“Chào Trinh Nữ đầy ân sủng, Chúa ở cùng Trinh Nữ”.
BÀI ÐỌC I: St 3, 9–15. 20
“Ta sẽ đặt mối thù nghịch giữa miêu duệ mi và miêu duệ người phụ nữ”.
Trích sách Sáng Thế.
Thiên Chúa đã gọi Ađam và phán bảo ông rằng: “Ngươi đang ở đâu?” Ông đã thưa: “Con nghe thấy tiếng Ngài trong vườn địa đàng, nhưng con sợ hãi, vì con trần truồng và con đang ẩn núp”.
Chúa phán bảo ông rằng: “Ai đã chỉ cho ngươi biết rằng ngươi trần truồng, há chẳng phải tại ngươi đã ăn trái cây mà Ta cấm ngươi không được ăn ư?” Ađam thưa lại: “Người phụ nữ Chúa đã cho làm bạn với con, chính nàng đã cho con trái cây và con đã ăn”.
Và Thiên Chúa phán bảo người phụ nữ rằng: “Tại sao ngươi đã làm điều đó?” Người phụ nữ thưa: “Con rắn đã lừa dối con và con đã ăn”.
Thiên Chúa phán bảo con rắn: “Bởi mi đã làm điều đó, mi sẽ vô phúc ở giữa mọi sinh vật và mọi muông thú địa cầu; mi sẽ bò đi bằng bụng, và mi sẽ ăn bùn đất mọi ngày trong đời mi. Ta sẽ đặt mối thù nghịch giữa mi và người phụ nữ, giữa miêu duệ mi và miêu duệ người đó, người miêu duệ đó sẽ đạp nát đầu mi, còn mi thì sẽ rình cắn gót chân người”.
Và Ađam đã gọi tên vợ mình là Evà: vì lẽ bà là mẹ của chúng sinh.
ÐÁP CA: Tv 97, 1. 2–3ab. 3cd–4
Ðáp: Hãy ca tụng Chúa một bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu
Xướng: 1) Hãy ca tụng Chúa một bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu Người đã tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh thiện của Người.
2) Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người, trước mặt chư dân Người tỏ rõ đức công minh. Người đã nhớ lại lòng nhân hậu và trung thành để sủng ái nhà Israel.
3) Khắp cùng bờ cõi trái đất, đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu, hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hỉ mừng vui, và đàn ca.
BÀI ÐỌC II: Ep 1, 3–6. 11–12
“Từ trước khi tạo thành vũ trụ, Thiên Chúa đã kén chọn chúng ta trong Ðức Kitô”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông Đồ gửi tín hữu Êphêxô.
Anh em thân mến, chúc tụng Thiên Chúa là Cha Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, Ðấng đã chúc lành cho chúng ta bằng mọi phúc lành thiêng liêng trên trời, trong Ðức Kitô. Như Chúa đã chọn chúng ta trong Người trước khi tạo dựng thế gian, để chúng ta được nên thánh thiện và tinh tuyền trước mặt Chúa trong tình yêu thương.
Chiếu theo thánh ý Ngài, Ngài đã tiền định cho ta được phúc làm con nhờ Ðức Giêsu Kitô, để chúng ta ca tụng vinh quang ân sủng của Ngài mà Ngài đã ban cho chúng ta trong Con yêu dấu của Ngài. Trong Đức Ki tô, chúng tôi được kêu gọi làm thừa tự, và anh em (là con cái Israel) cũng được tiền định theo ý định của Ngài là Đấng tác thành mọi sự theo thánh ý của Ngài, chúng tôi là những kẻ trước kia đã trông cậy vào Đức Kitô.
ALLELUIA: Lc 1,28
Alleluia, alleluia! – Kính chào Trinh Nữ Maria đầy ơn phúc, Thiên Chúa ở cùng Trinh Nữ, Trinh Nữ có phúc hơn các người nữ. – Alleluia.
TIN MỪNG: Lc 1, 26–38
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, thiên thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nagiarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Ðavít, trinh nữ ấy tên là Maria. Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: “Kính chào trinh nữ đầy ơn phúc, Thiên Chúa ở cùng trinh nữ, trinh nữ có phúc hơn các người nữ”. Nghe lời đó, trinh nữ bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì. Thiên thần liền thưa: “Maria đừng sợ, vì đã được ơn nghĩa với Chúa. Này trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một Con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Ðấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Ðavít tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp và triều đại Người sẽ vô tận!” Nhưng Maria liền thưa với Thiên Thần: “Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?” Thiên thần thưa: “Chúa Thánh Thần sẽ đến với trinh nữ và uy quyền Ðấng Tối Cao sẽ bao trùm trinh nữ. Vì thế Ðấng trinh nữ sinh ra sẽ là Ðấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa. Và này, Isave chị họ trinh nữ cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ; vì không có việc gì mà Chúa không làm được”. Maria liền thưa: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền”. Và Thiên Thần cáo biệt trinh nữ.
SUY NIỆM
A/ 5 phút với Lời Chúa
TUYỆT TÁC CỦA THIÊN CHÚA
Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” (Lc 1,28)
Suy niệm: Vài bước thưởng lãm các tác phẩm gốm nghệ thuật của các nghệ nhân tại làng gốm cổ truyền Phù Lãng (Bắc Ninh), người ta không khỏi ngạc nhiên về sự kết hợp độc đáo giữa thần trí và đất sét. Trong tay nghệ nhân, đất sét được nhào quyện với thần trí: dáng dấp tầm thường, vô hồn, trở nên sinh động và thể hiện được mình bằng một thứ ngôn ngữ mới. Công đồng Va-ti-ca-nô II khi diễn tả tín điều Đức Ma-ri-a được tràn đầy thánh thiện từ lúc mới thụ thai, đã lấy lại hình ảnh nhào nặn và tác thành của ngày sáng thế được các giáo phụ dùng để xác tín rằng: “Mẹ không vương nhiễm một tội nào, như một tạo vật mới do Chúa Thánh Thần nhào nặn và tác thành”. ‘Bụi tro’ không còn là bụi tro, nhưng được trở nên ‘khanh tướng’; ‘nữ tỳ’ không còn là phận nhỏ, nhưng được trở nên diễm phúc, quyền thế. Trong bàn tay sáng tạo của Thiên Chúa, Mẹ Ma-ri-a trở thành tuyệt tác tình yêu của Ngài.
Mời Bạn: Mẹ nhận ra ngay Thiên Chúa can dự vào cuộc đời của Mẹ với tất cả tình yêu, nên Mẹ cất lời cảm tạ Thiên Chúa, vừa bằng lời ca lẫn đời sống. Thiên Chúa can dự vào đời bạn, đặc biệt lúc lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, vậy bạn có thường xuyên ngợi khen Ngài không? Bạn và gia đình bạn đã ngợi khen Chúa thế nào?
Sống Lời Chúa: Sau khi rước lễ, bạn dành ít phút thinh lặng để cám ơn Chúa cách sốt sắng. Và bạn đọc kinh ‘Cám Ơn’ thật chậm rãi và sốt sắng
Cầu nguyện: Lạy Mẹ Ma-ri-a, lòng con ước được cùng với Mẹ cất lời cảm tạ ơn Chúa. Xin giúp cho trọn cả cuộc sống con kết dệt nên bài ca tri ân Thiên Chúa.
B/ Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
PHẢI HIỂU ƠN “VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI” CỦA MẸ NHƯ THẾ NÀO?
Chúng ta thường nghĩ, bởi vì, Mẹ được Ơn Vô Nhiễm Nguyên Tội, cho nên, Mẹ đâu thể phạm tội. Nếu chúng ta cũng được ơn như Mẹ, thì chúng ta cũng đâu có phạm tội. Chắc không? Có chắc là chúng ta sẽ không phạm tội không?
Những khi chứng kiến những người dự tòng, mới được rửa tội, chúng ta thường nghĩ: ước gì mình cũng được tinh sạch như thế, nhưng, liệu chúng ta giữ mình được bao lâu? Hay mỗi dịp chúng ta chuẩn bị tâm hồn sốt sắng để lãnh Ơn Toàn Xá, thì sau khoảng bao lâu chúng ta phạm tội lại?
“Ân sủng” không phá bỏ “tự do”: Ân sủng của Chúa luôn cần sự tự do cộng tác của chúng ta. Về ơn Vô Nhiễm Nguyên Tội của Mẹ, chúng ta có thể mượn một hình ảnh loại suy để hiểu được phần nào ơn huệ cao quý này. Chúng ta cứ tưởng tượng: Mẹ như một diễn viên xiếc đi trên dây, bên dưới có lưới bảo hộ, cho dù, người diễn viên chẳng may có ngã xuống, thì cũng không sao, bởi vì, đã có lưới bảo hộ. Lưới bảo hộ giữ cho người diễn viên không chết, nhưng, tiết mục biểu diễn không thành công, ông bầu phải trả tiền lại cho khán giả, hoặc phải có một buổi biểu diễn thành công khác để bù lại.
Do đó, khi nói: Mẹ được ơn Vô Nhiễm Nguyên Tội, hay Đức Giêsu giống anh em mình mọi đàng, ngoại trừ tội lỗi, thì điều đó, không có nghĩa, là Đức Giêsu và Đức Maria bị tước mất hoàn toàn tự do để từ chối: không vâng phục thánh ý của Chúa Cha. Đức Giêsu hoàn toàn có tự do để xuống khỏi thập giá; Đức Maria cũng hoàn toàn có tự do để không thưa tiếng “xin vâng”. Tuy nhiên, Đức Giêsu và Đức Maria đã dùng tự do của mình để biểu diễn thành công tiết mục xiếc đi trên dây, để ơn cứu độ không phải rẽ theo một hướng khác.
Những gì chúng ta vừa nói ở trên, thì cũng giống như ngón tay vẽ trên mặt đại dương mà thôi, bởi vì, Thiên Chúa thì cao cả vô cùng vô tận, ân sủng của Người cũng nhiệm mầu cao vời khôn xiết, không ai có thể hiểu thấu được.
Ân sủng của Thiên Chúa luôn dồi dào phong phú. Thánh Phaolô khẳng định với chúng ta: Trong Đức Kitô Giêsu, anh em đã trở nên phong phú về mọi phương diện… khiến anh em không thiếu một ân huệ nào, trong lúc mong đợi ngày Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, mặc khải vinh quang của Người (x. 1 Cr 1, 5.7).
Hồng ân như mưa như mưa, chúng ta có dùng tự do của mình để hứng lấy hay không là tùy thuộc vào chúng ta. Đức Giêsu đã quả quyết: Lương thực của Thầy là thi hành thánh ý của Chúa Cha; Đức Maria hằng vâng phục thánh ý Chúa. Đức Giêsu đã đi con đường vâng phục; Đức Maria vừa là Mẹ, vừa là môn đệ của Đức Giêsu, Con của Mẹ cũng đã đi con đường đó, đến lượt mình, chúng ta không có con đường nào khác, ngoài con đường đó. Ước gì chúng ta luôn biết dùng tự do của mình để biểu diễn thành công tiết mục xiếc, mà Chúa đã giao cho chúng ta, để ơn cứu độ của Chúa được thành toàn nơi chúng ta. Ước gì được như thế!