
“Tin vào Chúa Giê-su, hai người mù được chữa lành”.
Bài Ðọc I: Is 29, 17-24
“Ngày đó mắt người mù sẽ được xem thấy”.
Trích sách Tiên tri Isaia.
Ðây Chúa là Thiên Chúa phán: Không còn bao lâu nữa, Liban sẽ trở nên lùm cây, và lùm cây sẽ trở nên cánh rừng. Ngày đó, người điếc sẽ được nghe lời Sách Thánh, và từ bóng tối, mắt người mù sẽ được xem thấy. Những người hiền lành sẽ càng thêm vui mừng trong Chúa, và những kẻ nghèo khó sẽ nhảy mừng trong Ðấng Thánh của Israel. Vì chưng, người ỷ thế sẽ thất bại, kẻ khinh người sẽ bị hổ ngươi, người mưu toan gian ác sẽ bị tiêu diệt. Ðó là kẻ dùng lời nói để cáo gian người khác, kẻ ra cửa thành mà đánh lừa người xử kiện, kẻ lấy sự nhỏ nhoi mà hiếp đáp người công chính. Vì thế, Chúa, Ðấng cứu chuộc Ápraham, phán cùng nhà Giacóp lời này: Từ đây Giacóp sẽ chẳng còn phải hổ ngươi và đỏ mặt; nhưng khi xem thấy con cháu mình là công trình của tay Ta, đang ca ngợi danh thánh Ta giữa nhà Giacóp, thì chúng sẽ ngợi khen Ðấng Thánh của Giacóp và tuyên xưng Thiên Chúa Israel. Và tâm trí lầm lạc sẽ được hiểu biết; người lẩm bẩm sẽ học biết lề luật.
Ðáp Ca: Tv 26, 1. 4. 13-14
Ðáp: Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi.
Xướng: Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi, tôi còn sợ người nào? Chúa là thành luỹ bảo vệ đời tôi, tôi khiếp gì ai nữa?
Xướng: Một điều tôi kiếm tôi xin, là luôn được ở trong đền Chúa tôi mọi ngày trong suốt cuộc đời, để chiêm ngưỡng Chúa tuyệt vời cao sang, ngắm xem thánh điện huy hoàng.
Xướng: Tôi vững vàng tin tưởng sẽ được thấy ân lộc Chúa ban trong cõi đất dành cho kẻ sống. Hãy cậy trông vào Chúa, mạnh bạo lên, can đảm lên nào! Hãy cậy trông vào Chúa.
Tin Mừng: Mt 9, 27-31
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, có hai người mù chạy theo Chúa và kêu lớn tiếng rằng: “Hỡi Con vua Ðavít, xin thương chúng tôi”. Khi Chúa tới nhà, những người mù tiến lại gần Chúa. Chúa Giêsu phán bảo họ: “Các ngươi có tin rằng Ta có thể làm việc ấy không?” Họ thưa: “Lạy Thầy, có”. Bấy giờ Chúa sờ vào mắt họ và phán: “Các ngươi tin thế nào, thì hãy được như vậy”. Mắt họ liền mở ra, nhưng Chúa Giêsu truyền cho họ rằng: “Coi chừng, đừng cho ai biết”. Nhưng vừa ra đi, họ liền đồn tiếng Người trong khắp miền ấy.
SUY NIỆM
A/ 5 phút với Lời Chúa
MỞ CẶP MẮT ĐỨC TIN
Khi Đức Giêsu về tới nhà thì hai người mù tiến lại gần. Người nói với họ: “Các anh có tin là tôi làm được điều ấy không?” Họ đáp : “Thưa Ngài, chúng tôi tin.” Bấy giờ Người sờ vào mắt họ và nói: “Các anh tin thế nào thì được như vậy”. Mắt họ liền mở ra. (Mt 9,28-30)
Suy niệm: Không ai lại muốn con mắt của mình bị mù. Có nó, ta nhìn được cảnh vật sắc màu chung quanh. Thế mà chúng ta lại sợ thứ ánh sáng soi rõ con người thực của ta mà lắm khi ta muốn giấu giếm. Hễ ai, kể cả Chúa, đụng chạm đến hay phanh phui, ta thường phản ứng hệt như lũ gián chạy trốn ánh sáng. Vì thế, Chúa Giêsu không chỉ chữa lành con mắt xác thịt cho những người mù. Ngài còn muốn ban cho họ cặp mắt mới, cặp mắt đức tin. Từ nay, họ vừa thấy cuộc đời bằng con mắt tự nhiên, lại vừa nhận ra ý nghĩa cuộc đời bằng con mắt đức tin; nhận ra trong đời mình có Chúa đồng hành; và nhất là dám đáp trả với Chúa: “Thưa Ngài, chúng tôi tin” để được thấy.
Mời Bạn: Để chữa con mắt xác thịt, bạn lo tìm thầy chạy thuốc. Để làm đẹp chúng, bạn không ngại tốn kém dùng các loại mỹ phẩm đắt tiền. Vậy bạn làm gì để chữa trị cặp mắt đức tin của mình khi chúng không nhìn thấy được Thiên Chúa là Cha của bạn? Bạn làm gì khi bạn mất khả năng nhìn cuộc đời bằng đôi mắt tâm linh?
Sống Lời Chúa: Trước hết, bạn hãy đến với bí tích hoà giải để Chúa chữa lành cho. Thứ đến, bạn hãy làm đẹp con mắt tâm linh bằng việc lãnh nhận Thánh Thể Chúa.
Cầu nguyện: “Lạy Chúa, Ánh Sáng của đôi mắt con, xin hãy đến! Và cho con được thấy Chúa, cho con được gặp Chúa, ôi Thiên Chúa của con! Con sẽ níu lấy Chúa, ôi lạy Chúa con hằng khao khát.”
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
XIN ĐƯỢC SÁNG MẮT SÁNG LÒNG
1. Số phận người mù thật bi đát, họ nghe mà không biết sự vật chung quang thế nào. Họ phải sống trong cô đơn. Cảm nghiệm được nỗi bất hạnh của mình, hai người mù vừa lẽo đẽo theo Đức Giêsu vừa van xin Ngài: ”Lạy con vua Đavít, xin thương xót chúng tôi”. Ý thức được nỗi khốn cùng của mình là bước khởi đầu nền tảng để đáng được Thiên Chúa xót thương. Càng thấy mình bất lực, chúng ta càng phải cậy dựa vào Thiên Chúa. Điều quan trọng là chúng ta có biết bám chặt vào Chúa và xin Chúa chữa lành tâm hồn chúng ta không?
2. Hiện nay trên thế giới có nhiều người mù. Người mù ở Việt nam thường sống bằng cách đi ăn xin. Trong Kinh Thánh, người mù là hình tượng của những con người sống trong sự đói nghèo, bị xã hội và ngay cả gia đình bỏ rơi.
Có nhiều loại mù: mù lòa, mù chữ, mù văn chương, mù vi tính…nhưng mù không nhận ra Chúa là ánh sáng có lẽ là tai hại hơn cả. Người mù đã dùng đức tin mà đi tới Ánh Sáng thật. Hay nói cách khác, có một cách lần tới ánh sáng một cách thần diệu, đó là đức tin.
3. Mù là không thấy và vì không thấy nên không biết hay biết một cách phiến diện, biết không đầy đủ. Cái mù thể xác đã khốn khổ như thế, nhưng còn một loại mù còn khốn khổ hơn nữa. Người ta gọi đó là mù tâm linh, mù không dám nhìn, không dám nhận sự thật. Đây là thứ mù thường xảy ra nhất trong đời sống con người.
Đúng thế, không dám nhận ra sự thật cũng là một bệnh mù. Bệnh này rất nguy hiểm, nó thường bộc phát và lây lan nhanh. Nguyên nhân của căn bệnh này là tính kiêu ngạo, một loại vi trùng rất khó trị và thường gây ra những hậu quả rất tai hại cho những người mắc thứ bệnh này.
4. Tính tự phụ và kiêu căng thường dẫn đến sự mù quáng, không nhìn ra sự thật. Do đó, Lon Jacob đã sáng tác ra câu truyện ngụ ngôn: Con sư tử đến hỏi con tê giác: ”Ai là chúa tể khu rừng này”? Con tê giác đáp: ”Là sư tử chứ ai”. Sung sướng quá, sư tử đến hỏi con hà mã: ”Ai là chúa tể khu rừng này”? Và hà mã cũng trả lời: ”Là sư tử chứ ai”. Sư tử lại đến hỏi con voi: ”Ai là chúa tể khu rừng này”? Voi chẳng nói chẳng rằng, dùng vòi túm lấy sư tử, quăng nó lên trời. Khi rơi xuống đất, con sư tử choáng váng mặt mày, mình mẩy ê ẩm, nhưng cũng ráng nói vớt vát: ”Vì ngu quá chẳng biết trả lời nổi câu hỏi của ta nên ta không thèm ăn thua với mi”.
5. Hai người mù trong bài Tin mừng hôm nay, mặc dù họ mù hai con mắt thể xác, nhưng trái lại, họ được sáng hai con mắt đức tin, hai con mắt tâm hồn, cho nên họ đã nhận ra Chúa là Đấng con vua Đavít, Đấng Cứu Thế. Họ đã tin Chúa và đã được chữa lành, cho họ được nhìn thấy.
Chúng ta có thể sáng con mắt thể xác vì chúng ta nhìn thấy rõ ràng những công trình của Chúa qua vũ trụ vạn vật, nhưng chúng ta có khi lại mù con mắt đức tin vì chúng ta đã không tin vào Chúa qua các dấu chỉ của sự vật, các biến cố, những sự kiện chung quanh để nhận ra ý Chúa mà thực thi.
6. Đức Giê-su thấy hai người mù có niềm tin, Ngài muốn họ công khai nói lên niềm tin đó: ”Các ngươi có tin rằng Ta có thể làm việc ấy không”? Họ thưa với tất cả niềm xác tín: ”Lạy Thầy, có”. Người sờ vào mắt họ và nói: ”Các anh tin thế nào thì được như vậy”. Mắt họ liền mở ra. Lời nói vắn tắt của Đức Giê-su làm cho hai anh mù được sáng.
Đức tin làm sáng mắt, đức tin cũng mở mắt tâm hồn, mở ra tất cả…
Mang danh hiệu là Kitô hữu, là người tin vào Chúa Kitô, nhưng nhiều lúc chúng ta chưa sống trọn vẹn niềm tin của mình. Hôm nay, một lần nữa Đức Giê-su hỏi chúng ta: ”Con có tin là Ta làm được điều đó không”? Xin cho chúng ta xác tín không chỉ trên môi miệng, đáp trả với cả trái tim cho Ngài và để niềm tin tỏa sáng trong cuộc sống.
7. Truyện: Thầy bói sờ voi
Trong kho tàng truyện cổ Ấn Độ có một câu chuyện ngụ ngôn như sau: Ngày xưa có mấy anh mù rủ nhau đi xem voi. Họ được dẫn đến một con voi rất to để họ dùng tay mà sờ vào nó.
Anh thứ nhất sờ được vào cái vòi của con voi. Sờ xong anh ta đắc chí hô to:
– Tôi biết con voi giống cái gì rồi, nó giống như cái vòi lớn.
Anh thứ hai sờ vào chân voi rồi nói:
– Đâu phải, tôi thấy con voi giống như cột nhà.
Anh thứ ba sờ vào sườn voi, phản đối:
– Các anh điên hả? Tôi thấy con voi giống như một bức tường chứ!
Anh thứ tư sờ vào tai voi, bật cười:
– Các anh nói gì vậy? Tôi thấy con voi giống như một tầu là chuối.
C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Chúng ta đang chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh. Việc Chúa giáng trần đã được Thánh Gioan diễn tả bằng một câu rất vắn gọn: “Ánh sáng đã chiếu soi vào bóng tối”. Chúa Giêsu chính là sự sáng, đã đến để dọi chiếu vào bóng tối trần gian.
Chúa Giêsu chính là Ánh sáng thế gian, Tin mừng hôm nay khi thuật lại việc Chúa chữa hai người mù cũng muốn nêu bật chân lý đó. Chúa Giêsu chính là ánh sáng. Ngài đã mở mắt cho hai người mù để họ thấy ánh sáng. Chỉ trong Ngài, chúng ta mới thực sự là người được sáng mắt. Nhưng dĩ nhiên, để có thể tiếp nhận ánh sáng của Chúa Kitô, điều kiện tiên quyết là chúng ta phải ý thức được sự mù lòa của mình và quyết tâm ra khỏi sự mù lòa đó.
Có nhiều loại mù: mù mắt, mù chữ, cuộc đời chúng ta cũng có thể bị mù lòa bởi danh vọng, bởi tiền tài, bởi xác thịt. Nhưng mù không nhận ra Chúa là ánh sáng đời mình có lẽ đó là thứ mù lòa tai hại hơn cả. Chúng ta cần phải đến với Chúa để được Ngài ban lại sự sống siêu nhiên cho tâm hồn, để khỏi mò mẫm trong mù tối.
Trong đời sống đạo, khi nhận ra mình đang mù và mong tìm về ánh sáng, đó là những bước khởi đầu rất cần cho sự hoán cải và được biến đổi.
Giáng Sinh là lễ của Ánh sáng, Ánh sáng ngay giữa đêm đen. Ơn của Mùa Vọng là ơn thoát ra khỏi cảnh tăm tối mù lòa. Mù lòa đâu phải chỉ là chuyện của 37 triệu người mù trên thế giới. Mù lòa về chính mình, mù lòa vì không thấy những Ladarô trước cửa, mù lòa vì không thấy những thao thức của chính những người trong gia đình, trong giáo xứ, mù lòa vì không thấy Chúa vẫn đang hiện diện gần bên, những mù lòa đó cũng nguy hiểm không kém và cần được chữa lành.
Xin Giêsu đụng vào mắt chúng ta để chúng ta được sáng, và để chúng ta giúp người khác cũng được thấy ánh sáng Giêsu.
D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Trong tâm tình Mùa Vọng và cách riêng qua hình ảnh của hai người mù trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi mỗi người chúng ta hãy tỉnh thức, hãy mau chóng chạy đến với Người, mỗi khi ta “mù lòa, đau yếu” để được Người cứu chữa và đưa đến sự sáng.
Chắc hẳn hơn ai hết, hai anh mù trong bài Tin Mừng đã cảm nghiệm sâu sắc về điều đó. Thế nhưng, họ đã không chịu an phận trong sự đau khổ, hẩm hiu của mình. Dù chỉ là một chút hy vọng, họ vẫn tiến tới. Dù phải lần mò từng bước một cách khó khăn, họ vẫn bước đi. Họ bước đi để đến với Chúa, để tìm sự sáng cho đời mình. Chính vì thế mà ngay khi nghe biết về Chúa Giêsu là Đấng quyền uy cao cả, hai anh mù đã tin và mau chóng tìm đến để gặp Người.
… Mù loà thể xác thì ai cũng biết, nhưng mù loà tâm hồn thì không dễ nhận ra. Ngày nay người ta phát minh ra đủ mọi dụng cụ để cải thiện tầm nhìn thị giác của con người. Nào là kính cận thị, viễn thị và loạn thị; kính đeo mang tai và kính áp sát tròng mắt; nhìn xa thì có kính viễn vọng, nhìn gần thì có kính hiển vi và nhìn tối thì có kính hồng ngoại; khám ngoài không thấy thì nội soi hoặc siêu âm. Chưa bao giờ mà con người nhìn thấy nhiều hơn và xa hơn như bây giờ. Thế mà thế giới vẫn đầy dãy những con người đau khổ vì người khác không nhìn ra hay nhìn sai, thậm chí còn khinh bỉ hoặc bóp méo sự thật.
Tóm lại, bài Tin Mừng hôm nay có thể dạy chúng ta đôi điều:
– Mù loà về thể xác chưa hẳn là đã bất hạnh, mù quáng về tâm hồn và cách sống mới đáng lo ngại. Biết bao người sáng mắt mà vẫn không nhận ra Đức Giêsu, còn hai anh mù này lại tin nhận Đức Giêsu là Cứu Chúa đời mình nên đã được Chúa Giêsu ân thưởng: “Các anh tin thế nào thì được như vậy”. Biết bao cặp hôn nhân tan vỡ vì tiền, vì của và vì danh vọng ! Biết bao gia đình ly dị vì cái nhìn hẹp hòi ích kỷ và vì cái cái tôi quá lớn của họ đã che chắn tầm nhìn của hạnh phúc.
– Muốn sáng hồn cần phải tập có cái nhìn bao dung của Chúa. Tập nhìn ra và chỉ dừng lại ở những cái tốt cái hay của người khác, và hãy nhìn kỹ những khiếm khuyết tội lỗi của mình để mà sửa đổi. Xét mình chứ đừng xét người thì chúng ta sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Không ai thấy cái mặt của mình nên chưa chắc là mình đã đẹp hơn ai, và cũng không ai thấy cái lưng của mình ra sao, nên tốt hơn hết hãy chấp nhận cho người ‘vạch mặt sửa lưng’ thì biết đâu mình sẽ đẹp từ trong ra ngoài, cả trước lẫn sau.
– Và cuối cùng, muốn thấy đẹp thì phải thấy bằng lăng kính tình yêu. Người ta thường nói: “Tình yêu là thứ ngôn ngữ mà người mù có thể thấy, người điếc có thể nghe!”. Dưới con mắt của người đang yêu thì mọi sự đều trở nên tốt đẹp. “Yêu nhau thì củ ấu cũng tròn”, còn ghét nhau thì “quả bồ hòn cũng méo”.
Xin Chúa mở mắt và mở lòng mỗi người chúng ta như lời thánh Augustinô: “Xin cho con biết Chúa và xin cho con biết con !”.
