“Tôi không thấy một người Israel nào có lòng tin như thế”. (Mt 8,10)
Bài Ðọc I: Is 4, 2-6
“Những kẻ được giải phóng sẽ nhảy mừng”.
Trích sách Tiên tri Isaia.
Ngày ấy, dòng dõi Chúa sẽ trở nên huy hoàng vinh quang, hoa màu trên đất sẽ dồi dào, và số người trong dân Israel được giải phóng sẽ nhảy mừng. Những ai còn sót lại ở Sion và còn sống sót ở Giêrusalem sẽ được gọi là thánh, tất cả những ai sẽ được ghi tên để sống trọn đời ở Giêrusalem. Khi Chúa đã dùng thần trí thẩm xét và thiêu đốt mà tẩy bỏ những tồi bại của các thiếu nữ Sion, và đã tẩy rửa Giêrusalem cho sạch những vết máu, thì lúc đó Chúa sẽ đến trên khắp miền núi Sion và những nơi kêu cầu Người, như đám mây ban ngày và như cột khói hoặc như ánh lửa sáng rực ban đêm, vì trên tất cả, vinh quang Thiên Chúa sẽ là một phương du và là một lều vải để che khỏi sức nóng ban ngày, để làm nơi an toàn trú ẩn khỏi giông tố và mưa sa.
Ðáp Ca: Tv 121, 1-2. 3-4a. 4b-5. 6-7. 8-9
Ðáp: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa”.
Xướng: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa”. Hỡi Giêrusalem, chân chúng tôi đang đứng nơi cửa thành rồi
Xướng: Giêrusalem được kiến thiết như thành trì, được cấu tạo kiên cố trong toàn thể. Nơi đây các bộ lạc, các bộ lạc của Chúa tiến lên
Xướng: Theo luật pháp của Israel, để ngợi khen danh Chúa. Tại đây đã đặt ngai toà thẩm phán, ngai toà của nhà Ðavít.
Xướng: ngươi được an ninh. Nguyện cho trong thành luỹ được bình an, và trong các lâu đài của ngươi yên ổn.
Xướng: Vì anh em và bằng hữu của tôi, tôi nguyện chúc: bình an cho ngươi! Vì nhà Chúa là Thiên Chúa chúng ta, tôi khẩn cầu cho ngươi những điều thiện hảo.
Alleluia: x. Tv 79, 4
Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa là Thiên Chúa chúng con, xin đoái nhìn chúng con, xin tỏ nhan thánh Chúa, thì chúng con sẽ được rỗi. – Alleluia.
Tin Mừng: Mt 8, 5-11
“Nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến trong nước trời”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu.
Khi Đức Giê-su vào thành Caphácnaum, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin: “Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm.”
Người nói: “Chính tôi sẽ đến chữa nó.” Viên đại đội trưởng đáp: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh.
Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: ‘Đi!’, là nó đi, bảo người kia: ‘Đến!’, là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: ‘Làm cái này!’, là nó làm.”
Nghe vậy, Đức Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: “Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Israel nào có lòng tin như thế.
Tôi nói cho các ông hay: Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Ápraham, Ixaác và Giacóp trong Nước Trời.”
SUY NIỆM
A/ 5 phút với Lời Chúa
ĐỨC TIN BIỂU LỘ LÒNG MẾN
“Thưa Ngài, tôi chẳng đáng được Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh.” (Mt 8,8)
Suy niệm: Hàng loạt sự kiện xảy ra gần đây là hồi chuông báo động tình trạng suy đồi đạo đức đã chuyển từ thái độ vô cảm thành những lối hành xử tàn độc: không chỉ hàng triệu thai nhi bị phá bỏ cách âm thầm mà còn biết bao nhiêu trẻ sơ sinh bị vất bỏ ngay khi vừa chào đời. Mặt khác nạn tham nhũng ngày càng trầm trọng đến độ các quan tham được mô tả là “ăn của dân không chừa thứ gì.” Trước bức tranh xã hội u ám trên đây, Tin Mừng hôm nay khơi dậy niềm tin tưởng tươi sáng. Viên đại đội trưởng người Rôma thay vì cậy chức cậy quyền, ông đã làm một việc đượm thấm tình người cho người thuộc hạ của ông. Ông còn biểu lộ sự khiêm tốn và lòng tin mạnh mẽ khi xin Chúa chữa bệnh cho người đầy tớ: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng được Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh.” Chúa khen ông chính là xác nhận rằng niềm tin đi đôi với lòng nhân ái của ông chính là phương thuốc cho nhân loại sống đậm tình người hơn.
Mời Bạn: Niềm tin vào Thiên Chúa phải đi đôi với cuộc sống đầy lòng nhân ái. Vậy bạn canh tân đức tin của mình để có thể sống lòng nhân ái đích thực và làm cho thế giới đượm thấm tình người theo tinh thần Tin Mừng.
Sống Lời Chúa: Để khơi dậy ý thức đức tin và thánh hoá đời sống, trước khi làm một việc gì, bạn dừng lại một giây hướng về Chúa và dâng việc sắp làm xin Chúa thánh hoá.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, con TIN tình yêu Chúa đang hiện diện trong thế giới này để làm cho tình người sống lại một cách đích thực.
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
NIỀM TIN ĐÍCH THỰC (Mt 8,5-11)
- Xong bài giảng trên núi, Đức Giêsu vào thị trấn Capharnaum thì một viên đại đội trưởng xin Ngài chữa lành người đầy tớ của ông đang đau nặng. Ông tuy là dân ngoại lại có quyền thế và địa vị cao, mà tỏ ra khiêm tốn tin tưởng vào lời quyền năng của Đức Giêsu. Ông cũng là người nhân hậu, biết yêu thương săn sóc đến người đầy tớ hèn mọn của mình.
- Viên đại đội trưởng là người ngoại quốc, người La mã đang đặt ách đô hộ trên người Do thái, nhưng ông lại rất thực tình với người Do thái, dân bị trị. Ông có quan hệ đặc biệt với họ và ông đã giúp tiền cho họ xây hội đường Capharnaum. Cảm phục vì tấm lòng tốt của ông, người Do thái đã giới thiệu và xin Đức Giêsu giúp đỡ ông.
Đức Giêsu ngạc nhiên, vì người ngoại kiều này chẳng hề biết Ngài, thế mà lại tin tưởng cách mạnh mẽ như vậy đã biết xin Chúa chữa bệnh từ xa cho đức đầy tớ của mình, và Người đã không tìm thấy được lòng tin nào như thế nơi những người Do thái, là những người đã từng lắng nghe và chứng kiến những phép lạ Người làm cho họ. Vì thế Người nói: “Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel”.
- Chúng ta nhấn mạnh đến niềm tin của viên đại đội trưởng này. Niềm tin của ông có hai đặc điểm như sau:
– Niềm tin được thể hiện bằng việc làm: Ông đã đến xin Đức Giêsu chữa lành cho đầy tớ của ông. Vì xin ai điều gì thì tin người đó có, và sẵn sàng giúp đỡ mình.
– Một niềm tin mạnh mẽ: Ông đã xin Đức Giêsu chữa bệnh từ xa, không cần phải đến nhà ông. Điều đó chứng tỏ ông đã tin vào chính bản thân của Chúa hơn là việc Người làm; và đó là đức tin đích thực.
- Viên đại đội trường tỏ ra khiêm nhường trước mặt Chúa. Xét về thế giá và địa vị, viên sĩ quan này có quyền lực đại diện cho đế quốc Rôma để cai trị một vùng của người Do thái, ông có lính tráng và kẻ hầu người hạ, thậm chí xét về mặt chính trị, ông còn có quyền bắt, trục xuất hoặc ngăn cấm Đức Giêsu truyền giáo.
Thế nhưng, ông nhận ra con người Đức Giêsu không đơn thuần là một thầy dạy như các luật sĩ, mà là một vị tiên tri của Thiên Chúa, nên ông đã cảm thấy bất xứng trước mặt Ngài. Ông nhìn nhận mọi chức vụ và địa vị đều dưới quyền của Thiên Chúa, và ông đã khiêm tốn nói lên: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh” (Mt 8,8).
- Trong trường hợp này, chúng ta thấy đức tin của ông còn đi kèm theo đức ái,vì ông không lo cho mình mà lại lo săn sóc cho đứa đầy tớ. Niềm tin được trao tặng cho mọi người, nhưng chỉ được trao tặng như hạt giống, và hạt giống ấy chỉ nảy mầm và lớn lên trong những điều kiện cần thiết. Mảnh đất lòng người càng tốt, hạt giống đức tin càng có cơ may nảy mầm và lớn lên. Tình yêu là mảnh đất phì nhiêu nhất để làm nảy sinh niềm tin trong lòng người: một tâm hồn khép kín với tình người cũng là một tâm hồn khép kín với lòng tin.
Khi không sống, không tin tưởng ở tình người, thì làm sao người ta có thể tin tưởng ở tình Chúa? Khi không thể hiện tình người, thì niềm tin tuyên xưng nơi Chúa cũng chỉ là trò lừa bịp chính mình và người khác. Thánh Gioan cảnh cáo: “Ai nói mình yêu mến Chúa mà ghét anh em mình là kẻ nói dối” (Mỗi ngày một tin vui).
- Việc Thiên Chúa nhận lời người ngoại đạo tin tưởng cho thấy tình thương ơn cứu độ của Chúa là phổ quát dành cho hết mọi người, không phân biệt màu da, chủng tộc hay tôn giáo, miễn là tín thác vào Ngài. Lời tuyên xưng của viên đại đội trưởng trở nên mô phạm cho niềm tin của chúng ta hằng ngày nhất là trước khi rước lễ, tuyên tín mang tư thế khiêm tốn nhưng mạnh mẽ: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ lành mạnh”.
- Truyện: Tin hay không?
Một thương gia giàu có ở một tỉnh nọ cho in nhiều bản thông cáo và dán khắp tỉnh.
Bản thông cáo ghi rằng bất cứ ai trong tỉnh bị mắc nợ, hãy đến văn phòng của ông vào ngày đó… vào buổi sáng từ 9 đến 12 giờ, ông sẽ trả cho khoản nợ đó.
Tất nhiên, lời hứa đó được đồn xa khắp tỉnh. Một số người tin, song một số cho là người kia gài cái bẫy nào đó.
Ngày đã đến. Người thương gia ngồi ở văn phòng của ông từ lúc 9 giờ sáng. Gần 10 giờ rồi mà không một ai đến. Mười một giờ, thương gia thấy một người đàn ông đi qua đi lại trước nhà và chốc chốc lại ngước nhìn vào cửa văn phòng. Cuối cùng, ông đẩy cửa, thò đầu vào và hỏi:
– Có thật là ngài sẽ trả bất kỳ món nợ của ai không?
– Đúng vậy. Anh mắc nợ à?
– Vâng, thưa ngài.
– Vậy, anh có mang theo hoá đơn hay giấy nợ gì để minh chứng điều đó không?
Người kia đưa ra nhiều giấy tờ và thương gia ký ngay một tấm ngân phiếu trả hết mọi khoản nợ đó. Trước 12 giờ, có hai người nữa đến và cũng được nhận tấm ngân phiếu trả nợ nữa.
Nhiều người bên ngoài có thể không tin chuyện đó… nhưng lúc ấy không còn thời gian để họ có thể đến nhận ngân phiếu trả nợ nữa.
Lòng tốt hoán cải được nhiều người hơn giáo huấn, kiến thức và tranh luận (F.W Faber).
C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
“Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh”.
Điều gì đã thúc đẩy vị sĩ quan Rô-ma ra khỏi nhà từ sáng sớm? Thưa, ông hy vọng rằng ông ra đi ông sẽ gặp được điều tốt hơn là cứ luẩn quẩn trong nhà. Dù ông là một người đầy quyền thế, biết chỉ đạo mọi việc, nhưng cứ ở nhà, ông sẽ chẳng có thể làm gì để cứu chữa đầy tớ đang đau liệt. Ông phải đến với Đức Giêsu.
Ngày hôm nay, chúng ta cũng cần phải ra khỏi con người chúng ta để khởi hành bước vào mùa vọng; mùa sẽ đưa chúng ta đến với Chúa với đầy tràn hy vọng.
Niềm hy vọng tăng cao nhờ có khát vọng mạnh, nhờ có nhu cầu khẩn thiết. Khát mong của viên sĩ quan là: “Đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà tôi, đau đớn lắm”. Còn chúng ta, niềm hy vọng của chúng ta hôm nay là gì? Chúng ta có thể đồng cảm với nỗi đau đớn của ai không?
Chúng ta đồng cảm rất dễ với chồng, với vợ, với con, với ông bà cha mẹ, họ hàng và bạn bè. Nhưng Chúng ta cần đồng cảm xa hơn nữa. Viên sĩ quan đã đồng cảm với những tên đầy tớ: một sự đồng cảm với những kẻ bé mọn. Còn chúng ta, chúng ta có thể đồng cảm với bao nhiêu nỗi xót xa của những kẻ đi làm thuê, làm mướn, những kẻ quét đường, đổ rác, ăn mày ăn xin đi qua nhà chúng ta mỗi ngày không?… Hãy biết đồng cảm với họ.
Hôm nay, bắt đầu mùa vọng, còn một việc nữa cần quan tâm, đó là đức tin của chúng ta. Đức Giêsu nói: “Chính tôi sẽ đến cứu chữa nó”. Vị sĩ quan thưa lại: “Lạy ngài, tôi không đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh”. Bao giờ chúng ta mới có được đức tin như vậy?
Mùa Vọng đưa ta về với Giáo Hội Việt-Nam, với chỉ có 8% người công giáo. Nếu ngày mai tận thế, Chúa sẽ hỏi chúng ta 92% kia đâu?
“Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời thì con sẽ được lành mạnh.”
D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Luật Do Thái vốn khắt khe trong việc giao tế với dân ngoại, thì lại càng khắt khe hơn với những kẻ ngoại xâm, những kẻ đang giày xéo lên mảnh đất Chúa chọn. Như vậy, người Do Thái sẽ kỳ thị và không bao giờ có bất cứ sự thân thiện nào với những công chức Rôma đang cai trị họ. Tuy nhiên, một vài trường hợp, như viên đại đội trưởng xuất hiện trong bài Tin Mừng hôm nay, lại là người tốt. Từ cung cách của viên đại đội trưởng, chúng ta có thể rút ra 2 bài học cho cuộc sống Kitô hữu:
Trước hết là khiêm tốn trong hành động:
Câu chuyện được bắt đầu từ việc viên đại đội trưởng đến tìm gặp và xin Chúa Giêsu chữa lành cho tên đầy tớ của mình. Hẳn rằng câu chuyện này sẽ chẳng có gì đáng để ngạc nhiên, khi một người bệnh đến tìm gặp người có khả năng để cứu chữa mình cho khỏi bệnh. Nhưng điều làm cho câu chuyện thật đẹp và đáng để chúng ta suy nghĩ là việc một ông chủ, một người có chức có quyền như viên đại đội trưởng lại hạ mình nhờ người khác đến để xin cứu chữa cho người đầy tớ của mình. Một đại đội trưởng có trong tay quyền hành và lính tráng, có dư sự kính trọng của mọi người, nhưng ông đã không lấy chức tước, quyền hành và địa vị của mình để thống trị người khác. Đồng thời ông cũng không lấy thế để nghĩ rằng mình sẽ mất đi danh giá khi đến gặp Chúa Giêsu, một người không có chức tước và quyền hành như ông. Ông đã đến với Chúa Giêsu bằng một tâm tình cảm mến, bằng tấm lòng kính trọng và bằng một tâm hồn khiêm nhường.
Có ai đó nói rằng: Khiêm tốn là vắng bóng kiêu ngạo. Hơn thế nữa, kiêu ngạo thường dẫn con người vào vòng suy nghĩ cạnh tranh hơn thua. Khiêm tốn cũng không phải là sự nhu nhược nhưng đúng hơn đó là sự nhận ra giá trị thật của mình. Khiêm tốn đôi khi còn là phương thế để chúng ta nhận lãnh sự giúp đỡ của người khác, nhất là nhận lãnh ơn lành của Thiên Chúa.
Viên sĩ quan hôm nay thật khiêm tốn. Ông khiêm tốn nhìn nhận mình bất xứng. Ông khiêm tốn cúi mình dù ông cũng là một người danh tiếng đương thời. Ông không cần sĩ diện. Tình yêu đã khiến ông quên đi bản thân mình mà chỉ còn lo cho người đầy tớ được khỏe mạnh mà thôi. Sự khiêm tốn chân thành của ông đã khiến Chúa cảm phục. Chúa đã làm phép lạ từ lòng tin và sự khiêm tốn chân thành của ông.
Thứ đến là mạnh mẽ trong đức tin:
Trong bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu ngưỡng mộ niềm tin của viên đại đội trưởng đến xin Chúa chữa lành cho đầy tớ của ông. Niềm tin thật mạnh mẽ: ông tin Đức Giêsu chữa khỏi bệnh dù Ngài không cần đến nhà ông. Ông tin vào chính bản thân Chúa, hơn là việc Người làm. Đức Giêsu khen ngợi đức tin mạnh mẽ của viên đại đội trưởng: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel”, đồng thời cũng loan báo cho biết: nhiều người trong chư dân thiên hạ sẽ được ơn cứu độ.
Lời tuyên xưng của ông đã được chọn làm lời tuyên xưng đức tin của mọi thành phần trong Hội Thánh nơi thánh lễ mỗi ngày: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con sẽ lành mạnh”. Chúa không ca khen viên đại đội trưởng đã xây Hội đường cho dân, nhưng Chúa ca khen đức tin mạnh mẽ của ông.
Tóm lại, khiêm tốn làm nên nét đẹp đời người. Kẻ kiêu căng thì bị xem thường. Nguyện xin Chúa cho chúng ta luôn biết sống khiêm tốn hòa nhã với mọi người để nhờ đó những người xung quanh nhận ra quyền năng của Chúa.
