
“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,
thần trí tôi hớn hở vui mừng,
vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi”.
(Lc 1,46-47)
BÀI ĐỌC I: 1 Sm 1, 24-28
“Bà Anna tạ ơn Chúa vì được sinh Samuel”.
Trích sách Samuel quyển thứ nhất.
Ngày ấy, sau khi đã cho Samuel dứt sữa, bà Anna liền bắt một con bò ba tuổi, lấy ba cân bột, một vò rượu, và dẫn con đến nhà Chúa ở Silô. Con trẻ lúc đó còn nhỏ bé. Họ tế lễ con bò và dâng con trẻ cho ông Hêli. Anna thưa: “Kính lạy ngài, chúc ngài khang an! Tôi là người đàn bà nọ đã đứng cầu xin Chúa nơi đây trước mặt ngài. Tôi đã cầu xin vì trẻ này, và Chúa đã cho tôi được như tôi xin. Vậy tôi xin dâng lại cho Chúa, trót mọi ngày nó thuộc về Chúa”. Và họ thờ lạy Chúa ngay ở đó.
ĐÁP CA: 1 Sm 2, 1. 4-5. 6-7. 8abcd
Đáp: Lòng tôi nhảy mừng trong Chúa cứu độ tôi (c. 1a).
1) Lòng tôi nhảy mừng trong Chúa, khí phách tôi hướng lên Thiên Chúa của tôi, miệng tôi rộng mở chống quân thù, tôi vui mừng vì Chúa cứu độ tôi. – Đáp.
2) Cung nỏ người hùng bị bẻ tan, người kiệt sức lại nai nịt dũng khí; kẻ no đầy nay làm thuê vì miếng bánh, người đói lả nay lại được no nê. Người son sẻ lại con đàn cháu đống, kẻ nhiều con lại trở nên héo tàn. – Đáp.
3) Chúa cho chết và Chúa làm cho sống, cho đi xuống mồ rồi lại đem lên, làm cho nghèo rồi cho nên giàu có, hạ xuống thấp rồi lại nhắc lên cao. – Đáp.
4) Cho kẻ bần cùng đứng dậy khỏi bụi tro, nâng cao kẻ nghèo khỏi phân nhơ rác rến, cho ngồi chung với vua quan tướng lãnh, đặt cho họ một ngai báu vinh quang. – Đáp.
TIN MỪNG: Lc 1, 46-56
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
Bấy giờ bà Maria nói:
“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,
thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới;
từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc.
Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả,
danh Người thật chí thánh chí tôn!
Đời nọ tới đời kia,
Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.
Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,
dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.
Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư,
người giàu có, lại đuổi về tay trắng.
Chúa độ trì Ítraen, tôi tớ của Người,
như đã hứa cùng cha ông chúng ta,
vì Người nhớ lại lòng thương xót
dành cho tổ phụ Ápraham và cho con cháu đến muôn đời.”
Bà Maria ở lại với bà Êlisabét độ ba tháng, rồi trở về nhà.
SUY NIỆM
A/ 5 phút với Lời Chúa
BÀI CA TỤNG CỦA ĐỨC MA-RI-A
“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa.” (Lc 1,46)
Suy niệm: Chúng ta quá quen thuộc với Bài Ca Ngợi Khen Magnificat của Đức Maria. Trong kinh chiều Kinh thần vụ hằng ngày, ta luôn đọc lời kinh tuyệt đẹp này, hòa lời ngợi ca, tụng ca của Mẹ làm lời kinh riêng của mình, để cảm tạ Thiên Chúa. Lời kinh ấy cho thấy rõ hai ý chính: Một là Mẹ tạ ơn Thiên Chúa cho mình làm Mẹ Đấng Cứu thế; hai là ca tụng tình thương Chúa đối với những người bé nhỏ, Ngài là Đấng luôn trung thành giữ lời kết ước. Bài ca quen thuộc này đưa ta vào đỉnh cao của việc chiêm niệm, nhìn ngắm toàn bộ công trình lịch sử cứu độ của Thiên Chúa, khởi đầu từ tâm tình tạ ơn của Đức Maria vì điều kỳ diệu Chúa làm cho mình, cũng như lòng thương xót dành cho người kính sợ Ngài, cuối cùng là mở rộng đến toàn thể dân Chúa, bắt đầu từ lời chúc phúc cho tổ phụ Ápraham. Dù lịch sử có thăng trầm thế nào đi nữa, rốt cuộc lời Chúa hứa từ ban đầu vẫn thành tựu. Đó là lý do để con người ca tụng Thiên Chúa, dâng lên Ngài lòng cảm mến biết ơn. Mầu nhiệm Giáng sinh là một sự kiện lớn lao cho thấy Chúa là Đấng xót thương và trung tín.
Mời Bạn: Nhận ra Chúa là Đấng mãi trung tín sẽ giúp ta không ngại ngần trao gửi đời ta cho Chúa theo gương Mẹ Maria, cũng như khích lệ ta không ngừng dâng lên Chúa lời ca tiếng hát mọi ngày trong đời Kitô hữu.
Sống Lời Chúa: Tôi tập cảm nhận tâm tình của Mẹ Maria, nỗ lực sống tâm tình tạ ơn ngợi ca ấy. Nhờ đó tôi sẽ tín thác, cậy trông vào Chúa ngày một sâu đậm hơn.
Cầu nguyện: Đọc hoặc hát kinh “Ngợi khen Magnificat: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa…”
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
BÀI CA MAGNIFICAT
1.Nghe lời ca ngợi của bà Elizabeth, Đức Maria vô cùng xúc động vì ơn cao trọng Chúa ban, nên dâng lên Chúa lời cảm tạ ngợi khen như sau:
Chúa là đấng toàn năng cao cả đã thương Mẹ là phận hèn tớ nữ, vì muôn đời Chúa hằng thương xót kẻ khiêm nhường, nghèo khó; còn hạng kiêu căng, giàu có ỷ thế thì Chúa lật đổ xuống. Chúa luôn luôn giữ đúng lời hứa. Người đã cứu dân Người như đã phán hứa cùng các tổ phụ xưa.
Mẹ Maria muốn nói với chúng ta: Thiên Chúa làm được mọi việc trọng đại lạ lùng cho chúng ta, với điều kiện chúng ta biết nhận mình hèn mọn, kém cỏi, thiếu sót tất cả; hoàn toàn trông cậy, tin tưởng, phó thác cho Chúa.
2.Trong bài ca Magnificat (Lc 1,46-55), Đức Maria ca tụng kỳ công mà Thiên Chúa đã thực hiện ở nơi mình, đó là mầu nhiệm Nhập thể. Đồng thời, bài ca này tuyên dương Thiên Chúa là Đấng“Toàn năng”, “Lân tuất”. Người lưu tâm đến những kẻ khó nghèo khiêm tốn. Đức Maria không những chỉ cảm tạ Thiên Chúa vì những đặc ân dành cho bản thân mình, nhưng còn chúc tụng Người vì tấm lòng trung tín và quảng đại dành cho dân Israel và toàn thể nhân loại. Đối lại, bài ca này mở màn cho những lời chúc tụng mà Hội thánh dâng lên Đức Maria, kẻ có phúc vì đã tin.
3.Bài ca Magnificat là bài ca tụng những kỳ công lạ lùng của Chúa đã làm để cứu chuộc nhân loại. Những sự lạ lùng của thời Cựu ước là: việc tạo dựng, phép lạ xuất hành, việc ban hành Lề luật. Nhưng nơi Đức Maria, Chúa đã làm những điều cao cả hơn: Ngài đã cho Đấng Cứu Thế sinh ra làm người.
Chúng ta cần nhạy cảm khám phá ra những kỳ công lạ lùng của Chúa nơi vũ trụ vạn vật, nơi xã hội và con người, nơi Hội thánh và những Kitô hữu, nơi chính bản thân mình để ca tụng quyền năng và sự khôn ngoan của Thiên Chúa.
4.Mỗi Kitô hữu cũng được mời gọi để không ngừng hát lên và sống bài ca Magnificat: “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, thần trí tôi hớn hở trong Đấng cứu độ tôi”. Đó phải là bài ca trong từng giây phút cuộc đời chúng ta. Không vui sao được khi biết rằng: mình được Thiên Chúa yêu thương và cứu chuộc bằng chính máu của Con Một Ngài; không vui sao được khi biết rằng: trong Người Con Một ấy chúng ta tìm được ánh sáng, chân lý, bình an và hy vọng; không vui sao được khi biết rằng: trong hành trình về nhà Cha, có biết bao người tiến bước với ta (Mỗi ngày một tin vui).
5.Chúng ta hãy đón nhận lời mời gọi của thánh Ambrôsiô khi giải thích bài ca Magnificat của Mẹ Maria, như sau:
“Ước chi linh hồn của Mẹ Maria hiện diện trong mỗi tín hữu để ngợi khen Thiên Chúa; ước chi thần trí của Mẹ Maria hiện diện nơi mỗi tín hữu để nhảy mừng trong Thiên Chúa; trên bình diện thể xác, chỉ có một người là Mẹ của Chúa Kitô, nhưng trong bình diện đức tin, tất cả mọi linh hồn đều “sinh ra” Đấng Kitô. Thật vậy, mỗi tín hữu đón nhận trong tâm hồn Ngôi Lời Thiên Chúa… Linh hồn Mẹ Maria chúc tụng Thiên Chúa, và Thần trí Mẹ nhảy mừng trong Thiên Chúa, bởi vì, được tận hiến hoàn toàn linh hồn và thần trí cho Chúa Cha và Chúa Con, Mẹ Maria, với hết tấm lòng yêu mến, tôn thờ một Vị Thiên Chúa Duy Nhất, nguồn mạch của mọi sự, tôn thờ một Thiên Chúa mà từ đó mọi sự được hiện hữu”.
6.Chúng ta hãy học gương Mẹ Maria sống tâm tình biết ơn và cảm tạ.
Biết ơn là bổn phận của thụ tạo đối với Đấng Tạo Hoá, biết ơn còn là sự chân nhận mình bé nhỏ không làm được gì, không có cái gì mà tất cả luôn luôn nhận ơn ban từ Chúa. Nhưng biết ơn không chỉ dừng lại nơi nhận thức và công nhận điều mình được mà còn đòi hỏi sự đáp trả. Mẹ Maria là gương mẫu tuyệt hảo về tấm lòng biết ơn. Qua bài ca tuyệt diệu này, chúng ta thấy tâm hồn Mẹ đã tràn đầy lòng biết ơn sâu xa đối với Thiên Chúa. Chính vì lòng biết ơn đó đã làm Mẹ hướng tâm trí lên Thiên Chúa và trải rộng ra tới tha nhân.
Truyện: Con người phải biết cám ơn
Có hai người bộ hành đi trong một khu rừng rậm. Đó là hai ông cháu. Trời nóng và oi bức. Họ khát nước. Cuối cùng, ông cụ và đứa cháu cũng tìm đến một con suối nhỏ. Hai người cúi xuống uống nước. Uống xong ông cụ nói: “Cảm ơn dòng suối nhỏ nhé”.
Đứa cháu thấy vậy thì cười. Ông cụ liền hỏi: “Sao cháu lại cười ?” Đứa cháu trả lời: “Có gì mà ông phải cám ơn dòng suối chứ ? Nó có phải là người đâu ? Nó không nghe được lời ông nói, nó không hiểu được lời cám ơn của ông”.
Ông cụ tỏ vẻ suy nghĩ. Dòng suối vẫn chảy róc rách. Chim vẫn hót vang trong cánh rừng. Sau một hồi lâu im lặng, ông bảo với đứa cháu: “Thế đấy, dòng suối có nghe thấy gì đâu. Nếu như có một con sói đến uống nước, có thể nó không biết ơn dòng suối. Nhưng chúng ta không phải là chó sói, mà là con người. Đừng quên điều đó cháu ạ. Cháu có biết con người nói hai tiếng cám ơn là để làm gì không ?”
Đứa bé trầm ngâm. Nó chưa bao giờ suy nghĩ về điều đó. Cụ già chậm rãi bảo cháu: “Cháu ơi, con người nói lên hai tiếng cám ơn chính là để không bao giờ trở thành chó sói”.
C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Cầu xin và tạ ơn, đó là hai nét đặc trưng nơi con người. Nhưng cầu xin dễ bao nhiêu thì tạ ơn lại càng khó bấy nhiêu. Cầu xin dễ là vì do tính vị kỷ, tính vị kỷ thúc bách con người tìm kiếm và thu góp về cho mình. Nếu cần, người ta chẳng quản ngại khó khăn để nài nỉ cho bằng được điều mình cầu xin. Nhưng xin được rồi thì lại ít ai có được tâm tình tạ ơn. (Trong Tin mừng chúng ta đã từng thấy một sự kiện cụ thể: 10 người phong cùi nài nỉ xin chữa khỏi, mà chỉ có 1 người biết tạ ơn)
Nhưng mà Bài tin Mừng hôm nay lại mô tả một nét thật khác biệt trong tính thông thường của con người, đó là tâm tình tạ ơn của Mẹ Maria. Mẹ đã không cầu xin, Mẹ đã chẳng ước mơ làm mẹ Đấng cứu thế. Thiên Chúa đã tự ý chọn Mẹ và ban cho Mẹ ơn đó.
Mẹ đã không cầu xin thì hẳn là Mẹ cũng không bị buộc phải dâng lời tạ ơn. Thế nhưng mẹ đã dâng lời cảm mến. Tất cả được bộc lộ qua kinh Magnificat. Kinh Magnificat, lời ca Tạ ơn không chỉ là tâm tình bột phát lúc bấy giờ của Mẹ, nhưng là một tâm tình đã được lắng đọng và đâm rễ sâu trong lịch sử cứu độ.
Khi xướng lên kinh Magnificat, Mẹ không tạ ơn riêng cho mình, mà còn thay mặt cho cả thế hệ, những kẻ được mệnh danh là những người nghèo khó của Giavê để dâng lời tạ ơn Chúa, vì Chúa đã nâng cao những người phận nhỏ và đã cho người đói khát no đầy ơn phúc.
Qua bài Tin mừng hôm nay, chúng ta hãy biết cảm tạ những hồng ân Chúa đã ban cho chúng ta, đặc biệt là ơn cứu rỗi được thể hiện bắt đầu bằng việc giáng sinh của Con Chúa mà chúng ta sắp mừng lễ. Và một khi đã nhận biết hồng ân của Chúa thì chúng ta hãy biết bắt chước Mẹ Maria là hãy có tâm tình cảm mến và tạ ơn.
D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Trong truyền thống văn hóa Việt Nam, cha ông ta rất đề cao chữ hiếu và lòng biết ơn sâu xa đến với những người làm ơn cho mình. Không biết nói lời cám ơn, đồng nghĩa với việc bất hiếu. Hôm nay, Tin Mừng cho thấy việc Đức Maria đã hân hoan dâng lời tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài đã làm nên những điều kỳ diệu nơi Mẹ, lời tạ ơn ấy được gói trọn trong bài ca Magnificat.
Qua bài ca Magnificat này, Mẹ Maria muốn diễn tả:
Thứ nhất, tâm tình ngợi khen, chúc tụng vì Thiên Chúa đã làm những việc cả thể nơi Mẹ là đã thương chọn Mẹ làm Mẹ Đấng Cứu Thế, Đấng mà muôn dân mong đợi.
Thứ hai, Mẹ nhận thấy Mẹ được muôn đời khen ngợi vì có phúc là bởi Mẹ có Chúa ở cùng, nên lòng Mẹ sung sướng, tràn ngập trong ân sủng.
Thứ ba, Mẹ đã ca ngợi sự khôn ngoan của Thiên Chúa khi ra tay dẹp tan lòng trí người kiêu căng, nhưng lại ra tay bênh đỡ kẻ nghèo hèn.
Cuối cùng, Mẹ đã ca ngợi sự trung thành của Thiên Chúa trong việc giữ lời hứa ban Đấng Cứu Độ. Nếu trong Vườn Địa Đàng, con người phạm tội và Thiên Chúa hứa ban Đấng Cứu Thế đến, thì hôm nay, Đấng mà muôn dân mong đợi đã đến trong cung lòng Mẹ, Ngài sẽ cứu chuộc Israel và muôn dân.
Đó cũng là bài ca đi cùng năm tháng của Giáo Hội:
Magnificat hát vang sự giải phóng đã đến và tuyệt đối không thể trở ngược lại được, dù các hiệu năng của nó chưa thể hiện hết nơi trần thế. Kết quả là tiếng nói của Maria, dù mô phỏng bài ca Do Thái xưa, nhưng tiên báo và khai mở bài ca Hội Thánh của Đức Kitô về ơn cứu độ đã biến đổi tận căn lịch sử thế giới. Magnificat còn là bài ca của Hội Thánh biểu hiện niềm vui của mình trước hết nơi Mẹ Đức Chúa và rồi nơi mọi dân nước. Giữa một thế giới còn đổ vỡ vì bạo lực và tội lỗi, bài ca của Đức Trinh Nữ cần được vang lên không ngừng công bố cuộc cách mạng của Thiên Chúa.
Trong Giáo hội và cùng với Giáo hội, mỗi Kitô hữu cũng được mời gọi để không ngừng hát lên và sống bài ca ấy. “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, Thần trí tôi hớn hở trong Đấng cứu độ tôi”, đó phải là bài ca trong từng phút giây cuộc đời chúng ta. Không vui sao được khi biết rằng mình được Thiên Chúa yêu thương và cứu chuộc bằng chính máu của Con Một Ngài; không vui sao được khi biết rằng trong người Con Một ấy, chúng ta tìm được ánh sáng chân lý, bình an và hy vọng, không vui sao được khi biết rằng trong hành trình về nhà Cha, có biết bao người cùng tiến bước với chúng ta.
Giống như lời ca ngợi của Mẹ Maria, lời ca ngợi của chúng ta cũng phải khiêm tốn. Giống như đời sống của Mẹ, đời sống của ta cũng phải quy chiếu về Thiên Chúa. Mẹ Maria mang Chúa vào đời bằng chính xác thân của Mẹ, bằng chính sự tuân phục ý Chúa và để Chúa thực hiện chương trình cứu độ của Ngài. Chúng ta cũng mang Chúa vào đời, bằng đời sống và sự tuân theo thánh ý trong mọi sự.
Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy cất cao lời ngợi khen Chúa, vì Ngài cũng làm cho chúng ta biết bao kỳ công. Ơn vĩ đại nhất chính là ơn cứu độ mà chúng ta sắp mừng kính trong lễ Chúa Giáng Sinh. Ước gì niềm vui ơn cứu độ luôn tràn ngập tâm hồn chúng ta, và cùng với Đức Maria, lời kinh muôn thuở của chúng ta luôn là lời ca tán dương Chúa trong từng phút giây cuộc sống.















