“Phép rửa của Gioan bởi đâu mà có?”

Bài Ðọc I: Ds 24, 2-7. 15-17a

“Ngôi sao từ nhà Giacóp mọc lên”.

Trích sách Dân Số.

Trong những ngày ấy, Balaam ngước mắt lên nhìn Israel cắm trại theo từng bộ lạc, và Thánh Thần Chúa ngự xuống trên ông, ông liền tuyên sấm và nói: “Lời sấm của Balaam, con ông Beor, lời sấm của người đang mở mắt; lời sấm của người nghe lời Thiên Chúa, của người chiêm ngắm Ðấng Toàn Năng, của người ngã mà mắt vẫn mở. Hỡi nhà Giacóp, doanh trại của ngươi đẹp biết bao! Hỡi Israel, chỗ cư ngụ của ngươi tốt dường nào! Nó rộng lớn như thung lũng, như những vườn bên dòng sông, như cây trầm hương mà Thiên Chúa đã trồng, như cây hương nam bên suối nước. Nước tràn ra khỏi thùng chứa, và hạt giống của ngươi được tưới dư dật. Vua ngươi sẽ trổi vượt Agag, và vương quốc ngươi sẽ uy hùng”.

Balaam lại tuyên sấm và nói: “Lời sấm của Balaam, con của Beor, lời sấm của người đang mở mắt, lời sấm của người nghe lời Thiên Chúa, của người biết ý nghĩ Ðấng Tối Cao, của người xem thấy hình ảnh Ðấng Toàn Năng, của người ngã mà mắt vẫn mở. Tôi thấy Người, chưa phải bây giờ. Tôi thấy Người không phải gần. Một ngôi sao từ Giacóp mọc lên. Một phủ việt từ Israel xuất hiện”.

Ðáp Ca: Tv 24, 4bc-5ab. 6-7bc. 8-9

Ðáp: Lạy Chúa, xin chỉ cho con đường đi của Chúa (c. 4b).

Xướng: Lạy Chúa, xin chỉ cho con đường đi của Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Ngài. Xin hướng dẫn con trong chân lý và dạy bảo con, vì Chúa là Thiên Chúa cứu độ con.

Xướng: Lạy Chúa, xin hãy nhớ lòng thương xót của Ngài, lòng thương xót tự muôn đời vẫn có. Xin hãy nhớ con theo lòng thương xót của Ngài, vì lòng nhân hậu của Ngài, thân lạy Chúa.

Xướng: Chúa nhân hậu và công minh, vì thế Ngài sẽ dạy cho tội nhân hay đường lối. Ngài hướng dẫn kẻ khiêm cung trong đức công minh, dạy bảo người khiêm cung đường lối của Ngài.

Alleluia

Alleluia, alleluia! – Chúa đến, hãy ra đón Người; chính Người là Hoàng tử Bình an. – Alleluia.

Tin Mừng: Mt 21, 23-27

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu

Khi ấy Chúa Giêsu vào Ðền thờ. Lúc Người giảng dạy, các thượng tế và kỳ lão trong dân đến hỏi Người rằng: “Ông lấy quyền nào mà làm những điều này? Ai đã ban quyền ấy cho ông?” Chúa Giêsu trả lời: “Tôi cũng hỏi các ông một điều. Nếu các ông trả lời cho tôi, thì tôi sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều đó. – Phép Rửa của Gioan bởi đâu mà có? Bởi trời hay bởi người ta?” Họ bàn tính với nhau rằng: “Nếu ta nói bởi trời, thì ông sẽ nói với ta: Vậy tại sao các ngươi không tin ông ấy? Và nếu ta nói bởi người ta, thì chúng ta lại sợ dân chúng. Vì mọi người coi Gioan như một vị tiên tri”. Bấy giờ họ trả lời Chúa Giêsu rằng: “Chúng tôi không được biết”. Chúa Giêsu nói với họ: “Tôi cũng không nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều đó”.

SUY NIỆM

A/ 5 phút với Lời Chúa

QUYỀN VÀ BỔN PHẬN LOAN BÁO

Khi ấy, Đức Giêsu vào Đền Thờ, và trong khi Người giảng dạy, các thượng tế và kỳ mục trong dân đến gần Người và hỏi: “Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy?” (Mt 21,23)

Suy niệm: Các thượng tế và kỳ mục như đang rơi vào tình trạng hôn mê khi đối diện với Chúa Giêsu. Họ không còn nhớ gì về những điều Thánh Kinh đã nói về uy quyền Thiên Chúa, dù họ gần gũi sách Thánh. Thánh Kinh đã thuật lại Thiên Chúa chỉ dùng lời Ngài phán để tạo dựng vũ trụ. Ngài cũng đã mạc khải danh Đức Chúa của Ngài cho Môsê trước khi giải thoát dân Do Thái khỏi ách nô lệ Ai Cập và khi trao Lề Luật, Ngài cũng đã bày tỏ quyền năng của Ngài. Mọi sự Ngài nói và làm đều do quyền năng của Ngài. Thế mà những thượng tế và kỳ mục dám đến hạch hỏi Chúa Giêsu “lấy quyền nào” để giảng dạy. Dường như họ cho rằng chỉ có họ độc quyền nói về Thiên Chúa, nên những ai muốn tham dự vào quyền này nhất thiết phải có phép của họ. Nhưng đối với Chúa Giêsu, việc loan báo về Thiên Chúa là do bởi thánh ý của Chúa Cha, vì thế loan báo về Thiên Chúa không chỉ là quyền mà còn là bổn phận của Ngài đối với Chúa Cha.

Mời Bạn: Giáo Hội quả quyết, truyền giáo là một bổn phận của Kitô hữu và là quyền bất khả xâm phạm do đòi hỏi của ơn gọi Kitô hữu. Bạn lăn xả vào sứ mạng này hay còn chờ đợi một “giấy phép” cho sứ mạng này?

Chia sẻ: Kitô hữu lãnh nhận bổn phận truyền giáo từ khi nào?

Sống Lời Chúa: Mạnh dạn nói về Chúa cho một vài người.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con mạnh mẽ nói về Chúa và xác tín những điều con loan báo trong mọi cảnh huống cuộc đời. Amen.

B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

1. Chúng ta biết Đức Giêsu là cái gai trước mắt các nhà lãnh đạo Do thái, họ quyết không chịu đội trời chung với Ngài. Họ căm ghét và tìm cách giết Ngài. Nhưng họ chưa dám cương quyết thi hành vì sợ dân chúng. Trong lúc chờ cơ hội, họ tìm đến mở cuộc khẩu chiến với Ngài. Họ mong kiếm tìm được lời gì có thể buộc tội hay ít ra làm cho Ngài mất ảnh hưởng và dân chúng bớt ngưỡng mộ Ngài.

2. Hôm đó, Đức Giêsu vào Đền thờ Giêrusalem và thanh tẩy Đền thờ “khi đánh đuổi bọn buôn bán cùng với bò lừa ra khỏi khu vực Đền thờ” (Mt 21,12). Các thượng tế, luật sĩ và kỳ mục họp bàn với nhau để chủ ý ghép Đức Giêsu vào tội “lộng quyền” nhằm giết Ngài. Họ bàn bạc, sắp xếp và quyết định đưa ra một câu hỏi để chất vấn Đức Giêsu: “Ông lấy quyền nào mà làm điều ấy?” Họ cố ý dùng câu trả lời của Đức Giêsu để kết tội Ngài. Đây là một câu hỏi không thành tâm muốn biết quyền năng của Chúa để tin Ngài nhưng thực ra lại mang một ý đồ xấu.

3. Đức Giêsu không trả lời trực tiếp câu hỏi của họ, nhưng thay vì trả lời, Đức Giêsu đặt ngược lại cho họ một câu hỏi về phép rửa của Gioan Tẩy giả: “Tôi cũng hỏi các ông một điều. Nếu các ông trả lời cho tôi, thì tôi sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều đó. – Phép rửa của Gioan bởi đâu mà có? Bởi trời hay bởi người ta?” Đây không phải là Đức Giêsu né tránh vấn đề, Người chỉ muốn đặt vấn đề vào đúng vị trí về sứ mệnh của Gioan Tẩy giả, vì Gioan có thông dự vào vào việc loan báo vương quyền Thiên Chúa. Như thế nói về Gioan tức là nói về Đức Giêsu. Người đặt câu hỏi như vậy khiến những người hạch hỏi Chúa rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan.

4. Nhưng kẻ đặt câu hỏi với Đức Giêsu biết rõ rằng: toàn dân đã xác tín Gioan là một tiên tri được Chúa sai đến, cho nên phép rửa của Gioan là bởi trời. Họ cũng biết chắc Ngài sẽ trách họ: “Nếu các ông đã biết bởi trời, tại sao các ông không tin Gioan?” Còn nếu trả lời rằng của Gioan là bởi người ta, thì họ lại sợ dân chúng ném đá… Cho nên, họ trả lời Đức Giêsu: “Chúng tôi không được biết”.

5. Sở dĩ các thượng tế và kỳ lão không nhận bằng chứng của Gioan, cũng không tin Đức Giêsu là Thiên Chúa là vì họ có thành kiến, kiêu ngạo, họ cho rằng họ biết hết, kỳ thực họ chẳng biết gì. Họ chỉ nhìn Gioan Tẩy giả và Đức Giêsu theo định kiến thiển cận thấp hèn của họ. Muốn nhận biết Chúa, phải gạt bỏ mọi thành kiến.

Một vị giảng thuyết được mời đến một nhà thờ nọ. Ông được báo trước rằng một số giáo dân thường bỏ về trước khi bài giảng kết thúc. Bắt đầu giảng, ông loan báo: “Sáng nay, tôi sẽ nói với hai hạng người: trước tiên nói với người tội lỗi, và sau đó với những người thánh thiện”.

Ông diễn thuyết cho “những người tội lỗi” được một lát, rồi ông nói họ: “Bây giờ các bạn có thể ra về”. Thế nhưng hôm đó, mọi người ở lại cho đến kết thúc bài giảng.

Thính giả như người biệt phái và luật sĩ…..

6. Trước câu hỏi này của Đức Giêsu, các thượng tế và kỳ mục đã nói “Chúng tôi không biết”. Đó không phải là trả lời mà cách nói tránh né sự thật. Họ dư biết phép rửa của Gioan là bởi trời, nhưng sợ phải nhìn nhận Đức Giêsu là Đấng Cứu Thế, nên họ không dám đối diện với sự thật; vì một khi nhìn nhận vai trò của Gioan Tẩy giả, mà Gioan Tẩy giả là người giới thiệu Đức Giêsu, thì họ cũng phải nhìn nhận vai trò cứu thế của Đức Giêsu như Gioan loan báo. Nếu đón nhận sự thật đó, hệ quả là các ông phải thay đổi tất cả: từ não trạng, niềm tin, đến nếp sống. Vì không muốn hoán cải nên họ đã quanh co, tránh né sự thật mà nói: “Chúng tôi không biết” (5 phút Lời Chúa).

7. Truyện: Kẻ cắp gặp bà già

Thời Xuân Thu chiến quốc có kể câu chuyện về vài cách ứng đối của Án Tử như sau:

Nghe tin Án Tử sắp sang nước Sở. Vua Sở bảo quần thần rằng: “Án Tử là người có tài ăn nói của nước Tề sắp sang đây. Ta muốn làm cho hắn bị nhục, các ngươi có kế gì không?” Cận thần thưa: “Để bao giờ Án Tử sang, chúng tôi sẽ trói một người nước Tề và cho là phạm tội ăn trộm”.

Khi Án Tử đến nơi, vua Sở cho thiết tiệc khoản đãi. Đang giữa bữa tiệc, bỗng có hai tên lính điệu một người bị trói vào, vua Sở hỏi: “Tên này tội gì mà bị trói thế?” Họ đáp: “Đó là một người nước Tề, phạm tội ăn trộm”. Vua đưa mắt nhìn Án Tử và nói: “Người nước Tề hay trộm cắp lắm nhỉ?”

Án Tử đứng dậy bèn thưa: “Chúng tôi trộm nghe cây quất mọc ở đất Hoài Nam thì là quất ngọt, nhưng đem sang trồng ở đất Hoài Bắc lại thành quất chua. Cành lá giống nhau, mà quả lại chua, ngọt khác nhau là tại sao? Thưa là tại thuỷ thổ khác nhau. Nay người dân ở bên Tề thì lương thiện, mà sang nước Sở lại sinh ra trộm đạo, có lẽ cũng bởi thuỷ thổ nên sinh ra đổi khác chăng?”

Qua câu chuyện này chúng ta có thể rút ra bài học: Chúa muốn dạy ta hãy cố gắng mà đối xử tốt với nhau, đừng lấy lời nói cay đắng, độc ác mà làm trò đùa châm chích ai bao giờ. Hơn nữa, ta cũng phải cố gắng mà sống theo lẽ phải. Bởi chỉ có con đường đó thì lương tâm ta mới được vui tươi và nếu cố sống như thế ta mới được Chúa chúc phúc.

C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Bài Tin Mừng hôm nay được thánh Mátthêu trình bày sau việc Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem trong tiếng hoan hô của dân chúng và việc Chúa đuổi những người buôn bán ra khỏi đền thờ. Các thượng tế và biệt phái nhận thấy tầm ảnh hưởng của Chúa quá mạnh nên họ muốn chất vấn Người: ‘Ông lấy quyền nào mà làm sự đó? Và ai đã ban quyền cho ông để làm như vậy?”.

Người ta chất vấn Chúa bởi vì họ đã không tin và không chấp nhận Ngài, người ta không muốn Chúa can thiệp đến quyền lợi cá nhân của họ. Trong mắt các thượng tế, Chúa Giêsu chỉ là một người như bao người khác và họ không muốn chấp nhận Đức Giêsu là một vị Thiên Chúa. Dù họ thấy dân chúng đang tuôn đến với Gioan, và sự xuất hiện của Gioan đã như là một phép lạ; tất cả những việc đó đáng lẽ dưới con mắt của người có đức tin, thì phải tin rằng Thiên Chúa đang hoạt động nơi Gioan. Tuy nhiên, khi Chúa Giêsu  đưa ra cho họ một câu hỏi: Vậy thì theo các ông phép rửa của Gioan là bởi Trời hay bởi con người? Một câu hỏi rõ ràng như thế, mà các thượng tế đã không dám trả lời, không dám trả lời không phải vì họ không biết, nhưng vì họ tránh né để khỏi phải nói lên sự thật, khỏi phải đối diện với sự thật. Họ sợ rằng khi nói lên sự thật, Chúa sẽ bắt bẻ lại họ rằng: Tại sao các ông không tin? Và họ đã trả lời: Chúng tôi không biết.

Đức Giêsu không trả lời trực tiếp Ngài có phải là Đấng Kitô cứu thế hay không? Ngài khẳng định Ngài không chỉ là con người thuần tuý, mà còn là Thiên Chúa. Chính vì vậy, Ngài ngang bằng với Thiên Chúa và cũng chính là Thiên Chúa mà họ tôn thờ.

Chúng ta rút ra bài học gì qua bài Phúc Âm hôm nay? 

Đức Giêsu là Chúa hay chúng ta là Chúa!

Ngày xưa người Do Thái chỉ muốn nhìn Đức Giêsu như một con người, chẳng phải là Chúa, một người cách mạng đem lại sự no ấm nhàn hạ cho dân nước, nghĩa là một con người phục vụ theo những yêu cầu của người đời. Ngày nay, chúng ta lại dễ bị cám dỗ nhìn Đức Giêsu chỉ là TC, chứ không thể phàm tục như con người; và chúng ta dễ dàng tách biệt hai vấn đề sống đạo và sống đời.

-Hoặc là lúc nào tôi đến nhà thờ là tôi sống bổn phận với Chúa, còn ngoài ra, Chúa đừng xía vào đời tư của tôi. Cuộc sống người phàm phức tạp lắm, chẳng xứng đáng với Ngài đâu. Ngài là Chúa thì cứ lo làm Chúa, tôi có bổn phận cúng nạp cho Ngài mà, nhưng xin Ngài đừng làm người, đừng xen vào chuyện đời tôi. Còn nếu Ngài tốt lành thì xin Ngài cứ lơ đi, coi như chẳng đáng gì phải bận tâm.

-Hoặc là chúng ta cảm thấy sự bất lực yếu đuối của con người, nên chúng ta khấn vái đủ điều. Tôi cần Chúa giúp, và Ngài phải giúp theo như ý muốn của tôi. Tôi có xin sự gì xấu đâu, cho nên Ngài không cho thì Ngài chẳng phải là Thiên Chúa tôi thờ.

Xét cho cùng, chúng ta không có quyền đòi hỏi TC phải làm theo ý muốn của mình. Ta cầu nguyện cũng là để xin Chúa giúp chúng ta làm theo ý muốn của Chúa.

Chúa vẫn tiếp tục gởi đến cho chúng ta nhiều “Gioan tiền hô” để kêu mời chúng ta dọn đường cho Chúa, nói cho chúng ta về Tin Mừng của Chúa. Ước gì đời sống của chúng ta luôn nhanh khi nghe, chậm khi nói. Đừng vì nông cạn mà có những suy nghĩ, lời nói, việc làm thiếu bác ái với tha nhân.

D/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

“Tôi cũng vậy, tôi không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy.”

Khi chứng kiến những việc kỳ diệu Chúa Giêsu thực hiện như mở mắt cho người mù, mở tai cho người điếc, chữa lành người què… nhiều người Do Thái tin vào Chúa Giêsu. Tuy nhiên, giới lãnh đạo lại chất vấn Ngài về “giấy phép” hành nghề, giấy phép để làm những việc kỳ diệu đó: “Ai cho ông quyền để làm những việc ấy?”. Làm việc lành phúc đức cho người đồng loại cũng phải có “giấy phép!”

Trước thái độ cố chấp và mù quáng của họ, Chúa Giêsu đặt họ vào thế tiến thoái lưỡng nan, khi hỏi ngược lại họ: sứ vụ của Gioan Tẩy Giả do Thiên Chúa hay do con người. Tuy biết rõ câu giải đáp, nhưng họ đành phải giả bộ như không biết. Bởi vì nếu chấp nhận Gioan bởi Thiên Chúa thì cũng phải chấp nhận lời rao giảng của Gioan. Mà lời rao giảng của Gioan là giới thiệu Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế. Thái độ chối bỏ sự thật của họ chắc hẳn đã làm Chúa Giêsu buồn lòng không ít.

Hội Đồng Giám Mục có lần đã nhắc nhở về nạn “gian dối trong nhiều lãnh vực, kể cả trong môi trường cần đến sự thật nhiều nhất là giáo dục học đường.” Sống trong môi trường bị ô nhiễm bởi nạn gian dối, chúng ta cần huấn luyện một lương tâm trong sáng, chấp nhận sự thật về mình và người khác. Không “tô sơn trét phấn” cho cái tôi “ảo” của mình, cũng chẳng giả bộ không biết sự thật đang xảy ra cho người lân cận.

Trong mùa vọng này, hãy xem lại những chỗ quanh co, chưa sống theo sự thật nơi cõi lòng mình, và tìm cách sửa đổi, nhất là lưu tâm về những gian dối trong xã hội hôm nay để tìm phương cách sửa đổi chính mình theo tinh thần Tin Mừng.

Xin Chúa giúp chúng ta tôn trọng sự thật, dù phải trả giá.