“Khi người ta từ cõi chết sống lại, thì chẳng có lấy vợ lấy chồng,
nhưng sẽ giống như các thiên thần trên trời”. (Mc 12, 25)

Bài Ðọc I: (Năm I) Tb 3, 1-11. 24-25 (Gr1-11. 16)

Lời cầu nguyện của hai người trước tôn nhan vinh quang của Thiên Chúa Cao Cả, được chấp nhận”.

Trích sách Tôbia.

Trong những ngày ấy, Tôbia thổn thức và khóc lóc cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa, Chúa công bình, mọi sự xét đoán của Chúa đều công minh, mọi đường lối của Chúa là từ bi, chân lý và phán quyết. Lạy Chúa, giờ đây xin hãy nhớ đến con, xin đừng báo oán tội lỗi con, xin đừng nhớ đến những lỗi lầm của con và của cha ông con. Bởi chúng con đã không vâng theo các giới răn của Chúa, nên Chúa để cho chúng con bị cướp bóc, tù đày, chết chóc, nhạo báng, và khinh bỉ nơi các dân mà chúng con bị lưu đày. Lạy Chúa, giờ đây sự xét xử của Chúa thật cao cả và công bình, vì chúng con không sống theo giới răn Chúa, và không thành tâm tiến bước trước thánh nhan Chúa. Lạy Chúa, giờ đây xin cứ đối xử với con theo thánh ý Chúa, và xin hãy cho linh hồn con được an nghỉ; vì thà con được chết còn hơn sống!”

Cũng trong ngày đó, xảy ra là Sara, con gái của Raguel, người thành Mêđi, cũng bị một đứa đầy tớ gái của cha cô lăng mạ, bởi vì cô đã kết hôn với bảy người đàn ông, nhưng khi họ vừa đến gần cô, thì bị quỷ Asmođêô giết chết ngay. Vậy khi một đứa tớ gái có lỗi, cô quở mắng nó, nó liền trả lời rằng: “Ðồ sát chồng, chúng tôi sẽ không nhìn thấy con trai con gái của bà trên mặt đất này. Nào bà muốn giết tôi như đã giết bảy người chồng của bà đó sao?” Nghe lời đó, cô liền đi thẳng lên lầu nhà cô, và trong ba ngày đêm, cô không ăn uống gì cả, cô chỉ cầu nguyện, khóc lóc than van cùng Thiên Chúa, mong Người cứu thoát cô khỏi cảnh nhục nhã ấy.

Lúc ấy, lời cầu nguyện của hai người trước tôn nhan vinh quang của Thiên Chúa Cao Cả, được chấp nhận. Chúa liền sai thiên thần Raphael đến để cứu giúp hai người trong chính lúc họ dâng lời cầu nguyện lên trước tôn nhan Chúa.

Ðáp Ca: Tv 24, 2-4a. 4b-5ab. 6-7bc. 8-9

Ðáp: Lạy Chúa, con vươn linh hồn lên tới Chúa

Xướng: Con tin cậy vào Chúa, xin đừng để con tủi hổ. Xin đừng để quân thù hoan hỉ về con. Phàm ai trông cậy Chúa, ắt chẳng hổ ngươi, hổ ngươi sẽ là những kẻ liều thân phản bội. – Ðáp.

Xướng: Lạy Chúa, xin chỉ cho con đường đi của Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Ngài. Vì Chúa là Thiên Chúa cứu độ con, và con luôn luôn cậy trông vào Chúa. – Ðáp.

Xướng: Lạy Chúa, xin hãy nhớ lòng thương xót của Ngài, lòng thương xót tự muôn đời vẫn có. Xin hãy nhớ con theo lòng thương xót của Ngài, vì lòng nhân hậu của Ngài, thân lạy Chúa. – Ðáp.

Xướng: Chúa nhân hậu và công minh, vì thế Ngài sẽ dạy cho tội nhân hay đường lối, Ngài hướng dẫn kẻ khiêm cung trong đức công minh, dạy bảo người khiêm cung đường lối của Ngài. – Ðáp.

 

Bài Ðọc I: (Năm II) 2 Tm 1, 1-3. 6-12

“Con hãy làm sống lại ơn Thiên Chúa trong con qua việc đặt tay của cha”.

Khởi đầu thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi cho Timôthêu.

Phaolô, tông đồ của Ðức Giêsu Kitô, bởi ý định của Thiên Chúa, thể theo lời hứa ban sự sống trong Ðức Giêsu Kitô, gởi lời hỏi thăm Timôthêu, người con yêu dấu. Nguyện chúc ân sủng, lòng từ bi và bình an của Thiên Chúa Cha và Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ở cùng con. Cha cảm tạ ơn Thiên Chúa, Ðấng cha phụng thờ như tổ tiên cha đã làm, với một lương tâm trong sạch, ngày đêm cha luôn luôn nhớ đến con, khi cha cầu nguyện. Vì thế, cha khuyên con hãy làm sống lại ơn Thiên Chúa đã ban cho con do việc đặt tay của cha. Vì chưng, Thiên Chúa không ban cho chúng ta một thần trí nhát sợ, mà là thần trí dũng mạnh, bác ái và tiết độ. Vậy con, con chớ hổ thẹn làm chứng cho Chúa chúng ta, và cho cha nữa, là tù nhân của Người, nhưng con hãy đồng lao cộng tác với cha vì Tin Mừng, nhờ quyền năng của Thiên Chúa, Ðấng đã giải thoát và kêu mời chúng ta bằng ơn thiên triệu thánh của Người, không phải do công việc chúng ta làm, mà là do sự dự định và ân sủng đã ban cho chúng ta từ trước muôn đời trong Ðức Giêsu Kitô, nhưng bây giờ mới tỏ bày bằng sự xuất hiện của Ðức Giêsu Kitô, Ðấng Cứu Chuộc chúng ta. Người đã dùng Tin Mừng tiêu diệt sự chết và chiếu soi sự sống, và sự không hư nát được tỏ rạng. Cha đã được đặt làm kẻ rao giảng, làm tông đồ và làm thầy dạy các dân ngoại. Cũng do đó, cha phải chịu những thử thách này, nhưng cha không hổ thẹn, vì cha biết cha tin vào Ðấng nào, và cha chắc chắn rằng Người có quyền phép gìn giữ kho tàng của cha cho đến ngày đó.

Ðáp Ca: Tv 122, 1-2a. 2bcd

Ðáp: Lạy Chúa, con ngước mắt nhìn lên Chúa (c. 1a).

Xướng: Con ngước mắt nhìn lên Chúa, Ngài ngự trị ở cõi cao xanh. Kìa, như mắt những người nam tôi tớ nhìn vào tay các vị chủ ông. – Ðáp.

Xướng: Như mắt của những người tỳ nữ nhìn vào tay các vị chủ bà, mắt chúng tôi cũng nhìn vào Chúa là Thiên Chúa của chúng tôi như thế, cho tới khi Ngài thương xót chúng tôi. – Ðáp.

Alleluia: Tv 129, 5

Alleluia, alleluia! – Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Chúa. – Alleluia.

(Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! Chúa nói: Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống; ai tin vào Thầy, sẽ không bap giờ phải chết. Alleluia)

 

Tin mừng: Mc 12,19-27

19 “Thưa Thầy, ông Môsê có viết cho chúng ta rằng: “Nếu anh hay em của người nào chết đi, để lại vợ mà không để lại con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình.”

20 Vậy có bảy anh em trai. Người thứ nhất lấy vợ, nhưng chết đi mà không để lại một đứa con nối dòng. 21 Người thứ hai lấy bà đó, rồi cũng chết mà không để lại một đứa con nối dòng. Người thứ ba cũng vậy.

22 Cả bảy người đều không để lại một đứa con nối dòng. Sau cùng, người đàn bà cũng chết.

23 Trong ngày sống lại, khi họ sống lại, bà ấy sẽ là vợ của ai trong số họ? Vì bảy người đó đã lấy bà làm vợ.” 24 Đức Giêsu nói: “Chẳng phải vì không biết Kinh Thánh và quyền năng Thiên Chúa mà các ông lầm sao?

25 Quả vậy, khi người ta từ cõi chết sống lại, thì chẳng còn lấy vợ lấy chồng, nhưng sẽ giống như các thiên thần trên trời.

26 Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, các ông đã không đọc trong sách Môsê đoạn nói về bụi gai sao? Thiên Chúa phán với ông ấy thế nào? Người phán: Ta là Thiên Chúa của Ápraham, Thiên Chúa của Ixaác, và Thiên Chúa của Giacóp.

27 Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là của kẻ sống. Các ông lầm to!”

 

SUY NIỆM


A/ 5 phút với Lời Chúa

Chúa của kẻ sống

“Người phán : ‘Ta là Thiên Chúa của Áp-ra-ham, Thiên Chúa của I-xa-ác, và Thiên Chúa của Gia-cóp’. Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là của kẻ sống. Các ông lầm to!” (Mc 12, 26-27)

Suy niệm: Đối với nhiều người, sống chỉ là cố gắng duy trì hơi thở trong thân xác này; nếu chỉ sống như thế thì không khác gì họ đã chết. B. Franklin nói về họ rằng: “Một số người chết ở tuổi 25 nhưng mãi đến 75 tuổi mới được chôn cất.” Ngược lại, có những người bước vào cuộc sống vĩnh cửu mà những người thuộc nhóm Xa-đốc lại chối bỏ vì họ “chủ trương không có sự sống lại”. Chúa Giê-su phản bác họ cách mạnh mẽ: “Các ông đã lầm to!” bởi vì Thiên Chúa mà họ tôn thờ là Chúa của Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp, Ngài là Đấng hằng sống và là “Chúa của kẻ sống chứ không phải của kẻ chết”, điều đó có nghĩa là các tổ phụ của họ vẫn đang sống.

Mời Bạn: Đối với người Ki-tô hữu hôm nay, sự sống đích thực không chỉ được nhận biết ở người còn thở, tim còn đập mà là sự sống thần linh của Đức Ki-tô phục sinh mà họ lãnh nhận trong bí tích Rửa tội, như lời thánh Phao-lô nói: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi” (Gl 2,20). Nếu bạn đã mang trong mình sự sống đó, thì đừng đánh mất nó vì tội lỗi; trái lại hãy nuôi dưỡng sự sống ấy bằng Lời Chúa Ki-tô và chính Mình Máu Ngài để nhờ đó bạn “được sống và sống dồi dào” (Ga 10,10).

Sống Lời Chúa: Hôm nay, mỗi khi làm việc gì, chúng ta hãy ý thức Chúa đang thực sự sống trong ta.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Đấng ban sự sống, xin cho con luôn nhớ Chúa đang sống trong con, để con luôn sống cho Chúa mọi phút giây đời con. Amen.

 

B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

Qua đoạn Tin mừng hôm nay, chúng ta được Chúa nhắc nhớ một sự thật căn bản trong đời sống đức tin, sự thật có sức nâng đỡ chúng ta trong những lúc khó khăn thử thách. Đó là sự thật về sự sống lại và sự sống đời đời.

Cuộc sống con người chúng ta không chấm dứt với cái chết, nhưng sẽ vươn lên đến sự sống đời đời.

Những người Saducêô là những kẻ lãnh đạo tinh thần của dân chúng, thế nhưng họ lại không tin gì vào sự sống lại và sự sống đời đời. Hôm nay họ lại ngoan cố đặt ra một trường hợp nan giải, vừa để nhạo báng giáo lý về sự sống đời sau, vừa để thách thức xem Chúa Giêsu trả lời như thế nào.

Một người đàn bà có bảy đời chồng, nếu không có sự sống lại thì thôi, chẳng có vấn đề gì cả, nhưng nếu có sự sống lại đời sau, thì khi sống lại bà sẽ là vợ của ai? Họ hỏi như vậy không phải vì muốn nghiêm chỉnh và thành tâm tìm kiếm sự thật để rồi sống theo, nhưng hỏi để diễu cợt, để làm cho Chúa Giêsu lúng túng.

Và Chúa Giêsu đã không lúng túng, nhưng Ngài dùng cơ hội này để giải thích về sự sống đời đời và sự sống lại: Đến ngày tận thế, con người chúng ta sẽ sống lại và khi đó không còn sống giống như cuộc sống bây giờ, không còn làm lụng vất vả, không ăn uống, không dựng vợ gả chồng nữa, nhưng là sống như các Thiên Thần trên trời. Cuộc sống đó bây giờ chúng ta chưa thể cảm nghiệm được, chưa hiểu thấu được, vì chúng ta đang bị ràng buộc vào cuộc sống hiện tại.

Từ khi Chúa Giêsu dạy cho biết về sự sống đời sau, là sự sống đời đời, thì có biết bao người đã tin vào chân lý đó, sống trung thành với niềm tin và sẵn sàng chấp nhận mọi hy sinh, mọi mất mát ở trần gian này, để miễn sao mai sau được sống lại đời đời. Chẳng hạn các Thánh Tử Đạo, sẵn sàng chịu chết, từ bỏ cuộc sống trần gian này để mong mai sau được sống lại vinh hiển.

Lời  Chúa hôm nay nhắc nhớ chúng ta, khi lo bon chen xây dựng cuộc sống đời này, đừng quên rằng cũng còn phải lo xây dựng cho cuộc sống mai sau nữa.

 

C/ Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

CAN ĐẢM TUYÊN XƯNG LÒNG TIN 

Qua Lời Tổng Nguyện của lễ thánh Bôniphát hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Nhờ ơn Chúa, thánh Bôniphát Giám Mục, đã dùng lời nói mà rao giảng đức tin, và lấy máu đào để minh chứng. Nhờ lời thánh nhân chuyển cầu, xin cho chúng ta giữ vững lòng tin, và lấy cả cuộc đời mà can đảm tuyên xưng lòng tin đó. 

Thánh nhân sinh tại Anh Quốc quãng năm 673. Người nhập đan viện Ixơte và được Đức Giáo Hoàng Ghêgôriô II đổi tên Uynphơrít thành Bôniphát. Người là tông đồ của nước Đức và là người tổ chức lại Hội Thánh nhiều miền. Sau khi được Đức Giáo Hoàng tấn phong Giám Mục (năm 722), người rảo khắp nước Đức, lập các giáo phận và các đan viện trong đó có đan viện Phunđa. Người bị sát hại ở Đốccum (Hàlan) cùng với năm mươi hai đồng bạn năm 754.

Lấy cả cuộc đời mà can đảm tuyên xưng lòng tin, cho dẫu, không thể nào hiểu được những việc Chúa làm, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, sách Gióp cho thấy: Hão huyền thay ai nghĩ mình vô tội! Ngay cả khi không có những thiếu sót bên ngoài, thì tính kiêu ngạo sâu xa vẫn sờ sờ ra đó, khiến con người cậy dựa vào sức mình. Vì thế, phương tiện chắc chắn nhất, hữu hiệu nhất giúp con người nhận ra giới hạn của mình, đó là đau khổ. Ôi sự giàu có, khôn ngoan và thông suốt của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào! Thật vậy, ai đã biết tư tưởng của Chúa? Ai đã làm cố vấn cho Người? Quyết định của Người, ai dò cho thấu! Đường lối của Người, ai theo dõi được!

Lấy cả cuộc đời mà can đảm tuyên xưng lòng tin, cho dẫu, phải hy sinh cả tính mạng của mình, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, thánh Bôniphát nói: Chúng ta hãy đứng vững trong cuộc chiến vào ngày của Chúa, bởi vì, những ngày quẫn bách và gian truân đã ập xuống trên chúng ta. Nếu Chúa muốn, chúng ta hãy chết vì lề luật thánh của cha ông chúng ta, để đáng được cùng hưởng gia tài vĩnh cửu với các ngài.

Lấy cả cuộc đời mà can đảm tuyên xưng lòng tin, với niềm trông cậy vững vàng đặt nơi Chúa, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, thánh Phaolô nói: Chính vì lý do ấy, mà tôi phải chịu những đau khổ này; nhưng tôi không hổ thẹn, vì tôi biết tôi tin vào ai. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 122, vịnh gia cũng cùng chung tâm tình này khi nói: Lạy Chúa, con ngước mắt hướng nhìn lên Chúa. Quả thực như mắt của gia nhân hướng nhìn tay ông chủ. Như mắt của nữ tỳ hướng nhìn tay bà chủ, mắt chúng ta cũng hướng nhìn lên Chúa là Thiên Chúa chúng ta, tới khi Người xót thương chút phận.

Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Chúa nói: Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống; ai tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Trong bài Tin Mừng, thánh Máccô tường thuật lại việc nhóm Xađốc đến gặp Đức Giêsu với câu chuyện bảy người anh em trai lấy cùng một cô vợ và Đức Giêsu đã kết luận: Thiên Chúa phán với ông Môsê: Ta là Thiên Chúa của Ápraham, Thiên Chúa của Ixaác, và Thiên Chúa của Giacóp. Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là của kẻ sống. Các ông lầm to! Chúa chính là sự sống lại và là sự sống. Người là Thiên Chúa của kẻ sống: Các tổ phụ, các thánh tử đạo là những người đã lấy cả cuộc đời mà can đảm tuyên xưng lòng tin vào Thiên Chúa hằng sống, vì thế, các ngài vẫn sống. Tin vào Chúa sẽ không phải chết, cũng giống như, chúng ta tin vào vị lương y giỏi: uống thuốc và chữa trị theo đúng liệu trình, chúng ta sẽ được cứu sống. Đức Kitô là Vị Lương Y nhân lành, là Đấng chữa lành mọi bệnh tật của chúng ta. Ước gì chúng ta luôn biết tin tưởng, cậy trông vào Người. Ước gì được như thế!

 

D/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
E/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

Có sự sống lại chăng

1. Câu trả lời của Chúa Giêsu trước vấn nạn kẻ chết sống lại của nhóm Sađốc cho thấy, cái nhìn của họ về cuộc sống đời sau còn quá hạn hẹp. Họ không hiểu ý nghĩa của sự phục sinh hàm chứa trong câu Kinh Thánh: Thiên Chúa là Chúa của các tổ phụ, Người là Thiên Chúa của kẻ sống. Nếu tin Thiên Chúa hằng hữu, thì phải tin con người có cuộc sống đời sau. Họ không chấp nhận sự kiện con người sẽ sống lại vì họ không chịu tìm hiểu Kinh Thánh.

2. Tin Mừng hôm nay mô tả cuộc đụng độ đầu tiên của Chúa Giêsu và nhóm Sađốc. Những người Sađốc thuộc về hàng tư tế quí tộc. Về mặt chính kiến, họ theo bọn xâm lược. Về mặt tôn giáo, họ rất bảo thủ. Đối với họ, lề luật phải tuân theo chỉ có trong năm cuốn sách đầu tiên của bộ Kinh Thánh. Họ phi bác mọi giáo thuyết xuất hiện sau này do các tiên tri và các bậc trí giả giảng dạy, chẳng hạn việc kẻ chết sống lại. Do đó chẳng có gì ngạc nhiên khi họ tấn công Chúa Giêsu về vấn đề này.

3. Nhóm Sađốc đã tranh luận với Chúa Giêsu về sự sống lại. Để chế nhạo sự sống lại, nhóm Sađốc bịa ra câu chuyện tưởng tượng  là có 7 anh em trai, người thứ nhất kết bạn, nhưng chết mà không trối hậu, người thứ hai lấy người góa phụ đó, rồi cũng chết không con, người thứ ba cũng vậy. Cả 7 người lấy người vợ góa đó đều chết cả và đều không có con, thế thì ngày sống lại, người góa phụ đó sẽ là vợ của ai ?

Đáp lại, Chúa Giêsu đã mạc khải một chân lý tràn trề hy vọng : Sau cuộc sống trần gian chóng qua này con người sẽ được phục sinh, được biến đổi thành như các thiên thần và vẫn tiếp tục sống. Đó là nền tảng của giá trị con người. Giá trị ấy được Chúa Giêsu nêu bật khi nói :”Thiên Chúa là Chúa của kẻ sống”.

Thiên Chúa muốn con người được sống và sống dồi dào, tức là được tham dự sự sống vĩnh cửu của Ngài. Sự sống ấy chính là lời đáp cho những khắc khoải, khát vọng không ngừng của con người. Chính vì thế  mà sự sống lại trong ngày sau hết phải là sức đẩy của đức tin và niềm hy vọng Kitô giáo.

4. Cuộc sống đời này chỉ là chuẩn bị cho cuộc sống đời sau, vốn là cuộc sống thật. Mà sống thật là sống “như các thiên thần” nghĩa là không quan tâm gì khác ngoài yêu mến và phụng thờ Thiên Chúa.  Thiên Chúa không để cho con người sống mãi trong cuộc sống tại thế này, bởi vì còn có một cuộc sống đáng quí hơn, đó là cuộc sống vĩnh cửu. Có những giá trị cao cả gấp bội phần so với sự sống, sức khỏe và mọi thứ của cải trên thế gian. Sống thật chính là dệt nên cuộc sống vĩnh cửu ấy qua từng khoảnh khắc trong cuộc sống tại thế.

5. Kiểu nói “giống như các thiên thần” có ý khẳng định rằng việc kẻ chết sống lại không phải là trở lại đời sống trần thế, nhưng là một sự tái tạo dựng, không thể tưởng tượng được, một biến đổi tận căn của hữu thể nhân linh. Giáo huấn này dạy về tình trạng của những kẻ sống lại được kết thúc bằng sự khẳng định :”Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại”(Lc 20,36), điều này làm cho họ sinh ra trong tình trạng thiên quốc, là tình trạng của các thiên thần St 6,2).

6. Truyện : Suy nghĩ của một bào thai.

Một bác sĩ sản khoa nọ đã viết nên một câu chuyện rất hay. Chuyện kể rằng : Một lần nọ, bác sĩ ấy đã thử  nói chuyện với một bào thai. Bác sĩ nói :

  • Bào thai ơi, thời gian trong bụng mẹ chỉ là giai đoạn sửa soạn, cuộc đời thực sự sẽ đến sau này trên trần thế. Đó là một cuộc đời mà ngươi chưa biết và không thể tưởng tượng ra được.

Nghe vậy, bào thai phản ứng :

  • Thôi ông đừng có nói chuyện mê tín dị đoan. Cuộc đời trong bụng mẹ tôi là cuộc đời duy nhất mà tôi biết được lúc này, ngoài ra không còn cuộc đời nào khác. Một cuộc sống ở nơi nào khác chỉ là điều bịa đặt của những kẻ cuồng tín.

Nhưng, suy nghĩ một hồi, bào thai tự thắc mắc :

  • À, nhưng mà tôi sẽ có mắt ở trên mặt. Để làm chi nhỉ ? Ở đây đâu có gì để nhìn ? Tôi sẽ có chân, nhưng tôi không có đủ chỗ để duỗi người ra, vậy có chân để làm gì đây ? Và tại sao tôi lại phải có tay ? Có tay để cứ khoanh mãi  như thế này mãi ư ? Tay sẽ làm phiền tôi và mẹ tôi. Sự tăng trưởng của tôi trong lòng mẹ sẽ thật vô nghĩa, nếu như sau này không có một cuộc đời với ánh sáng, mầu sắc và nhiều điều khác nữa để tôi nhìn ngắm. Không gian mà cuộc đời khác của tôi sẽ sống, chắc là vĩ đại lắm nhỉ ? Chắc là tôi phải đi thật nhiều nên tôi mới cần có đôi chân ?  Chắc là tôi phải làm việc nhiều và chiến đấu cam go lắm, nên tôi mới cần có đôi tay ? Bác sĩ nói đúng đấy ! Chắc chắn phải có một cuộc đời khác nữa trên trần thế ở bên ngoài bụng mẹ tôi.

Chắc chăn phải có một cuộc đời khác nữa trên trần thế ở bên ngoài bụng mẹ tôi ! Vâng, chúng ta đang sống trong trần gian và niềm tin Chúa muốn dạy ta hôm nay là : Chắc chắn có một cuộc đời khác nữa sau cuộc sống trên trần thế này.