“Bất cứ ai phẫn nộ với anh em mình, thì sẽ bị toà án luận phạt”.
Bài Ðọc I: (Năm I) 2 Cr 3, 15 – 4, 1. 3-6
“Thiên Chúa chiếu sáng trong lòng chúng ta, hầu làm sáng tỏ sự hiểu biết về vinh quang của Người”.
Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, cho đến nay, mỗi lần đọc sách Môsê, vẫn còn có cái màn che lòng con cái Israel. Nhưng khi người ta đã trở lại cùng Chúa, màn ấy mới được cất đi. Chúa là Thần linh, và ở đâu có Thần linh Chúa, thì ở đấy có tự do. Phần chúng ta hết thảy, không màn che mặt, chúng ta phản ảnh vinh quang của Chúa, được biến hoá giống hình ảnh Chúa, từ vinh quang này đến vinh quang khác, xứng với tác động của Thần Linh Chúa.
Bởi thế, đảm nhiệm việc phục vụ do lòng thương xót chúng tôi đã được hưởng, chúng tôi không ngã lòng. Nếu Phúc Âm chúng tôi còn ẩn khuất, thì cũng chỉ ẩn khuất cho những ai hư mất, cho những ai không tin, vì thần thế gian này đã làm cho tâm trí họ trở thành mù quáng, khiến họ không còn thấy sáng chói Phúc Âm của vinh quang Ðức Kitô, Người là hình ảnh của Thiên Chúa. Thật vậy, chúng tôi không rao giảng bản thân chúng tôi, nhưng rao giảng Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng tôi: chúng tôi chỉ là tôi tớ anh em vì Ðức Giêsu, bởi Thiên Chúa, Ðấng đã phán: “Sự sáng hãy từ bóng tối toả ra”, chính Người chiếu sáng trong lòng chúng ta, hầu làm sáng tỏ sự hiểu biết về vinh quang của Người trên tôn nhan của Ðức Giêsu Kitô.
Ðáp Ca: Tv 84, 9ab-10. 11-12. 13-14
Ðáp: Vinh quang Chúa ngự trị trong đất nước chúng tôi
Xướng: Tôi sẽ nghe Chúa là Thiên Chúa của tôi phán bảo điều chi? Chắc hẳn Người sẽ phán bảo về sự bình an. Vâng, ơn cứu độ Chúa gần đến cho những ai tôn sợ Chúa, để vinh quang Chúa ngự trị trong đất nước chúng tôi.
Xướng: Lòng nhân hậu và trung thành gặp gỡ nhau, đức công minh và sự bình an hôn nhau âu yếm. Từ mặt đất, đức trung thành sẽ nở ra, và đức công minh tự trời nhìn xuống.
Xướng: Vâng, Chúa sẽ ban cho mọi điều thiện hảo, và đất nước chúng tôi sẽ sinh bông trái. Ðức công minh sẽ đi trước thiên nhan Chúa, và ơn cứu độ theo sau lốt bước của Người.
Bài Ðọc I: (Năm II) 1 V 18, 41-46
“Êlia cầu nguyện và trời đổ mưa” (Gc 5, 18).
Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.
Trong những ngày ấy, Êlia tâu cùng Acáp rằng: “Xin bệ hạ lên ăn uống, vì tôi nghe có tiếng mưa to”. Acáp liền lên ăn uống. Phần Êlia, ông trèo lên đỉnh núi Carmel, cúi mình xuống đất, gục mặt vào hai đầu gối. Ðoạn ông nói với người đầy tớ rằng: “Hãy lên đây nhìn về phía biển”. Người đầy tớ leo lên, đưa mắt nhìn, rồi thưa ông: “Không có gì hết.” Êlia lại nói với y: “Cứ xem lại bảy lần”. Ðến lần thứ bảy (nó báo:) “Kìa, có đám mây nhỏ bằng vết chân người, từ biển kéo lên”. Êlia liền bảo: “Hãy lên tâu với Acáp chuẩn bị xe xuống gấp kẻo mắc mưa”. Ðang lúc vua còn loay hoay thì bỗng trời tối om, mây bao phủ, gió thổi lên, trời đổ mưa như trút. Acáp lên xe đi Giêrahel. Tay Chúa phù hộ Êlia: Ông thắt lưng chạy trước Acáp cho đến khi tới Giêrahel.
Ðáp Ca: Tv 64, 10abcd. 10e-11. 12-13
Ðáp: Lạy Chúa, Chúa đáng ca tụng trên núi Sion (c. 2a).
Xướng: Chúa đã viếng thăm ruộng đất và tưới giội, Ngài làm cho đất trở nên phong phú bội phần. Sông ngòi của Thiên Chúa tràn trề nước, Ngài đã chuẩn bị cho thiên hạ có lúa mì. – Ðáp.
Xướng: Vì Ngài đã chuẩn bị như thế này cho ruộng đất: Ngài đã tưới giội nước vào những luống cày, và Ngài san bằng mô cao của ruộng đất, Ngài làm cho đất mềm bởi thấm nước mưa, Ngài chúc phúc cho mầm cây trong đất. – Ðáp.
Xướng: Chúa đã ban cho năm hồng ân, và lốt xe ngự giá của Người khơi nguồn phong phú. Ðống đất hoang vu có nước chảy đầm đìa, và các đồi núi bận xiêm y hoan hỉ. – Ðáp.
Alleluia: Ga 14, 29
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Nếu ai yêu Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy”. – Alleluia.
(Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! Chúa nói: Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em. Alleluia.)
Phúc Âm: Mt 5, 20-26
“Bất cứ ai phẫn nộ với anh em mình, thì sẽ bị toà án luận phạt”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu các con không công chính hơn các luật sĩ và biệt phái, thì các con chẳng được vào Nước Trời đâu.
“Các con đã nghe dạy người xưa rằng: “Không được giết người. Ai giết người, sẽ bị luận phạt nơi toà án”. Còn Thầy, Thầy sẽ bảo các con: Bất cứ ai phẫn nộ với anh em mình, thì sẽ bị toà án luận phạt. Ai bảo anh em là “ngốc”, thì bị phạt trước công nghị. Ai rủa anh em là “khùng”, thì sẽ bị vạ lửa địa ngục. Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ. Hãy liệu làm hoà với kẻ thù ngay lúc còn đi dọc đường với nó, kẻo kẻ thù sẽ đưa con ra trước mặt quan toà, quan toà lại trao con cho tên lính canh và con sẽ bị tống ngục. Ta bảo thật cho con biết: Con sẽ không thoát khỏi nơi ấy cho đến khi trả hết đồng xu cuối cùng!”
SUY NIỆM
A/ 5 phút với Lời Chúa
Công chính như những kinh sư và biệt phái không phải là một điều dễ. Thế mà Chúa Giê-su dạy phải “ăn ở công chính hơn” thì mới được vào Nước Trời. Sống công chính hơn, không phải là tính đếm các giới răn mình tuân giữ (x. Mt 19,16-22), cũng không phải là so sánh mình với người khác (x. Lc 18,9-14). Tiêu chuẩn Ngài đưa ra là: “Anh em hãy nên toàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng Toàn Thiện” (Mt 5,49).
Mời Bạn nhìn vào cuộc đời Chúa Giê-su để biết thế nào là sống công chính hoàn hảo. Đó là cuộc sống vì yêu mến mà vâng phục thánh ý Chúa Cha. Và vì thế, yêu thương nhân loại đến mức hiến thân đến hơi thở cuối cùng, đến giọt máu cuối cùng trên thập giá. Ngài mời gọi chúng ta là sống như Ngài: làm mọi việc không vì mong danh, cầu lợi, nhưng với vì yêu thương mà hiến thân phục vụ.
Chia sẻ: Cha Mark Link viết: “Những điều duy nhất ta còn giữ lại được là những gì ta đã cho đi”. Điều đó có giúp gì cho việc sống công chính hơn không?
Sống Lời Chúa: Làm một việc hy sinh phục vụ cách kín đáo.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con nên hoàn thiện như Chúa là Đấng Hoàn Thiện. Xin dạy con yêu người như Chúa yêu thương chúng con.
B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
“Luật người xưa dạy: Ai giết người thì đáng bị đưa ra toà. Còn Thầy bảo anh em biết: ai giận anh em mình, thì phải bị đưa ra tòa.”
Các thẩm phán thường đưa ra những bản án rất nghiêm khắc mỗi khi đụng đến chuyện giết người, dù là giết người để cướp giật, để trả thù, hay giết người chỉ vì đang cơn say hay lúc nóng giận…
Đối với Đức Giê-su, không phải khi triệt hạ sự sống của đồng loại mới là giết người, nhưng hễ khi nào giận dữ, chửi mắng người khác, một cách nào đó, ta cũng đã phạm tội giết chết người anh em. Tại sao vậy? Bởi vì trong cơn giận dữ, ta đã không muốn người anh em của mình có mặt trong cuộc đời; bao nhiêu hình ảnh tốt đẹp của người anh em bị xoá bỏ khỏi tâm trí ta, thay vào đó là hình ảnh méo mó, chết chóc của họ. Không lạ gì Đức Giê-su áp dụng những hình phạt thật nặng cho người giận dữ, mắng chửi anh em, vì Ngài muốn diệt sự ác ngay từ trong trứng nước!
“Con người cái gì cũng cần phải đẹp: nét mặt, quần áo, tâm hồn và tư tưởng”. Nét mặt của chúng ta đẹp khi nói những lời dịu dàng, tâm hồn của chúng ta đẹp khi có một trái tim khoan dung, tư tưởng của chúng ta đẹp khi không có ý định trả đủa, báo thù.
Đạo Chúa dạy ta sống nhân ái từ trong tư tưởng, đến lời nói và việc làm. Nguyên sự giận dỗi trong lòng, mắng chửi ngoài miệng thì đã là lỗi phạm nặng nề đức yêu thương rồi.
Vậy hãy tập khắc phục tính giận dữ, thay việc chửi mắng người khác bằng tính hiền lành và lời nói dịu dàng. Tập làm người kiến tạo hoà bình, trước hết ngay nơi chính lòng mình, nghĩa là không nuôi lòng giận hờn ghen ghét ai.
Xin Chúa biến đổi chúng ta từ từ qua cầu nguyện. Mỗi lần thấy Chúa, xin Chúa biến đổi ánh mắt chúng ta. Mỗi lần rước Chúa, xin Chúa biến đổi môi miệng chúng ta. Mỗi lần nghe Lời Chúa, xin Chúa biến đổi tai chúng ta. Xin làm cho khuôn mặt chúng ta ngời sáng hơn sau mỗi lần gặp Chúa.
C/ Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
TRUNG THÀNH TUÂN GIỮ GIÁO HUẤN ĐỨC KITÔ
Qua Lời Tổng Nguyện của Lễ Thánh Antôn Pađôva hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa đã ban cho Dân Chúa một nhà giảng thuyết lừng danh, và cũng là người cứu giúp những ai nghèo khổ, đó là thánh linh mục Antôn. Xin nhậm lời thánh nhân chuyển cầu, mà cho chúng ta biết trung thành tuân giữ giáo huấn của Đức Kitô, để được Chúa nâng đỡ trong những lúc ngặt nghèo.
Chào đời khoảng cuối Thế Kỷ XII, tại Lítbon, Bồ Đào Nha, nhập hội kinh sĩ thánh Âutinh, nhưng sau khi làm linh mục được ít lâu, thánh Antôn hâm mộ lý tưởng sống Tin Mừng của thánh Phanxicô. Người đã đến Átxidi, sống bên cạnh thánh Phanxicô (năm 1221). Với tài năng giảng thuyết ngoại thường, người được phái qua Pháp là nơi các giáo thuyết của phái Catha đang hoành hành. Người lập một tu viện ở Bơrivơ La Gaiác. Thánh nhân là người đầu tiên trong dòng dạy thần học cho anh em. Người qua đời tại Pađôva sau khi giảng tĩnh tâm Mùa Chay tại đó (năm 1231).
Trung thành tuân giữ giáo huấn của Đức Kitô, bởi vì, Chúa luôn trung thành với lời Người đã hứa, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, sách Giôsuê cho thấy: Chính Thiên Chúa dẫn đầu Dân của Người, và Hòm Bia Giao Ước là dấu chỉ Người hiện diện. Đức Giêsu đã hứa ở với ta cho đến ngày tận thế! Nhờ đức tin, tường thành Giêrikhô đã sụp đổ, sau khi dân Ítraen đi vòng quanh trong bảy ngày. Lạy Đức Chúa, Ngài là Thiên Chúa của con, con suy tôn Ngài, con xưng tụng danh Ngài. Ngài làm cho đô thị hóa ra đống đá, và chẳng ai xây lại bao giờ.
Trung thành tuân giữ giáo huấn của Đức Kitô, bằng những việc làm cụ thể, chứ không phải bằng những lời nói suông, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, thánh Antôn Pađôva nói: Ai đầy Thánh Thần thì nói được nhiều thứ tiếng. Nhiều thứ tiếng ở đây có ý hiểu là những lời chứng về Đức Kitô như khiêm nhường, nghèo khó, kiên nhẫn và tuân phục. Chúng ta nói những thứ tiếng đó, khi tỏ cho người khác thấy nơi chúng ta các nhân đức nói trên. Lời nói sẽ hùng hồn khi có việc làm minh chứng. Hãy im đi để cho việc làm lên tiếng.
Trung thành tuân giữ giáo huấn của Đức Kitô, Người sẽ không bỏ mặc chúng ta bao giờ, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, sách các Vua quyển I tường thuật lại việc ông Êlia cầu xin, và Chúa ban mưa xuống: Lập tức trời kéo mây đen nghịt và nổi gió, rồi trút mưa lớn. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 64, vịnh gia cũng cùng chúng tâm tình khi nói: Lạy Thiên Chúa, ca tụng Ngài ở Xion, thật là chính đáng. Thăm trái đất, Ngài tuôn mưa móc, cho ngập tràn phú túc giàu sang, suối trời trữ nước mênh mang, dọn đất sẵn sàng đón lúa trổ bông.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Chúa nói: Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. Thiên Chúa là tình yêu, ai nói mình biết Thiên Chúa, thì phải biết yêu; ai không biết yêu, thì không biết Thiên Chúa. Tình yêu luôn đi bước trước, luôn có trực giác bén nhạy để nhận ra có điều bất thường trong tương quan với những người xung quanh, và mau chóng làm hòa, hóa giải những hiểu lầm, gút mắc. Thánh Antôn là nhà giảng thuyết tài ba. Quy luật cho nhà giảng thuyết là phải thực hành điều mình rao giảng. Ước gì ta biết trung thành tuân giữ giáo huấn của Đức Kitô, để đời sống ta trở thành lời rao giảng hùng hồn, sống động. Ước gì được như thế!
D/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
E/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
Đức công chính của người môn đệ
1. Hôm nay Chúa Giêsu đề ra lý tưởng sống cho người môn đệ : Phải công chính hơn những người biệt phái và luật sĩ. Công chính của người biệt phái là lo giữ luật cách chín chắn không sơ sót chút nào cả, nhưng họ giữ luật một cách máy móc không chút tâm tình. Còn sự công chính của các môn đệ Chúa là giữ mọi khoản luật với tâm tình yêu thương, thương người như anh em và thương Chúa như Cha mình.
2. Tại sao Chúa Giêsu đòi các môn đệ Ngài phải công chính hơn người biệt phái ?
Thưa bởi vì, theo họ, thánh thiện là chu toàn cách chi li và máy móc những luật lệ đã được qui định mà không màng đến linh hồn của lề luật là lòng bác ái; họ có thể trung thành tuyệt đối với những qui luật về ăn chay và cầu nguyện, nhưng lại sẵn sàng khước từ và loại bỏ tha nhân.
Đả phá quan niệm và cách thực hành của những người biệt phái và luật sĩ, Chúa Giêsu đưa bác ái vào trọng tâm của lề luật; hay đúng hơn, Ngài tóm lại tất cả lề luật thành một luật duy nhất, đó là lòng bác ái. Ai muốn làm môn đệ Ngài, người đó phải vượt qua quan niệm và cách thực hành đạo của những người biệt phái, nghĩa là cần phải lấy bác ái làm linh hồn và động lực cho toàn cuộc sống :”Nếu các con không ăn ở công chính hơn những biệt phái và luật sĩ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời”.
3. Không dùng gươm giáo hay bất cứ vũ khí hoặc phương tiện nào để đổ máu, kết liễu mạng sống người khác, làm như thế, những người luật sĩ và biệt phái cho rằng đã là tuân thủ đúng luật Maisen là “Chớ giết người”. Không sai ! Nhưng Chúa Giêsu muốn các môn đệ Ngài phải công chính hơn thế khi Ngài dạy giữ luật ngay từ ý hướng bên trong vì đó là căn cội dẫn đến hành vi biểu hiện bên ngoài : có loại trừ được lòng giận ghét thì mới không mắng chửi người khác, và như thế mới loại trừ được một động cơ quan trọng dẫn đến tội sát nhân. Giận dữ, mắng chửi đã là giết người trong tư tưởng rồi. Đàng khác, xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm người khác còn gây ra đau khổ nặng nề hơn cả việc làm hại đến thân thể tha nhân (5 phút Lời Chúa).
4. “Chớ giết người”, chúng ta phải hiểu thế nào ?
Luật Maisen qui định kẻ giết người phải bị đem ra tòa xử, và tùy nghi luật lấy lại sự công bằng đúng sai xét về mặt xã hội và được áp dụng mắt đền mắt răng đền răng khi phạm nhân đã hành động sai.
Sự kiện toàn của luật Tin Mừng không chỉ dừng lại ở hành động cụ thể tay chân mới là tội, và ngay cả việc giận hờn mắng nhiếc nhau đã xứng bị đem ra hội đồng và đáng phải sa hỏa ngục rồi. Thật vậy, giết nhau không chỉ dừng lại ở thể xác, nhưng bằng lời lẽ và hiến kế thâm độc còn đáng sợ hơn biết chừng nào…
Sự kiện toàn không chỉ dừng lại ở tính tương quan con người, mà là thành tương quan đối với Thiên Chúa, xúc phạm đến nhau tức là xúc phạm đến Thiên Chúa và xứng đáng bị lửa hỏa ngục thiêu đốt.
5. “Vậy nếu khi anh em sắp dâng lễ vật”.
Việc bất bình ở đây hiểu thế nào ?
– Có thể xẩy ra trường hợp một người thù ghét chúng ta mà không vì lỗi chúng ta. Đó không phải là vấn đề ở đây. Chính Chúa Giêsu cũng đã có những kẻ thù hung dữ, tàn bạo, tuy Ngài không hề có lỗi gì với họ. Vậy đừng lo lắng khi mình khám phá ra chung quanh mình có người nào đó cư xử với chúng ta như là có điều gì bất bình với chúng ta , mặc dầu chúng ta không làm điều gì phiền lòng họ. Trong trường hợp này, nếu chúng ta có thể đi bước đầu dàn xếp sự việc thì càng tốt, nếu không thể làm điều đó, hãy giao phó sự việc cho Chúa.
Nhưng điều Chúa Giêsu đòi hỏi là : để đến gần Chúa, chúng ta không được là nguyên nhân phát sinh bất công hay thiếu bác ái làm đau lòng người anh em. Điều này Chúa muốn dạy chúng ta.
– Nếu có bất hòa xẩy ra, thì phải mau chóng đi làm hòa ngay. Sự làm hòa này cần kíp và cấp bách như một điều kiện cần phải làm trước khi làm việc phụng thờ Thiên Chúa.
– Không những không được thù oán, gây bất hòa với ai, mà còn không được là đối tượng cho lòng thù oán mà chúng ta có thể gây ra cho kẻ khác.
– Ngay ở đời này, chúng ta phải cố hòa giải với Chúa bằng cách sống hòa thuận với nhau, chớ đợi đến đời sau, kẻo sẽ gặp án phạt rất nghiêm ngặt vì đời này là chỗ tha thứ, đời sau là nơi thưởng phạt.
(Trần Hữu Thành).
6. Truyện : Hòa giải trước vị thần.
Một trong những đền thờ cổ nói lên tinh thần của người Rôma xưa, đó là đền thờ dâng kính nữ thần có sứ mệnh hòa giải loài người với nhau, nhất là những đôi vợ chồng bất hòa.
Người Rôma xưa coi định chế hôn nhân là điều quan trọng trong sinh hoạt chính trị, xã hội; do đó, họ rất quan tâm đến việc bảo toàn gia đình. Khi hai vợ chồng bất hòa và như vậy có thể nguy hại cho đời sống gia đình, người ta khuyên họ đến trình diện nữ thần hòa giải.
Nghi thức diễn ra trước nữ thần rất đơn sơ : mỗi người có thể trình bầy lý lẽ, phơi bầy những bất công mà mình phải gánh chịu trong đời sống gia đình. Nghi thức đòi hỏi hai người không được nói một lúc, hễ ai ngắt lời người kia hoặc cả hai cùng nói một lúc thì điều đó bị coi như phạm thánh.
Nghi thức này có thể mang đến những kết quả phi thường : sau khi trình bầy lý lẽ, rủa xả thậm tệ người phối ngẫu, bác bỏ mọi lời buộc tội, hai vợ chồng thường làm hòa với nhau trước mặt vị thần.

