
“Gioan đến và những kẻ tội lỗi tin ngài”.
Bài Ðọc I: Xp 3, 1-2. 9-13
“Chúa hứa ban ơn cứu độ cho những người nghèo khó”.
Trích sách tiên tri Xôphônia.
Chúa phán: Khốn cho thành phản nghịch và ô uế, cho thành làm sự hung bạo. Nó không nghe lời, không chịu sửa dạy, không tin tưởng vào Thiên Chúa, không đến gần Chúa mình.
Bấy giờ Ta sẽ cho dân Ta môi miệng thanh sạch để mọi người kêu cầu danh Chúa và nhất tâm phụng sự Người. Từ phía bên kia các sông xứ Ethiôpi, con cái những kẻ tha hương kêu cầu Ta, đem lễ vật đến dâng cho Ta.
Ngày đó, ngươi sẽ không còn phải xấu hổ vì các lỗi lầm của ngươi đã phạm đến Ta. Vì Ta sẽ cất xa khỏi ngươi những kẻ chiến thắng kiêu căng và từ đây, ngươi sẽ mãi mãi được vinh quang trên núi thánh Ta. Ta sẽ để lại giữa ngươi một dân tộc nghèo khó và thiếu thốn và họ sẽ tin tưởng vào danh Chúa. Những người Israel còn sót lại sẽ không làm điều gian ác, không nói dối, người ta không thấy chúng nói lời phỉnh gạt. Chúng sẽ như đàn chiên ăn cỏ và nghỉ ngơi, và sẽ không ai làm phiền chúng.
Ðáp Ca: Tv 33, 2-3. 6-7. 17-18. 19 và 23
Ðáp: Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe (c. 7a).
Xướng: Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc; miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Ngài. Trong Chúa, linh hồn tôi hãnh diện. Bạn nghèo hãy nghe và hãy vui mừng.
Xướng: Hãy nhìn về Chúa, để các bạn sẽ vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Ngài đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn.
Xướng: Thiên Chúa ra mặt chống người làm ác, để tẩy trừ di tích chúng nơi trần ai. Người hiền đức kêu cầu và Chúa nghe lời họ, Ngài cứu họ khỏi mọi nỗi âu lo.
Xướng: Thiên Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường, và cứu chữa những tâm hồn đau thương tan nát. Thiên Chúa cứu chữa linh hồn tôi tớ của Ngài, và phàm ai tìm đến nương tựa nơi Ngài, người đó sẽ không phải đền bồi tội lỗi.
Alleluia
Alleluia, alleluia! – Này đây Chúa đến để cứu dân Người; hạnh phúc thay những ai sẵn sàng đón rước Chúa. – Alleluia.
Tin Mừng: Mt 21, 28-32
“Gioan đến và những kẻ tội lỗi tin ngài”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các thượng tế và các kỳ lão trong dân rằng: “Các ông nghĩ sao? Người kia có hai người con. Ông đến với đứa con thứ nhất và bảo: “Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn cho cha!” Nó thưa lại rằng: “Con không đi”. Nhưng sau nó hối hận và đi làm. Ông đến gặp đứa con thứ hai và cũng nói như vậy. Nó thưa lại rằng: “Thưa cha, vâng, con đi”. Nhưng nó lại không đi. Ai trong hai người con đã làm theo ý cha mình?” Họ đáp: “Người con thứ nhất”. Chúa Giêsu bảo họ: “Quả thật, Ta bảo các ông, những người thu thuế và gái điếm sẽ vào nước Thiên Chúa trước các ông. Vì Gioan đã đến với các ông trong đường công chính, và các ông không tin ngài; nhưng những người thu thuế và gái điếm đã tin ngài. Còn các ông, sau khi xem thấy điều đó, các ông cũng không hối hận mà tin ngài”.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
AI XỨNG ĐÁNG?
Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. (Mt 21,31)
Suy niệm: Phải chăng những người thu thuế và những cô gái điếm lại xứng đáng vào Nước Trời hơn là những người được coi là công chính như các kinh sư và biệt phái? Phải chăng Đức Giêsu cổ võ cho hành vi gian dối về tiền bạc thường thấy nơi giới thu thuế và thừa nhận việc ‘buôn phấn bán hương’ là một giá trị tốt đẹp cho xã hội? Câu trả lời của Chúa đã nằm trong dụ ngôn về hai người con. Xứng đáng vào Nước Trời không phải là kẻ tự cho mình là công chính mà không thực thi ý muốn của Chúa, như người con thưa vâng với cha mình rồi lại nuốt lời. Trái lại, được vào Nước Trời là những người vốn là tội lỗi nhưng biết khiêm tốn sám hối, nỗ lực hoán cải cuộc sống của mình, như người con lỡ nói không nhưng rồi nghĩ lại mà đi làm vườn nho cho cha.
Mời Bạn: Sự thật là tất cả chúng ta đều là tội nhân. Nếu tự cho mình là công chính và lên mặt kiêu căng, coi khinh người khác, thì chúng ta không khác gì các kinh sư và Pharisêu. Nhưng nếu chúng ta hành xử như người thu thuế biết đấm ngực và thưa với Chúa rằng: “Xin thương xót con vì con là người tội lỗi” (x. Lc 18,13), thì chúng ta được tha thứ, đường hoàng trở nên con cái Chúa và xứng đáng hưởng phúc Nước Trời
Sống Lời Chúa: Xét mình hằng ngày để nhận ra tội lỗi của mình và thật lòng ăn năn sám hối, quyết tâm chừa cải.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa thấu suốt tâm hồn con; Chúa biết con là người tội lỗi. Xin giúp con luôn sống khiêm nhường để nhìn nhận đúng sự thật về mình, nhờ đó con biết sám hối ăn năn, và sống quảng đại bao dung với anh chị em của mình. Amen.
B/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Bài Phúc Âm hôm nay đề cập đến hai hạng người: Người con cả tượng trưng cho những người thu thuế và tội lỗi mà trước kia họ đã không tuân giữ Lề Luật mà nay họ hối hận trở lại. Còn người con thứ tượng trưng cho những người biệt phái tự xưng mình là công chính mà chẳng ăn năn thống hối theo lời rao giảng của Chúa. Chúng ta thuộc về hạng người nào, con cả hay con thứ, hay là cả hai?
Trước hết Chúa Giêsu đả phá lối sống: “Nói một đàng, làm một nẻo”.
Dụ ngôn hai người con hôm nay là chuyện thường tình xảy ra trong đời sống con người, thời nào cũng vậy. Ngay như thời các tông đồ có cả một Phêrô mạnh miệng tuyên bố “Dầu có phải chết với Thầy, con cũng không chôí Thầy” (Mt 26,35), thế mà chỉ ít giờ sau Phêrô đã chối bai bải. Thế nhưng ông Giakêu, một người thu thuế tội lỗi, ức hiếp dân lành, sau khi gặp Chúa, Giakêu đã dám lấy một nửa gia tài chia cho người nghèo và nếu có làm thiệt hại ai điều gì thì ông đền lại gấp bốn !
Ngay trong nội tâm chúng ta cũng có cách ứng xử của hai con người đó: “Điều tôi muốn làm thì tôi lại không làm, còn điều tôi không muốn thì tôi lại làm!” Rồi trong một gia đình thì ai mà chẳng biết phải “kính trên nhường dưới” hay “cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”, thế nhưng nhiều lúc chúng ta lại ngụy biện bằng câu “Con hơn cha là nhà có phúc” để rồi “đường ta ta cứ đi”, chẳng còn để ý đến lời răn dạy của ông bà cha mẹ. Thử hỏi làm như vậy có chắc là khôn hơn hay dại hơn, liệu “trứng có khôn hơn rận”?
Thứ đến, Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta bài học: Chọn lựa là hy sinh.
“Có” và “Không” là hai từ dễ nói nhất trên đầu môi chóp lưỡi nhưng nó cũng đòi hỏi phải suy tính đắn đo nhiều nhất. Có những người mở miệng ra là “Vâng vâng, dạ dạ” và cũng có những người mở miệng ra là nói “Không”, nghĩa là luôn bắt đầu bằng một sự từ chối trước đã rồi tính sau.
Cậu con cả trong bài Phúc Âm hôm nay đã từ chối thẳng thừng uy quyền của một người cha trong gia đình bằng chữ “Không” với vẻ cứng cỏi. Nhưng đạo làm con đã buộc cậu phải suy nghĩ lại lời nói trước đây của mình, một lựa chọn mà cậu đã không suy nghĩ cho đủ; và cho dù cậu có đắn đo suy tính hơn thiệt khi trả lời “Không” với người cha thì lựa chọn ấy cũng chưa phải là lựa chọn cuối cùng. Không phải là “bước chân đi cấm kỳ trở lại” bởi vì “quân tử khôn là quân tử nói lại, quân tử dại là quân tử nói đại cho xong”.
Một chọn lựa đúng đắn bao giờ cũng đi kèm với một hy sinh từ bỏ nào đó. Không bao giờ bằng lời nói xuông mà người ta thay đổi được tình trạng của một sự việc nào đó, song chỉ có sự hy sinh mới có cơ biến đổi lòng người, biến đổi sự việc. Một người tự rèn luyện mình bằng gì nếu không phải bằng hy sinh? Chúng ta sẽ khó từ chối những điều không được phép làm nếu như trước đó chúng ta không tập từ chối đôi khi cả những điều được phép làm.
Người con cả đã biết nói “Vâng”, nói “Có” bằng hành động hối hận đối với người cha khi cậu biết hy sinh một thú vui nào đó, một ước muốn riêng tư nào đó. Như vậy để có thể nói “Vâng”, nói “Có” với người cha thì cậu ta phải can đảm nói “Không” với chính mình trước đã. Nói “Không” với người khác thì dễ hơn nói không với chính mình; và nói “có” nói “vâng” với người khác thì bao giờ cũng bao hàm hy sinh một thú vui, từ bỏ một ý riêng.
Lát nữa đây, chúng ta sẽ thông phần vào hiến tế cứu độ của Đức Giêsu Kitô. Nếu như trong đêm bị nộp mà Ngài cứ giữ ý riêng mình thì sẽ chẳng bao giờ có hiến lễ cứu độ cho chúng ta ngày hôm nay, nhưng Ngài đã biết nói “vâng” với Chúa Cha và biết nói “không” với chính mình: “Lạy Cha, xin đừng theo ý con mà xin vâng theo ý Cha”.
C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
“Thật, Tôi bảo các ông: Những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông”
Với tuyên bố bất ngờ này, Chúa Giêsu quyết liệt cảnh cáo các thượng tế và các kỳ mục vào thời của Ngài. Và hôm nay, sau hai ngàn năm, lời cảnh cáo này vẫn còn nguyên tác dụng của chúng, đó là Nước Thiên Chúa dành cho những ai thành tâm thống hối, sống công chính, bình an, và hoan lạc trong Thánh Thần (Rm 14,17).
Hôm nay Chúa Giêsu cũng vừa nhìn mỗi người chúng ta, vừa nói rõ từng lời trên của Ngài trong bối cảnh xã hội hôm nay: “Tôi bảo thật, những quan chức thuế vụ, những cán bộ chuyên ăn hối lộ, những gái đứng đường, bọn đầu trộm đuôi cướp… sẽ vào Nước Thiên Chúa trước các ông các bà!” Vì sao vậy? Bởi họ có thể họ đã biết thống hối và từ bỏ những việc làm bất chính, những áp bức bất công. Nay họ sống công bằng, tuân theo tiếng lương tâm và vui sống trong sự thật dù thiếu thốn tiền của hơn. Lời cảnh cáo của Chúa không phải để loại trừ chúng ta, nhưng nhắc nhở chúng ta nỗ lực sửa đổi đời sống hằng ngày cho xứng danh là công dân Nước Thiên Chúa.
Chúng ta không khó lên danh sách những hạng người cần sám hối, cũng dễ dàng vạch rõ ai là người phải thay đổi lối sống, mà lại quên ghi chúng ta vào danh sách đó. Hôm nay, Lời Chúa muốn ta chân thành nhìn nhận rằng chính mình là kẻ tội lỗi cần sám hối trước bất cứ ai khác.
Chúng ta cảm nghĩ gì khi nghe lời cảnh cáo của Chúa Giêsu hôm nay?
Hãy thường xuyên ý thức mình là tội nhân cần ơn Chúa tha thứ. Và tập nhìn thấy những điểm tốt nơi anh chị em xung quanh.
D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
DỤ NGÔN HAI NGƯỜI CON
Đứng trước lời rao giảng Tin mừng của Đức Giêsu, có hai hạng người với hai thái độ trái ngược nhau, đó là giới lãnh đạo Do thái và những người tội lỗi và dân chúng. Đức Giêsu đưa ra dụ ngôn hai người con để làm nổi bật sự tương phản giữa lời nói và việc làm: nói có mà không làm; nói không nhưng lại làm. Giữa sự đối nghịch này, hành động được đánh giá là quan trọng, vì hành động là dấu hiệu của một tâm hồn trong sáng, biểu hiện qua những hành động ngay thẳng. Vì thế, Đức Giêsu đã thẳng thắn tuyên bố: “Không phải những người nói: Lạy Chúa! Lạy Chúa, là được vào Nước trời, nhưng chỉ những kẻ thi hành ý Cha trên trời”.
Cần tìm hiểu hình bóng của dụ ngôn này:
– Người con thứ nhất là đứa con “Thưa vâng” rồi không đi làm: ám chỉ những nhà lãnh đạo Do thái và tất cả những ai vâng lệnh bằng lời nói mà không thực hành. Những người này vẫn tự xưng là giới đạo đức và lên mặt mô phạm với đời. Nhưng họ từ chối ơn Thiên Chúa, không nhìn nhận Đức Giêsu là Đấng Cứu Thế, mặc dầu trước khi Người đến, họ vẫn khát vọng Người.
– Người con thứ hai thưa “Không đi”, nhưng sau hối hận và đã đi làm: ám chỉ những người tội lỗi, thu thuế, đĩ điếm và chư dân. Những người này thoạt mới nghe giảng, họ ngại ngùng không theo; nhưng sau họ đã nghe Gioan Tẩy giả và lời giảng của Đức Giêsu nên đã sám hối ăn năn.
Kết luận dụ ngôn Đức Giêsu nói: “Tôi bảo thật các ông, những người thu thuế và gái điếm, sẽ vào Nước trời trước các ông”. Chưa bao giờ ta thấy Đức Giêsu đã nói thẳng với các người biệt phái như lần này. Chính họ có lẽ cũng không ngờ.
Câu nói đó có nghĩa là: các ông tưởng mình thánh thiện trong sạch, giữ luật không trách được điểm nào, còn người thu thuế các ông coi như cặn bã xã hội, những người mà các ông cấm không cho đi chung đường với họ. Các ông lầm. Những người thu thuế và đĩ điếm mà các người miệt thị đến mức đó sẽ vào Nước trời trước các ông. Nói rõ là những người ấy tốt hơn các ông.
Trong cuộc sống hằng ngày, người ta thường nói nhiều mà làm ít, giữa lý thuyết và thực hành còn một khoảng cách lớn. Có thể nói: trên thế giới này không có con đường nào dài cho bằng “con đường từ miệng đến tay”. Vì thế mới có câu: “Năng thuyết bất năng hành”. Lý thuyết có hay mấy mà không được thực hiện thì cũng không có giá trị.
Trong đời sống đạo cũng thế, chúng ta biết Chúa, cần thông hiểu giáo lý vì “vô tri bất mộ” mà. Như thế cũng chưa đủ, còn phải đem cái biết ra thực hành trong cuộc sống hằng ngày nữa. Đức Giêsu đã nói: “Ai yêu mến Thầy thì hãy giữ lời Thầy” mà “giữ lời Thầy” thì có nghĩa là hãy thực hành những điều Thầy dạy, là làm theo ý Thầy. Bài dụ ngôn về hai đứa con trong Tin mừng đã chứng tỏ điều đó.
Phải sống trung thực với lòng mình, phải làm sao cho “ngôn hành đồng nhất”, lời nói và việc làm không được mâu thuẫn nhau. Nhiều người nói thì rất hăng nhưng khi làm thì chẳng thấy đâu, họ giống như đứa con thứ trong dụ ngôn này. Những người như thế thì người ta phang cho một câu mỉa mai: “Trăm voi không được bát nước xáo”.
Người ta đánh giá trị một người thì không phải ở lời nói mà ở việc làm, vì nói thì ai cũng nói được, nhưng khi phải bắt tay làm thì mới thấy khó khăn, nên nhiều người đã bỏ cuộc. Đối với những người chỉ nói ba hoa chích choè mà không dám bắt tay làm việc gì thì người ta chê:
Nói thì đâm năm chém mười,
Đến khi tối trời chẳng dám ra sân.
Truyện: Anh chàng Aristogiton
Aristogiton hồi ấy lúc thanh bình, là một nhà ái quốc thượng thặng. Thở ra lửa trận, nói ra sấm sét. Chàng lợi dụng mọi hoàn cảnh để cổ võ những đức tính anh hùng của người chiến sĩ yêu nước. Nghe chàng nói, thính giả có ấn tượng như chàng đang tuyên chiến với tất cả các cường quốc trên thế giới.
Nhưng đến khi phải thi hành lệnh quân dịch, người ta thấy chàng đột nhiên bước đi khập khiễng, tay chống gậy, chân thì băng bó, trông thảm não vô cùng.
Biết rõ những bí ẩn của chàng, ông Photion trợn mắt nói: “Aristogiton đã làm một người què lại còn hèn nhát”.
Qua bài Tin mừng hôm nay, chúng ta phải có thái độ nào với tư cách là một Kitô hữu, một chứng nhân của Chúa? Chúng ta sẽ cố gắng:
– Đừng nghĩ rằng mình thuộc hàng “công chính” để rồi ngủ mê trong ảo tưởng đạo đức về mình.
– Cũng đừng cho rằng mình thuộc hàng “thu thuế và đĩ điếm” để rồi buông xuôi cho dòng đời lôi cuốn.
Hãy sống trung thực với lòng mình. Hãy sám hối và chỉnh sửa lại cuộc sống, sao cho mình xứng đáng là con Chúa, là Kitô hữu để cuộc sống tốt lành của mình toả ra mùi thơm tho nhân đức vì “hữu xạ tự nhiên hương”. Lúc đó không cần phải phô trương, tự cuộc sống của mình đã chứng minh điều đó:
Trúc xinh trúc mọc bờ ao,
Em xinh em đứng chỗ nào cũng xinh.
Trúc xinh trúc mọc đầu đình,
Em xinh em đứng một mình cũng xinh. (Ca dao)




