
“Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Israel,
đã viếng thăm cứu chuộc dân Người”. (Lc 1,68)
Bài Đọc: 2 Sm 7, 1-5. 8b-12.14a.16
“Vương quốc Đavít sẽ tồn tại trước mặt Chúa đến muôn đời”.
Trích sách Samuel quyển thứ hai.
Khi ấy vua Đavít ngự trong đền và khi Chúa cho ông được bằng yên tư bề, khỏi mọi quân thù chung quanh, thì vua nói với tiên tri Nathan rằng: “Ông thấy không ? Ta ở trong nhà làm bằng gỗ bá hương, còn hòm bia Chúa thì để ở trong lều bằng da ư ?” Nathan trả lời với vua rằng: “Điều gì vua nghĩ trong lòng, vua hãy đi thực hiện, vì Chúa ở với vua”.
Nhưng xảy ra (là) đêm ấy có lời Chúa phán cùng Nathan rằng: “Hãy đi nói với Đavít tôi tớ Ta rằng: ‘Chúa phán thế này: Có phải ngươi sẽ xây cất cho Ta một ngôi nhà để ở chăng ?’ Ta đã đem ngươi ra khỏi đồi cỏ lúc ngươi còn theo sau đoàn chiên, để ngươi trở nên thủ lãnh Israel dân Ta, và Ta đã ở cùng ngươi trong mọi nơi ngươi đi; Ta đã tiêu diệt mọi quân thù trước mặt ngươi. Và Ta sẽ làm cho danh ngươi nên cao trọng, như danh các bậc vĩ nhân trên mặt đất. Ta sẽ đặt chỉ một nơi cho Israel dân ta, và Ta sẽ vun trồng nó tại đó. Nó sẽ ở đó và sẽ không còn bị quấy rối nữa. Con cái sự dữ sẽ không còn đến đàn áp nó như xưa nữa, như ngày Ta thiết lập các vị Thẩm phán trên Israel dân Ta. Ta sẽ cho ngươi được bằng yên khỏi mọi quân thù. Và Chúa phán trước cho ngươi biết là Chúa sẽ tạo lập cho ngươi một nhà. Nhà của ngươi và triều đại ngươi sẽ vững chắc đến muôn đời trước mặt Ta; ngôi báu ngươi sẽ vững bền mãi mãi”.
Đáp Ca: Tv 88, 2-3. 4-5. 27 và 29
Đáp: Lạy Chúa, con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời (x. c. 2a).
Xướng: Tôi sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời, qua mọi thế hệ miệng tôi loan truyền lòng trung thành Chúa, vì Ngài đã phán: “Tình thương của Ta đứng vững muôn đời”; trên cõi trời cao, Ngài thiết lập lòng trung tín.
Xướng: Ta đã ký minh ước cùng người Ta tuyển lựa, Ta đã thề cùng Đavít là tôi tớ của Ta rằng: “Cho tới muôn đời Ta bảo tồn miêu duệ của ngươi, và Ta thiết lập ngai báu ngươi qua muôn thế hệ”.
Xướng: Chính người sẽ thưa cùng Ta: “Chúa là Cha con, là Thiên Chúa và Đá Tảng cứu độ của con”. Đời đời Ta sẽ dành cho người lòng sủng ái, và lời ước Ta ký với người sẽ được mãi mãi duy trì.
Tin Mừng: Lc 1, 67-79
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
Bấy giờ, người cha của em, tức là ông Dacaria, được đầy Thánh Thần, liền nói tiên tri rằng: “Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Israel đã viếng thăm cứu chuộc dân Người. Từ dòng dõi trung thần Đavít, Người đã cho xuất hiện Vị Cứu Tinh quyền thế để giúp ta, như Người đã dùng miệng các vị thánh ngôn sứ mà phán hứa tự ngàn xưa: sẽ cứu ta thoát khỏi địch thù, thoát tay mọi kẻ hằng ghen ghét; sẽ trọn bề nhân nghĩa với tổ tiên và nhớ lại lời xưa giao ước; Chúa đã thề với tổ phụ Ápraham rằng sẽ giải phóng ta khỏi tay địch thù, và cho ta chẳng còn sợ hãi, để ta sống thánh thiện công chính trước nhan Người, mà phụng thờ Người suốt cả đời ta. Hài Nhi hỡi, con sẽ mang tước hiệu là ngôn sứ của Đấng Tối Cao: con sẽ đi trước Chúa, mở lối cho Người, bảo cho dân Chúa biết: Người sẽ cứu độ là tha cho họ hết mọi tội khiên. Thiên Chúa ta đầy lòng trắc ẩn, cho Vầng Đông tự chốn cao vời viếng thăm ta, soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối và trong bóng tử thần, dẫn ta bước vào đường nẻo bình an.”
SUY NIỆM
A/ 5 phút Lời Chúa
HẠNH PHÚC ĐƯỢC CHÚA VIẾNG THĂM
“Thiên Chúa ta đầy lòng trắc ẩn, cho Vầng Đông tự chốn cao vời viếng thăm ta, soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối và trong bóng tử thần, dẫn ta bước vào đường nẻo bình an.” (Lc 1,78-79)
Suy niệm: Sau một thời gian dài bị câm, lời đầu tiên ông Da-ca-ri-a thốt ra là bài Chúc tụng Đức Chúa (Benedictus). Đây là một bài thánh ca tuyệt vời, bao gồm những hình ảnh và lời tiên tri trong Cựu Ước, như thể là bài ca tóm kết cả lịch sử cứu độ mà đỉnh cao là sự xuất hiện của “Vị Cứu tinh quyền thế,” của “Vầng đông viếng thăm.” Bài thánh ca luôn được cất lên trong giờ Kinh Sáng như muốn diễn tả ánh Vầng đông đã đến viếng thăm nhân loại. “Vầng đông” chính là Đức Giê-su, Ngôi Hai Thiên Chúa, mà chúng ta sẽ mừng lễ tối hôm nay. Đây niềm hạnh phúc và hy vọng của những ai cảm nghiệm mình được Hoàng tử Hòa bình “viếng thăm.”
Mời Bạn: Chúa đã đến viếng thăm nhân loại hơn hai ngàn năm rồi, người ta đây đó đều mừng lễ Sinh nhật của Người. Không biết họ có cảm nhận được hạnh phúc khi mừng lễ này hay không. Còn bạn thì sao? Chẳng lẽ bạn cũng chỉ vui bên ngoài như bao người khác! Hay bạn cảm nhận niềm vui sâu lắng thật sự khi được Chúa viếng thăm?
Chia sẻ: Lễ Giáng sinh là cơ hội tốt để mời bạn chia sẻ niềm vui với anh chị em xung quanh, nhất là anh em lương dân. Bạn sẽ chia sẻ gì?
Sống Lời Chúa: Hãy luôn tạ ơn Chúa khi thức giấc bắt đầu một ngày mới.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su là “Vầng Đông từ chốn cao vời đến viếng thăm” chúng con, xin dẫn chúng con “đi trên nẻo đường bình an” để chúng con luôn “sống thánh thiện công chính trước nhan Chúa”. Amen.
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
BÀI THÁNH CA BENEDICTUS
1. Khi Gioan được sinh ra, ông Giacaria rất vui mừng, và nhờ Thánh Thần soi sáng, ông cất tiếng cảm tạ ngợi khen Chúa là Đấng từ bi và thành tín. Người đã ban Đấng cứu dân Người, để họ an tâm phụng thờ Người, và sống thánh thiện công chính… Và ông cũng nói trước về vai trò của Gioan là Tiền hô, được Chúa sai đến dọn đường cho Đấng Cứu Thế.
Nhờ Gioan Tiền hô dọn đường, Chúa Cứu Thế đã đến cứu chuộc Dân Người và Mùa Vọng là Mùa chúng ta dọn đường cho Chúa đến với chúng ta; đặc biệt đến với những người đã biết Chúa mà bỏ Chúa. Chúng ta nối tiếp sứ mạng của thánh Gioan, dọn đường cho Chúa Cứu Thế đến với dân mới Người là Hội thánh.
2. Khi ông Giacaria cho biết tên con trẻ là Gioan thì ông hết bị câm, ông đã mở miệng chúc tụng hồng ân Thiên Chúa đối với ông và toàn dân. Bài thánh ca Benedictus mở đầu bằng lời “Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Israel” là một bài thánh ca tuyệt vời, đầy ắp những hình ảnh Thánh kinh và lời tiên tri trong Cựu ước, được đặt vào miệng ông Giacaria, thực sự là một lời tiên tri vừa đúc kết lại cả một lịch sử ơn cứu độ, vừa chuyển tiếp báo tin sự xuất hiện của “Vị Cứu tinh quyền thế” của “Vầng Đông từ chốn cao vời đến viếng thăm”. Bài Thánh ca làm dậy lên niềm vui và hy vọng của những ai cảm nghiệm mình có Chúa, được cứu độ, được tự do và bình an.
Bài Thánh ca Benedictus có những ý lớn này:
– Thiên Chúa đã thực hiện Lời hứa ơn cứu độ mà Ngài đã hứa từ ngàn xưa với các tổ phụ và qua miệng các tiên tri.
– Hôm nay Con Thiên Chúa là “Vầng Đông”đã xuất hiện mở màn một kỷ nguyên mới.
– Gioan sẽ là Tiền Hô cho Ngài: mở lối cho Ngài đi, và báo tin vui cứu độ cho nhân loại.
3. Hôm nay Con Thiên Chúa là “Vầng Đông” đã xuất hiện, mở màn cho một kỷ nguyên mới. Ngài là ánh sáng chiếu soi cho trần gian còn ở trong bóng tối của tội lỗi và sự chết.
Nói đến vai trò ánh sáng, Frank Mihalic đã mô tả ánh sáng với những lời thật súc tích như sau: “Ánh sáng là một tác phẩm quan trọng đến nỗi Chúa đã làm ra nó trước cả trời và đất. Khi đã có ánh sáng thì mọi sự khác xuất hiện theo. Hãy nhìn quanh ta, ta sẽ thấy ánh sáng giúp ta rất nhiều cách: ánh sáng mặt trời làm cho sinh vật lớn lên, sưởi ấm con người và hong khô quần áo. Nhờ có ánh sáng, ta mới thấy được sự vật quanh ta. Ánh sáng còn là thuốc chữa trị nhiều chứng bệnh và tiêu diệt nhiều thứ độc hại. Hãy nghĩ tới ánh sáng của các ngọn đèn: ta dùng chúng để trang hoàng nhà cửa, nhờ chúng ta mới thấy đường mà đi trong đêm tối. Nếu không có ánh sáng, sinh vật không thể lớn lên được và sẽ chết dần chết mòn… Bởi thế người ta sợ bóng tối và vui mừng vì ánh sáng”.
4. Nhờ Đức Giêsu đến, Ngài mới mạc khải cho chúng ta biết về Thiên Chúa, vì trước đây loài người chỉ có vài ý niệm mơ hồ hoặc lệch lạc về Thiên Chúa, thậm chí còn vật chất hoá Thiên Chúa.
Người Hy lạp nghĩ đến một Thiên Chúa không tình cảm, vượt quá mọi nỗi buồn vui, nhìn xuống loài người với vẻ lạnh lùng xa cách, không tìm được một sự trợ giúp nào ở đó. Còn người Do thái thì nghĩ đến một Thiên Chúa khắt khe chỉ lo ban bố luật pháp, đóng vai quan toà và chỉ lo gieo rắc các mối đe dọa thôi. Đức Giêsu đã đến nói rằng: Thiên Chúa là Tình yêu và trong sự kinh ngạc sâu xa, con người chỉ có thể thốt lên rằng: “Chúng tôi chưa hề biết một Thiên Chúa như thế bao giờ”. Một trong những chức năng lớn của mầu nhiệm Nhập thể là đem loài người đến sự hiểu biết Thiên Chúa (R.Veritas).
5. Khi Thiên Chúa giáng trần, Ngài sẽ đem lại cho dân ơn tha thứ và bình an. Vậy ơn đầu tiên mà thánh ca Benedictus nói đến là ơn tha thứ mà Thiên Chúa ban cho dân Người: “Người sẽ cứu độ, là tha cho hết mọi tội khiên…”. Chỉ khi lãnh nhận được ơn tha thứ này chúng ta mới cảm nghiệm được Niềm vui của Tin mừng mà Đức Thánh Cha Phanxicô nói đến ngay từ những câu đầu trong tông huấn của Ngài: “Những ai chấp nhận quà tặng ơn cứu độ của Đức Giêsu sẽ được giải thoát khỏi tội lỗi, buồn phiền, trống rỗng nội tâm và cô đơn (Evangelii gaudium, số 1).
6. Truyện: Hồng ân tha thứ
Bà già 104 tuổi sống trong một căn hộ nhỏ tại Croydon. Khi bà được 100 tuổi, một nhà truyền giáo đến thăm và giải thích cho bà nghe đoạn Tin mừng Gioan 3,16: Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một Ngài, để ai tin Người Con đó, thì khỏi chết và được sống đời đời.
Bà đáp:
– Thật là tuyệt vời. Thiên Chúa thật tốt lành khi Ngài tha thứ cho tôi đã bỏ cả trăm năm không biết Ngài.
Cuộc trở lại của bà được tạp chí London City Mission thuật lại và kết thúc bằng câu: “Sinh 1825, sinh lại 1925”.
C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Sau hơn chín tháng bị câm, khi Gioan đã sinh được tám ngày, lời nói đầu tiên của ông Dacaria là một bài ca chúc tụng. Ông chúc tụng Đức Chúa, Thiên Chúa của Israel vì Ngài đã viếng thăm và cứu chuộc dân Ngài. Mọi việc Thiên Chúa sắp làm cho đoàn dân riêng được gói gọn trong một động từ rất đơn sơ: viếng thăm. Thiên Chúa viếng thăm dân Ngài để cứu độ và ban ơn tha tội.
Gioan, con của ông, được hân hạnh là người đi trước mở đường. Dacaria vui vì niềm vui của cả dân tộc và của riêng gia đình ông. Thiên Chúa viếng thăm dân qua Đức Giêsu, Người Con Một.
Cả đời sống Đức Giêsu là một cuộc viếng thăm của Thiên Chúa. Ngài không chỉ thăm như người khách ghé qua. Ngài đã thăm và ở lại, dựng lều cư ngụ với loài người. Khi Đức Giêsu hoàn sinh người con của bà góa thành Nain, đám đông reo lên: Thiên Chúa đã viếng thăm dân Ngài.
Nhưng trong thực tế dân Ngài đã khước từ cuộc thăm viếng đó. Ngôi Lời đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận. Mãi mãi con người có tự do để ở lại trong bóng tối sự chết, và cũng có quyền khước từ bình an thật của trời cao.
Hôm nay Thiên Chúa từ ái, bao dung vẫn đến thăm con người, và nhiều người trong chúng ta vẫn giữ thái độ chối từ, khép kín. Ơn cứu độ, ơn giải phóng, ánh sáng, và bình an của trời cao, là những điều còn xa lạ với bao nhiêu người, kể cả các Kitô hữu. Bóng tối của sự chết, của hận thù ghét ghen vẫn thống trị địa cầu.
Mừng lễ Giáng Sinh là mừng cuộc viếng thăm của Thiên Chúa. Cách duy nhất để mừng là mở cửa lòng cho Con Thiên Chúa vào. Hãy tiếp đón Ngài đến với ta dưới những hình thái bất ngờ: một trẻ thơ nghèo hèn, yếu đuối; một Mêsia không tấc sắt trong tay; một ông thợ mộc ở vùng quê Nadarét; một tử tội bị đóng đinh thập tự.
Vậy hãy mở cửa lòng, hãy thắp lên một ngọn nến trong đêm Noel để chào mừng Ánh Sáng đến viếng thăm chúng ta.
D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe được thốt lên từ chính miệng ông Giacaria trong ngày lễ cắt bì cho Gioan Tẩy Giả. Lời kinh Chúc tụng này được gợi hứng từ trong thời Cựu Ước, và người ta nhận thấy nó bắt nguồn từ Thánh Vịnh vua Đavít và nơi các tiên tri.
Kinh chúc tụng tạ ơn này được chia làm hai phần:
Phần thứ nhất nói lên lời cầu nguyện trực tiếp của ông với Thiên Chúa là Đấng Cứu độ Israel và cụ thể là gia đình ông qua việc cho Gioan xuất hiện.
Phần thứ hai là những lời tiên tri về trẻ nhỏ Gioan.
Khi cất cao lời kinh tạ ơn như vậy, Giacaria là hiện thân đại diện cho cả dân tộc Israel để ca khen, tán tụng hồng ân, lòng từ bi và thương xót của Thiên Chúa. Ông thấu hiểu nỗi chờ mong của dân tộc mình trong việc mong đợi Đấng Cứu Thế, nay niềm tin đó đã đem lại cho ông và cả dân tộc ông niềm hy vọng khi Thiên Chúa đã cho Gioan xuất hiện để đi trước dọn đường. Sự xuất hiện của Gioan đã xóa đi nỗi niềm chờ mong, và dân không còn phải đi trong tối tăm của đêm dài nữa. Niềm hy vọng này đem lại cho dân một sự đảm bảo vì Thiên Chúa đã chọn Gioan đi trước dọn đường cho Đấng Tối Cao đến để cứu độ dân Ngài.
Kinh chúc tụng tạ ơn này cũng là lời kinh tĩnh tâm:
Về chuyện ông Dacaria bị câm, nhưng ngay sau khi đặt tên cho con là Gioan, thì ông nói được, cũng rất có ý nghĩa. Sự kiện ông không nói được, là một dấu chỉ nhắc nhớ ông rằng, có một lúc ông đã không tin vào quyền năng Thiên Chúa, Đấng có thể thi ân ở nơi mà con người không còn hy vọng gì, có thể làm phát sinh sự sống nơi cung lòng hiếm hoi và già cỗi của bà Elizabét. “Không nói được”, không chỉ là không nói được ngôn ngữ, nhưng nhất là không thể ca tụng Chúa được. Thật vậy, khi người ta không tin, không nhận ra ơn Chúa ban cho mình và người khác, thì không thể ca tụng Chúa được; và khi ghen tị nhau và kêu trách Thiên Chúa, người ta càng không thể tạ ơn, chúc mừng và ca tụng Thiên Chúa. Chính khi ông đặt tên cho con là Gioan, nghĩa là ”Thiên Chúa Thi Ân”, thì “lưỡi ông lại mở ra, ông nói được” và lời nói đầu tiên là lời chúc tụng Thiên Chúa: Chúc tụng Đức Chúa, là Thiên Chúa Israel, đã viếng thăm và cứu chuộc dân Người.
Thực vậy, theo Tin Mừng của thánh Luca, bài ca này là điểm tới của cả một hành trình thật dài: khởi đi từ kinh nghiệm lắng nghe Lời Chúa, ngang qua biến cố gặp gỡ sứ thần Gabriel trong đền thờ, tiếp theo là thời gian hơn chín tháng thinh lặng, tương ứng với thời gian bé Gioan được cưu mang trong bụng mẹ, và kết thúc bằng biến cố đặt tên; và từ đó trào vọt lời nói đầu tiên, là bài ca Benedictus, mãi mãi được hiện tại hóa nơi lời kinh hằng ngày và nơi cuộc đời của chúng ta. Hơn chín tháng câm lặng về mặt thể lý, nhưng chúng ta cũng có thể hiểu đó một cuộc tĩnh tâm dài; vì chắc chắn, đối với ông Dacaria, đó là thời gian suy niệm và chiêm niệm, để khám phá sự hiện diện và cách hành động của Thiên Chúa trong lịch sử thánh của Dân Chúa, trong đời mình và đặc biệt nơi hồng ân lạ lùng là Gioan.
Xin cho chúng ta tin tưởng và nhận ra ơn huệ Thiên Chúa ban, để có thể cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa: Lạy Chúa Trời, xin mở miệng con, cho con cất tiếng ngợi khen Ngài. Nếu không, dù chúng ta có nói bi bô suốt ngày, thì cũng như là người câm vậy thôi !
Hôm nay là ngày cuối của Mùa Vọng, xin Chúa cho chúng ta biết chuẩn bị tâm hồn và thể xác, bên trong lẫn bên ngoài để chúng ta hiệp ý với Giáo Hội hân hoan mừng đón Chúa Giáng Sinh, vì Ngài đến để đem ơn cứu rỗi và sự bình an cho mọi người.















