“Bà Maria vội vã lên đường, đến miền núi,
vào một thành thuộc chi tộc Giuđa”. (Lc 1,39)

Bài Đọc I: Dc 2, 8-14

“Đây người tôi yêu đến, nhảy qua núi”.

Bài trích sách Diễm Ca.
Tiếng người tôi yêu, đây người đến, nhảy qua núi, băng qua đồi. Người tôi yêu giống như nai rừng, ví tựa hươu con. Đó, người đứng sau vách nhà chúng tôi, ngó qua cửa sổ, nhìn vào chấn song.

Này người tôi yêu nói với tôi: “Hãy chỗi dậy, mau lên, bạn tình ta! Bồ câu ta, kiều nữ ta, hãy đến! Vì tiết đông đã qua, mưa phùn đã dứt. Trăm hoa đua nở trên đất chúng ta. Thời cắt tỉa đã đến, tiếng chim gáy véo von trên đất chúng ta. Cây vả sinh trái đầu mùa, vườn nho trổ hoa thơm ngát. Hãy chỗi dậy, bạn tình ta, người đẹp ta, hãy đến!

“Bồ câu ta trong hốc đá, trong kẹt ghềnh, hãy cho ta thấy mặt mình, tiếng mình hãy thánh thót ở tai ta, vì tiếng mình êm ái, nét mặt mình xinh tươi”.

Hoặc đọc: Xp 3, 14-18a

“Chúa là Vua Israel ở giữa ngươi”.

Trích sách Tiên tri Xôphônia.
Hỡi thiếu nữ Sion, hãy ngợi khen! Israel hỡi, hãy reo mừng! Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, hãy sung sướng và hết lòng hân hoan!

Chúa đã rút án phạt ngươi, đã xua đuổi quân thù. Chúa là Vua Israel ở giữa ngươi, ngươi không còn lo sợ tai hoạ nào. Ngày ấy có tiếng bảo Giêrusalem: đừng sợ! và Sion, chớ buông thả đôi tay! Chúa là Thiên Chúa ngươi ở giữa ngươi, sẽ sung sướng vui mừng vì ngươi, sẽ thinh lặng trong niềm mến thương ngươi, sẽ hân hoan chúc mừng ngươi, như trong ngày đại lễ.

Đáp Ca: Tv 32, 2-3. 11-12. 20-21

Đáp: Người hiền đức, hãy hân hoan trong Chúa, hãy ca mừng Người bài ca mới! (c. 1a và 3a).

Xướng: Hãy ngợi khen Chúa với cây đàn cầm, và đàn mười dây, hãy xướng ca mừng Chúa. Hãy ca mừng Người bài ca mới, hát mừng Người với tiếng râm ran. 

Xướng: Ý định của Chúa tồn tại muôn đời; tư tưởng lòng Người còn mãi đời nọ sang đời kia. Phúc thay quốc gia mà Chúa là Chúa tể, dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình. 

Xướng: Linh hồn chúng ta mong đợi Chúa, chính Người là Đấng phù trợ và che chở chúng ta. Bởi vậy lòng chúng ta hân hoan trong Chúa, chúng ta tin cậy ở thánh danh Người. 

Tin Mừng: Lc 1, 39-45

“Bởi đâu mà tôi được ơn này, là Mẹ Thiên Chúa tôi đến viếng thăm tôi”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào bà Isave, và khi bà Isave nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà; và bà Isave được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng: “Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này, tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện”.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

ĐỨC MARIA ĐI THĂM BÀ ÊLISABÉT

Bởi đâu tôi được Thân mẫu Chúa đến với tôi thế này? (Lc 1,43)

Suy niệm: Thánh Kinh cho biết mỗi cuộc thăm viếng của Thiên Chúa đều mang một sứ điệp Ngài muốn trao gởi cho con người. Nhìn bề ngoài, việc Đức Maria đi thăm viếng Bà Êlisabét chỉ là cuộc gặp gỡ giữa hai bà mẹ đang mang thai, nhưng bên trong, lại là việc thai nhi Giêsu, Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể làm người, thăm viếng và mang ơn cứu độ cho thai nhi Gioan; nhờ đó, Gioan được khỏi tội nguyên tổ ngay từ khi còn trong lòng mẹ. Không lạ gì Gioan diễn tả niềm vui cứu độ ấy bằng cách nhảy lên trong lòng dạ mẹ mình. Tựa như bất cứ người mẹ nào, Bà Êlisabét cũng cảm nhận được đứa con trong bụng vui sướng nhảy lên, để rồi cùng với ơn soi sáng của Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng diễn tả hạnh phúc được người em họ mình, Thân mẫu Chúa, đến viếng thăm, ca ngợi Đức Maria và Thai nhi Giêsu.

Mời Bạn: Chỉ còn ít ngày nữa thôi, mầu nhiệm Giáng sinh được tỏ hiện. Những cảm nhận, tán tụng công trình của Chúa nơi hai người phụ nữ trên đây sẽ được sáng tỏ. Mời bạn cùng với Đức Maria và bà Êlisabét chuẩn bị tâm hồn đón nhận hồng ân ban cho nhân loại.

Sống Lời Chúa: Phải chăng bầu khí Giáng sinh rộn rịp, việc trang hoàng năm nay như mọi năm khiến ta mất cảm giác vui mừng đích thực. Hãy tìm khoảng lặng để suy ngắm thêm tại sao Mẹ Maria lại vất vả đi thăm người chị họ, đem lại niềm vui cho cả gia đình?

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con thinh lặng ngắm nhìn Hài nhi Giêsu, “Thôi hỡi trần gian im tiếng đi mà cung kính” mầu nhiệm Ngôi Hai xuống thế làm người và ở giữa chúng con. Amen.

B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

VIẾNG THĂM BÀ ELIZABETH 

1.Vừa mang thai Đức Giêsu, Đức Maria đã vội vã đi thăm bà Elizabeth. Đức Mẹ vừa vào nhà thì việc lạ đã xảy ra: hài nhi Gioan đã nhảy mừng trong lòng bà Elizabeth! Được Chúa Thánh Thần soi sáng bà đã cất tiếng ngợi khen Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa.

Lãnh sứ mạng sinh Chúa Cứu Thế, Đức Maria đã nghĩ ngay đến người khác. Mẹ đem Chúa đến cho thân nhân, Mẹ thực thi bác ái trọn hảo. Và theo lời bà Elizabeth, Mẹ nêu gương lòng tin tuyệt vời vào Lời Chúa phán hứa. Chính nhờ niềm tin vững mạnh đó mà Mẹ đã được Thiên Chúa chọn sinh Đấng Cứu Thế.

2.Phải có tinh thần biết chia sẻ cho người khác

Sau khi đón nhận tin cưu mang Đấng Cứu thế, Đức Maria đã vội vàng đi thăm gia đình Giacaria để chia sẻ niềm vui trong gia tộc. Mẹ ra đi loan truyền niềm vui cho bà chị họ và đem Đấng Cứu Thế đến cho Gioan Tẩy giả. Vì thế, thai nhi nhảy mừng trong lòng mẹ như là lời đáp trả được đón nhận niềm vui cứu độ mà Tin mừng đã trình bày. Maria đã đem lại niềm vui cho gia đình bà chị họ và cũng tạo thêm cho chính Mẹ niềm vui, niềm vui chờ đón Con Mẹ khi dấn thân phục vụ mà Mẹ đã biểu lộ qua lời ca Magnificat.

Con người không những cần được cung cấp của ăn thức uống cho thân thể, nhưng còn phải được chia sẻ tâm tình trong cuộc sống. Đúng là: “Có đi có lại mới toại lòng nhau”. Chúng ta cũng phải theo gương Đức Mẹ mà biết chia sẻ cho người khác vì như người ta nói: “Niềm vui mà được chia sẻ thì tăng lên gấp bội, còn nỗi buồn mà được chia sẻ thì được giảm đi một nửa”.

3.Ảnh hưởng hỗ tương của việc thăm viếng

Khi chúng ta thăm viếng một người nào, chúng ta tự nhận thấy là mình đang làm một việc tốt đẹp cho người đó. Đó là sự thật. Nhưng chúng ta cũng được lợi cho mình nữa.

Khi thăm viếng, Maria đem đến cho ông bà Giacaria và Elizabeth niềm vui và sự phục vụ, đồng thời chính Ngài lại đón nhận được sự nâng đỡ về tinh thần: Ngài thêm xác tín về lời sứ thần khi thấy bà chị họ hiếm muộn mà bây giờ đã có thai. Ngài ngỡ ngàng khi thấy mầu nhiệm được làm Mẹ Đấng Thiên Sai, nay đã được Thánh Thần tỏ bày cho bà chị họ biết. Niềm hứng khởi và những lời chúc mừng của bà Elizabeth đã động viên Ngài cất lên lời ngợi khen cảm tạ hồng ân Thiên Chúa trong kinh ngợi khen Magnificat.

4.Đức Maria, mẫu gương của bác ái

“Đức Maria đã vội vã ra đi lên miền núiđiều đó nói lên sự nhiệt tình của Đức Maria trong việc đi thăm viếng, chia sẻ vui buồn, giúp đỡ gia đình bà chị đang bối rối vì mang nặng đẻ đau. Dù phải đi bộ đến ba, bốn ngày đường xa xôi hiểm trở cũng không ngăn cản nổi gót liễu yếu đào tơ đầy lòng thương mến của Ngài.

Dầu Đức Maria có nhiều lý do để không ra đi, không tiến hành cuộc hành trình: nào là từ nay phải giữ gìn sức khỏe nhằm lợi ích cho thai nhi. Nào là đường đi xa xôi, nguy hiểm,lại phải mất ba bốn ngày mới tới nơi. Lộ trình này có nhiều rủi ro nguy hiểm, nhất là cho thân gái dặm trường. Trước những trở ngại này và thêm vào đó không có một chỉ thị nào về phía Chúa bảo phải đi, để Maria có lý do từ chối.

Những lý do trở ngại ấy không cản bước được Đức Maria. Người ta dễ dàng né tránh lời mời gọi của bác ái, nại đến những lý do ít nhiều chính đáng. Nhưng lòng quảng đại của Đức Maria phá tan mọi chần chừ, lưỡng lự để vội vã lên đường. Đúng là tình yêu mạnh hơn sự chết.

Truyện: Lòng bác ái của bác sĩ Longet

Bác sĩ Longet là một người Pháp, đã từng phục vụ ở Việt Nam cách đây mấy mươi năm và cũng nổi tiếng như bác sĩ Tom Dooley, người Mỹ đã phục vụ ở Đông Nam Á. Ông tận tụy săn sóc các bệnh nhân bất kể giai cấp, tôn giáo, chủng tộc, ngày lẫn đêm.

Được hỏi tại sao ông quí mến bệnh nhân như thế ?

Bác sĩ Longet đáp:

– Vì tôi thấy Chúa Giêsu trong mỗi bệnh nhân.

Chính vì thế, mỗi sáng khi đi dự thánh lễ; bệnh nhân lương hay giáo, ai muốn đi ông đều chở trên xe; mỗi chiều Chúa nhật, ông lại chở các bệnh nhân đi chơi, tham quan nơi này nơi nọ. Và mỗi tối ông lần hạt chung với người Công giáo. Ít lâu sau, ông Longet trở về nước Pháp, vào chủng viện dâng mình làm linh mục và tình nguyện sang phục vụ những người nghèo ở giáo phận Cần Thơ. Nhưng tiếc thay, sau khi chịu chức xong, ông lâm trọng bệnh và qua đời trước khi tới nơi hằng mong ước.

C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

Còn 4 ngày nữa, cùng vời bao nhiêu triệu tâm hồn của những người tin vào Chúa Giêsu, chúng ta sẽ hân hoan mừng lễ giáng sinh, kỷ niệm biến cố Con Một Thiên Chúa làm người. Giáo Hội mời gọi chúng ta kết thúc những ngày cuối cùng của mùa vọng này với Mẹ Maria.

Biến cố Đức Mẹ đi thăm viếng bà Isave hôm nay gợi cho chúng ta 2 tư tưởng suy niệm:

Mẹ Maria ra đi vội vã xuyên qua rừng núi. Mẹ Maria vội vã, bởi vì tình yêu Mẹ đang cưu mang trong lòng khiến Mẹ không ngại xuyên rừng vượt núi để đến giúp đỡ bà chị họ đã 70 tuổi mà nay mới tập sự làm Mẹ.

Một khi Mẹ đã tuyên xưng là tôi tớ Thiên Chúa, thì Mẹ cũng tỏ ra là tôi tớ của những người cần đến sự giúp đỡ của Mẹ. Và khi quyết tâm giúp đỡ, Mẹ đã quên hẳn đi địa vị cao quý mà bà Isave đã nhắc nhở Mẹ: “Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa đến thăm tôi”.

Với tinh thần khiêm tốn và phục vụ đó, Mẹ Maria đã xứng đáng được bà Isave và hàng triệu người trải qua các thế hệ ca tụng: “Bà có phúc hơn mọi người Nữ.”

Mẹ Maria ra đi vội vã, nhưng không đi một mình, mà Mẹ mang Chúa Giêsu đến nhà bà Isave. Mẹ đã mang nền tảng của hoà bình và mang niềm vui đến cho gia đình bà Isave. Chính vì thế mà khi nghe lời chào của Mẹ, con trong lòng bà Isave đã nhảy mừng.

Cũng như Mẹ Maria, sau khi tham dự thánh lễ hôm nay cũng như mọi ngày, chúng ta cũng mang Chúa Giêsu Thánh Thể trong lòng. Chúng ta hãy noi gương Mẹ, vội vã vượt mọi trở ngại để đi đến phục vụ anh chị em. Ước gì sau mỗi Thánh lễ, những cuộc gặp gỡ của chúng ta với mọi người trong cuộc sống thường ngày sẽ là những cuộc gặp gỡ của những người mang Chúa Giêsu đến cho nhau, để qua đó, sẽ đem sự bình an và vui mừng đến cho mọi người.

D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Cuộc viếng thăm của Đức Maria với bà Isave dẫn đến cuộc gặp gỡ giữa hai con trẻ sắp sinh, nói lên sứ mạng tiền hô và cứu thế của Gioan và Đức Giêsu.

Trước hết, chúng ta phải nói đến cảm nghiệm của Gioan về sự hiện diện của Đấng Cứu Thế sắp hạ sinh.

Một đứa bé quậy trong bụng mẹ có lẽ là chuyện rất bình thường, nhất là đối với một người mẹ  đang mang thai ở tháng thứ bẩy như là bà Isave. Thế mà Isave lại đọc được ý nghĩa của dấu chỉ đơn sơ bình thường ấy. Bà thoáng thấy một cái gì đó không bình thường trong cái cử động bình thường của thai nhi. Thánh Luca khi kể lại chi tiết ấy, chắc hẳn Ngài muốn nhấn mạnh một điều gì đó. Điều kỳ lạ là có sự trùng hợp giữa lời chào của Đức Maria, với sự ngọ nguậy của thai nhi Goan, khiến bà phải thốt lên: “Bởi đâu tôi được thân mẫu Chúa đến thăm…”. Thánh Luca muốn nói rằng việc Gioan nhảy mừng loan báo Đấng Cứu Thế đã đến, rằng Con Thiên Chúa đã thành thai trong lòng Đức Trinh Nữ Maria; nghĩa là ngay từ trong bụng mẹ, Gioan đã bắt đầu đóng vai trò tiền hô. Ngay khi chưa lọt lòng mẹ, thì Gioan đã báo tin Chúa đến, chứ không phải vài chục năm sau mới loan báo ở bờ sông Giordan. Thật vậy, nhờ sự vui mừng của Gioan, mà bà Isave đã được chỉ cho biết ân sủng đã đến trong con người Đức Maria. Gioan đã loan báo sự hiện diện của Đức Kitô bằng cử động, còn bà Isave, mẹ ông, đã loan báo bằng lời ca khen: “Em thật có phúc vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em”.

Sự hiện diện của Đức Giêsu đã làm đảo lộn cuộc đời của Gioan ngay từ trong bụng mẹ, để rồi khi sinh ra đã làm bà con làng xóm bàn tán xôn xao, rồi khi lớn lên phải ẩn mình trong hoang địa khiến cho nhiều người được ơn trở lại, chờ đón Đấng Cứu Thế.

Chúa đã đến, nhưng chúng ta có cảm nghiệm được sự hiện diện của Người không ?

Ngày nay, Thiên Chúa vẫn hiện diện trong thế giới loài người nhưng hiện diện một cách kín đáo và tế nhị. Người không muốn sự hiện diện của Người gây phiền hà hay cản trở sự tự do của con người. Người đến và vẫn hằng đến với con người, nhưng thật nhẹ nhàng, không gây ồn ào, chẳng có tiền hô hậu hét, chẳng có kèn trống lộng loa. Sự im lặng ẩn mình của Người thật yên tĩnh, đến nỗi người ta đã nói rằng Thiên Chúa đã chết, bởi nếu Người hiện diện thì tại sao sự ác lại cứ tung hoành trong thế giới như vậy?

Ngày xưa, Chúa đến ẩn mình trong lòng trinh nữ Maria, Người có làm gì đâu và mẹ Người cũng có nói gì đâu, thế mà Gioan vẫn cảm nhận được sự hiện diện của Người và đã nhảy lên vui sướng ngay trong bụng mẹ.

Thế giới đã tiến bộ, nhưng không một máy móc nào có thể chế tạo được cảm nghiệm về sự hiện diện của Đức Kitô. Không một máy vi tính điện toán nào, có thể  lập trình thay cho tâm hồn con người. Không phải cứ muốn là đã được, không phải cứ bấm nút là có đáp số hiện ngay trên màn hình. Vâng, chẳng ai có thể  tạo ra cảm nghiệm này được ngoài Thánh Thần của Đức Giêsu Kitô. Ngôi Lời nhập thể chính là quà tặng Thiên Chúa ban cho loài người.

Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa Giáng Sinh. Đấng Cứu Thế sắp hạ sinh cho chúng ta, hay đúng hơn, Người đã đến trong lịch sử này rồi nhưng liệu sự hiện diện của Người có mang lại niềm vui cho chúng ta không, có làm đảo lộn cuộc sống chúng ta, hay chỉ như giọt nước bỏ bể chẳng tác động gì đến đời sống chúng ta ?