“Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” (Lc 1, 38)
Bài Ðọc I: Is 7, 10-14
“Này đây một trinh nữ sẽ thụ thai”.
Bài trích sách Tiên tri Isaia.
Ngày ấy, Chúa phán bảo cùng vua Akhát rằng: “Hãy xin Thiên Chúa, Chúa ngươi, một dấu ở dưới lòng đất hay ở trên trời cao”. Nhưng vua Akhát thưa: “Tôi sẽ không xin, vì tôi không dám thử Chúa”.
Và Isaia nói: “Vậy nghe đây, hỡi nhà Ðavít: Làm phiền lòng người ta chưa đủ ư, mà còn muốn làm phiền lòng Thiên Chúa nữa? Vì thế, chính Chúa sẽ cho các ngươi một dấu: này đây một trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai, và tên con trẻ sẽ gọi là Emmanuen, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta”.
Ðáp Ca: Tv 23, 1-2. 3-4ab. 5-6
Ðáp: Chúa ngự qua, chính Ngài là Hoàng Ðế hiển vinh.
Xướng: Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó, chủ địa cầu và muôn loài cư trú ở trong. Vì chính Ngài xây dựng nó trên biển cả, và Ngài giữ vững nó trên chỗ nước nguồn.
Xướng: Ai khá trèo lên cao sơn của Chúa, ai được đứng trong nơi thánh của Ngài? Người tay vô tội và lòng thanh khiết, người không để lòng xu hướng bả phù hoa.
Xướng: Người đó sẽ được Chúa chúc phúc cho, và được Thiên Chúa là Ðấng cứu độ ban ân thưởng. Ðó là dòng dõi người tìm kiếm Chúa, người tìm kiếm long nhan Thiên Chúa nhà Giacóp.
Alleluia
Alleluia, alleluia! – Lạy Chìa khoá Ðavít, Ngài mở cửa thiên quốc, xin hãy đến cứu thoát người bị xiềng xích đang ngồi trong bóng tối tăm khỏi cảnh ngục tù! – Alleluia.
Tin Mừng : Lc 1, 26-38
“Này trinh nữ sẽ thụ thai và sinh một con trai”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
Khi ấy Thiên thần Gaprien được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Đavít, trinh nữ ấy tên là Maria. Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: “Kính chào Bà đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Bà. Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ”. Nghe lời đó, Bà bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì. Thiên thần liền thưa: “Maria đừng sợ, vì đã được nghĩa với Chúa. Này Bà sẽ thụ thai, sinh một con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là con Ðấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Đavít, tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận”.
Nhưng Maria thưa với Thiên thần: “Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?” Thiên thần thưa: “Chúa Thánh Thần sẽ đến với Bà, và uy quyền Ðấng Tối Cao sẽ bao trùm Bà. Vì thế Ðấng Bà sinh ra sẽ là Ðấng Thánh, và được gọi là Con Thiên Chúa. Và này, Isave chị họ Bà cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già, và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ, vì không có việc gì mà Chúa không làm được”.
Maria liền thưa: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền”. Và Thiên thần cáo biệt Bà.
SUY NIỆM
A/ 5 phút với Lời Chúa
XIN VÂNG ĐÁP LẠI XIN VÂNG
Bấy giờ bà Maria nói: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” (Lc 1,38)
Suy niệm: Nhìn ngắm mầu nhiệm Nhập thể, chúng ta nhận ra Chúa Con cũng thưa xin vâng chứ không riêng chi Đức Maria. Và mọi sự không bắt đầu từ tiếng xin vâng của Đức Mẹ Maria cho bằng từ tiếng xin vâng của Chúa Con: “Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thi hành ý Ngài” (Dt 10,7). Con đến vì “máu các con bò, con dê không thể nào xóa được tội lỗi.” Con đến vì “Chúa không ưa hy lễ và hiến tế, không thích lễ toàn thiêu và lễ xá tội.” Con đến để “hiến dâng thân mình làm lễ tế xóa tội.” Đức Mẹ Maria cũng đã hiến dâng chính mình như thế, trong tiếng xin vâng của Mẹ: “Tôi đây là nữ tỳ của Chúa xin Ngài cứ thực hiện cho tôi như lời sứ thần truyền.” Với tiếng xin vâng này, Mẹ họa lại cách tuyệt vời tiếng xin vâng của Chúa con. Với tiếng xin vâng, Mẹ hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa vì ơn cứu độ của con người.
Mời Bạn: Đón mừng Con Chúa giáng trần là chúng ta mừng Con Chúa đến hiến mình cho ta được sống và sống dồi dào. Là người đang được nếm cảm sự sống dồi dào của Thiên Chúa, bạn cũng hãy noi gương Chúa Giêsu và Đức Maria, sẵn sàng nói tiếng xin vâng với lời mời gọi của Thiên Chúa vì ơn cứu độ cho những người chung quanh.
Sống Lời Chúa: Khi an vui cũng như lúc sầu khổ hãy để thánh ý Chúa được thực hiện nơi chúng ta bằng cách thưa như Đức Mẹ: “Con đây là tôi tớ Chúa, xin Chúa cứ thực hiện ý Ngài”.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin đến và sống trong con, để con trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa, sẵn sàng thưa với Chúa Cha: Lạy Cha, này con đây, con đến để thi hành ý Ngài. Amen.
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
TRUYỀN TIN CHO ĐỨC MARIA
1. Đến ngày ấn định, Chúa sai thiên thần Gaprien đến thành Nadarét, báo cho Đức Maria đã đính hôn với thánh Giuse: bà được đầy ơn phúc. Chúa đã chọn bà làm Mẹ Thiên Chúa. Bà sẽ sinh Con Đấng Tối Cao.
Maria thưa với Thiên Thần là việc đó không thể xảy ra được vì bà giữ mình đồng trinh không biết đến việc vợ chồng thì làm sao sinh con được. Nhưng Thiên Thần cho bà biết việc đó do Chúa Thánh Thần làm, nên Đấng bà sinh ra là Đấng Thánh, là Con Thiên Chúa… Đồng thời Thiên Thần cũng nói cho biết việc bà Êlisabét đã có thai sáu tháng rồi, vì không có việc gì Thiên Chúa không làm được.
Bấy giờ Bà Maria thưa với Thiên Thần: ”Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên Thần truyền”.
2. Thiên Chúa cần con người cộng tác với Ngài.
Thiên Chúa có thể cứu độ con người bằng bất cứ cách nào theo sự khôn ngoan thượng trí của Ngài. Mặc dù “Đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được”, nhưng trong công cuộc cứu độ này, Ngài không muốn hành động một mình mà muốn có sự cộng tác của con người. Chính vì vậy mà Ngài đã sai sứ thần Gaprien đến hỏi ý kiến Đức Maria trong việc làm Mẹ Đấng Cứu Thế. Ngài tôn trọng tự do của con người. Ngài không áp đặt mà chỉ đề nghị. Ngài muốn sự đáp trả sáng suốt của con người. Sau khi Đức Maria đã thưa xin vâng, Ngôi Hai Thiên Chúa lập tức đầu thai trong lòng trinh nữ Maria và Maria đã trở thành Mẹ của Con Thiên Chúa.
3. Trở nên dụng cụ để Thiên Chúa dùng.
Đức Maria đã trở nên dụng cụ Thiên Chúa dùng trong công cuộc cứu chuộc loài người sau tiếng “Xin vâng” của Đức Mẹ.
Khi nói đến dụng cụ là nói đến một đồ vật để con người sử dụng theo ý mình. Dụng cụ chỉ biết phục tùng theo ý muốn người sử dụng. Không bao giờ dụng cụ có thể nói với người sử dụng tại sao lại dùng vào việc nọ việc kia, mà chỉ biết hoàn toàn vâng theo người sử dụng nó, có khi người sử dụng phế thải cả dụng cụ, thì chính dụng cụ ấy cũng không có quyền phản đối.
Đức Maria đã đặt mình dưới quyền sử dụng của Thiên Chúa vì Ngài nhận thấy mình chỉ là người đầy tớ vô dụng. Tuy nhiên, Chúa có thể dùng vào việc lớn lao mà mình không ngờ. Chúng ta có thể tìm được hình ảnh này trong văn chương bình dân Việt nam:
Ai làm cho cải tôi ngồng,
Cho dưa tôi khú, cho chồng tôi chê.
Chồng chê thì mặc chồng chê,
Dưa khú nấu với cá trê ngọt lừ.
(Ca dao)
Thánh Gioan Vianê, lúc còn là một chủng sinh, học hành rất chậm chạp, tưởng chừng như ngài không có đủ khả năng để tiến tới chức Linh mục. Ngày kia, thừa lệnh Giám mục giáo phận, một vị giáo sư Thần học, đã đến khảo sát Vianê, tội nghiệp Vianê đã không thưa được câu nào. Không giữ được bình tĩnh, vị giáo sư đã đập bàn quát lớn:
– Vianê, anh dốt như con lừa. Với một con lừa như anh, Giáo hội sẽ làm được gì?
Vianê khiêm tốn bình tĩnh trả lời:
– Thưa thầy, ngày xưa Samson chỉ dùng cái hàm của một con lừa, để đánh bại được ba ngàn quân Philitinh, vậy với cả một con lừa này, Thiên Chúa không làm được gì sao?
4. Đức Maria có một lòng tin sâu sắc.
Sau khi đã nghe sứ thần báo tin và cắt nghĩa cho Đức Maria hiểu theo quyền lực vô biên của Thiên Chúa, Ngài đã sẵn sàng thưa “Xin vâng”. Câu xin vâng đã nói lên lòng tin sâu sắc của Đức Maria vào quyền năng của Thiên Chúa.
Lịch sử cứu độ thời Cựu ước bắt đầu bằng một hành vi đức tin của Áp-ra-ham. Ông được gọi là “cha của những kẻ tin”. Lịch sử cứu độ thời Tân Ước cũng bắt đầu bằng hành vi đúc tin của Đức Mẹ. Đức Maria được gọi là “mẹ của những kẻ tin”. Lịch sử cứu độ của mỗi người cũng phải bắt đầu bằng hành vi đức tin của người đó.
5. Truyện: Đức tin nhỏ mà lớn.
Có một bà nổi tiếng đạo dức, nhân hậu và luôn bình tâm trước mọi thử thách. Một bà khác ở xa đó ít dặm, nghe nói thế thì tìm đến, và hy vọng học được bí quyết để sống bình tâm, hạnh phúc. Bà hỏi:
– Thưa bà, có phải bà có một đức tin lớn lao?
Bà thưa:
– Ồ không, tôi không phải là người có đức tin lớn lao, mà chỉ là người có đức tin bé nhỏ đặt vào một Thiên Chúa lớn lao.
C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
“Này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su.” (Lc 1,31)
Thử đặt mình vào trong khung cảnh của buổi truyền tin hôm nay, chúng ta mới thấy rằng, đón nhận lời thiên sứ chẳng phải là chuyện dễ dàng. Một thiếu nữ được một người lạ mặt đón gặp và đề nghị một việc ‘động trời’: là mang thai. Nếu là chúng ta, có lẽ sẽ từ chối và xin hai chữ bình an thôi. Nhưng đối với Mẹ, khi nhận ra rằng lời truyền tin là lời mời gọi của Thiên Chúa và cũng là sứ mạng của mình, thì Mẹ đã can đảm đón nhận, vượt qua những suy tính bình thường, Mẹ đã mạo hiểm, chấp nhận những hậu quả của ơn gọi. Niềm tin vào Thiên Chúa là câu trả lời cho lý do Mẹ dám tham dự vào chương trình của Thiên Chúa. Mẹ không biết rõ điều gì sẽ xảy ra, nhưng như người môn đệ của Chúa, Mẹ chỉ biết nghe Lời Chúa và thực hiện, bởi vì lịch sử dân Chúa và kinh nghiệm đức tin cho Mẹ hiểu thế nào là người được ân nghĩa với Chúa. Những suy tính tầm thường đã nhường bước cho niềm tin yêu phó thác.
“Này Tôi là nữ tỳ của Chúa.
Xin xảy ra cho tôi như lời sứ thần nói” .
Ngay sau tiếng Xin Vâng này, Đức Maria được Thánh Thần ngự xuống, và Con Thiên Chúa bắt đầu tiến trình làm người ở đời. Đấng Cứu Độ sung sướng trở nên một sinh linh nhỏ bé, để nói cho nhân loại biết về sự cao quý của một thai nhi.
Chúng ta ít khi nghĩ đến thời gian Mẹ Maria mang thai. Thời gian cưu mang chẳng bao giờ nhẹ nhàng hay dễ dàng. Để có thể sinh ra Đức Giêsu cũng cần thời gian thai nghén lâu dài và vất vả.
Noi gương Đức Mẹ, Chúng ta cũng hãy mang Ngài trong lòng mình, kiên nhẫn và chăm chút để Ngài lớn lên, trước khi sinh Ngài cho thế giới.
Bởi vì : “Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là mẹ tôi”.
D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Bài Tin Mừng hôm nay nhắc nhở chúng ta về một khoảng khắc rất quan trọng: Sứ thần Gabriel thông báo Tin Vui cho trinh nữ Maria, vị hôn thê của thánh Giuse, rằng cô được Thiên Chúa tuyển chọn làm Người-mang-Thiên-Chúa, trở thành Mẹ Thiên Chúa.
Trước hết, Đức Maria đã đáp lời Xin Vâng để THIÊN CHÚA hoàn thành kế hoạch cứu độ:
Con người được Thiên Chúa ban cho có tự do để quyết định; nhưng khi con người quyết định chọn điều gì, là con người phải lãnh nhận trách nhiệm do quyết định ấy mang lại. Thói quen của con người là không muốn phải vâng lời ai, muốn tự mình có thể quyết định mọi sự. Trong cơn cám dỗ đầu tiên tại vườn địa đàng, con rắn gian manh biết bà Evà không muốn vâng phục Thiên Chúa, nên cám dỗ bà ăn trái cây “biết lành biết dữ” mà THIÊN CHÚA đã cấm không được ăn. Hậu quả của cuộc bất tuân là ông bà mất nghĩa cùng Thiên Chúa, và truyền nọc độc của tội tổ tông cho con cháu.
Thái độ “Xin vâng” của Mẹ Maria hoàn toàn khác với Adam-Evà trong câu chuyện vườn địa đàng là đổ lỗi cho nhau. Và đó chính là thảm kịch của con người: không ai nhận lỗi, không ai chịu trách nhiệm, không ai có thiện chí nên xã hội mãi chậm tiến, nên hạnh phúc trở thành khó khăn xa vời. Mẹ Maria đã đáp lời Xin vâng không chỉ một lần mà còn nhiều lần trong đời. Mẹ luôn đảm nhận trách nhiệm và chu toàn thánh ý THIÊN CHÚA. Mẹ Maria mãi mãi là tấm gương cho chúng ta soi, trong cuộc đối thoại lắng nghe Lời Chúa và đáp trả Lời Chúa.
Thứ đến, nếu chúng ta sống như Mẹ Maria là chúng ta lại thụ thai và sinh hạ Chúa Kitô một lần nữa.
Có hai cách làm mẹ bất toàn, đó là làm hư thai, chuyện xưa nay vẫn như vậy, và ngày nay còn dễ dàng hơn nữa, khi mà có sự can thiệp của y khoa, như thuốc phá thai, dụng cụ phá thai. Thứ đến là sinh con mà không cần phải thụ thai, chuyện mới đây thôi khi phương pháp thụ thai trong ống nghiệm được phổ biến. Cả hai tình huống đáng buồn ấy chúng ta lại gặp thấy trên cả bình diện thiêng liêng.
Thật vậy, thụ thai mà không sinh hạ Chúa Giêsu là đón nghe Lời Chúa mà không đem ra thực hành, và cứ như vậy, làm hư hết bào thai này đến bào thai khác, hết bài Tin Mừng này đến bài Tin Mừng khác, qua việc lập ra những dự định hóan cải, rồi chẳng bao giờ đi đến cùng. Nói chung là những người có đức tin mà không có việc làm, mà thánh Giacôbê gọi họ là những người có đức tin chết, chết trước khi được sinh ra, hay nói một cách nhẹ hơn thì chúng ta bảo họ là những người để đức tin bị sảy thai.
Ngược lại, sinh hạ mà trước đó không thụ thai, chỉ cần ghép thai (mang thai mướn) là những người thực hiện được rất nhiều việc, kể cả việc tốt lành, nhưng những việc đó không phát xuất từ tâm hồn, không từ lòng mến Chúa yêu người, mà đúng hơn từ thói quen, từ giả hình, từ sự tìm kiếm vinh quang cho riêng mình. Chẳng phải trải qua giai đọan thụ thai mà đã sinh hạ là sinh sản theo kiểu vô tính thời hiện đại. Đó là những hạt giống được gieo trong bụi gai, hay vệ đường sỏi đá, cũng mọc lên nhưng vì nắng gắt hay chật hẹp, hoặc chim chóc mổ nhặt, hay người qua kẻ lại dẫm đạp, thì chẳng mấy chốc mà chết sớm.
Đứng trước mầu nhiệm Giáng Sinh đang gần kề, mỗi người hãy tự hỏi: Chúng ta đã trở nên con cái Chúa, đời sống chúng ta đã trở nên giống Chúa chưa? Chúa đến với tôi đã là một sự kiện lịch sử và vẫn đang đi vào lịch sử đời tôi. Còn tôi đến với Chúa là một đòi hỏi mà tôi vẫn phải cố gắng thực hành, phải mở rộng cửa đón Chúa Cứu Thế mỗi ngày.
















