
“Nếu ngươi muốn nên trọn lành,
hãy về bán hết của cải ngươi có, thì ngươi sẽ được kho tàng trên trời”.
Bài Ðọc I (Năm I): Tl 2, 11-19
“Chúa khiến các quan án đứng ra, nhưng chúng không muốn nghe các ông”.
Trích sách Thủ Lãnh.
Trong những ngày ấy, con cái Israel làm điều gian ác trước mặt Chúa và phụng thờ các thần Baal. Chúng lìa bỏ Chúa là Thiên Chúa các tổ phụ chúng, Ðấng đã dẫn chúng ra khỏi đất Ai-cập, mà theo các thần ngoại, những thần các dân tộc cư ngụ chung quanh chúng, và thờ lạy các thần ấy, khiêu khích cơn nghĩa nộ Chúa, chối bỏ Người, và phụng thờ thần Baal và Astaroth. Chúa thịnh nộ Israel, trao chúng vào tay bọn cướp. Bọn này bắt chúng mà bán cho quân thù ở chung quanh chúng, chúng không sao chống lại được địch thù của chúng. Dù chúng muốn đi nơi nào, tay Chúa vẫn đè trên chúng, như Người đã phán và đã thề với chúng, như thế chúng phải chịu khổ cực nặng nề.
Chúa khiến các vị thủ lãnh đứng ra giải thoát chúng khỏi tay những người bóc lột, nhưng chúng cũng chẳng muốn nghe theo các vị thủ lãnh. Chúng hướng lòng về các thần ngoại và thờ lạy các thần ấy. Chúng đã vội bỏ đường lối các tổ tiên chúng đã đi, dù chúng có nghe biết các điều răn của Chúa, nhưng chúng vẫn làm mọi điều trái nghịch. Khi Chúa khiến các vị thủ lãnh đứng ra, Người tỏ lòng thương xót chúng, nghe lời những kẻ khốn cực kêu van, và giải thoát chúng khỏi tay những người bóc lột sát hại. Nhưng sau khi vị thủ lãnh chết, chúng lại đổi lòng, làm những điều xấu xa hơn cha ông chúng đã làm, theo các thần ngoại, phụng sự và thờ lạy các thần ấy. Chúng không từ bỏ những điều chúng bày đặt ra và đường lối quá ương ngạnh chúng quen đi.
Ðáp Ca: Tv 105, 34-35. 36-37. 39-40. 43ab và 44
Ðáp: Lạy Chúa, xin nhớ chúng con khi gia ân huệ cho dân Chúa (c. 4a).
Xướng: Họ không chịu tiêu diệt những dân mà Chúa đã có lệnh truyền cho họ. Họ đã hoà mình với người chư dân, và học theo công việc chúng làm.
Xướng: Họ sùng bái tà thần của chúng, những tà thần đã hoá thành lưới dò hại họ. Họ đã giết những người con trai và con gái, để làm lễ cúng tế quỷ thần.
Xướng: Bởi những việc đó, họ tự làm ô uế bản thân, và do hành động tội lỗi, họ đã ngoại tình. Chúa đã bừng cơn thịnh nộ với dân tộc, và tởm ghét phần gia nghiệp của Người.
Xướng: Nhiều lần Chúa đã thương giải phóng nhưng họ manh tâm chống lại Người. Nhưng Người đã nhìn đến cảnh gian truân của họ, khi Người nghe lời họ kêu xin.
Bài Ðọc I (Năm II): Ed 24, 15-24
“Êdêkiel sẽ là điềm báo trước cho các ngươi, các ngươi cũng sẽ làm đúng như người đã làm”.
Trích sách Tiên tri Êdêkiel.
Có lời Chúa phán cùng tôi rằng: “Hỡi con người, này bằng cái chết bất ngờ, Ta cất khỏi ngươi điều mắt ngươi ưa thích: ngươi chớ than vãn, kêu khóc và rơi lệ. Ngươi hãy âm thầm than van, đừng để tang người chết: hãy vấn khăn trên đầu, xỏ giày vào chân, chớ lấy áo che miệng, chớ dùng bữa nơi nhà hiếu”.
Vậy ban sáng tôi đã nói cùng dân chúng, và chiều thì vợ tôi chết. Sáng hôm sau, tôi thi hành đúng như Chúa đã truyền dạy tôi. Và dân chúng hỏi tôi rằng: “Tại sao ông không giải thích cho chúng tôi biết ý nghĩa việc ông làm?” Tôi bảo họ: “Lời Chúa phán cùng tôi rằng: Hãy nói với nhà Israel: Chúa là Thiên Chúa phán như thế này: Ðây Ta sẽ để đền thờ Ta ra ô uế, đền thờ đó là sự hãnh diện của vương quốc các ngươi, sự mắt các ngươi ưa thích, nơi lòng các ngươi kính sợ. Con trai con gái các ngươi để lại, sẽ ngã gục dưới lưỡi gươm. Bấy giờ các ngươi sẽ hành động như tôi đã hành động: Các ngươi không lấy áo che miệng, không dùng bữa nơi nhà hiếu, cứ đội khăn trên đầu và mang giày dưới chân, sẽ không than vãn, không kêu khóc, nhưng sẽ hao mòn trong sự gian ác các ngươi, và ai nấy sẽ than thở với anh em mình. Êdêkiel sẽ nên điềm báo trước cho các ngươi: các ngươi cũng sẽ làm đúng như Êdêkiel đã làm, và khi mà sự việc xảy ra, các ngươi sẽ biết Ta là Thiên Chúa”.
Ðáp Ca: Ðnl 32, 18-19. 20. 21
Ðáp: Ngươi đã bỏ Chúa, Ðấng đã sinh ra ngươi (c. 8a).
Xướng: Ngươi đã bỏ Chúa, Ðấng đã sinh ra ngươi; đã quên Chúa, Ðấng tạo thành ngươi. Chúa đã thấy, và Người đã nổi cơn thịnh nộ: vì con trai, con gái Người đã trêu chọc Người.
Xướng: Chúa phán: “Ta sẽ che giấu mặt Ta khỏi chúng, và nhìn xem tương lai chúng sẽ ra sao: vì là dòng giống ngỗ nghịch và là con bất hiếu.
Xướng: “Chúng đã trêu chọc Ta bằng thứ chẳng phải là Chúa, đã lấy sự dối trá mà chọc giận Ta; Ta sẽ trêu chúng bằng thứ không phải là dân tộc, và sẽ dùng dân tộc dại dột làm cho chúng tức giận”.
Alleluia: Tv 118, 34
Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin giáo huấn con, để con tuân cứ luật pháp của Chúa và để con hết lòng vâng theo luật đó. – Alleluia.
Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! – Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. – Alleluia.
Tin Mừng: Mt 19, 16-22
“Nếu ngươi muốn nên trọn lành, hãy về bán hết của cải ngươi có, thì ngươi sẽ được kho tàng trên trời”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, có một người đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm việc lành gì để được sống đời đời?” Người bảo kẻ ấy rằng: “Sao ngươi hỏi Ta về việc lành? Chỉ có một Ðấng nhân lành là Thiên Chúa. Nếu ngươi muốn vào nơi hằng sống, ngươi hãy tuân giữ các giới răn”. Người ấy hỏi rằng: “Những giới răn nào?” Chúa Giêsu đáp: “Ngươi chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng dối. Hãy thảo kính cha mẹ, và yêu thương kẻ khác như chính mình”. Người thanh niên thưa lại rằng: “Tất cả những điều đó tôi đã giữ từ khi còn niên thiếu, vậy tôi còn thiếu sót gì nữa chăng? Chúa Giêsu bảo anh: “Nếu ngươi muốn nên trọn lành, hãy về bán hết của cải ngươi có và bố thí cho người nghèo khó, thì ngươi sẽ được kho tàng trên trời, rồi đến mà theo Ta”. Khi người thanh niên nghe lời đó thì buồn rầu bỏ đi, vì anh có nhiều sản nghiệp.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
ĐỪNG ‘BẮT CÁ HAI TAY’!
“Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời, rồi hãy đến theo tôi.” Nghe lời đó, người thanh niên buồn sầu bỏ đi vì anh ta có nhiều của cải. (Mt 19,21-22)
Suy niệm: Người thanh niên này là một người đạo đức, lại giàu có. Anh đã có nhiều thứ và giờ đây anh còn muốn có thêm một thứ nữa: sự sống đời đời. Có vẻ như anh đang tìm kiếm điều quý nhất giúp anh đạt tới tuyệt đỉnh của sự hoàn thiện. Thế nhưng khi Chúa đề nghị anh bán tài sản để cho người nghèo, thì anh buồn sầu và bỏ đi. Hoá ra anh đang ‘bắt cá hai tay’: Anh muốn được hạnh phúc cả đời này lẫn đời sau nhưng anh lại không muốn mất gì cả. Anh đã coi sự hoàn thiện như một món đồ vật phải chiếm hữu chứ không phải là sự cảm thông chia sẻ với anh chị em và cuộc sống thân mật ở bên Chúa.
Thế là, “tiền” đã thắng “tình”. Lòng ham mê của cải đã thắng tình yêu dành cho Chúa và tha nhân!!! Đáng tiếc thay!!!
Mời Bạn: Muốn theo Chúa Giêsu phải chấp nhận mất để được, chết để sống. Bạn không thể vừa theo Chúa Giêsu vừa say mê tiền của được. Tiếng gọi Chúa Giêsu vẫn vang vọng bên tai bạn. Để theo Ngài bạn cần bán những thứ gì? Phải chăng là của cải, danh vọng, tiện nghi vật chất…? Đừng để của cải níu chân mình bạn nhé!
Sống Lời Chúa: Hãy chọn Chúa làm gia nghiệp đời mình. Tập sống siêu thoát, giản dị, sẵn sàng chia sẻ cho những ai cần đến bạn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu xin tha thứ cho con, vì biết bao lần con đã ích kỷ, thiếu bác ái quảng đại. Xin đổ tràn tình yêu Chúa vào lòng con để con đủ can đảm bán tất cả những gì mình có để mua được viên ngọc quý là Nước Trời.
B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Người Do Thái thời Chúa Giêsu, và ngay cả các môn đệ của Ngài cũng nghĩ rằng: của cải vật chất, sự giàu có là phần thưởng Thiên Chúa trao ban cho người công chính. Có nghĩa là những người giàu là những người đạo đức tốt lành, những người được Thiên Chúa chúc phúc. Vì thế họ là những người đã đến gần được cửa Thiên Đàng rồi. Nhưng hôm nay Chúa Giêsu đảo ngược hẳn lại quan niệm đó và Ngài đã nêu lên mối nguy hiểm của sự giàu có, vì nó có thể cản trở con người trên con đường đi về quê trời.
Bởi lẽ khi đi đâu, muốn đi cho nhanh chóng thì chúng ta phải ăn vận gọn gàng, phải mang hành trang thật nhẹ. Thế mà những người giàu, có quá nhiều của cải, lại thích mang theo tất cả. Nhất là sự giàu có dễ làm cho họ có quan niệm “có tiền mua tiên cũng được” nên trở thành kiêu căng tự phụ, coi thường người khác.
Với cái hành trang cồng kềnh nặng nề như vậy, thì làm sao mà họ có thể nhẹ nhàng bay lên trời được. Cho nên Chúa Giêsu đã so sánh họ như những con lạc đà muốn chui qua lỗ kim.
Trong cảnh nghèo đói của dân tộc Việt Nam hiện nay, thì chúng ta có cảm tưởng như Bài Tin Mừng hôm nay nói về những người nào ở đâu xa xôi chứ không liên quan đến chúng ta. Nhưng dù nhiều tiền hay ít tiền, thì của cải ở trong hoàn cảnh nào cũng là một cơn cám dỗ có thể làm hạ giá nhân phẩm của con người, có thể làm sứt mẻ tình nghĩa vợ chồng, anh em chòm xóm, và dễ làm chúng ta bán rẻ lương tâm.
Ít ra lời Chúa hôm nay cũng khuyên chúng ta không bao giờ nên để cho tiền của làm cản bước tiến chúng ta đến gần anh chị em sống bên cạnh, và vì đó sẽ cản trở chúng ta đến gần Thiên Chúa. Để được như vậy, Chúa Giêsu dạy chúng ta hãy có tinh thần từ bỏ, không quá quyến luyến với của cải, và hãy đặt tình yêu Thiên Chúa và tha nhân lên trên những giá trị của của cải tiền bạc. Ai sống được như vậy sẽ có kinh nghiệm về lời hứa của Chúa: “Nếu ngươi muốn nên trọn lành, hãy về bán hết của cải ngươi có, và bố thí cho người nghèo khó, thì ngươi sẽ được kho tàng trên trời”.
C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời? Đó là câu hỏi của người thanh niên đạo đức và giàu có muốn nói lên khát vọng trọn lành nhưng anh ta lại không sẵn sàng từ bỏ để đi theo đấng “là đường, là sự thật và là sự sống”.
Tuân giữ lề luật như người thanh niên trong bài Tin Mừng hôm nay chưa phải là đỉnh cao của đời sống Kitô giáo. Sống đạo không chỉ là không làm những gì mà luật cấm mà còn phải làm cả những điều mà luật không đòi buộc. Người thanh niên này đã tuân giữ 10 giới răn, không trộm cắp, không ham muốn vợ chồng người, nghĩa là anh chưa gây thương tổn cho một ai. Thật đáng khen vì anh ta không làm điều xấu, không làm thiệt hại ai nhưng chắc là anh ta cũng chưa làm điều tốt đẹp cho một ai. Anh chỉ biết giữ sự an toàn cho mình, không đụng chạm đến ai, và như vậy, anh cũng chưa thực sự yêu người.
Chắc hẳn Chúa phải có lý do thật đặc biệt mới đòi hỏi anh ta phải bán đi sản nghiệp và chia sẻ cho người nghèo. Ngài thấy anh có nhiều mặt tốt, nhưng Ngài cũng thấy anh bị trói buộc bởi sản nghiệp của mình. Ngài thấy rất rõ anh có thể để vụt mất kho tàng trên trời khi để cho kho tàng dưới đất che khuất vĩnh cữu. Tình trạng hiện nay của anh chưa có gì là đáng ngại, nhưng với thời gian, đam mê của cải sẽ lớn dần, và anh sẽ khó vượt qua.
Cũng vậy, nếu ta chỉ hài lòng với việc không phạm tội thì cũng chưa đủ, vẫn chỉ là tiêu cực. Đó mới chỉ là người quen biết Chúa. Muốn thực sự là người yêu mến Chúa còn phải ra sức làm những điều thiện. TC đòi hỏi chúng ta phải làm những điều tích cực vì học biết chân lý không phải để tránh né cho chân lý khỏi bị sứt mẻ mà còn phải sống và thực thi để chân lý triển nở đưa đến sự sống đời đời.
Sống trên đời này, không ai có thể ngây thơ nói rằng tiền bạc không cần thiết. Thực tế, về một phương diện và đến một mức độ nhất định, thì phải nói ngược lại là tiền bạc rất quan trọng và cần thiết. Nếu không có tiền thì chẳng làm được việc gì, việc đời cũng như việc đạo, có thực mới vực được đạo. Vì thế, của cải vật chất vẫn có thể góp phần xây dựng Nước Trời. Tuy nhiên, người ta không chối cãi sự thật là tiền của mang tính phù hoa và nhất là nó không thể theo chúng ta vào huyệt mộ. Thế nhưng, nói thì dễ nhưng sống thì không dễ chút nào.
Từ bỏ, vẫn biết là khó, nhưng Chúa vẫn mời gọi chúng ta từ bỏ, vì Nước Trời có giá trị lớn lao vô cùng, đòi hỏi con người phải trả giá. Ngài muốn chúng ta mỗi ngày hãy sống triệt để hơn đòi hỏi của Tin Mừng. Vì chưng giữ đạo không chỉ dừng lại ở chỗ ăn ngay ở lành, chu toàn các đòi hỏi của luân lý, không làm điều xấu này điều xấu kia…mà quan trọng hơn, đó còn là tin nhận và dấn bước theo một con người, người đó là Đức Giêsu Kitô., đấng “là đường, là sự thật và là sự sống”.
Nên thánh không có nghĩa là tuân giữ những luật lệ của Chúa một cách khắt khe theo mặt chữ, nhưng nên thánh là thuộc về Chúa, trở nên giống Chúa. Mà “Thiên Chúa là Tình Yêu”. Vì vậy ơn gọi của chúng ta là sống tình yêu đối với Thiên Chúa và liên đới với mọi người.
Nói khác đi, sự hoàn thiện theo Tin Mừng hệ tại ở điều này: bước theo Chúa Kitô để làm môn đệ của Ngài. Mà để theo Chúa, thì cần phải dứt khoát sống tinh thần từ bỏ, nhất là từ bỏ cái tôi ích kỷ hẹp hòi, cái tôi dính bén của mình, còn của cải tự nó vẫn tốt mà. Vậy nếu Chúa gặp chúng ta hôm nay thì Ngài sẽ mời gọi chúng ta bán đi cái gì để thuộc trọn về Ngài ?
D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
NGƯỜI THANH NIÊN GIÀU CÓ
1. Thái độ hiền lành, hòa nhã của Đức Giêsu đã thu hút được đủ mọi hạng người. Một chàng thanh niên giầu có, Luca gọi là “Thủ lãnh” (Lc 18,18-23), đến hỏi Đức Giêsu về điều kiện phải có để được sống đời đời… Qua đối thoại với Chúa Giêsu, anh còn cho biết anh đã tuân giữ tất cả giới răn từ thuở nhỏ. Thấy thiện chí của anh, Chúa Giêsu mời anh tiến một bước xa hơn nữa : bán tài sản, bố thí cho người nghèo, rồi trở lại theo làm môn đệ của Ngài. Điều này đòi hỏi một sự từ bỏ lớn lao. Anh không thể đáp ứng được vì anh có nhiều của cải. Vì thế anh đã buồn rầu bỏ đi.
2. Mặc dầu anh thanh niên này là một người tốt. Nhưng xét cho cùng, anh ta còn ích kỷ, anh chỉ nghĩ đến thu vào, anh đã có nhiều thứ và anh chỉ muốn có thêm chứ không muốn mất đi. Khi đến hỏi Chúa Giêsu, anh muốn được thêm sự sống đời đời nghĩa là anh muốn được cả đời này lẫn đời sau.
Giữa việc tuân giữ Lề Luật và thật sự yêu mến Chúa và anh chị em bằng những cử chỉ cụ thể, chàng thanh niên bắt đầu cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu cách tốt đẹp với những phẩm tính tốt như ước muốn làm điều tốt, cố gắng tìm hiểu xem phải làm gì để trọn hảo hơn và tuân giữ những giới răn Chúa truyền dạy. Nhưng không thể dừng lại mãi nơi điểm khởi đầu, người môn đệ của Chúa phải tiến lên, phải thực hiện lý tưởng và đạt cho được cùng đích là Chúa Giêsu Kitô, sống với Người, được trở nên giống như Người mỗi ngày một hơn :”Nếu con muốn nên hoàn thiện, hãy bán đi tất cả những gì con có đem cho kẻ nghèo, rồi đến theo Ta”(R.Veritas)
3. Chúng ta nên lưu ý, Chúa Giêsu không đến đề bần cùng hóa nhân loại, Ngài đến là để con người được sống và sống sung mãn, và cuộc sống sung mãn trong nhân cách dĩ nhiên không hề đồng nghĩa với bần cùng. Của cải vật chất là phương tiện cần thiết để sống. Tuy nhiên, khi sinh ra và lớn lên trong nghèo khó, Chúa Giêsu muốn chứng minh rằng con người có thể sống sung mãn, mà vẫn không phụ thuộc của cải vật chất. Đối với Chúa Giêsu, siêu thoát đối với của cải vật chất là điều kiện tiên quyết để vào Nước Trời. Đây là lý do tại sao tám mối phúc thật đầu tiên và cơ bản bao gồm các mối phúc khác chính là :”Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó”.
4. Thật ra, tự nó, của cải không ngăn trở người ta vào Nước Trời, nhưng thái độ ham mê của cải cản trở người ta yêu mến Thiên Chúa và Chúa Kitô. Cần phải có tinh thần sẵn sàng từ bỏ mọi của cải, mọi đam mê, để được tự do nghe tiếng Chúa dạy dỗ trong tâm hồn. Thái độ từ bỏ của cải và đam mê, không nhất thiết bắt người ta trở thành nghèo mạt, bởi vì từ bỏ mọi sự vì Chúa và vì Tin Mừng, chẳng những không làm người ta bị thiệt thòi, mà còn mở rộng tương giao xã hội của nó, vì họ sẽ được đại gia đình nhân loại, và rồi với những thử thách đã vượt qua, họ sẽ được hưởng sự sống đời đời (Mỗi ngày một tin vui).
5. Qua câu chuyện anh thanh niên với Chúa Giêsu, ta thấy con đường nên hoàn thiện phải gồm hai điều : trước hết là phải ước muốn :”Nếu anh muốn nên hoàn thiện…”. Không thể đạt được điều gì chính đương sự không muốn, không tha thiết. Hễ muốn ta có thể đạt được, như câu ngạn ngữ Pháp :”Muốn là có thể”; thứ đến , sự hoàn thiện không hệ tại những việc lành làm được, mà ở tại việc đi theo Chúa, gắn bó với Chúa :”hãy đến theo tôi”. Những việc tốt lành làm được chỉ mới là một phần thiện, còn phải trở nên một với Đấng là “Chân, Thiện, Mỹ” nữa thì mới gọi được là hoàn thiện.
Người thanh niên đã giữ giới răn, đã làm những việc tốt, nhưng điều anh thiếu là chính Chúa. Vì thế phải cảnh giác với thái độ tự mãn rằng khi giữ những giới răn của Chúa và Giáo hội là tôi đã hoàn thiện rồi, trong khi thực ra “Không có Thầy, các con không thể làm được gì”. Một đời sống không gắn bó với chính Đấng nguồn mạch sự thiện, thì chưa phải là hoàn thiện (5 phút Lời Chúa).
6. Truyện : Chúa phải là trọng tâm.
Một trong những tác phẩm nổi tiếng của Leonardo da Vinci phải là bức tranh bữa Tiệc ly của Chúa Giêsu. Trong đó nhân vật chính là Chúa Giêsu được vây quanh bởi 12 Tông đồ.
Khi đem bức tranh ra triển lãm, Leonardo đã kín đáo đứng trong góc phòng để quan sát cách thưởng thức tranh của quan khách. Ông ngạc nhiên vô cùng khi thấy điểm thu hút trong bức tranh không phải là gương mặt Chúa Giêsu mà là một cánh hoa nhỏ mà ông đã vẽ trong góc của bức tranh theo thói quen của thời đại đó. Leonardo nhận thức được tức khắc rằng mình đã phạm một lỗi lầm rất lớn, đó là đã thêm vào một cánh hoa đẹp để lôi kéo sự chú ý ra khỏi trọng tâm của bức tranh.
Ý thức được như thế, cho nên khi quan khách đã ra về, Leonardo da Vinci dùng cọ để bôi cánh hoa trong góc của bức tranh. Ngày hôm sau, ông cảm thấy sung sướng vô cùng khi tất cả mọi con mắt quan khách đều gắn chặt vào gương mặt của Đấng Cứu Thế.




