Chúng ta là gà rừng, làm sao mà bay được.
Cậu suy nghĩ, nếu ta là gà rừng sao đại bàng kia cứ bảo ta là đại bàng con. Và khi bay lên ta thấy cũng đâu có khó khăn gì, có lẽ chưa quen thôi. Nào hãy thử lần nữa xem.
Thế là cậu đại bàng đủ lông đủ cánh bay lên, và bay lên mãi. Cậu bay theo mẹ về một chân trời mới. Lần đầu tiên trong đời, cậu được nhìn thế giới từ trên cao, lòng cậu mênh mang, hạnh phúc ngập tràn.
Ki-tô hữu là người được Thiên Chúa chọn, làm con cái của Ngài. Họ là những con đại bàng, luôn ngước mắt nhìn cao, mong bay lên cùng Thiên Chúa là Cha đầy yêu thương. Họ luôn sống trong tâm tình của thánh Au-gút-ti-nô: ”Lạy Chúa, Chúa dựng nên con cho Chúa. Tâm hồn con luôn thao thức cho tới khi nào được nghỉ yên trong Chúa”.




