“Khi tân lang phải đem đi khỏi họ, bấy giờ họ ăn chay”.
Bài Ðọc I: (Năm I) Cl 1, 15-20
“Mọi vật đã được tạo thành nhờ Người và trong Người”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.
Ðức Giêsu Kitô là hình ảnh của Thiên Chúa vô hình, là trưởng tử mọi tạo vật, vì trong Người, muôn loài trên trời dưới đất đã được tác thành, mọi vật hữu hình và vô hình, dù là các Bệ thần hay Quản thần, dù là Chủ thần hay Quyền thần: Mọi vật đã được tạo thành nhờ Người và trong Người. Và Người có trước mọi loài, và mọi loài tồn tại trong Người. Người là đầu thân thể, tức là Hội thánh, là nguyên thuỷ và là trưởng tử giữa kẻ chết, để Người làm bá chủ mọi loài. Vì chưng, Thiên Chúa đã muốn đặt tất cả viên mãn nơi Người, và Thiên Chúa đã giao hoà vạn vật nhờ Người và vì Người; nhờ máu Người đổ ra trên thập giá, Thiên Chúa ban hoà bình trên trời dưới đất.
Ðáp Ca: Tv 99, 2. 3. 4. 5
Ðáp: Hãy vào trước thiên nhan với lòng hân hoan khoái trá (c. 2c).
Xướng: Toàn thể địa cầu, hãy reo mừng Thiên Chúa, hãy phụng sự Thiên Chúa với niềm vui vẻ! Hãy vào trước thiên nhan với lòng hân hoan khoái trá
Xướng: Hãy biết rằng Chúa là Thiên Chúa, chính Người đã tạo tác thân ta, và ta thuộc quyền sở hữu của Người, ta là dân tộc, là đoàn chiên Chúa chăn nuôi.
Xướng: Hãy vào trụ quan nhà Người với lời khen ngợi, vào hành lang với khúc ca vui, hãy tán dương, hãy chúc tụng danh Người.
Xướng: Vì Thiên Chúa, Người thiện hảo, lòng từ bi Người tồn tại muôn đời, và lòng trung tín Người còn tới muôn muôn thế hệ.
Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 4, 1-5
“Chúa sẽ phơi bày những ý định của tâm hồn”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, như vậy người ta coi chúng tôi như những thừa tác viên của Ðức Kitô, và những người phân phát các mầu nhiệm của Thiên Chúa. Do đó, người ta đòi hỏi nơi những người phân phát các mầu nhiệm là mỗi người phải trung tín. Phần tôi, tôi không lấy làm quan trọng khi bị anh em hay toà án nhân loại đoán xét; nhưng tôi cũng không đoán xét chính mình tôi. Vì chưng, mặc dầu lương tâm không trách cứ tôi điều gì, nhưng không phải vì thế mà tôi đã được công chính hoá. Ðấng đoán xét tôi chính là Chúa. Vì thế, anh em đừng đoán xét trước thời gian cho đến khi Chúa đến, Người sẽ đưa ra ánh sáng những điều giấu kín trong bóng tối và phơi bày những ý định của tâm hồn, và bấy giờ Thiên Chúa sẽ ban khen tương xứng cho mỗi người.
Ðáp Ca: Tv 36, 3-4. 5-6. 27-28. 39-40
Ðáp: Người hiền được Chúa ban ơn cứu độ (c. 39a).
Xướng: Hãy trông cậy vào Chúa và hãy làm lành, để được cư ngụ trong đất nước, thọ hưởng an ninh. Hãy hân hoan tin tưởng vào Chúa, Người sẽ ban cho sự lòng bạn thỉnh cầu.
Xướng: Bạn hãy phó thác đường lối mình cho Chúa, hãy trông cậy vào Người và để chính Người hành động. Người sẽ làm cho chính nghĩa bạn sáng như bình minh, và quyền lợi bạn tỏ như giờ ngọ.
Xướng: Hãy tránh ác và hãy làm lành, hầu được an cư tới ngàn thu; bởi vì Chúa yêu điều chân lý, và không bỏ rơi những tôi tớ trung thành.
Xướng: Người hiền được Chúa ban ơn cứu độ, trong cơn khốn khó, Người là chỗ họ dung thân. Chúa bang trợ và giải thoát họ, Người giải thoát và cứu họ khỏi lũ ác nhân, vì họ đã nương tựa vào Người.
Alleluia: Cl 3, 16a và 17c
Alleluia, alleluia! – Nguyện cho lời Chúa Kitô cư ngụ dồi dào trong anh em; anh em hãy nhờ Ðức Kitô mà tạ ơn Thiên Chúa Cha. – Alleluia.
Tin Mừng: Lc 5, 33-39
Khi ấy, những người biệt phái và luật sĩ nói với Chúa Giêsu rằng: “Tại sao môn đồ của Gioan năng ăn chay và cầu nguyện, cả môn đồ của những người biệt phái cũng vậy, còn môn đệ của Thầy lại cứ ăn uống?” Người đáp lại rằng: “Các ông có thể bắt các bạn hữu đến dự tiệc cưới, ăn chay, đang khi tân lang còn ở với họ chăng? Nhưng sẽ đến những ngày mà tân lang phải đem đi khỏi họ, bấy giờ họ sẽ ăn chay trong những ngày ấy”.
Người còn nói với họ thí dụ này rằng: “Không ai xé miếng vải áo mới mà vá vào áo cũ; chẳng vậy, áo mới đã bị xé, mà mảnh vải áo mới lại không ăn hợp với áo cũ. Cũng chẳng ai đổ rượu mới vào bầu da cũ; chẳng vậy, rượu mới sẽ làm vỡ bầu da, rượu chảy ra và bầu da hư mất. Nhưng rượu mới phải đổ vào bầu da mới, thì giữ được cả hai. Và không ai đang uống rượu cũ mà lại thèm rượu mới, vì người ta nói: ‘Rượu cũ thì ngon hơn”.
SUY NIỆM
A/ 5 phút với Lời Chúa
ÁO CŨ VẢI MỚI
“Chẳng ai xé áo mới lấy vải vá áo cũ, vì như vậy, không những họ xé áo mới, mà miếng vải áo mới cũng không ăn với áo cũ.” (Lc 5,36)
Suy niệm: Chúa Giê-su luôn đòi hỏi một sự hoán cải triệt để, một cuộc vượt qua Giao Ước cũ để sống trong tinh thần của Giao Ước mới. Để làm môn đệ Chúa Giê-su, ta phải từ bỏ cách sống cũ, mặc lấy cách suy nghĩ, cách hành động, cách sống mới cho phù hợp với Tin Mừng. Chúa không chấp nhận lối sống nửa vời, vá víu, “bắt cá hai tay”: tôn thờ Chúa nhưng lại vừa thoả hiệp với ma quỷ; muốn thiên đàng nhưng lại sống theo lối sống thế gian.
Mời Bạn: Trong hai lối sống đó, ta phải chọn một. Phải đấu tranh với chính mình, phải dám từ bỏ lối sống cũ để trở thành con người mới, thành hiện thân của Đức Ki-tô ở giữa đời. Bạn có đang bị cuốn hút vào trong vòng xoáy của tinh thần thế tục, một lối sống thực dụng, hưởng thụ, tiện nghi vật chất và thỏa mãn, với một tốc độ quay cuồng và chóng mặt? Việc sống đạo của chúng ta có đang trở thành hình thức, miễn cưỡng, như miếng vải chắp vá, không đủ sức biến đổi cuộc sống của chúng ta thành cuộc sống theo Tin Mừng không?
Sống Lời Chúa: Hôm nay, bạn xét lại cách bạn mua sắm, sử dụng của cải xem có hợp với giáo huấn Tin Mừng không. Và bạn dành ít phút cầu nguyện với Chúa Giê-su, và thưa cùng Ngài: Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì để đổi mới con người con theo tinh thần Phúc Âm?
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa yêu thương từng người chúng con nên đã đến sống giữa chúng con, và đã hy sinh chết và sống lại để cứu độ con. Xin giúp con đổi mới cuộc sống, sống Đạo vì lòng yêu mến Chúa, chứ không theo hình thức giả dối bề ngoài. Amen.
B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
“Chẳng lẽ các ông lại có thể bắt khách dự tiệc cưới ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ?”
Ngày nay người ta đã có nhiều sáng kiến để tổ chức đám cưới một cách long trọng. Điều này không lạ bởi vì trong các tiệc tùng của con người, thì tiệc cưới là tiệc vui vẻ nhất. Chúa Giêsu cũng muốn dùng hình ảnh tiệc cưới để diễn tả hạnh phúc Nước Trời mà Ngài đem đến cho nhân loại, một hạnh phúc trọn vẹn và kéo dài vĩnh viễn. Trong tiệc cưới ấy, chú rể là Đức Giêsu, và cô dâu là tất cả nhân loại chúng ta. Sống trong tiệc cưới Nước Trời, với sự hiện diện của chàng rể Giêsu, nhân loại được mời gọi phải có tâm tình xứng hợp: đó là vui tươi, là hạnh phúc. Vui tươi và hạnh phúc của người đang yêu và được yêu.
Không phải ngày nào chúng ta cũng thức dậy với nụ cười trên môi, hoặc là hát khe khẽ một bản nhạc vui thích. Ngược lại, trong cuộc sống xô bồ hôm nay chúng ta thường thức dậy với những bực tức, buồn phiền, lo âu… hơn là niềm vui. Tuy nhiên, là Kitô hữu, chúng ta có thể cảm nếm hạnh phúc của người đang được yêu mến, chú rể Giêsu đang đồng hành với chúng ta, với tất cả sự chăm sóc và lòng yêu thương.
Chúng ta hãy khởi đầu ngày sống với một việc làm tích cực cho người chung quanh, như một phương thế tạo niềm vui cho người khác và cho chính mình.
Xin Chúa ban cho chúng ta một trái tim mở rộng để đón nhận ‘Tin Mừng’ mà Chúa mang đến qua sự canh tân mỗi ngày. Xin cho chúng ta cũng biết đón nhận những thay đổi đang xảy ra chung quanh chúng ta, trong giáo hội, trong giáo phận, trong giáo xứ, để cuộc sống đạo mỗi ngày mỗi tiến triển hơn.
Chúa đã đến “định cư” với nhân loại, để đem niềm vui Nước Trời cho chúng ta. Xin Chúa giúp chúng ta cảm nhận được niềm vui ấy mỗi ngày.
C/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
Tranh luận về việc ăn chay
(Lc 5,33-39)
1. Đức Giêsu bị kêu trách vì môn đệ Người cứ ăn uống. Việc ăn chay, cầu nguyện theo cái nhìn của biệt phái, chứng tỏ mình là con người thánh thiện, đạo đức. Vì các môn đệ của Đức Giêsu không ăn chay nên họ đã đặt vấn đề với Người.
Đức Giêsu không phủ nhận giá trị của việc ăn chay, cũng không trách việc ăn uống. Ăn chay hay ăn uống đúng lúc thì mới hợp lý. Các môn đệ của Chúa cũng sẽ ăn chay khi Người là chàng rể được cất đi. Còn bây giờ, Người còn ở với họ, niềm vui đầy tràn sao bắt họ ăn chay ?
2. Theo luật của người Do thái thì buộc mọi người phải giữ chay những ngày quốc tang và những ngày sám hối, tuy vậy, những người Do thái đạo đức như các biệt phái và môn đệ của Gioan, muốn noi gương đời sống khắc khổ của thầy mình, còn giữ chay một số ngày khác. Nhóm biệt phái còn ăn chay ngày thứ 2 và thứ 5 mùa thu, nếu trời không mưa. Những người sốt sắng cũng ăn chay vào các ngày đó quanh năm (Lc 18,22).
3. Lời Chúa hôm nay nói đến những người luật sĩ và biệt phái chất vấn Chúa Giêsu về các môn đệ của Ngài không ăn chay và cầu nguyện. Theo quan niệm Do thái thời đó, mục đích của việc ăn chay là để mong đợi Đấng Cứu Thế đến. Thế nhưng, những người biệt phái và các môn đệ của Gioan chỉ biết ăn chay mà không để ý đến ý nghĩa của việc ăn chay. Họ ăn chay là để lôi kéo sự thán phục của thiên hạ. Đó là điều Chúa Giêsu đã khiển trách họ.
Chúa Giêsu đã dựa vào mục đích việc ăn chay của người Do thái để nói đến việc miễn chuẩn ăn chay:”Chẳng lẽ các ông lại có thể bắt khách dự tiệc cưới ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ”(Lc 5,34). Hay nói đúng hơn, Chúa Giêsu muốn cho mọi người nhận ra rằng : Ngài chính là Đấng Cứu Thế và họ không cần mong đợi gì nữa. Giờ đây là thời của niềm vui, nên con người không còn phải chay tịnh với vẻ mặt ủ rũ héo tàn, nhưng phải vui mừng vì Chúa đã đến.
Và để giải thích cho điều Ngài dạy, Chúa Giêsu đã đưa hai dụ ngôn sự hiện diện của chàng rể trong đám cưới và dụ ngôn chiếc áo mới và bình rượu mới.
4. Trước hết, Ngài nói đến sự hiện diện của chàng rể : bao lâu chàng rể còn đó, thì việc chay tịnh phải được miễn chuẩn. Trong Cựu Ước, việc giữ chay gắn liền với việc mong đợi Đấng Cứu Thế. Chay tịnh là thể hiện của lòng mong đợi đó. Gioan Tẩy Giả đã lấy chay tịnh làm qui luật cơ bản cho cuộc sống của ông và cũng như các môn đệ của ông. Như vậy, khi miễn chuẩn cho các môn đệ của Ngài khỏi phải chay tịnh, Chúa Giêsu muốn cho mọi người thấy rằng, Ngài chính là chàng rể, là Đấng Cứu Thế mà họ mong đợi, vì thế mà họ không cần phải chay tịnh để mong chờ nữa. Thời Cứu Thế đã đến rồi. Con người không cần phải chay tịnh, trái lại, họ phải vui mừng hoan hỉ vì những gì họ mong đợi bây giờ đã được toại nguyện rồi.
5. Tiếp theo là dụ ngôn về chiếc áo mới và bình rượu mới.
Khi nói dụ ngôn này Chúa Giêsu muốn cắt nghĩa cho mọi người hiểu, “lý do” tại sao Chúa không bắt các môn đệ của Ngài phải giữ chay. Chúa muốn cho các môn đệ khi sống trong thời đại Cứu Thế thì phải sống theo tinh thần mới. Chúa bảo :”Không nên lấy áo cũ mà vá áo mới, không nên đổ rượu mới vào bầu da cũ” (Lc 5,37). Nói thế Chúa không có ý nói cái mới thì đương nhiên tốt hơn cái cũ. Ở đây rõ rệt Ngài không có ý so sánh mà chỉ có ý nói rằng, lối sống với tinh thần mới và lối sống với tinh thần cũ không thể tương hợp với nhau.
6. Truyện : Tiên trách kỷ, hậu trách bỉ.
“Những người biệt phái và luật sĩ nói với Chúa Giêsu rằng :”Môn đệ ông Gioan năng ăn chay cầu nguyện, môn đệ người biệt phái cũng thế, còn môn đệ ông thì ăn với uống” (Lc 5,33).
Cổ nhân chúng ta và các nhà khôn ngoan thường dạy người ta cách cư xử ở đời là :”Tiên trách kỷ, hậu trách bỉ”: hãy trách mình trước, rồi trách người sau. Hôm nay Chúa Giêsu cũng dạy chúng ta cách cư xử với nhau như vậy :
Nếu cha giảng lâu quá 10 phút thì họ bảo cha chỉ thao thao bất tuyệt.
Nếu cha nói về mầu nhiệm Thiên Chúa thì họ bảo cha nói trên mây trên gió.
Nếu cha đề cập đến các vấn đề xã hội, cha sẽ bị kết án là khuynh tả.
Nếu cha đi làm việc ở nhà máy, họ nghĩ ngay là vì cha không có việc làm.
Nếu cha ở lại trong giáo xứ, có người sẽ nói cha xa rời quần chúng, cắt liên lạc với thế gian.
Nếu cha hay mỉm cười : cha quá dễ dãi !
Nếu vì đãng trí hay bận tâm, cha không nhìn thấy, người nào đó sẽ nói : cha khinh người !
Nếu cha còn trẻ : cha thiếu kinh nghiệm !
Nếu cha có tuổi : cha nên về hưu thì vừa !
Giêsu ơi ! Không thua gì các luật sĩ và biệt phái, con vẫn thường nhìn anh em con bằng con mắt dò xét, khe khắt và hẹp hòi. Con luôn muốn họ phải như con nghĩ chứ không được như họ là. Nếu con cảm thấy thật khó sống với họ và đôi khi thì không thể bắt tay làm việc với họ được. Xin cho con nhìn với đôi mắt của Chúa : nhìn và yêu (Hosanna).