
“Chúa là ánh sáng soi đường cho dân ngoại,
là vinh quang của Israel Dân Ngài”. (Lc 2, 32)
Bài Đọc I: 1 Ga 2, 3-11
“Ai thương yêu anh em mình thì ở trong sự sáng”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Gioan Tông đồ.
Các con thân mến, chính nơi điều này mà chúng ta biết rõ được là chúng ta biết Chúa Giêsu, nếu chúng ta giữ các giới răn Người. Ai nói mình biết Người, mà không giữ giới răn Người, là kẻ nói dối, và nơi người ấy không có chân lý. Còn ai giữ lời Người, thì quả thật tình yêu của Thiên Chúa đã tuyệt hảo nơi người ấy, và nhờ điều đó mà chúng ta biết được chúng ta ở trong Người. Ai nói mình ở trong Người, thì phải sống như Người đã sống.
Các con thân mến, đây không phải là một giới răn mới mà cha viết cho các con, nhưng là giới răn cũ các con đã có từ ban đầu. Giới răn cũ đó, là lời các con đã nghe rồi. Nhưng đây cha lại viết cho các con một điều răn mới, là điều chân thật nơi Người và nơi các con, vì tối tăm đang qua đi, và sự sáng đã soi đến rồi.
Ai nói mình ở trong sự sáng, mà lại ghét anh em mình, thì vẫn còn ở trong tối tăm. Ai thương yêu anh em mình, thì ở trong sự sáng, và nơi người ấy không có cớ vấp phạm. Còn ai ghét anh em mình, thì ở trong tối tăm, đi trong tối tăm và không biết mình đi đâu, vì tối tăm đã làm mù mắt họ.
Đáp Ca: Tv 95, 1-2a. 2b-3. 5-6
Đáp: Trời xanh hãy vui mừng và địa cầu hãy hân hoan (c. 11a).
Xướng: Hãy ca mừng Thiên Chúa bài ca mới. Hãy ca mừng Thiên Chúa, hỡi toàn thể địa cầu. Hãy ca mừng Thiên Chúa, hãy chúc tụng danh Người.
Xướng: Ngày ngày hãy loan truyền ơn Người cứu độ. Hãy tường thuật vinh quang Chúa giữa chư dân, và phép lạ Người ở nơi vạn quốc.
Xướng: Vì mọi chúa tể của chư dân là hư ảo, nhưng Thiên Chúa đã tác tạo trời xanh. Sáng láng và oai nghiêm toả trước thiên nhan, uy hùng và tráng lệ phủ trên ngai báu.
Tin Mừng: Lc 2, 22-35
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
Khi đã đến ngày lễ thanh tẩy của các ngài theo luật Môsê, bà Maria và ông Giuse đem con lên Giêrusalem, để tiến dâng cho Chúa, như đã chép trong Luật Chúa rằng: “Mọi con trai đầu lòng phải được gọi là của thánh, dành cho Chúa”, và cũng để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non.
Hồi ấy ở Giêrusalem, có một người tên là Simêôn. Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ísraen, và Thánh Thần hằng ngự trên ông.
Ông đã được Thánh Thần linh báo cho biết là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Đấng Kitô của Đức Chúa.
Được Thần Khí thúc đẩy, ông lên Đền Thờ. Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giêsu đem con tới để chu toàn tập tục Luật đã truyền liên quan đến Người, thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng:
“Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi.
Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ
Chúa đã dành sẵn cho muôn dân:
Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ísraen Dân Ngài.”
Cha và mẹ Hài Nhi ngạc nhiên vì những lời ông Simêôn vừa nói về Người. Ông Simiôn chúc phúc cho hai ông bà, và nói với bà Maria, mẹ của Hài Nhi: “Thiên Chúa đã đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Ísraen ngã xuống hay đứng lên. Cháu còn là dấu hiệu cho người đời chống báng; và như vậy, những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra. Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà.”
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
VÌ MẮT TÔI ĐÃ THẤY
“Muôn lạy Chúa, giờ đây, theo lời Ngài đã hứa xin để tôi tớ này được an bình ra đi. Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ Chúa đã dành sẵn cho muôn dân. Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ítraen dân Ngài.” (Lc 2,29-32)
Suy niệm: Một đứa trẻ chào đời, người lớn đặt biết bao nhiêu là kỳ vọng nơi nó. Với cái nhìn đức tin thì kỳ vọng đó càng lớn hơn. Đó là cái nhìn được Chúa Thánh Thần soi sáng của cụ già Simêon về Hài Nhi Giêsu. Nhìn một trẻ thơ, cụ đã thấy những điều trọng đại. Qua dáng vẻ nhỏ bé tầm thường yếu ớt của Hài Nhi, cụ đã nhận ra ánh sáng soi đường cho dân ngoại, vinh quang của Ítraen dân Chúa. Và cụ còn có cái nhìn xuyên thấu thời gian, để thấy trước Hài Nhi phải trải qua tăm tối của sự chống báng, phải bị đâm thâu bởi lưỡi gươm của đau khổ trước khi trở nên ánh sáng và vinh quang đem ơn cứu độ cho dân của Thiên Chúa.
Mời Bạn: Phải có cặp mắt thấm đầy Chúa Thánh Thần mới có thể có cái nhìn thấu thị như ông già Si-mê-on. Bạn hãy xin Chúa ban cho mình được ơn đó khi chiêm ngắm Hài Nhi trong máng cỏ. Hãy nhìn thật kỹ suy thật sâu nét mặt tươi tắn của Ngài, tâm sự với Ngài và xin được thấy ơn cứu độ của Ngài.
Chia sẻ: Nêu lên những cách nhìn tích cực đối với anh chị em trong cộng đoàn.
Sống Lời Chúa: Ta cũng cần có cái nhìn như cụ già Simêon trong cách giao tiếp với tha nhân, nơi những con người nghèo hèn thấp kém trong xã hội, để thấy được Chúa hiện diện nơi họ.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con biết nhìn nhau bằng cái nhìn của Chúa, để con nhận ra sự hiện diện của Chúa nơi người anh em và thấy được ý Chúa muốn gì nơi họ, nơi con.
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
DÂNG CON TRONG ĐỀN THỜ (Lc 2,22-35)
- Đến ngày theo luật định, thánh Giuse và Đức Maria bồng Chúa Hài Nhi đến đền thờ Giêrusalem để dâng cho Đức Chúa Cha. Ở đó có ông Simêon là người công chính. Ông được Chúa Thánh Thần soi sáng nên nhận biết Chúa Giêsu và cất tiếng khen ngợi Chúa, vì Chúa đã thương cho Đấng Cứu Thế đến cứu chuộc dân Người; đồng thời ông cũng cho Đức Maria biết: Mẹ phải chịu nhiều đau khổ vì Chúa Hài Nhi.
Mẹ Maria và thánh Giuse dâng Chúa Hài nhi trong đền thánh để tuân giữ luật thời đó. Và việc dâng hiến này báo trước Chúa Giêsu tự dâng hiến đời Người chịu chết trên khổ giá để cứu độ loài người.
- Đức Giêsu là “con trai đầu lòng” (x. Lc 2,7), theo luật Maisen: “Mọi con trai đầu lòng phải được dâng hiến lên Thiên Chúa”, như chúng ta đọc thấy trong Cựu ước: “Đức Chúa phán với Maisen: “Hãy thánh hiến cho Ta mọi con so, mọi con đầu lòng trong số con cái Israel, dù là người hay là thú vật: nó thuộc về Ta” (Xh 13,1-2). Vì thế, Đức Mẹ và thánh Giuse dâng hiến Hài nhi Giêsu cho Thiên Chúa trong Đền thờ.
Từ nay cuộc đời Hài nhi hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa. Ngài đã được dâng và cũng tự hiến dâng, để Thiên Chúa toàn quyền sử dụng trên Ngài trong sứ mạng nhập thể cứu độ: Dâng trọn vẹn trên đỉnh cao Thập tự.
Người Kitô hữu được dâng cho Thiên Chúa qua bí tích Rửa tội để trở thành con cái Thiên Chúa. Là Kitô hữu, chúng ta ý thức được diễm phúc làm con Thiên Chúa, để cảm tạ bằng cách thờ phượng Thiên Chúa hết mình, và sống xứng đáng với phẩm giá đó bằng cách thánh hóa bản thân mỗi ngày.
- Chúng ta nhận thấy: hai ông bà đang được diễm phúc làm mẹ Thiên Chúa và làm cha nuôi Đức Giêsu, nhưng không tìm đặc ân riêng cho mình, vẫn khiêm nhường tuân giữ lề luật: thanh tẩy và dâng con vào Đền thờ. Noi gương hai Đấng: người Kitô hữu không nên tìm đặc ân gì, để miễn chước cho mình những bổn phận đối với xã hội, cộng đoàn, gia đình và tha nhân, nhưng phải khiêm nhường đơn sơ và nhiệt tình tuân giữ mọi lề luật chính đáng.
Đối với các bậc cha mẹ Kitô hữu, con cái là quà tặng của Thiên Chúa. Để bày tỏ lòng trân trọng quà tặng quý báu đó, các bậc cha mẹ tiến dâng con cái của mình cho Thiên Chúa. Tiến dâng bằng cách nuôi dạy con cái theo ý Chúa; giúp con cái đón nhận và nuôi dưỡng đức tin, giúp con cái hướng tình yêu về Thiên Chúa.
- Cụ già Simêon nói với Đức Maria: “Thiên Chúa đã đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Israel phải vấp ngã hay được trỗi dậy. Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng” (Lc 2,34).
Cụ Simêon trong tư cách là tiên tri tiên báo rằng: con trẻ sẽ trở nên dấu cho người ta chống đối. Lời tiên tri được ngỏ cho Đức Maria để nói về sứ mạng cứu độ của Hài nhi trong tương lai và sự mật thiết hiệp nhất trong công cuộc cứu độ của người con trong vai trò cộng tác: “Phần Bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà” (Lc 2,35). Maria không hiểu lời cụ Simêon mang ý nghĩa gì, nhưng khắc ghi nghiền ngẫm trong lòng và xin Thiên Chúa ban cho được thêm can đảm, Maria cũng chịu đau khổ thương khó như Con Mẹ, nhất là tại Núi Sọ hiến tế con Mẹ trên Thập giá.
Đức Giêsu cũng đã đến để yêu thương, cứu giúp mọi người. Ngài vốn là Thiên Chúa cao sang nhưng đã trở nên thấp hèn để nâng đỡ con người lên. Nhưng cuối cùng Ngài đã bị con người đóng đinh thập giá, bỏ mặc trong cái chết đau đớn và tủi nhục.
Xin Mẹ Maria giúp chúng ta theo gương Mẹ tiếp bước theo Chúa trên con đường yêu thương, dẫu có bị người đời chống báng hay từ chối.
- Truyện: Lời cầu xin tốt đẹp
Có người coi như mình bị thất bại, vì Chúa không nhận lời cầu xin của mình. Có vẻ nản lòng. Nhưng một ngày kia, đang khi cầu nguyện Chúa soi sáng cho người ấy hãy vững tin và đặt tất cả niềm tin phó thác vào Chúa. Họ đã sáng tác được lời cầu nguyện sau đây:
Lạy Chúa, con cầu xin ơn mạnh mẽ để thành đạt, thì Chúa làm cho con ra yếu ớt để biết vâng lời, khiêm hạ.
Con cầu xin có sức khỏe để thực hiện những công trình lớn lao, thì Chúa lại bắt con bị tàn tật và chỉ làm được những việc tốt nho nhỏ.
Con cầu xin được giàu sang để sống một cuộc đời sung sướng, thì Chúa lại bắt con nghèo nàn để học biết thế nào là khôn ngoan.
Con cầu xin có được uy quyền để mọi người phải kính nể, thì Chúa lại cho con sự thấp hèn để con biết cần đến Chúa.
Con cầu xin cho có được tất cả để tận hưởng cuộc đời, thì Chúa lại cho con cả một cuộc đời để được hưởng mọi sự.
Con xin gì cũng chẳng được theo ý con muốn, nhưng những điều con đáng phải mơ ước mà con không hề biết thốt lên lời cầu xin, thì Chúa lại đã ban cho con thật dư đầy từ lâu.
Lạy Chúa, hoá ra con lại là người có phúc hơn hết trên đời này, bởi con đã nhận được ơn phúc Chúa vô vàn.
C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Trong các chuyện thần tiên, dường như lúc nào cũng có một cuộc chiến ác liệt giữa sự thiện được tượng trưng bởi các nàng tiên tốt, và sự ác đội lốt hắc ám của một phù thủy. Khi một công chúa hay một hoàng tử vừa mở mắt chào đời, các nàng tiên tốt thường đến chúc mừng nhà vua và hoàng hậu, cũng như đoan hứa sẽ bảo vệ cho đứa trẻ. Nhưng mà ngay sau đó, thế nào cũng có một phù thủy xuất hiện để đọc lên những lời chúc dữ cho đứa bé.
Vị tiên tri già Simêon trong Tin Mừng hôm nay chắc chắn không phải là một phù thủy có ác ý, nhưng dù sao những lời tiên đoán của ông đã cho ta thấy số phận vô cùng đau thương của Hài nhi sau này. Nơi Hài Nhi Giêsu, một cuộc chiến ác liệt giữa tội lỗi và ân sủng sẽ diễn ra. Ngài sẽ là mục tiêu cho nhiều cuộc chống đối, cũng như Ngài sẽ phải chịu nhiều đau khổ. Lời tiên báo này chẳng khác gì một lưỡi gươm đâm xuyên qua tâm hồn Đức Mẹ.
Lời thưa xin vâng của Mẹ trong ngày truyền tin, hôm nay cũng được Mẹ tiếp tục lặp lại khi đứng trước lời tiên đoán này. Đức mẹ đã phải vác Thánh Giá ngay từ trên máng cỏ, nơi Hài Nhi Giêsu chào đời. Nhưng Đức Mẹ luôn thưa xin vâng để uống cạn chén đắng với Chúa Giêsu..
Đến lượt chúng ta, nếu chúng ta biết thưa xin vâng qua những đau khổ hàng ngày trong cuộc sống, thì Đức Kitô cũng sinh ra và lớn lên trong tâm hồn chúng ta.
D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Qua môi miệng của cụ Simêon trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta bắt gặp mầu nhiệm Giáng Sinh và Tử nạn gắn liền với nhau.
Trước hết là lời chúc tụng của cụ già Simêon về mầu nhiệm Giáng Sinh:
Simêon là người công chính và sùng đạo, mong chờ niềm an ủi của Israel, và cũng là của chính ông. Được Thánh Thần soi sáng, ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng: Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi, vì chính mắt con được nhìn thấy ơn cứu độ.
…Mỗi đứa trẻ sinh ra đều mang lại hy vọng cho người lớn. Với cái nhìn đức tin thì niềm hy vọng ấy lại càng lớn lao hơn. Đó là cái nhìn của cụ già Simêon về hài nhi Giêsu. Nơi hài nhi Giêsu, cụ đã nhận ra ánh sáng soi đường cho dân ngoại, vinh quang của Israel Dân Chúa. Thế nhưng ánh sáng và vinh quang ấy được tỏ lộ xuyên qua tăm tối của thập giá và khổ đau. Đó cũng là cái nhìn chúng ta phải có khi chiêm ngắm Hài nhi trong máng cỏ. Trong Hài nhi bé nhỏ, chúng ta nhìn thấy Đấng cứu độ trần gian; trong cảnh nghèo hèn tăm tối của máng cỏ, chúng ta nhận ra hào quang sáng chói của Ngôi Hai Thiên Chúa.
Chúng ta cũng cần có cái nhìn như thế trong cách giao tiếp với tha nhân: nơi những con người nghèo hèn thấp kém trong xã hội, chúng ta luôn được mời gọi nhận ra hình ảnh Thiên Chúa và phẩm giá cao cả của từng người. Chúng ta cũng được mời gọi nhìn vào cuộc sống hằng ngày với cái nhìn ấy: từng phút giây của cuộc sống đơn điệu âm thầm mỗi ngày đều là hạt giống của sự sống vĩnh cửu; thất bại mất mát, khổ đau cũng là khởi đầu của những ân phúc dồi dào mà Thiên Chúa luôn có thể ban tặng con người.
Thứ đến là lời tiên báo của cụ già Simêon về mầu nhiệm thập giá:
Bốn mươi ngày sau Giáng Sinh, Đức Giêsu được dâng hiến trong đền thờ giống như bất cứ đứa con trai đầu lòng nào của Israel. Trong dịp này, cụ già Simêon đã bồng bế Hài Nhi Giêsu và tiên báo như sau: “Con Trẻ này là dấu hiệu bị người đời chống đối, và một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn Bà, ngõ hầu những ý nghĩ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra”.
Như vậy, ngay từ những ngày đầu của cuộc đời Chúa Giêsu, chúng ta đã nghe được lời tiên báo về cuộc tử nạn của Chúa Giêsu, và cũng ám chỉ đến cuộc tử đạo của Maria, Mẹ Ngài. Trên đường lên núi Sọ, Mẹ sẽ đứng thinh lặng bên thập giá của Con Mẹ. Cũng thế, không bao lâu sau Giáng Sinh thì hài nhi Giêsu và mẹ Người đã phải đương đầu với một mối đe dọa trầm trọng, phải chạy trốn sang Ai Cập vì bạo chúa Hêrôđê tàn sát các trẻ em.
Rõ ràng mầu nhiệm Giáng Sinh gắn liền với mầu nhiệm Tử Nạn Thập Giá. Hài Nhi nằm trong máng cỏ nghèo hèn như báo trước cái chết trần trụi trên thập giá. Trong ánh sáng của mầu nhiệm Giáng Sinh, chúng ta được mời gọi để nhận ra bóng đêm của mầu nhiệm tử nạn.
Chắc chắn cụ già Simêon đã phải chờ đợi biến cố này rất lâu. Chúng ta cũng cần học ở nơi ông sự kiên nhẫn chờ đợi ơn an ủi. Như chúng ta đều biết, lời chúc tụng của ngôn sứ Simêon trở thành lời kinh tối hằng ngày của chúng ta, bởi vì mỗi tối nhắc nhớ chúng ta thời điểm cuối cùng của cuộc đời chúng ta, tất yếu sẽ đến và không biết đến lúc nào; và chúng ta được mời gọi như Simeon cũng nói lên niềm vui được nhìn thấy ơn cứu độ.
Nguyện xin Hài nhi Giêsu củng cố chúng ta trong niềm tin ấy. Nguyện xin Đức Maria, người mà một lưỡi gươm sẽ đâm thấu qua tâm hồn nhưng vẫn luôn tin tưởng cậy trông, phù trợ chúng ta trong cuộc lữ hành đầy gian nan thử thách này.















