“Bà không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa”.
(Lc 2,37)
Bài Ðọc I: 1 Ga 2, 12-17
“Ai làm theo ý Thiên Chúa, thì tồn tại muôn đời”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Gioan Tông đồ.
Hỡi các con, ta viết cho các con, vì tội lỗi các con được tha vì danh Người. Hỡi các phụ huynh, ta viết cho các con, vì các con đã nhận biết Ðấng vẫn có từ ban đầu. Hỡi các thiếu niên, ta viết cho các con, vì các con đã chiến thắng quỷ dữ. Hỡi các trẻ nhỏ, ta viết cho các con, vì các con đã nhận biết Chúa Cha. Hỡi các thanh niên, ta viết cho các con, vì các con dũng cảm, và lời Thiên Chúa vẫn ở trong các con, và các con đã chiến thắng quỷ dữ. Các con đừng yêu mến thế gian và những điều thuộc về thế gian. Nếu ai yêu mến thế gian thì lòng mến của Chúa Cha không có trong kẻ ấy. Vì mọi sự ở trong thế gian là đam mê của xác thịt, đam mê của con mắt, và kiêu căng vì của cải, những điều đó không phải bởi Chúa Cha, nhưng bởi thế gian mà ra. Và thế gian qua đi với đam mê của nó. Còn ai thực hiện thánh ý Thiên Chúa, thì tồn tại muôn đời.
Ðáp Ca: Tv 95, 7-8a. 8b-9. 10
Ðáp: Trời xanh hãy vui mừng và địa cầu hãy hân hoan!
Xướng: Hãy kính tặng Thiên Chúa, hỡi người chư dân bá tánh, hãy kính tặng Thiên Chúa quyền thế với vinh quang; hãy kính tặng Thiên Chúa vinh quang xứng với danh Người.
Xướng: Hãy mang lễ vật, tiến vào hành lang nhà Chúa, mặc lễ phục, thờ lạy Thiên Chúa. Toàn thể địa cầu, hãy run sợ trước thiên nhan.
Xướng: Hãy công bố giữa chư dân rằng: Thiên Chúa ngự trị. Người dựng vững địa cầu cho nó khỏi lung lay, Người cai quản chư dân theo đường đoan chính.
Alleluia
Alleluia, alleluia! – Thuở xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã dùng các tiên tri mà phán dạy cha ông, nhưng đến thời sau hết, tức là trong những ngày này, Người đã phán dạy chúng ta nơi người Con. – Alleluia.
Tin Mừng: Lc 2, 36-40
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
Khi ấy, có bà tiên tri Anna, con ông Phanuel, thuộc chi họ Asê, đã cao niên. Mãn thời trinh nữ, bà đã sống với chồng được bảy năm. Rồi thủ tiết cho đến nay đã tám mươi tư tuổi. Bà không rời khỏi đền thờ, đêm ngày ăn chay cầu nguyện phụng sự Chúa. Chính giờ ấy, bà cũng đến, bà liền chúc tụng Chúa, và nói về trẻ Giêsu cho tất cả những người đang trông chờ ơn cứu chuộc Israen. Khi hai ông bà hoàn tất mọi điều theo luật Chúa, thì trở lại xứ Galilêa, về thành mình là Nadarét. Và con trẻ lớn lên, thêm mạnh mẽ, đầy khôn ngoan, và ơn nghĩa Thiên Chúa ở cùng Người.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
ĐỂ CÓ THỂ NÓI VỀ HÀI NHI
Cũng vào lúc ấy, bà [Anna] tiến lại gần, cảm tạ Thiên Chúa, và nói về Hài Nhi cho hết thảy những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giêrusalem. (Lc 2,38)
Suy niệm: “Một Hài Nhi sinh hạ cho chúng ta, một trẻ thơ ban tặng cho chúng ta” (Is 9,5). Đấng Cứu Thế được các ngôn sứ loan báo, là món quà tặng quý báu nhất Thiên Chúa ban cho loài người, thế nhưng khi Ngài sinh ra làm người, Ngài lại bị từ chối ngay tại sinh quán của mình. Trái lại, như một hạt cát không được nhận biết giữa sa mạc thế giới, Chúa Hài Nhi lại được nhận biết và được nói đến bởi những người đơn sơ nghèo hèn, trong đó là một goá phụ, một “nữ ngôn sứ”, bà Anna. Bà đã chọn sống một lối sống “không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, đêm ngày thờ phượng Thiên Chúa” (Lc 2,37). Phải chăng đó chính là những phẩm chất cần để có thể gặp gỡ, nhận biết, và để có thể “nói về Hài Nhi” cho anh chị em mình?
Mời Bạn: Ta không thể tìm gặp Chúa trong sự ồn ào náo động của những lo toan vật chất hay những đam mê trần tục, mà chỉ trong kinh nguyện hằng ngày, trong cuộc sống bình dị đơn sơ, để trong việc chu toàn những công việc bổn phận tầm thường hằng ngày, như hạt giống lớn dần, như nắm men từ từ làm dậy cả khối bột. Từ đó ta mới có thể nói về Hài Nhi một cách thuyết phục bằng chứng từ của cuộc sống.
Sống Lời Chúa: Trung thành thực hiện những việc thờ phượng Chúa tại gia đình cũng như với cộng đoàn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Hài Nhi, “vì loài người chúng con và để cứu rỗi chúng con, Chúa đã từ trời xuống thế.” Xin cho chúng con sẵn sàng làm mọi việc vì Chúa và để cứu rỗi các linh hồn.
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
ĐỨC GIÊSU SỐNG ẨN DẬT (Lc 2,36-40)
1. Bài Tin mừng ghi lại việc bà Anna nói tiên tri về Hài nhi Giêsu cho hết những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa đến cứu chuộc. Lúc thánh Giuse và Đức Maria dâng Chúa Hài Nhi trong Đền thờ, cũng có bà tiên tri Anna ở đó. Bà sống trong đền thờ, ăn chay cầu nguyện và phụng sự Chúa đêm ngày. Bà thấy trẻ Giêsu thì chúc tụng và giới thiệu cho mọi người. Còn thánh Giuse và Đức Maria, sau khi làm xong mọi việc theo luật dạy thì đem Chúa Giêsu về nhà. Người càng lớn thì càng thêm mạnh mẽ, khôn ngoan và đầy ân sủng.
2. Bà Anna hôm nay quan trọng vì bà là một tiên tri, đã báo cho mọi người biết con trẻ Giêsu là Đấng mọi người mong đợi, nay đã đến.
Bà là một quả phụ già nua với tuổi đời trên 80. Với xã hội bà chỉ là một người goá bụa nghèo nàn, vô tích sự. Nhưng trước mặt Chúa bà có giá trị, vì bà không rời bỏ Đền thờ, hằng ăn chay cầu nguyện, sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa.
Bà quả là mẫu gương cho tất cả những ai đang sống trong phận nhỏ: nghèo hèn, bệnh tật, dốt nát, vô tích sự đối với xã hội. Vì những người phận nhỏ này Chúa cần dùng đến, để hiệp thông với Chúa trong việc ăn chay, cầu nguyện và phụng thờ Thiên Chúa; đồng thời Chúa còn dùng đến, để cộng tác vào công việc loan báo Chúa cho tha nhân bằng chứng tích của đời sống, bằng lời nói và việc làm.
3. “Còn Hài nhi, ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ơn nghĩa cùng Thiên Chúa” (Lc 2,40).
Trong gia đình, Hài nhi Giêsu cần được giáo dục về mọi phương diện để thành người: nuôi dưỡng sức khỏe thể lý, củng cố sự vững mạnh tâm lý, phát triển trí khôn, lớn lên trong ơn nghĩa Chúa. Vì thế, trong gia đình Thánh gia, mặc dù là Ngôi Lời Thiên Chúa nhập thể làm người, Chúa Giêsu vẫn hoàn toàn chu toàn bổn phận với Chúa Cha trong tư cách là Con Thiên Chúa (x. Lc 2,49) và chu toàn bổn phận là con trong một gia đình khi sống đời khiêm hạ và hằng vâng phục Mẹ Maria và thánh Giuse. Người ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, vả hằng được ơn nghĩa cùng Thiên Chúa (x. Lc 2,40).
Như vậy, noi gương Chúa Giêsu, trong phận làm con, chúng ta có bổn phận hiếu kính cha mẹ mình. Sự hiếu kính đó không phải chỉ là điều hợp với lẽ phải, hợp với khao khát chính đáng của con người, nhưng còn là điều đẹp ý Chúa. Bởi lẽ Thiên Chúa muốn con cái thờ cha kính mẹ (x. Đnl 5,16). Bởi lòng hiếu thảo của con cái là quà tặng đẹp nhất dâng cho cha mẹ và được Chúa chúc lành.
4. “Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà Cha con sao ?” (Lc 2,49)
Sau mười hai năm dưỡng dục, Đức Maria và thánh Giuse dẫn người con Giêsu nay đã lớn khôn lên Giêrusalem “trình làng”. Bổn phận làm cha làm mẹ khiến hai Đấng chạy đôn chạy đáo tìm kiếm khi thất lạc cậu con. Nỗi lo lắng ấy được bù đắp khi tìm thấy con mình ngồi giữa các thầy thông thái, vừa đáp vừa hỏi thật khôn ngoan. Dù đã chu toàn trách nhiệm, hai đấng vẫn không khỏi ngỡ ngàng trước câu trả lời khó hiểu của con mình: “Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà Cha con sao ?” Thì ra bổn phận làm cha mẹ không chỉ là chăm sóc dạy dỗ con về phương diện tự nhiên, xã hội mà còn hướng dẫn cho con cái nhận biết, đáp lại ơn gọi và sứ mạng Chúa dành cho chúng nữa; cha mẹ không chỉ dưỡng dục con thành người, mà còn phải giúp con mình lớn lên thành con cái Chúa.
5. Qua mầu nhiệm Giáng sinh, Thiên Chúa đã trao cho nhân loại một viên ngọc vô cùng quý giá, là Chúa Giêsu, để nhờ đó mà nhân loại được sống. Thế nhưng thử hỏi: có được bao nhiêu người trong nhân loại đã giơ tay ra để đón lấy viên ngọc quý đó. Thánh sử Gioan, trong bài tiền ngôn Tin mừng của Ngài, Ngài đã đau xót nói lên rằng: “Người ở giữa thế gian, nhưng thế gian lại không nhận biết Ngài (Ga 1,10). Và còn hơn thế nữa: “Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận Người” (Ga 1,11). Chính vì thế “Ngài đã đến, nhưng Ngài lại phải ra đi”.
Tại sao nhân loại đã có thái độ như vậy ? Thưa, chỉ vì nhân loại chưa nhận biết giá trị của viên ngọc quý Giêsu. Chính vì thế mà nhiều người đã đi chọn cho mình những viên ngọc giả hiệu là danh vọng, lạc thú, giàu sang, chức quyền thay vì chọn viên ngọc thật, vô cùng qui giá là Chúa Giêsu.
6. Truyện: Chọn viên ngọc quý
Người ta kể rằng có một chàng thanh niên đến xin thọ giáo với một sư tổ về ngọc thạch. Sau khi đã chấp nhận người môn sinh, vị sư tổ trao cho chàng một viên ngọc thạch quý giá, và bảo chàng hãy nắm thật chặt lấy nó ở trong tay. Thế rồi ông nói thao thao với người môn sinh về triết lý nhân sinh, về thiên văn địa lý. Sau hơn một giờ đồng hồ, ông bảo người môn sinh trả lại ông viên ngọc thạch, rồi cho chàng về nhà.
Hôm sau, chàng thanh niên đó trở lại, và cái cảnh hôm trước lại tái diễn. Thế rồi ngày này qua ngày khác, tháng nọ qua tháng kia, không có một điều gì khác lạ.
Nhưng rồi một hôm vị sư tổ bảo chàng nhắm mắt lại, rồi trao cho chàng một viên đá, thay vì một viên ngọc như mọi khi, và cũng bảo chàng nắm tay lại. Vừa nắm bàn tay lại chàng thanh niên nói:
– Thưa thầy, đây không phải là viên bảo ngọc.
Vị tổ sư về ngọc thạch reo lên:
– Khá lắm, khá lắm, thế là con đã thành tài rồi đó.
Sống trong cuộc sống, chúng ta phải tập cho mình biết nhạy bén với những dấu chỉ dù nó thật nhỏ bé, chúng ta mới có thể nhận ra những điều kỳ diệu Chúa làm cho chúng ta.
C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Người Mỹ có câu tục ngữ: “Mỗi đứa trẻ sinh ra đều có thể là Tổng thống tương lai của nước Mỹ”. Quả thực nhìn một đứa trẻ, có thể là yếu ớt nghèo nàn, nhưng ta không lường trước được tương lai nó sẽ thế nào. Vì vậy mỗi đứa trẻ sinh ra đều mang lại hy vọng cho người lớn.
Với cái nhìn đức tin thì niềm hy vọng đó lại càng lớn lao hơn. Đó là cái nhìn của cụ già Simêon về Hài Nhi Giêsu. Nơi Hài Nhi Giêsu yếu ớt nghèo nàn, cụ đã nhận ra đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Israel. Thế nhưng ánh sáng và vinh quang đó được tỏ lộ xuyên qua tăm tối của Thập giá và khổ đau.
Đó cũng phải là cái nhìn của chúng ta khi chiêm ngắm Hài Nhi Giêsu trong máng cỏ. Trong Hài Nhi bé nhỏ đó, chúng ta nhìn thấy Đấng Cứu độ trần gian. Trong cảnh nghèo nàn tăm tối của hang đá, chúng ta nhận ra hào quang của Thiên Chúa..
Vị tiên tri già Simêon trong Tin Mừng hôm nay chắc chắn không phải là một phù thủy có ác ý, nhưng dù sao những lời tiên đoán của ông đã cho ta thấy số phận vô cùng đau thương của Hài nhi sau này. Nơi Hài Nhi Giêsu, một cuộc chiến ác liệt giữa tội lỗi và ân sủng sẽ diễn ra. Ngài sẽ là mục tiêu cho nhiều cuộc chống đối, cũng như Ngài sẽ phải chịu nhiều đau khổ. Lời tiên báo này chẳng khác gì một lưỡi gươm đâm xuyên qua tâm hồn Đức Mẹ.
Lời thưa xin vâng của Mẹ trong ngày truyền tin, hôm nay cũng được Mẹ tiếp tục lặp lại khi đứng trước lời tiên đoán này. Đức mẹ đã phải vác Thánh Giá ngay từ trên máng cỏ, nơi Hài Nhi Giêsu chào đời. Nhưng Đức Mẹ luôn thưa xin vâng để uống cạn chén đắng với Chúa Giêsu..
Đến lượt chúng ta, nếu chúng ta biết thưa xin vâng qua những đau khổ hàng ngày trong cuộc sống, thì Đức Kitô cũng sinh ra và lớn lên trong tâm hồn chúng ta.
D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Bài Tin Mừng hôm nay nay kể lại việc bà Anna, một nữ ngôn sứ, loan báo hài nhi Giêsu chính là đấng Cứu Thế. Bà Anna này là một mẫu người đạo đức thánh thiện đáng cho chúng ta bắt chước noi theo.
Anna thuộc nhóm người nghèo của Giavê, chẳng có của cải dư thừa và cũng chẳng có được niềm vui trọn vẹn. Một bà goá thật đáng thương, có lẽ cũng chẳng có con cái cháu chắt, một hoàn cảnh thật cô độc. Bà chẳng còn biết bám víu vào đâu, tất cả mộng dệt ước đã tan thành mây khói cùng với cái chết của chồng. Mới có 7 năm để cùng chồng gây dựng cơ nghiệp, bây giờ dang dở nên bà cũng chẳng có nhiều của cải để vui hưởng tuổi già. Bà sẽ hoàn toàn cô lẻ, nếu bà ở lại căn nhà trơ trụi của người già. Do đó bà đã tìm đến đền thờ, ẩn náu nơi Nhà Chúa. Chỉ có Chúa là niềm hy vọng và an ủi lớn nhất và duy nhất của bà. Bằng chứng là Tin Mừng kể: “bà không rời bỏ đền thờ, những ăn chay cầu nguyện, ngày đêm thờ phượng Thiên Chúa” (2,37).
Thử hỏi với ngần ấy tuổi, 84 tuổi, liệu bà già này còn có thể làm được công việc gì để phục vụ đền thờ ? Chắc chắn không ai thèm yêu cầu bà làm một công việc gì, nếu không muốn nói là họ đã coi bà như vô tích sự. Chắc hẳn, bà Anna đã phải cảm nghiệm được nỗi đớn đau bất hạnh ấy, tuổi già mà, không được việc mà còn làm rách việc thiên hạ là thường.
Phải chăng cuộc đời về chiều của bà đã trở thành vô tích sự, chẳng giúp ích cho ai mà còn gây phiền hà cho người khác?
Không, …, bà già này chính là người cưu mang niềm hy vọng của cả dân tộc. Bà ăn chay cầu nguyện, ngày này qua ngày khác, đêm này qua đêm kia, để cầu mong THIÊN CHÚA đến giải thoát dân Người. Đó là công việc duy nhất bà có thể làm nhưng đó lại là công việc lớn lao hết sức mà nhiều người trai trẻ khác không thèm làm và cũng chẳng đủ kiên nhẫn để làm.
Cũng vậy, cuộc đời càng về chiều, càng gần đất xa trời, người già càng cảm thấy có nhu cầu và ước muốn gần nhà thờ, gần Chúa hơn. Chỉ có ở nơi Chúa, họ mới tìm thấy niềm an ủi và cậy trông. Họ muốn biến đời mình thành một của lễ đẹp lòng Chúa. Họ muốn dâng cho Chúa mọi đớn đau bất hạnh như một lễ vật hy sinh dọn đường về Trời cao.
Và như thế, đời sống và sự nghèo khó của bà Anna này có một giá trị vô biên, đó là giá trị cứu độ thế giới vì bà bà đã góp phần làm cho Nước Chúa mau trị đến. Chúa đã ân thưởng bà thật bội hậu. Bà già này đã giữ một tầm quan trọng trước mặt THIÊN CHÚA hơn cả những tiến sĩ Luật và tư tế là những người chính thức dâng của lễ trong đền thánh. Không ai trong số họ nhìn ra dấu chỉ ơn cứu độ nhưng bà già này đã hoan hỉ vì ngày cứu độ của Thiên Chúa đã tới, Đấng Cứu Thế mà bấy lâu mọi người trông đợi đã đến. Tin Mừng viết: “Bà Anna chúc tụng Thiên Chúa và nói về trẻ Giêsu cho tất cả những người đang trông chờ ơn cứu độ” (2,40).
… Chúng ta đừng lầm tưởng là những người già cả gần gũi nhà thờ, sáng lễ chiều lễ, tối lần hạt là những người sống cho bản thân cô độc của họ đâu ! Đó là vì phần rỗi của chúng ta cả đấy. Họ không chỉ cầu cho bản thân họ đâu, nhưng luôn hướng tới người khác. Một đồng tiền nhỏ bé của bà goá thật giá trị biết bao ! Một lời cầu nguyện của người già cả thật đáng được Thiên Chúa chúc phúc.
Qua mẫu gương của bà Anna trong Tin Mừng hôm nay, mỗi người chúng ta hãy rà xét lại đời mình: Tôi có mang nỗi niềm thao thức của nhân loại ở trong tôi không? Trong kinh nguyện và đời sống của tôi có dành chỗ cho người khác, cho nhu cầu của thế giới, của Giáo Hội hay tôi chỉ lấp đầy bằng những thèm khát riêng tư của mình?
















