“Phải, các ngươi biết Ta, và biết Ta xuất thân từ đâu;
Ta không tự Ta mà đến, có Đấng đã sai Ta mà các ngươi không biết Ngài”.
(Ga 7,28)
BÀI ĐỌC I: Kn 2, 1a. 12-22
“Chúng ta hãy kết án cho nó chết cách nhục nhã”.
Trích sách Khôn Ngoan.
Những kẻ gian ác suy nghĩ chín chắn, đã nói rằng: “Chúng ta hãy vây bắt kẻ công chính, vì nó không làm ích gì cho chúng ta, mà còn chống đối việc chúng ta làm, khiển trách chúng ta lỗi luật và tố cáo chúng ta vô kỷ luật. Nó tự hào mình biết Thiên Chúa và tự xưng là con Thiên Chúa. Chính nó là sự tố cáo những tư tưởng của chúng ta. Vì nguyên việc thấy nó, chúng ta cũng cáu, thấy bực mình, vì nếp sống của nó không giống như kẻ khác, và đường lối của nó thì lập dị. Nó kể chúng ta như rơm rác, nó xa lánh đường lối chúng ta như xa lánh những gì dơ nhớp, nó thích hạnh phúc cuối cùng của người công chính, nó tự hào có Thiên Chúa là Cha. Vậy chúng ta hãy xem coi điều nó nói có thật hay không, hãy nghiệm xét coi những gì sẽ xảy đến cho nó, và hãy chờ xem chung cuộc đời nó sẽ ra sao. Vì nếu nó thật là con Thiên Chúa, Chúa sẽ bênh vực nó, sẽ giải thoát nó khỏi tay những kẻ chống đối nó. Chúng ta hãy nhục mạ và làm khổ nó, để thử xem nó có hiền lành và nhẫn nại không. Chúng ta hãy kết án cho nó chết cách nhục nhã, vì theo lời nó nói, thì người ta sẽ cứu nó!” Chúng nghĩ như vậy, nhưng chúng lầm, vì tội ác của chúng đã làm cho chúng mù quáng. Và chúng không biết ý định mầu nhiệm của Thiên Chúa, nên cũng chẳng hy vọng phần thưởng công chính, và chúng cũng không ưa thích vinh dự của những tâm hồn thánh thiện.
ĐÁP CA: Tv 33, 17-18. 19-20. 21 và 23
Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường
Xướng:
1) Chúa ra mặt chống người làm ác, để tẩy trừ di tích chúng nơi trần ai. Người hiền đức kêu cầu và Chúa nghe lời họ, Ngài cứu họ khỏi mọi nỗi âu lo. – Đáp.
2) Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường, và cứu chữa những tâm hồn đau thương dập nát. Người hiền đức gặp nhiều bước gian truân, nhưng Chúa luôn luôn giải thoát. – Đáp.
3) Ngài gìn giữ họ xương cốt vẹn toàn, không để cho một cái nào bị gãy. Chúa cứu chữa linh hồn tôi tớ của Ngài, và phàm ai tìm đến nương tựa nơi Ngài, người đó sẽ không phải đền bồi tội lỗi. – Đáp.
TIN MỪNG: Ga 7,1-2.10.25-30
1 Khi ấy, Chúa Giêsu đi lại trong xứ Galilêa; Người không muốn đi lại trong xứ Giuđêa, vì người Do Thái đang tìm giết Người.
2 Lúc đó gần đến lễ Trại của người Do Thái.
10 Nhưng khi anh em của Người lên dự lễ rồi, thì Người cũng đi, nhưng không đi cách công khai, mà lại đi cách kín đáo.
25 Có một số người ở Giêrusalem nói: “Đây không phải là người họ đang tìm giết sao?
26 Kìa ông ta đang nói công khai mà không ai nói gì cả. Phải chăng các nhà chức trách đã nhận ra ông ta là Đấng Kitô?
27 Tuy nhiên, ông này thì chúng ta biết rõ đã xuất thân từ đâu. Còn khi Đấng Kitô tới, thì chẳng có ai biết Người bởi đâu”.
28 Vậy lúc bấy giờ Chúa Giêsu đang giảng dạy trong đền thờ, Người lớn tiếng nói rằng: “Phải, các ngươi biết Ta, và biết Ta xuất thân từ đâu; Ta không tự Ta mà đến, nhưng thực ra, có Đấng đã sai Ta mà các ngươi không biết Ngài.
29 Riêng Ta, Ta biết Ngài, vì Ta bởi Ngài, và chính Ngài đã sai Ta”.
30 Bởi thế họ tìm cách bắt Chúa Giêsu, nhưng không ai đụng tới Người, vì chưa tới giờ Người.
SUY NIỆM
A/ 5 phút với Lời Chúa
LẦM TO
Có những người ở Giê-ru-sa-lem nói: “Phải chăng các nhà hữu trách đã thực sự nhìn nhận ông ấy là Đấng Ki-tô? Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ đâu rồi; còn Đấng Ki-tô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả”. (Ga 7,26-27)
Suy niệm: Để hiểu một đối tượng, thường có nhiều cách tiếp cận khác nhau. Và đương nhiên, càng có cái nhìn đa diện, thì càng hiểu rõ sự vật hơn. Nhưng oái oăm thay, nhiều người Do-thái mới chỉ biết Đức Giê-su xuất thân từ Na-da-rét đã cho rằng họ biết rõ nguồn gốc về Ngài, đã vội kết luận rằng Ngài không phải là Đấng Ki-tô. Hơn nữa, Đức Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa, Ngài không phải là đối tượng của giác quan hay trí não con người. Chưa kể, “Nước Trời lại giấu kín với những bậc khôn ngoan thông thái” (Mt 11,25-27). Nhiều lần Ngài đã đề nghị họ những cách tiếp cận khác nhau (Ga 5,31-47), nhưng họ vẫn từ chối, chỉ vì họ đã ‘biết Ngài rồi’.
Mời Bạn: Cha Anthony de Mello có lý khi nói rằng: “Có những người sẵn sàng bỏ mọi sự để đi tìm Thượng Đế, nhưng chỉ có một điều họ không thể bỏ, là quan niệm của họ về Thượng Đế”, vì thế mà họ chẳng bao giờ gặp Ngài. Và thường, những kẻ chống đối Thiên Chúa cách kịch liệt nhất, lại là những kẻ tưởng mình biết Thiên Chúa nhất.
Sống Lời Chúa: Tập thói quen ngạc nhiên trước những điều quen thuộc, hoặc trước những đoạn Kinh Thánh tưởng chừng như đã biết rồi.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã mặc khải cho chúng con về mầu nhiệm chính Chúa; nhưng xin cho con biết đón nhận Chúa như một Thực Tại vô biên, hầu không ngừng khám phá và tìm kiếm Chúa mãi muôn đời. A-men.
B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Thứ sáu Tuần IV Mùa Chay
Ga 7, 1-2. 10. 25-30
Lễ Lều là một đại lễ hàng năm qui tụ đông đảo dân chúng lên Đền thờ. Đây là một lễ rất vui, kéo dài cả tuần. Mục đích chính là để tạ ơn Chúa vì hoa trái mùa màng Ngài ban, và còn để nhớ lại tình thương Chúa trong thời gian 40 năm đi trong hoang địa. Lễ Lều là một lễ hội tưng bừng và long trọng bậc nhất. Những người tham dự cắm trại trong các lều làm bằng cành lá, được dựng gần nhà hay ngoài đồng.
Đức Giêsu đã không muốn bỏ qua lễ hội này, dù lên Đền thờ Giêrusalem bây giờ thật là nguy hiểm đến tính mạng, vì giới lãnh đạo Do thái giáo, đang tìm cách giết Ngài. Đức Giêsu đã chọn giải pháp lên Đền thờ một cách kín đáo. Nhưng vào giữa kỳ lễ, Ngài đã giảng dạy công khai, không chút sợ hãi.
Đức Giêsu dám đối mặt với thế lực đang đe dọa Ngài. Ngài bình tĩnh giảng ngay nơi Đền thờ, trước những thượng tế, những người Pharisêu, và dân cư ngụ ở Giêrusalem. Họ chẳng dám làm gì Ngài, vì giờ của ngài chưa đến.
Xảy ra cuộc tranh luận giữa Ngài với dân cư ngụ ở Giêrusalem. Chẳng có chút thiện cảm nào với Ngài, họ chỉ muốn làm hại Ngài. Họ tin vào điều này một cách vững chắc: “Khi Đấng Kitô đến, chẳng ai biết Người đến từ đâu”. Nguồn gốc của Đấng Kitô, đối với họ, phải là một điều bí ẩn. Họ không tin Đức Giêsu là Kitô, bởi lẽ họ “biết ông này đến từ đâu.” Chắc họ đã nghĩ Đức Giêsu là dân vùng Nazareth, làm nghề thợ mộc, sống với cha mẹ là Giuse và Maria. Tự hào về cái biết đúng nhưng không đủ ấy của họ, đã khiến họ ngừng lại nơi nguồn gốc trần thế của Đức Giêsu.
Dân Giêrusalem không thấy được trọn vẹn con người Đức Giêsu. Họ đã giết Đấng Kitô đang ở gần bên họ, vì họ mơ một Đấng Kitô bí ẩn khác.
Làm sao chúng ta có thể nhận ra Đức Kitô cao cả đang ở bên những người tầm thường chúng ta gặp mỗi ngày?
C/ Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
QUYẾT TÂM ĐỔI MỚI CUỘC ĐỜI
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Sáu Tuần 4 Mùa Chay này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa dùng các bí tích kỳ diệu mà nâng đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn, xin Chúa cho chúng ta được vui mừng nhận lãnh những hiệu quả dồi dào của các bí tích ấy, và quyết tâm đổi mới cuộc đời để biểu dương ân huệ Chúa ban.
Quyết tâm đổi mới cuộc đời, nhưng, không phải bằng sức riêng, mà là, bằng sức mạnh tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa. Trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, sách Dân Số cho thấy: Môsê, người bạn thân của Thiên Chúa, hơn ai hết, ông biết rõ tình yêu và lòng thương xót mà Đức Chúa dành cho Dân của Người: Người giận trong giây lát, nhưng, yêu thương suốt cả đời. Chính vì thế, những lời ông van xin cùng Đức Chúa cho Dân, thật ra, đó chính là những lời khẳng định: Chúa luôn từ ái một niềm, Người sẽ không nỡ ruồng bỏ Dân của Người, cho dẫu, họ có bội tín thất trung với Người. Chúa là Đấng từ bi nhân hậu. Người chậm giận và giàu tình thương, chẳng trách cứ luôn luôn, không oán hờn mãi mãi. Người quá biết ta được nhồi nắn bằng gì, hẳn Người nhớ: ta chỉ là cát bụi.
Quyết tâm đổi mới cuộc đời, nhờ vững tin vào lời hứa cứu độ của Thiên Chúa. Trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, thánh Athanaxiô đã nói về ngày Lễ Phục Sinh như sau: Ân sủng của ngày lễ này không bị giới hạn trong một thời gian nào, và ánh huy hoàng của ngày lễ cũng không suy giảm, nhưng, lúc nào cũng mau lẹ chiếu soi tâm trí những người ước ao. Lễ này hướng dẫn chúng ta giữa những gian nan thử thách xảy đến cho ta ở trần gian, bởi vì, Thiên Chúa ban cho chúng ta niềm vui được cứu độ phát xuất từ đại lễ này.
Quyết tâm đổi mới cuộc đời, dù cho có bị thế gian bách hại. Trong bài đọc một của Thánh Lễ, sách Khôn Ngoan cho thấy: Những người công chính bị bách hại: Nếu tên công chính là con Thiên Chúa, hẳn Người sẽ phù hộ và cứu nó khỏi tay địch thù. Ta hãy hạ nhục và tra tấn nó, để biết nó hiền hoà làm sao, và thử xem nó nhẫn nhục đến mức nào. Nào ta kết án cho nó chết nhục nhã, vì cứ như nó nói, nó sẽ được Thiên Chúa viếng thăm. Cho dù, bị chống đối, loại trừ, nhưng, người công chính vẫn luôn vững tin vào Chúa, như trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 33, vịnh gia đã cho thấy: Chúa gần gũi những tấm lòng tan vỡ. Chúa gần gũi những tấm lòng tan vỡ, cứu những tâm thần thất vọng ê chề. Người công chính gặp nhiều nỗi gian truân, nhưng Chúa giúp họ luôn thoát khỏi.
Quyết tâm đổi mới cuộc đời, bằng việc thi hành những lời Chúa dạy, bởi vì, như câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra.
Khi đến trần gian, Đức Giêsu đã nói: Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy. Trong bài Tin Mừng, thánh Gioan cho thấy: Mặc dù, Đức Giêsu không muốn đi lại trong miền Giuđê, bởi vì, người Dothái đang tìm giết Người, nhưng, khi anh em Người lên dự Lễ Lều, thì Người cũng lên theo. Đức Giêsu đến để làm theo thánh ý Chúa Cha, và Người đã hoàn toàn tin tưởng tuyệt đối vào Chúa Cha. Dù cho có bị chống đối, bị bắt ngay tức khắc, Người vẫn sẵn sàng nói lên sứ mạng của mình: Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật. Các ông, các ông không biết Người. Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi. Tuy nhiên, giờ của Chúa Cha chưa đến, cho nên, họ chưa bắt được Người. Đức Giêsu đã hoàn toàn tín thác vào Chúa Cha, đến nỗi, đã đổ giọt máu giọt nước cuối cùng trên thập giá để cứu độ chúng ta. Ước gì chúng ta cũng biết tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu và lòng thương xót, mà Chúa đã dành cho chúng ta, để chúng ta quyết tâm đổi mới cuộc đời, dẫu biết rằng: con đường đổi mới luôn giăng đầy thử thách gian truân. Ước gì được như thế!
D/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O,Cist
NHIỆT TÂM THI HÀNH SỨ VỤ
Tin Mừng hôm nay, cho ta biết Chúa Giêsu lui về Galilê, chứ không đi đến Giuđê vì người Do Thái đang tìm giết Ngài. Tuy nhiên, đến ngày lễ Lều Chúa Giêsu vẫn đi lên thủ đô Giêrusalen để tham dự lễ. Thái độ của Chúa hẳn muốn nói với chúng ta, Ngài là một người Do Thái như bao nhiêu người Do Thái trung tín với lễ luật. Và hơn thế nữa, cho dù có những khó khăn ngay cả nguy hiểm đến tính mạng thì Ngài vần và trung thành với sứ mạng cứu thế được Chúa Cha trao phó.
Về Lễ Lều của người Do Thái, vốn là một lễ nông nghiệp, nhưng đã được biến thành lễ tôn giáo để ghi nhớ một biến cố trọng đại trong lịch sử cứu độ, Dân Chúa du hành đến miền Đất Hứa. Lễ Lều kéo dài 8 ngày, kỷ niệm thời gian dân Do Thái đi qua hoang địa, phải ở trong các lều trại (x. Lv 23 ; Ds 28 ; Xh 12– 13).
Khi Chúa Giêsu đi mừng lễ lều như thế, thì một số người đặt nghi vấn về nguồn gốc của Chúa: “Phải chăng các nhà chức trách đã nhìn nhận ông ấy là Đấng Kitô?” Đặt câu hỏi về Đức Kitô là điều cần thiết. Nhưng ở đây, lộ rõ thâm ý của người Do Thái muốn lôi kéo cả chính quyền Rôma vào cuộc để gây áp lực chống đối và loại trừ Chúa Giêsu. Điều ấy, bây giờ họ chưa thành công; vì “giờ của Chúa chưa đến”, nhưng sẽ thành sự trong cuộc khổ nạn của Chúa.
Đứng trước câu hỏi về nguồn gốc của Đức Giêsu, người Do Thái đã tỏ ra tự phụ khi cho rằng: “Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ đâu rồi; còn Đấng Kitô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả”. Có lẽ họ nghĩ rằng biết Chúa Giêsu chỉ là con bác thợ mộc, con bà Maria. Thật ra, đây chỉ là cái biết thô thiển, cái biết của giác quan, cần có đôi mắt đức tin trong sáng để biết tường tận hơn.
Chúa Giêsu cho biết Ngài không tự mình mà đến, Ngài có nguồn gốc nhân loại, đồng thời còn có nguồn gốc thần linh. Chính từ nguồn gốc thần linh này mà Chúa Giêsu biết Chúa Cha, vì chính Chúa Cha đã sai Ngài đến cứu thế độ gian. Đó là điều mà người Do Thái không muốn đón nhận và đang tìm cách giết Ngài.
Có lẽ không những xưa mà ngày nay, con người vẫn không ngừng loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống của mình, khi chọn đi hai hàng, sống hai mang, thỏa hiệp với thế gian: “sống ăn chơi chết nghỉ ngơi thiên đàng”. Người ta loại trừ Chúa khi sống trong tội lỗi, bất công, dửng dưng trước nỗi thống khổ của đồng loại. Người ta loại trừ Chúa khi toa rập với nhau bóp méo sự thật, gây đau khổ cho tha nhân.
Ngày 24-04-1975, Đức cha Nguyễn Văn Thuận được Đức thánh cha Phaolô VI bổ nhiệm là Tổng Giám mục phó, Tổng Giáo phận Sài Gòn. Khi ấy, một số linh mục a dua với chính quyền cho rằng việc bổ nhiệm đức cha Thuận (cháu của tổng thống Ngô Đình Diệm) về Sài Gòn là một âm mưu chống Cộng. Nhưng thực tế không có một bằng chứng nào chứng minh điều ấy. Mặc dù vậy, Đức cha Thuận vẫn bị tù đày suốt 13 năm. Đức cha Thuận đã chu toàn sứ vụ theo gương Chúa Giêsu hôm nay, trong tha thứ và bình an.
Nguyện xin Chúa cho chúng con lòng tin kiên vững để chu toàn sứ vụ loan Tin Mừng của Chúa cho mọi người. Amen
D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
NGUỒN GỐC CỦA ĐẤNG MESSIA
Bài Tin mừng hôm nay kể lại: Đức Giêsu trở lại Galilê vào dịp Lễ Lều của người Do thái, đây là một trong những lễ lớn nhất và vui nhất của họ. Người ta mừng lễ này cả một tuần lễ, từ ngày 15 đến ngày 21 tháng bảy.
Nhân dịp này người Do thái tranh luận về nguồn gốc của Đức Giêsu. Họ cho rằng Đấng Messia phải có nguồn gốc lai lịch rõ ràng, còn Đức Giêsu thì họ không biết xuất thân từ đâu. Nhân đó Đức Giêsu nói cho họ biết lai lịch và nguồn gốc của Ngài là Chúa Cha “Ta bởi Ngài, và chính Ngài đã sai Ta”. Nhưng nói như thế càng khiến họ muốn giết Ngài hơn. Tuy nhiên hiện giờ “họ chưa làm gì Ngài được vì chưa tới giờ Ngài”.
Sự kiện xẩy ra tại Giêrusalem vào dịp Lễ Lều và lễ tạ ơn sau ngày mùa, Đức Giêsu vào Đền thờ và giảng một cánh công khai, làm cho những người biệt phái tức giận, vì họ không thể nào chấp nhận được những điều Ngài nói về bản tính thần linh của Ngài. Họ biết nguồn gốc lai lịch của Ngài: con bà Maria, con ông thợ mộc Giuse, quê ở làng Nazareth bé nhỏ, nghèo hèn, bản thân Ngài cũng chỉ là một anh thợ mộc, thế mà Ngài lại tự nhận mình là Con Thiên Chúa, từ Thiên Chúa Cha mà đến và ngang hàng với Chúa Cha. Họ cho là Ngài lộng ngôn phạm thượng, họ nhất định không tin Ngài, dù bao nhiêu chứng cớ Ngài đưa ra cũng không đánh động được lòng dạ chai đá của họ, họ nhất quyết từ chối, đó là quyền tự do của họ.
Họ thắc mắc với câu hỏi: Ông Giêsu là ai? Họ thắc mắc và bàn tán theo quan niệm sai lầm của họ: “Ông này chẳng phải là Giêsu, con bác thợ mộc Giuse đó sao?”
Nhưng Đức Giêsu kêu lớn tiếng: “Các ông biết tôi ư? Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư? Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật”. Đó là tiếng kêu của một người không được người khác nhận biết đúng thực về mình, bởi vì Đức Giêsu không chỉ là người phàm như họ lầm tưởng, mà là Con Thiên Chúa, là Đấng được Chúa Cha sai đến cứu độ con người. Ngài chấp nhận sống nghèo hèn để đem lại giầu sang cho con người, Ngài chấp nhận đau khổ để đem lại hạnh phúc cho con người, một con người hiến thân để đem lại sự sống cho muôn người, thế mà không ai chịu tin theo Ngài.
Cuộc tranh luận giữa Đức Giêsu và những người biệt phái kéo dài rất dai dẳng, nhưng Ngài cũng chẳng làm cho họ tin Ngài được, trái lại càng ngày họ càng muốn giết Ngài. Cái gì đã khiến họ khó tin vào Đức Giêsu như thế? Thưa chính là vì họ tưởng họ biết quá rõ về Thiên Chúa và về Đấng Messia của Thiên Chúa: họ tưởng họ biết Thiên Chúa là ai, Đấng Messia từ đâu đến, biết rành Thánh kinh, biết rõ luật Maisen… Tất cả những gì ở ngoài cái khung hiểu biết ấy của họ, thì họ đều coi là sai lạc, là từ Satan…
Tôi có nghĩ rằng tôi đã biết tất cả về Chúa và về ơn cứu độ không? Tôi có sẵn sàng và ngoan ngoãn để Chúa dạy tôi những điều bất ngờ không?
Lý do sau cùng khiến họ không tin Ngài và tìm cách hại Ngài, không phải vì Ngài lỗi luật sabat, đó chỉ là cái cớ bên ngoài mà thôi, mà đúng ra Ngài là cái gai trước mắt họ, làm họ khó chịu: vì Ngài nguy hại cho họ, họ mất hết uy thế, mất miếng ăn. Họ ra tay bắt Ngài, nhưng họ không làm gì được Ngài vì giờ của Ngài chưa đến.
Truyện: Aristide người công chính
Aristide là một tướng lãnh và chính trị gia nổi tiếng thanh liêm tại Hy lạp vào thế kỷ V trước công nguyên. Ông thanh liêm đến nỗi cả nước đã tặng cho ông một danh hiệu cao quý là “Aristide người công chính”. Nhưng ông càng được nhiều người ca tụng thì lại càng bị nhiều người ganh tị chống đối. Ông bị tướng Ténistoles âm mưu muốn triệt hạ ông. Người ta muốn cho Aristide bị kết án và bị lưu đầy trong vòng 10 năm. Bản án đã được thi hành bằng một trò chơi dân chủ quái ác.
Theo thể thức biểu quyết thông thường của người Hy lạp thời cổ, mỗi một người công dân được phát cho một vỏ sò trên đó họ sẽ viết lên ý kiến của mình. Trong trường hợp của tướng Aristide, ai đồng ý cho ông bị lưu đầy, thì viết tên ông lên vỏ sò, và người ta sẽ đem nộp vỏ sò ấy tại một nơi công cộng giữa phố chợ.
Có một thị dân nọ không biết viết, thấy Aristide đang đứng ở một góc phố và chưa một lần biết mặt ông là ai. Thấy ông, người thị dân này đến nhờ ông viết tên của người bị kết án lên vỏ sò. Aristide viết tên của mình lên vỏ sò theo yêu cầu của người lạ mặt. Ông trao vỏ sò lại cho thị dân và hỏi ông ta:
-Tại sao ông lại bỏ phiếu ủng hộ việc lưu đầy Aristide?
Người đàn ông mới trả lời như sau:
-Tại sao tôi bỏ phiếu ủng hộ việc lưu đầy ông ta ư? Bởi vì tôi không chịu nổi sự kiện ai cũng gọi ông ta là Người công chính, thế thôi!