
Đức Giêsu bảo: “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi!”
(Ga 5,8)
Bài Đọc I: Ed 47, 1-9. 12
“Tôi đã thấy nước từ bên phải đền thờ chảy ra, và nước ấy chảy đến ai, thì tất cả đều được cứu rỗi”.
Trích sách Tiên tri Êdêkiel.
Trong những ngày ấy, thiên thần dẫn tôi đến cửa nhà Chúa, và đây nước chảy dưới thềm nhà phía hướng đông, vì mặt tiền nhà Chúa hướng về phía đông, còn nước thì chảy từ bên phải đền thờ, về phía nam bàn thờ. Thiên thần dẫn tôi qua cửa phía bắc, đưa đi phía ngoài, đến cửa ngoài nhìn về hướng đông, và đây nước chảy từ bên phải. Khi đó có người đàn ông đi ra về hướng đông, tay cầm sợi dây, ông đo một ngàn thước tay và dẫn tôi đi qua dưới nước tới mắt cá chân. Ông đo một ngàn thước tay nữa và dẫn tôi đi qua dưới nước đến đầu gối. Ông còn đo một ngàn thước tay và dẫn tôi đi qua dưới nước đến ngang lưng. Ông lại đo thêm một ngàn thước tay nữa, và đây là suối nước, tôi không thể đi qua được, vì nước suối dâng lên cao quá, phải lội mới đi qua được, nên người ta không thể đi qua được. Người ấy nói với tôi: “Hỡi người, hẳn ngươi đã xem thấy”. Rồi ông dẫn tôi đi, rồi dẫn trở lại trên bờ suối. Khi trở lại, tôi thấy hai bên suối có nhiều cây cối. Người ấy lại nói với tôi: “Nước này chảy về phía cồn cát, phía đông, chảy xuống đồng bằng hoang địa, rồi chảy ra biển, biến mất trong biển và trở nên nước trong sạch. Tất cả những sinh vật sống động, nhờ suối nước chảy qua, đều được sống. Sẽ có rất nhiều cá và nơi nào nước này chảy đến, nơi đó sẽ trở nên trong lành, và sự sống sẽ được phát triển ở nơi mà suối nước chảy đến.
Gần suối nước, hai bên bờ ở mỗi phía, mọi thứ cây ăn trái sẽ mọc lên; lá của nó sẽ không khô héo, và trái của nó sẽ không bao giờ hết; mỗi tháng nó có trái mới, vì dòng nước này phát xuất từ đền thờ; trái của nó dùng làm thức ăn, và lá của nó dùng làm thuốc uống.
Đáp Ca: Tv 45, 2-3. 5-6. 8-9
Đáp: Chúa thiên binh hằng ở cùng ta, và ta được Chúa Giacóp hằng bảo vệ.
Xướng: Chúa là nơi ẩn náu và là sức mạnh của chúng ta, Người hằng cứu giúp khi ta sầu khổ. Dầu đất có rung chuyển, ta không sợ chi, dầu núi đổ xuống đầy lòng biển cả.
Xướng: Nước dòng sông làm cho thành Chúa vui mừng, làm hân hoan cung thánh Đấng Tối Cao hiển ngự. Chúa ở giữa thành, nên nó không chuyển rung, lúc tinh sương, thành được Chúa cứu giúp.
Xướng: Chúa thiên binh hằng ở cùng ta, ta được Chúa Giacóp hằng bảo vệ. Các ngươi hãy đến mà xem mọi kỳ công Chúa làm, Người thực hiện muôn kỳ quan trên vũ trụ.
Tung Hô Tin Mừng:
Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch. Xin ban lại cho con niềm vui ơn cứu độ.
Tin Mừng: Ga 5,1-3a.5-16
“Tức khắc người ấy được lành bệnh”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Hôm đó là ngày lễ của người Do Thái, Chúa Giêsu lên Giêrusalem. Tại Giêrusalem, gần cửa “Chiên”, có một cái hồ, tiếng Do Thái gọi là Bếtsaiđa, chung quanh có năm hành lang. Trong các hành lang này, có rất nhiều người đau yếu, mù loà, què quặt, bất toại nằm la liệt. Trong số đó, có một người nằm đau liệt đã ba mươi tám năm. Khi Chúa Giêsu thấy người ấy nằm đó và biết anh đã đau từ lâu, liền hỏi: “Anh muốn được lành bệnh không?” Người đó thưa: “Thưa Ngài, tôi không được ai đem xuống hồ, mỗi khi nước động. Khi tôi lết tới, thì có người xuống trước tôi rồi”. Chúa Giêsu nói: “Anh hãy đứng dậy vác chõng mà về”. Tức khắc người ấy được lành bệnh. Anh ta vác chõng và đi. Nhưng hôm đó lại là ngày Sabat, nên người Do Thái bảo người vừa được khỏi bệnh rằng: “Hôm nay là ngày Sabat, anh không được phép vác chõng”. Anh ta trả lời: “Chính người chữa tôi lành bệnh bảo tôi: “Vác chõng mà đi”. Họ hỏi: “Ai là người đã bảo anh “Vác chõng mà đi?” Nhưng kẻ đã được chữa lành không biết Người là ai, vì Chúa Giêsu đã lánh vào đám đông tụ tập nơi đó.
Sau đó, Chúa Giêsu gặp anh ta trong đền thờ, Người nói: “Này, anh đã được lành bệnh, đừng phạm tội nữa, kẻo phải khốn khổ hơn trước”. Anh ta đi nói cho người Do Thái biết chính Chúa Giêsu là người đã chữa anh ta lành bệnh.
Vì thế người Do Thái gây sự với Chúa Giêsu, vì Người đã làm như thế trong ngày Sabat.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
HÃY THI THỐ TÌNH YÊU
Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi!” Đức Giêsu bảo: “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi! (Ga 5,7-8)
Suy niệm: Người bệnh nhân 38 năm bên hồ Bếtsaiđa đã mô tả thái độ dửng dưng vô cảm của xã hội bằng một câu nói gọn lỏn: “Không có người đem tôi xuống hồ.” Anh chị em của ông ở đâu? Bà con, hàng xóm láng giềng, bạn bè của ông đi đâu? Những người đồng đạo của ông ở đâu? Họ không thể sờ vào cáng của ông, chạm vào người ông, giúp đem ông xuống hồ để ông có cơ hội được lành sao? Càng chất vấn càng thấy đau lòng, vì đó là sự thật. Sự thật ấy kéo dài cho đến tận hôm nay và mở rộng trong nhiều lãnh vực. Bao nhiêu người trong gia đình đang bị hắt hủi, suốt ngày không được một lời chia sẻ thân tình người của người thân! Không ít người trong cộng đoàn, giáo xứ, đoàn thể bị bỏ rơi hay những đóng góp của họ không được trân trọng đón nhận! Bao nhiêu người đang vô vọng trong những đòi hỏi chính đáng của họ! Thế nhưng, không một ai muốn dính líu vào cuộc đời họ. Chỉ còn Chúa Giêsu yêu thương họ.
Mời Bạn: Chúa Giêsu muốn chúng ta là hiện thân của Ngài để yêu thương các mảnh đời bất hạnh khi chọn chúng ta là Kitô hữu. Chung quanh bạn có những ai đang cần bạn đem tình yêu Đức Kitô đến cho họ không?
Sống Lời Chúa: Bạn thăm viếng và chăm sóc một người bệnh trong xứ bạn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, vì yêu thương, Chúa đã can dự vào cuộc đời của người bại liệt, để cứu anh thoát khỏi bệnh tật và tội lỗi, cho anh nhận ra tình thương của Chúa. Xin giúp chúng con hăng hái chia sẻ tình yêu Chúa cho tha nhân, như Chúa kêu gọi chúng con.
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
CHÚA CHỮA NGƯỜI BẤT TOẠI
Đức Giêsu chữa người bất toại ở bờ hồ Bếtsaiđa. Nếu chúng ta đặt mình vào vai bệnh nhân 38 năm, chúng ta mới thấy những người hạch hỏi anh thật độc ác. Tại sao họ không cảm thông với anh khi anh bị khổ suốt 38 năm trong tình trạng khốn nạn. Đáng lý ra họ cùng phải với anh tôn vinh, tạ ơn Vị đã cứu giúp anh mới phải. Tại sao họ lại bắt bẻ Ngài ? Ngài và họ, ai là người thương yêu đích thực ? Ngài và họ, ai là người đi trong đường lối của Thiên Chúa ?
Tin mừng cho biết khi Đức Giêsu đến bờ hồ Bếtsaiđa, thì đã có rất nhiều bệnh nhân nằm la liệt cùng với thân nhân của họ chờ chực sẵn bên hồ. Giữa đám đông bệnh nhân ấy, Chúa nhận ra một người đau khổ cô độc nhất, anh bị tàn tật, bất toại hay tê liệt như lời anh thưa với Chúa: “Không có ai khiêng tôi xuống nước cả”. Anh đã nằm ở đây 38 năm rồi, thời gian quá dài. Bao nhiêu người đã đi qua, kể cả những vị lãnh đạo dân Do thái, không ai màng tới.
Nhưng Đức Giêsu đã nhìn thấy, động lòng thương và đã chữa lành anh. Không những Chúa chữa bệnh nơi thân xác mà Ngài còn muốn tiến xa hơn, khi kêu gọi người được chữa lành hãy nghĩ đến phần hồn của anh với lời nhắn nhủ: “Anh đừng phạm tội nữa”.
Đức Giêsu cho anh bại liệt lành bệnh và bước đi trong an vui trong ngày sabat – ngày của niềm vui. Trong lúc người biệt phái ngăn cản anh vác chõng lại hạch hỏi anh thật độc ác, chỉ vì ngày sabat, ngày nghỉ với họ cũng có nghĩa là không được vác chõng. Họ không thông cảm với anh khi anh bị khổ suốt 38 năm dài, họ vẫn cứ muốn trói buộc anh trong căn bệnh bại liệt chỉ vì câu nệ lề luật. Họ mang hình ảnh nhân loại không biết cảm thông nỗi khổ của nhau, đối xử với nhau từ ích kỷ đến tàn ác chỉ biết bắt bẻ và kết án.
Đức Giêsu đã thực hiện một dấu lạ để mời gọi con người mở mắt nhìn Ngài là Đấng Cứu Thế. Thế nhưng, không ai đã nhận ra sự hiện diện của Ngài. Riêng những người Do thái, những vị lãnh đạo tôn giáo Do thái đang có mặt ở đó lại dựa vào đó, để bắt bẻ Chúa đã lỗi ngày hưu lễ. Đối với Chúa, Ngài đến làm ơn cho người ta, mạng sống con người quí trọng hơn hết.
Dòng Thừa sai Bác ái của Mẹ Têrêsa Calcutta chuyên phục vụ những người nghèo khổ, bệnh tật, đặc biệt là những người đang hấp hối nằm trên các hè phố. Trước đây có một vị sư Phật giáo nói với Mẹ Têrêsa: “Tôi biết và yêu mến Chúa Kitô, nhưng tôi ghét Giáo hội của Ngài. Nếu các chị làm điều các chị nói, có lẽ các chị sẽ trở nên nơi hội ngộ, để chúng tôi có thể gặp gỡ Giáo hội của Đức Kitô”. Nhưng sau một năm làm việc cùng với Mẹ Têrêsa, vị sư đó đã chứng thực việc làm của Mẹ và sẵn sàng dành cho Mẹ một ngôi nhà trong khuôn viên chùa để làm bệnh xá miễn phí.
Tác giả tập sách Đường Hy Vọng đã lưu ý những người con tinh thần của mình như sau: “Những người chung quanh con, cả nhân loại đang đau thương, khập khiễng trên đường mịt mù. Đời con sẽ phải hiến dâng, để bắc nhịp cầu đưa họ đến với Chúa là cùng đích, là tình yêu, là tất cả. Bên Chúa, không ai còn xa lạ, nhưng tất cả đều là anh em. Món quà tuyệt hảo mà con có thể tặng người giúp việc con không phải là chiếc áo đẹp, đôi giày tốt, mà là tình người, tình anh em mà con âm thầm tặng họ qua những cử chỉ nhỏ nhặt suốt ngày”.
Mỗi người chúng ta trong kinh nghiệm cá nhân, đã từng mang ít nhiều những bệnh tật thể xác, và mang những bất toại của tâm hồn trong thân phận của sự yếu đuối, tội lỗi, đó là sự bại liệt tâm linh của con người. Như anh bại liệt, chúng ta hãy bày tỏ sự mong muốn được chữa lành qua Bí tích Hoà giải, chính trong bí tích tình yêu này Chúa nói với chúng ta như đã nói với anh bại liệt: “Anh đã được lành bệnh”.
Truyện: Nỗi mừng vui khi khỏi bệnh
Thầy Andrew – một nhà truyền giáo Hà Lan, được mệnh danh là “tên buôn lậu của Thiên Chúa”, vì thầy buôn lậu Kinh thánh vào những nước cấm phổ biến Thánh kinh.
Ngày kia, thầy mua được một con khỉ. Không bao lâu, thầy nhận thấy con khỉ rất khó chịu khi chú bị chạm vào phần thắt lưng. Sau khi xem xét thật kỹ, thầy khám phá ra một vết sưng vòng quanh hông chú khỉ. Hoá ra là khi còn bé, chú khỉ đã bị người ta dùng một sợi dây kẽm buộc quanh hông, và cho tới nay sợi dây này vẫn còn nằm trong thân xác chú. Càng lớn lên thì sợi thép đó lặn sâu vào da thịt chú.
Chiều hôm ấy, thầy Andrew cẩn thận tháo sợi dây kẽm đó ra bằng cách: thầy cào sạch vùng lông chung quanh sợi dây, rồi cẩn thận cắt sợi dây và kéo ra khỏi da thịt con vật. Suốt thời gian này, chú khỉ kiên nhẫn nằm yên chịu đau, mắt chú nhắm nghiền lại. Ngay khi sợi kẽm được lấy ra, chú khỉ mừng rỡ nhảy lui nhảy tới rồi ôm chặt vai thầy Andrew. Thế là chú khỉ được tự do thoải mái, không còn bực bội khó chịu như trước nữa. Không thể diễn tả nổi chú khỉ hạnh phúc biết bao.
Người bại liệt trong Tin mừng cũng vui mừng khi được Đức Giêsu tha tội và chữa khỏi bệnh bại liệt. Anh không còn bị tội lỗi và bệnh hoạn trói buộc nữa.
C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Hôm nay, Đức Giêsu đã vì tình yêu, mà Ngài vượt lên trên lề luật để cứu chữa một người đau ốm đã ba mươi tám năm. Tuy nhiên, chính trong hành động yêu thương này mà Đức Giêsu bị những người Do Thái không ưa chống đối. Họ cho rằng Đức Giêsu đã không tuân giữ lề luật và thường xuyên vi phạm ngày Sabát.
Vào đúng ngày Sabát, họ thấy một người vác chõng. Mọi người đều biết anh là kẻ bị tê liệt lâu năm nằm ở hành lang hồ Bếtđatha. Người ta không biết ngạc nhiên vì sao trong chốc lát, anh đã đi được. Sự lạ lùng nào đã xảy ra cho anh, sao anh đã được khỏi? Nhưng người ta chỉ chú ý đến việc anh vác chõng là xúc phạm đến luật nghỉ lễ ngày Sabát. Tại sao người ta không chia vui với anh, không hỏi thăm anh mà lại chỉ bắt bẻ anh: “Ai đã chữa bệnh cho anh trong ngày Sabat ?” Họ chỉ biết có luật và mù quáng trung thành giữ luật thôi.
Đức Giêsu đã bất chấp sự phản đối của người Do Thái vì Người chủ trương ngày Sabát được lập ra là vì con người nên ngày Sabat cũng phải là ngày của bác ái, của tình thương. Chúa Giêsu đã chữa lành cả thể xác lẫn tinh thần, bằng chứng là người bệnh đã hiên ngang vác chõng trước sự nghi kỵ của người Do Thái.
Bài Tin Mừng hôm nay có thể dạy chúng ta đôi điều: Chúng ta cũng có thể bị bất toại nhưng vẫn có thể được chữa lành nhờ phép lạ của Chúa:
1- Ba mươi tám năm bất toại là cả một khoảng thời gian dài chiếm nửa đời người. Phải chăng đã bao lần chúng ta cảm thấy bất lực và khốn khổ vì cứ sa đi ngã lại trong một thứ tội nào đó mà không thể vượt qua được? Thực ra, một phần lớn là vì chúng ta không thực sự muốn đoạn tuyệt với tội, vẫn còn có một chút yêu thích luyến tiếc nào đó đối với tội lỗi và muốn ở lại trong tình trạng cũ; hoặc chúng ta không nhìn nhận mình bất lực mà cứ cậy dựa vào sức riêng để chống lại tội lỗi để rồi chuốc lấy thất bại thảm hại; hoặc tệ hơn, chúng ta ngã lòng không tin tưởng vào tình yêu tha thứ và chữa lành của Thiên Chúa để rồi không chịu chỗi dậy sau mỗi lần vấp ngã.
2- Ngày nay, để cảm nhận được phép lạ của Thiên Chúa, chúng ta cũng cần vượt qua não trạng chỉ chờ đợi những hiện tượng khác lạ trong thiên nhiên. Người ta thích đổ xô tới nơi có hiện tượng lạ thường. Dĩ nhiên, trong một số trường hợp, Thiên Chúa đã thực hiện điều đó. Thế nhưng điều quan trọng cho đức tin chúng ta không phải là những hiện tượng khác thường ấy, mà là chính sự gặp gỡ thân tình với Chúa Giêsu sẽ biến đổi cuộc đời chúng ta, chính là sự quan tâm giúp đỡ mọi người sẽ thăng tiến con người chúng ta, và đó là phép lạ trong đời thường.
3- Trong cuộc sống chúng ta cũng có biết bao nhiêu người mang nặng nỗi ưu tư phiền muộn, chúng ta có biết giúp đỡ họ tìm gặp niềm vui hay chúng ta lại đổ dầu vào lửa để tình trạng lại càng bi đát hơn?
Mùa Chay là cơ hội để chúng ta quay trở về với Chúa và xin Ngài tha thứ, đồng thời cũng là dịp thuận tiện để ta hối cải, từ bỏ con đường cũ để làm lại cuộc đời. Chúa không chấp nhận chúng ta ù lỳ trong tội, nhưng Ngài mời gọi chúng ta: “Hãy đứng dậy vác chõng mà đi”. Đó là dứt khoát với con đường tội lỗi của mình. Xin Chúa giúp chúng ta can đảm để sống điều mình quyết tâm trong Mùa Chay thánh này.
D/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Phép lạ xảy ra cho người bất toại trong Tin mừng hôm nay có thể là hình ảnh của lòng tin cần được thanh luyện. Từ 38 năm qua, con người tàn tật này chờ một phép lạ, nhưng một phép lạ gắn liền với một hiện tượng bên ngoài là nước hồ lay động đã không bao giờ xảy đến với anh. Trước mặt người bại liệt là một tương lai đen tối. Đã bao lần anh muốn thoát khỏi số phận nghiệt ngã, nhưng căn bệnh cứ trì kéo đeo đẳng anh. Mỗi lần anh xuống được hồ nước thì cơ hội lành bệnh lại vụt mất. Đã ba mươi tám năm nay, anh đã mòn mỏi, tuyệt vọng, cam chịu số phận.
Chỉ khi người tàn tật này gặp gỡ Chúa Giêsu, xưng thú nỗi bất lực của mình, và tin tưởng ở lời Ngài, thì lúc đó phép lạ mới thực sự được thực hiện.
Dường như Chúa Giêsu đợi đến lúc này để khơi lại cho anh niềm hy vọng. Đối với Chúa Giêsu, không có cuộc hoán cải nào là quá muộn màng. Ngài luôn luôn mong chờ tội nhân sám hối, cho họ bắt đầu lại cuộc sống lành mạnh. Chỉ muộn màng khi tội nhân chưa đặt mình đối diện với Thiên Chúa, Đấng Thánh Thiện, dù họ đã có nhận thấy quá khứ lỗi lầm của mình.
Mùa Chay là mùa Kitô hữu hoán cải, Có thể chúng ta đã sống trong tình trạng bại liệt trong linh hồn nhiều năm, 1-2-3 năm hay rất có thể đã 38 năm như người bại liệt trong Tin Mừng hôm nay. Mùa chay chúng ta có dịp nhìn lại mình và nhìn đến Chúa, đừng chấp nhận sự tê liệt “Hãy đứng dậy vác chõng mà ra đi”. Hãy dứt khoát từ bỏ tình trạng tội lỗi của mình, và Thiên Chúa không bao giờ bỏ xa chúng ta miễn là “Đừng phạm tội nữa kẻo phải khốn khổ hơn”.
E/ Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
CHUẨN BỊ TÂM HỒN XỨNG ĐÁNG
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Ba Tuần 4 Mùa Chay này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Trong thời gian chúng ta ăn chay cầu nguyện, xin Chúa giúp đoàn tín hữu chúng ta chuẩn bị tâm hồn cho xứng đáng, nhờ đó, chúng ta sẽ nhiệt tình đón nhận mầu nhiệm Vượt Qua, và loan báo Tin Mừng cứu độ cho toàn thể địa cầu.
Chuẩn bị tâm hồn xứng đáng bằng cách sống yêu thương. Trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, sách Lêvi cho thấy: Dân Ítraen phải nên thánh, nhưng, không phải bằng việc tuân giữ các quy luật khắt khe, nhỏ nhặt trong việc thờ phượng, mà trên hết là, tham dự vào sự thánh thiện của Thiên Chúa Tình Yêu, nghĩa là, phải yêu thương nhau như Chúa dạy: Tất cả lề luật được nên trọn trong điều răn duy nhất: Hãy yêu mến người thân cận như chính mình. Hãy đem lòng yêu mến mà phục vụ lẫn nhau.
Chuẩn bị tâm hồn xứng đáng bằng cách thực hành đức ái. Trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, thánh Lêô Cả đã nói: Để thực hành đức ái thì thời nào cũng thuận tiện cả, nhưng đặc biệt là trong những ngày này. Những ai muốn đón nhận mầu nhiệm Vượt Qua của Chúa với một tâm hồn và thể xác thánh thiện, thì phải cố gắng hết mình đạt cho được đức ái, vì đức ái bao gồm mọi nhân đức và phủ lấp muôn ngàn tội lỗi.
Chuẩn bị tâm hồn xứng đáng bằng cách sống bác ái yêu thương. Tuy nhiên, để sống giới luật yêu thương của Chúa thật không dễ chút nào. Con cái Thiên Chúa luôn bị con cái thế gian bách hại, nhưng, chúng ta đừng lo, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, ngôn sứ Êdêkien đã cho thấy: Ơn thánh của Chúa luôn trợ giúp chúng ta. Ơn thánh Chúa như dòng nước từ cửa Đông của Đền Thờ chảy ra, thanh tẩy và chữa lành tất cả. Thiên Chúa luôn sẵn sàng trợ lực cho chúng ta, vấn đề là, chúng ta có dám dấn thân: sống như lời Chúa dạy hay không mà thôi. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 45, vịnh gia cũng đã cho thấy: Chính Chúa Tể càn khôn ở cùng ta luôn mãi, Thiên Chúa nhà Giacóp là thành bảo vệ ta. Một dòng sông chảy ra bao nhánh, đem niềm vui cho thành của Chúa Trời: đây chính là đền thánh Đấng Tối Cao. Thiên Chúa ngự giữa thành, thành không lay chuyển; ngay từ rạng đông, Thiên Chúa thương trợ giúp. Yêu thương là chu toàn cả Lề Luật, là xóa sạch hết mọi lỗi lầm, vì thế, câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay, mời gọi chúng ta hãy xin Chúa: giúp chúng ta biết sống yêu thương để có được tâm hồn trong trắng: Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng, xin ban lại cho con niềm vui vì được Ngài cứu độ.
Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu bảo: “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi!” Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được. Hôm đó lại là ngày Sabát. Người Do Thái mới nói với kẻ được khỏi bệnh: “Hôm nay là ngày Sabát, anh không được phép vác chõng! Chúa muốn chúng ta giữ Luật trong sự nhận biết, chứ không như “họ không biết việc họ làm”. Luật Chúa như một dòng sông chảy xuống từ đỉnh núi, xuôi ra đại dương. Dòng sông sống động, không chảy theo một bản đồ nào, không nhân tạo như những con kênh đào thẳng tắp. Dòng sông chảy tự do, khi chảy xuôi phương Nam, lúc ngược về phương Bắc, khi chảy nhanh, lúc chảy chậm, chảy qua những vùng đất khác nhau, có những tính chất khác nhau, khí hậu khác nhau, chấp nhận những khúc quanh đột ngột, không bị bó buộc, không như nô lệ, tù nhân có người giám sát, nó tự do chảy, mỗi bước đều là vẻ đẹp riêng của nó. Những người Do Thái giữ luật theo mặt chữ, nên cứng nhắc, không có tình yêu. Chúa giữ luật thì linh động, thích ứng với những hoàn cảnh cụ thể, đầy tràn tình yêu, sự sống. Tuân giữ luật trọn hảo không hề có một công thức cố định nào, tất cả đều tùy thuộc vào những đòi hỏi của tình yêu đích thực. Ước gì chúng ta luôn biết tuân giữ giới luật yêu thương như lòng Chúa ước mong! Ước gì được như thế!
F/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
ĐỪNG PHẠM TỘI KẺO KHỐN HƠN TRƯỚC
Tin Mừng hôm nay cho thấy lòng thương xót vô biên của Chúa Giêsu dành cho người bất toại. Người bất toại này đã nằm bên bờ hồ Bếtsaiđa 38 năm trường. Chắc hẳn đã có nhiều thầy lang, nhiều thầy tư tế, hay nhiều người tín hữu Do thái đi qua đó, nhìn thấy anh, nhưng chẳng có ai cứu giúp anh được. Chúa Giêsu đã thấy và cứu chữa anh không chỉ về thể lý mà cả tâm linh.
Đoạn Tin Mừng khiến ta phải ngạc nhiên về thái độ của anh mù này, bởi lẽ anh là một bệnh nhân rất đặc biệt, anh không kêu van sự giúp đỡ của một ai, ngay cả khi Chúa Giêsu đi ngang qua đó anh cũng không xin Chúa cứu chữa. Ngay cả khi Chúa Giêsu chủ động đến hỏi rằng: “Anh có muốn khỏi bệnh không?”, anh cũng không xác quyết là muốn hay không muốn, mà đổ lỗi rằng tại vì không có ai giúp tôi. Anh cứ nằm lì trên nỗi khốn khổ của mình để than thân trách phận, trách Chúa và tha nhân “không ai giúp tôi”. Giả như anh kêu van Chúa giúp, kêu tha nhân giúp thì có lẽ anh đã được khỏi bệnh rồi, không phải khổ sở suốt 38 năm qua như vậy. Rồi anh lại vô tâm vô tình, vô ơn, chẳng tìm hiểu, chẳng nhớ, chẳng biết ai đã chữa cho mình lành bệnh nữa.
Thái độ của anh bại liệt giúp chúng ta tỉnh ngộ mỗi khi gặp gian nan khốn khó, chúng ta có muốn Chúa và tha nhân cứu giúp hay không? Đồng thời, chúng ta cũng ngộ ra rằng biết bao ân huệ ta lơ đễnh không cầu xin Chúa và tha nhân thương giúp thì Chúa và tha nhân vẫn cứ rộng tay giúp đỡ, bất kể sự thờ ơ vô ơn của chúng ta. Nhớ lại được mấy lần chúng ta xin và tỏ lòng biết ơn Chúa về nước, không khí, ánh sáng… đặc biệt, các ơn thánh Chúa ban hằng ngày, hay được mấy lần chúng ta thực tâm trân quý biết ơn cha mẹ, vợ chồng, con cái, họ hàng, bạn hữu… bằng cách này hay cách khác đã dắt dìu ta thăng tiến trong cuộc đời này. Mùa chay, giúp chúng ta hồi tưởng để sống tâm tình biết ơn Chúa và tha nhân.
Một chi tiết nữa cũng làm chúng ta phải ngỡ ngàng về bệnh nhân mù tạ Bétsaiđa, dường như anh không có ý chí mãnh liệt để thoát khỏi bệnh tật, bởi lẽ anh nằm ngay cạnh bờ hồ đã 38 năm, thế mà ngày nào cũng xuống chậm so với các bệnh nhân khác. Đã hẳn rằng trong suốt 38 năm qua, có nhiều bệnh nhân còn bị bệnh nặng hơn anh, thế mà ngày nào cũng có người được khỏi bệnh, còn anh thì không. Thánh Gioan đặt bối cảnh câu chuyện trong ngày Sabát của người Do thái với những luật lệ được làm hay không được làm, điều ấy đưa chúng ta đến một liên tưởng: rất có thể anh này đang “lỗi luật Chúa”, đang bị nô lệ cho một thứ gì đó, khiến anh thích thú nằm lì ở đó không quyết tâm dứt bỏ. Cho nên khi gặp lại anh, Chúa nhắc anh rằng: “Đừng phạm tội nữa kẻo khốn hơn trước”. Đây thực là những lời tha thiết mà Chúa đang nói với từng người chúng ta trong Mùa chay này: Đừng phạm tội nữa, để có thể cảm nghiệm được niềm bình an hạnh phúc trong tình thương vô biên của Chúa và của anh chị em, ngay trong cuộc sống thường ngày.
Tin Mừng còn gợi lên cho chúng ta tấm gương phục vụ vô vị lợi của Chúa Giêsu, hầu mời gọi ta tinh thần phục vụ khiêm hạ. Chúa chủ động đến chữa bệnh cho anh bại liệt, không đợi anh cầu xin, Ngài không hô hoán giữa đám đông rằng tôi đã chữa cho anh ấy đấy, Ngài không để anh phải hậu tạ, phải mang ơn hay phải lệ thuộc… đây dường như là điều ngược đời với những gì chúng ta thấy trong xã hội hiện nay. Gần đây báo chí lật tẩy trò lừa đảo chữa bách bệnh của “thần y” Võ Hoàng Yên, ông đã lạm dụng sự tín nhiệm của bệnh nhân và các nhà hảo tâm để lừa đảo chiếm đoạt 200 tỷ, với danh nghĩa là chữa bệnh cứu người. Còn bao nhiêu người trong xã hội này nhân danh cứu khổ, cứu nạn, cứu người để bóc lột đồng loại, chẳng hạn cho vay nặng lãi, làm việc bác ái cho ai mà khuya chiêng đánh trống, muốn người khác phải khụy lụy chịu ơn, cứu người ta rồi lại bắt người ta phải cung phụng mình… Gương Chúa Giêsu yêu thương, phục vụ tận tâm, khiêm nhường cứu chữa mọi hạng người là bài học thiết thực cho ta áp dụng trong cuộc sống thường ngày.
Nguyện xin Chúa giúp chúng con biết sống yêu thương phục vụ vô vị lợi như Chúa để từng ngày, con sống là sống cho Chúa và cho anh chị em con. Amen.
