
“Chưa từng có ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả”.
Bài Ðọc I: Is 41, 13-20
“Ta là Ðấng Thánh của Israel, Ta là Ðấng Cứu Chuộc ngươi”.
Trích sách Tiên tri Isaia.
Ta là Chúa, Thiên Chúa của ngươi, Ta cầm tay ngươi và nói cùng ngươi: Ðừng sợ gì, đã có Ta giúp.
Hỡi con sâu Giacóp, hỡi dân Israel, đừng sợ chi, Ta sẽ đến giúp ngươi, đó là lời Chúa phán, Ðấng Thánh của Israel, Ðấng Cứu Chuộc ngươi. Ta sẽ đặt ngươi như chiếc bừa mới tinh và có răng nhọn, ngươi sẽ băm các đồi ra như rơm rác. Ngươi sẽ sàng chúng và gió sẽ cuốn chúng đi, và cơn lốc sẽ làm chúng tan tác. Còn ngươi, ngươi sẽ vui mừng trong Thiên Chúa, sẽ hân hoan trong Ðấng Thánh của Israel.
Những kẻ thiếu thốn nghèo nàn tìm nước, nhưng luống công, lưỡi chúng đã khô đi vì khát nước. Ta là Chúa, Ta sẽ nhậm lời chúng. Thiên Chúa của Israel, Ta sẽ không bỏ chúng. Ta khiến sông chảy trên đỉnh núi trọc, và suối nước tràn giữa thung lũng. Ta sẽ biến hoang địa thành ao hồ và đất khô thành suối nước.
Nơi hoang địa, Ta sẽ cho mọc lên cây hương nam, cây keo, cây sim và cây dầu; nơi sa mạc, Ta sẽ trồng cây tùng, cây du, cây bách, để mọi người thấy, biết, lưu tâm và hiểu rằng chính tay Chúa đã làm nên sự nghiệp đó, và Ðấng Thánh của Israel đã tạo nên cơ đồ này.
Ðáp Ca: Tv 144, 1 và 9. 10-11. 12-13ab
Ðáp: Chúa nhân ái và từ bi, chậm bất bình và giàu ân sủng.
Xướng: Lạy Chúa, lạy Thiên Chúa của con, con sẽ ca khen Chúa, và con sẽ chúc tụng danh Chúa tới muôn đời. Chúa hảo tâm với hết mọi loài,và từ bi với mọi công cuộc của Chúa.
Xướng: Lạy Chúa, mọi công cuộc của Chúa hãy ca ngợi Chúa, và các thánh nhân của Ngài hãy chúc tụng Ngài. Thiên hạ hãy nói lên vinh quang nước Chúa, và hãy đề cao quyền năng của Ngài.
Xướng: Ðể con cái loài người nhận biết quyền năng và vinh quang cao cả nước Chúa. Nước Ngài là nước vĩnh cửu muôn đời; chủ quyền Ngài tồn tại qua muôn thế hệ.
Alleluia:
Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin hãy đến viếng thăm chúng con trong bình an, để tâm hồn chúng con được hoàn toàn vui mừng trước nhan Chúa. – Alleluia.
Tin Mừng: Mt 11, 11-15
“Chưa từng có ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu.
Khi ấy, Chúa Giê-su phán cùng dân chúng rằng: “Ta bảo thật các ngươi, trong các con cái người nữ sinh ra, chưa từng xuất hiện một ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả, nhưng người nhỏ nhất trong nước trời lại cao trọng hơn ông. Từ thời ông Gioan Tẩy Giả đến giờ, nước trời phải dùng sức mạnh mà chiếm lấy, và những kẻ mạnh mẽ can đảm mới chiếm được. Tất cả các tiên tri và lề luật đã tuyên sấm cho đến Gioan và nếu các ngươi muốn hiểu, thì chính Gioan là Êlia, kẻ phải đến. Ai có tai, thì hãy nghe!”
SUY NIỆM
A/ 5 phút với Lời Chúa
CHIẾN ĐẤU NHƯ THẾ NÀO?
“Từ thời Gioan Tẩy Giả cho đến bây giờ, Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được.” (Mt 11,12)
Suy niệm: Gần đây, thế giới luôn hồi hộp vì những căng thẳng, những “dọa nạt” leo thang quân sự đang xảy ra ở nhiều nơi: Trung Đông rồi Biển Đông, Bắc Hàn và Nam Hàn… với cao trào mua sắm vũ khí, tập trận bằng đạn thật… đe doạ một cuộc chiến sẽ nổ ra bất cứ lúc nào. Tin Mừng hôm nay cho biết chúng ta đang bước vào một “cuộc chiến thiêng liêng,” trong đó chúng ta phải chiến đấu quyết liệt, không phải để tìm kiếm những “chiến lợi phẩm” mau qua ở thế gian, nhưng để đạt được Nước Chúa đời đời; một cuộc chiến đấu liên lỷ với chính mình nhờ sức mạnh của Thánh Linh để chiến thắng những cám dỗ của đam mê, thế gian và xác thịt, của những thói quen xấu và tự mãn. Trong cuộc chiến không khoan nhượng này, Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận nói: “Người Kitô hữu có tất cả các phương tiện cứu độ, mà bao nhiêu năm không biến đổi nếp sống vươn lên, đó là một trọng tội.”
Mời Bạn: Hãy “kiểm định” sức khỏe nội tâm: Bạn có những “rào cản” hay những khó khăn gì khi phải chiến đấu với chính bản ngã của mình trước những đòi hỏi của Lời Chúa?
Sống Lời Chúa: Bằng những hy sinh, bằng cách gánh vác lấy mọi thánh giá trong đời bạn, bạn chiến đấu liên lỷ mỗi ngày để đạt được thành quả là hạnh phúc Nước Trời.
Cầu nguyện: “Lạy Chúa, kẻ thù đáng sợ nhất của con là chính con. Xin dạy con biết chiến đấu với chính mình trước những đam mê, cám dỗ. Xin giúp con chiến đấu không ngại nghi nan, không ngại đau thương. Amen.
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
CHÚA KHEN GIOAN TẨY GIẢ (Mt 11,11-15)
1. Gioan Tẩy giả từ trong ngục tù đã sai các môn đệ đến phỏng vấn Đức Giêsu có phải là Đấng Cứu Thế không. Sau khi đã trả lời, Đức Giêsu khen và so sánh Gioan Tẩy giả với mọi người thì Gioan cao trọng hơn hết, vì ông đã giúp dọn đường cho Chúa đến cứu nhân loại, đã làm phép rửa giúp mọi người thống hối. Nhưng nếu so sánh Gioan với người ở trong Nước trời, thì người nhỏ nhất trong nước này còn cao trọng hơn ông: phần thưởng ở đó rất lớn lao vì luôn có Chúa hiện diện.
Đức Giêsu khen Gioan Tẩy giả về chức vụ tiền hô của ông, vì ông đã thi hành rất hoàn hảo. Ông là người cao trọng hơn tất cả mọi người phàm từ trước tới nay, vì ông được vinh dự dọn đường cho Đấng Cứu Thế, và khi Ngài đến, ông còn được vinh dự giới thiệu Ngài cho mọi người biết.
Quả vậy, sánh với đạo cũ, ông là tiên tri trọng hơn các tiên tri, vì ông đã giúp vào việc dọn đường cho Đấng Cứu Thế ra đời gần hơn các tiên tri khác, và vì ông đã được thấy Chúa cũng như các việc Người làm.
Nhưng ông vẫn là người thuộc đạo cũ, bởi vậy, tuy là trọng nhất trong các tín đồ đạo cũ, nhưng lại nhỏ hơn hết sánh với các tín đồ thời đạo mới, vì trong luật đạo mới Thiên Chúa ban các ân huệ cao quý cho loài người cách rộng rãi hơn.
2. “Cuộc lữ hành khám phá thật sự không phải là nhìn những cảnh tượng mới, nhưng là nhìn bằng đôi mắt mới” (M. Proust).
Gioan Tẩy giả đi trước dọn đường với lòng nhiệt thành nóng bỏng như Êlia ngày nào, rồi Đức Giêsu xuất hiện với quyền năng của Đấng Cứu Thế, y như cảnh tượng các tiên tri loan báo từ xa xưa. Thế nhưng, người Do thái chỉ quen nhìn với đôi mắt cũ: Đấng Cứu Thế phải đáp ứng mong mỏi của họ, phải là người giải phóng họ khỏi ách đô hộ của đế quốc Rôma. Vì thế, họ khước từ Gioan, người Thiên Chúa sai đến. Họ cũng chối bỏ Đức Giêsu, không chấp nhận tư cách Thiên Sai của Ngài. Với đôi mắt cũ, họ không nhận ra sự thật, một “sự thật sẽ giải thoát anh em” (Ga 8,32) (5 phút Lời Chúa).
3. Có câu: “Nước trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được”
Người ta chỉ có thể chiếm được Nước trời bằng sức mạnh. Chúng ta có thể hiểu câu này bằng hai cách:
– Ai muốn vào Nước trời thì phải dũng cảm chiến đấu với bản thân. Muốn vào Nước trời để nên cao trọng, thì phải can đảm chiến đấu với ba thù là ma quỉ, thế gian và xác thịt.
– Những người ở trong Hội thánh luôn luôn bị người đời chèn ép và chống đối, người ta dùng áp lực để ngăn cản việc gia nhập Nước trời, nên ai mạnh sức thì mới vượt thắng được những cản trở để vào Nước trời.
4. Theo đó, người ta phải can đảm mới chiếm được Nước trời.
Thánh Gioan Tẩy giả là người quả cảm không bao giờ chịu lùi bước và chịu thua sự dữ. Ông dám can đảm ngăn cản vua Hêrôđê không được lấy vợ của người anh cùng cha khác mẹ với mình. Ông đã từ bỏ mọi sự, sống đời khó nghèo và sám hối trong hoang địa. Và sau cùng đã chịu cho người ta chặt đầu bỏ trên đĩa.
Đức Giêsu đã từng bảo chúng ta: “Muốn vào được Nước trời phải qua cửa hẹp”.
Khi Đức Giêsu nói về cửa hẹp, Ngài muốn ám chỉ việc từ bỏ, từ bỏ hết mọi của cải trần gian, từ bỏ những gì cản bước chúng ta trên đường theo Chúa. Bước qua cửa hẹp còn có nghĩa là giữ và sống Lời Chúa, thi hành giáo huấn của Giáo hội một cách nghiêm chỉnh. Bước qua cửa hẹp còn là nhìn vào chính con người của mình, như thể Thiên Chúa nhìn chúng ta bước đi dưới con mắt của Ngài, vì biết rằng Chúa luôn luôn làm chủ cuộc sống của ta.
5. Truyện: Muốn vào hàng trai tráng
Trong nhiều bộ lạc Da Đỏ Mỹ Châu, họ hay có nghi thức huấn luyện và thu nhận thiếu niên vào hàng ngũ trai tráng trong làng. Người ta tổ chức như sau: Khi mặt trời sắp lặn, người bố sẽ dắt đứa con của mình vào sâu trong một cánh rừng. Đứa bé được trao cho một cây lao với lời nhắn nhủ: “Con sẽ ở một mình trong rừng đêm nay”. Sau đó người bố rút lui.
Màn đêm buông xuống rất nhanh. Không gian chập chờn với bao tiếng gầm rú rợn rùng. Người ta dễ có cảm tưởng đang bị thú dữ rình chờ tấn công. Thỉnh thoảng, vài tiếng vỗ cánh của con chim ăn đêm cũng có thể làm cho người yếu vía giật mình. Thời gian chậm chạp trôi qua. Mỗi giây phút là cả một khoảng dài vô định.
Nhưng cuối cùng, màn đêm cũng rút lui. Bầu trời từ từ bừng sáng. Nỗi sợ hãi của đứa bé cũng phai mờ theo. Từ trong một lùm cây, một bóng người xuất hiện: cha của đứa bé. Đứa bé nhận ra và vui mừng chạy đến ôm chầm lấy bố, reo lên: “Bố đã trở lại”. Người cha sẽ hãnh diện khi thấy con mình trải qua đêm đen như một người trưởng thành. Đứa bé không hề biết rằng: suốt đêm qua cha nó không ngừng trông chừng nó.
Để trở thành chiến binh anh dũng trên mặt trận đức tin, lắm khi chúng ta cũng phải chấp nhận biết bao thách đố trong bóng đêm cuộc đời. Những đe dọa của sự dữ, gầm rú của đau khổ, rình chờ của xác thịt, như những phương thế giúp tinh luyện lòng ta thêm can trường dũng mãnh. Và trong suốt chiều dài của bóng đêm đó, dù ta có ý thức hay không, Thiên Chúa vẫn luôn ở bên cạnh dõi mắt trông nhìn chúng ta.
C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Đã từ lâu dân tộc Do Thái không có vị ngôn sứ nào xuất hiện. Thiên Chúa im lặng như chẳng muốn nói với dân Ngài nữa. Người ta thường coi vị ngôn sứ cuối cùng là Malaki. Ông sống trước công nguyên gần năm thế kỷ. Ông đã mạnh mẽ phê phán những bê bối của các tư tế và dân Do Thái sau khi họ trở về từ nơi bị lưu đầy ở Babylon. Malaki tiên báo ngày đoán phạt của Đức Chúa gần đến. Nhưng trước khi Ngài đến, sẽ có người đi trước để dọn đường. Êlia chính là người làm công việc đó: “Này đây Ta sẽ sai đến với ngươi Êlia, vị ngôn sứ”.
Gioan Tẩy giả là người đã làm nhiệm vụ của Êlia, tuy ông không phải là một Êlia từ cõi chết sống lại. Gioan xuất hiện như một ngôn sứ khắc khổ nơi sa mạc hoang vu. Ông đã cất tiếng mời gọi mọi người sám hối và chịu phép rửa, để dọn lòng đón Đấng Mêsia sắp đến.
Gioan Tẩy giả luôn là nhân vật nổi bật trong Mùa Vọng. Đã có bao ngôn sứ trong Cựu Ước xuất hiện trước ông, loan báo về Đấng Cứu độ mà Thiên Chúa hứa ban. Nhưng Gioan là người duy nhất đã chỉ cho dân thấy Đấng ấy là ai. Chính là Đức Giêsu, người ông đã ban phép rửa.
Gioan cao trọng vì ông là cầu nối giữa hai giai đoạn của lịch sử cứu độ. Ông vừa thuộc nhóm những ngôn sứ của giai đoạn trước, giai đoạn cựu ước, vừa là người đã chạm đến Nước Trời ở giai đoạn sau, giai đoạn tân ước. Đức Giêsu là Đấng khai mở giai đoạn sau. Nhưng Ngài cần Gioan để làm người trực tiếp giới thiệu.
Mỗi lần Mùa Vọng về, chúng ta lại gặp Gioan. Cho đến ngày tận thế Đức Giêsu mãi mãi cần những Gioan, để bắc một nhịp cầu, để làm người môi giới trung gian, để tình yêu cứu độ được mọi người đón nhận. Chúng ta hãy là Gioan để giới thiệu Chúa cho mọi người.
D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Gioan là một nhân vật lớn được nhắc đi nhắc lại trong mùa Vọng. Có phải vì thế mà Gioan là người lớn nhất trong Nước Trời hay không?
1) Nước Trời là tình trạng hoàn toàn mới mẻ, khác xa với thế giới con người.
Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu không ngớt lời ca tụng Gioan, lời khen đang đạt tới cao điểm thì bỗng dưng tụt xuống một cách lạ lùng khi Chúa Giêsu nói: “Tuy nhiên kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông”. Câu trả lời chỉ có thể nói Nước Trời là một hồng ân nhưng không, một thực tại hoàn toàn mới mẻ khác với cách suy nghĩ tính toán của con người chúng ta.
Chúng ta cứ nhìn vào Mẹ Maria thì cũng có thể hiểu phần nào. Mẹ Maria cưu mang và sinh hạ Chúa Giêsu là một vinh dự lớn lao, tưởng chừng chẳng ai bằng, thế mà Chúa Giêsu lại khẳng định: “Ai là mẹ Tôi, ai là anh chị em Tôi? Đó là những người lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa”.
Đó là điều mà Đức Maria cứ phải suy đi nghĩ lại trong lòng để tìm cho ra thánh ý Thiên Chúa. Đó cũng là điều mà Gioan cứ trăn trở đến nỗi phải sai người đi hỏi cho ra nhẽ: “Ngài có phải là Đấng Kitô hay chúng tôi còn phải đợi một Đấng nào khác nữa?” Đó cũng là điều mà mỗi người chúng ta phải suy nghĩ và không ngừng tra vấn về cung cách sống của mình: “Tôi có thực sự mong chờ Chúa đến, hay tôi lại mong chờ một cái gì đó không phải là Chúa? Phải chăng tôi sợ Chúa đến phá rối đời tư của tôi, hoặc tôi phải bỏ đi những ngoằn nghèo ích kỷ của lòng tôi để dọn đường cho Chúa đến?… Bao nhiêu là vấn đề phải đặt ra khi phải đón Chúa đến nhà tôí !’
2) Để vào Nước Trời cần phải sống theo sự thật như Gioan đã chỉ bảo.
Phải là con người mạnh mẽ lắm mới có thể hoán cải trước lời mời gọi vào Nước Trời. Trước hết phải sửa đường cho thẳng vì chân lý mà Gioan rao giảng là một con đường thẳng, không quanh co dối trá, không lồi lõm. Chỉ có con đường thẳng mới là con đường gần nhất để Chúa Giêsu đem ơn cứu độ đến với chúng ta. Người sống theo sự thật phải mạnh mẽ như Gioan, không “phất phơ trước gió như cây lau”, cũng không ba phải kiểu “gió chiều nào che chiều ấy”. Gioan không che đậy con người thật của mình bằng “gấm vóc lụa là” như những người ở trong cung điện, như là Hêrôđê với Hêrôđia, bên ngoài thì sang trọng mà bên trong thì tội lỗi thông đồng.
Con người mạnh mẽ của Nước Trời không những biết đâu là sự thật mà còn phải biết nghe theo sự thật, sống theo sự thật nữa. Con người ấy mới thực sự là mạnh mẽ trong Nước Trời. Thông thường ai trong chúng ta cũng muốn biết sự thật, đôi khi còn tò mò tìm cho bằng được ai là người nói xấu, nói thật về mình thế nào. Thế mà chúng ta lại dễ nổi nóng hay buồn bực khi nghe người khác góp ý, phê bình về cách sống sai sự thật của mình. Ai cũng muốn biết sự thật, nhất là sự thật về người khác, thế mà con người thời nay lại làm ngơ trước những lời cảnh tỉnh, những lời nói về sự thật. Nói thật không ai tin mà lại đi tin vào những chuyện nhảm nhí để che dấu sự thật bởi lẽ “sự thật thì mất lòng”, hay “thuốc đắng dã tật”.
Bài Phúc Âm hôm nay khẳng định với chúng ta: chỉ có những ai mạnh mẽ mới chiếm hữu được Nước Trời. Chỉ có những ai dám từ bỏ chính mình để sống cho sự thật, cho dù có phải trả giá bằng cái chết như Gioan đã làm chứng cho sự thật, thì mới mong chen chân vào được Nước Trời. Xin Chúa ban sức mạnh để chúng ta lướt thắng mọi trở ngại để đón chờ Chúa đến trong mùa Vọng này.
