Hôm nay, chúng ta đã thấy những chuyện lạ kỳ.

Bài Ðọc I: Is 35, 1-10

“Chính Thiên Chúa sẽ đến và cứu thoát các ngươi”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Sa mạc và hoang địa hãy vui mừng, đồng cỏ hoang hãy hoan hỉ và nở hoa; hãy nở hoa như cây thuỷ tiên, hãy tràn đầy hân hoan và niềm vui! Hoang địa sẽ được vinh quang của núi Li băng, và vẻ tráng lệ của Cácmen và Saron. Chính họ sẽ được thấy vinh quang của Chúa, và vẻ tráng lệ của Thiên Chúa chúng ta.

Hãy nâng đỡ những bàn tay mỏi mệt, và hãy làm vững mạnh những đầu gối rã rời. Hãy nói với những tâm hồn xao xuyến: Can đảm lên, đừng sợ! Này đây Thiên Chúa các ngươi đến để phục thù. Chính Người sẽ đến và cứu thoát các ngươi.

Bấy giờ mắt người mù sẽ sáng lên, và tai người điếc sẽ mở ra. Bấy giờ người què sẽ nhảy nhót như nai, và người câm sẽ nói được, vì nước sẽ chảy lên nơi hoang địa, và suối sẽ chảy nơi đồng vắng. Ðất khô cạn sẽ trở thành ao hồ, và hoang địa sẽ trở nên suối nước. Hang dã thú nơi chó rừng ẩn náu sẽ trở thành vườn lau vườn sậy.

Nơi ấy sẽ có những con đường người ta sẽ gọi là thánh lộ, không tội nhân nào được qua đường đó; đường này sẽ thuộc về các ngươi, và những kẻ ngây thơ sẽ không lạc lối. Ðường ấy sẽ không có vết chân sư tử, và không ác thú nào đi trên đường này, chỉ những kẻ được giải phóng đi trên đó thôi. Những kẻ được Chúa cứu thoát sẽ trở về, và vào thành Sion với lời ca vang, cùng với triều thiên hân hoan trên đầu họ. Họ sẽ được niềm vui và hoan hỉ; họ không còn đau khổ và than van.

Ðáp Ca: Tv 84, 9ab-10. 11-12. 13-14

Ðáp: Này đây Chúa chúng ta sẽ đến và cứu độ chúng ta.

Xướng: Tôi sẽ nghe Chúa là Thiên Chúa của tôi phán bảo điều chi? Chắc hẳn Người sẽ phán bảo về sự bình an. Vâng, ơn cứu độ Chúa gần đến cho những ai tôn sợ Chúa, để vinh quang Chúa ngự trị trong đất nước chúng tôi.

Xướng: Lòng nhân hậu và trung thành gặp gỡ nhau, đức công minh và sự bình an hôn nhau âu yếm. Từ mặt đất, đức trung thành sẽ nở ra, và đức công minh tự trời nhìn xuống.

Xướng: Vâng, Chúa sẽ ban cho mọi điều thiện hảo, và đất nước chúng tôi sẽ sinh bông trái. Ðức công minh sẽ đi trước thiên nhan Chúa, và ơn cứu độ theo sau lốt bước của Người.

Alleluia: Lc 3, 4. 6

Alleluia, alleluia! – Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng; và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa. – Alleluia.

Tin Mừng: Lc 5, 17-26

“Hôm nay chúng tôi đã thấy những việc lạ lùng”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Ngày ấy, Chúa Giêsu đang ngồi giảng, có cả những người biệt phái và tiến sĩ luật từ các làng mạc xứ Galilêa, xứ Giuđêa và Giêrusalem đến nghe Người, và Người dùng quyền lực của Thiên Chúa chữa nhiều người. Người ta khiêng một người bất toại đến, họ tìm cách vào nhà để đặt người bất toại trước mặt Người. Nhưng không tìm được lối vào, vì dân chúng quá đông, họ liền trèo lên sân thượng và thả người bất toại xuống giữa cử toạ trước mặt Chúa Giêsu. Thấy lòng tin của họ, Người nói: “Hỡi người kia, tội ngươi đã được tha!”

Các luật sĩ và biệt phái bắt đầu lý luận rằng: “Người này là ai mà dám nói phạm thượng? Trừ một mình Chúa, ai có quyền tha tội?” Chúa Giêsu biết rõ điều họ suy tính, liền nói với họ: “Sao các ngươi lại nghĩ trong lòng như vậy? Nói rằng: “Các tội của ngươi đã được tha”, hay nói: “Ngươi hãy đứng dậy mà đi”, đàng nào dễ hơn? Song (như thế là) để các ngươi biết Con Người có quyền tha tội ở dưới đất”. Người nói với người bất toại rằng: “Ta bảo ngươi, hãy chỗi dậy vác giường về nhà”.

Tức thì anh ta chỗi dậy vác giường đi về nhà và ca tụng Thiên Chúa. Ai nấy đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa; họ kinh sợ và nói: “Hôm nay chúng ta đã thấy những việc lạ lùng”.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

LÒNG KHAO KHÁT CHÚA

Họ lên mái nhà, dỡ ngói ra, thả người ấy cùng với cái giường xuống ngay chính giữa, trước mặt Đức Giêsu. (Lc 5,18)

Suy niệm: Mấy người khiêng anh bạn bại liệt không nói một lời, nhưng hành động của họ lại diễn tả mạnh mẽ họ khát khao gặp Chúa như thế nào. Chiếc cáng cồng kềnh, cùng với đám đông đã bít kín mọi lối dẫn họ đến với Đức Kitô; nhưng tất cả mọi chướng ngại đó đều không thể ngăn cản họ đem người bạn bại liệt đến với Chúa để được chữa lành. Họ đã tìm ra một cách không tưởng để đạt được điều họ khao khát: dỡ cả mái nhà, đưa bạn mình xuống để gặp được Ngài. Thấy lòng tin mạnh mẽ của họ, Chúa ban ơn gấp bội phần điều họ kêu xin: Ngài chữa lành bệnh phần xác lại còn tha thứ tội lỗi phần hồn. Về phần mình, anh bại liệt không chỉ đáp lại bằng một lời cám ơn, anh về nhà “vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa” (Lc 5,25).

Mời Bạn: Có lẽ số phận ngồi tù là một trong những hoàn cảnh bế tắc nhất của một người, thế nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản tâm hồn khao khát Chúa như ĐHY Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận làm chứng: “Ban đêm, các tù nhân thay phiên nhau thờ lạy Chúa. Với sự hiện diện lặng lẽ, Chúa Giêsu Thánh Thể đã làm nên những việc kỳ diệu… Và thế là đêm tối của nhà tù đã trở thành ánh sáng Phục sinh… Nhà tù trở thành trường dạy giáo lý.” Với cuộc sống hiện đại dư thừa tiện nghi vật chất, người ta dửng dưng không cần đến Chúa. Phần bạn, điều gì thúc bách bạn khao khát tìm đến Chúa để được Ngài cứu độ?

Sống Lời Chúa: Trong ngày, bạn dành ít phút hồi tâm hoặc viếng Thánh Thể để khơi dậy lòng khao khát Chúa.

Cầu nguyện: Như nai rừng mong mỏi, tìm về suối nước trong, hồn con luôn mong mỏi, tìm gặp Ngài, lạy Chúa.

B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

CHÚA CHỮA NGƯỜI BẤT TOẠI 

1.Đang lúc Đức Giêsu ngồi giảng dạy trong nhà, người ta khiêng một người bất toại đến. Vì dân chúng quá đông, họ không khiêng vào được đã dỡ ngói mái nhà rồi thòng chiếc chõng người bệnh xuống trước mặt Người. Chúa thấy họ có lòng tin mạnh mẽ như thế nên nói với người bệnh: “Này anh, anh đã được tha tội rồi”. Nhóm biệt phái và luật sĩ không tin nhận Người là Thiên Chúa nên cho lời nói đó là phạm thượng, vì chỉ có mình Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Để chứng tỏ mình là Thiên Chúa có quyền tha tội. Chúa bảo người bất toại trỗi dậy vác giường mà về, tức thì anh trỗi dậy vác chõng ra về trước sự kinh ngạc của mọi người.

2.Bệnh bất toại hay bại liệt thường do đứt hay tắc mạch máu não do những chứng áp huyết cao, đau màng óc, chấn thương sọ não, sưng bướu óc, sưng cơ tim, kinh phong hay do vi khuẩn phá huỷ tuỷ sống. Y học ngày nay có thể giải phẫu để nối mạch máu, lấy bướu máu, chạy điện trị liệu vật lý để chữa bệnh tê liệt nhẹ. Đối với chứng bất toại nặng thì khoa học hoàn toàn bất lực. Hiện nay có nhiều người bán thân bất toại hay bất toại hoàn toàn chỉ còn chờ chết thôi.

3.Đức Giêsu cũng tỏ lòng trắc ẩn đối với những bệnh nhân ấy, nên đã chữa lành cho một người bị bại liệt. Nhưng cách chữa bệnh của Ngài hôm nay hơi khác thường: thay vì chữa bệnh như thường lệ, Ngài lại tha tội cho bệnh nhân trước rồi mới chữa bệnh sau. Việc làm này khiến các luật sĩ và biệt phái rất tức giận.

Tuy nhiên, Đức Giêsu làm như thế là ngầm bảo họ rằng: Ngài có quyền tha tội vì Ngài là Thiên Chúa. Việc làm này cũng nhắc nhở chúng ta phải chữa bệnh bại liệt tâm hồn. Phải chú trọng đến sức khỏe phần hồn hơn phần xác.

4.Ai cũng biết bại liệt là bất lực, vừa là nỗi khổ cho chính mình vừa là gánh nặng cho thân nhân. Chắc chắn Đức Giêsu thấy nơi người bại liệt nỗi đau khổ về thể xác. Nhưng tại sao câu đầu tiên Ngài nói với anh ta là lời tha tội ? Anh ta có tội gì chăng nên mới bị bại liệt như vậy ? Người Do thái vẫn có quan niệm như thế: bệnh tật là hậu quả của tội lỗi. Ai mắc bệnh là người có tội, trường hợp của ông Gióp đã nói lên điều đó. Bệnh càng nặng tức là lỗi càng nhiều, và càng nặng thì bệnh càng phát ra bên ngoài tương xứng.

Chắc chắn là Đức Giêsu không đồng ý với quan niệm này. Nhưng chỉ sau này người ta mới tìm ra mầu nhiệm của đau khổ và bệnh tật. Tội lỗi và bệnh tật là hai vấn đề riêng biệt, không liên can gì với nhau; bởi vì có người vừa có bệnh vừa có tội, có người bệnh mà không có tội, có người có tội mà không bệnh. Cho nên khi Chúa nói: “Tội con được tha rồi” là Chúa muốn minh chứng Ngài là Thiên Chúa, Ngài có quyền tha tội.

5.Hành động của những người thân của người bại liệt đáng để mỗi Kitô hữu suy nghĩ trong Mùa Vọng này. Họ yêu thương người thân của mình, dù con người ấy không có khả năng hoạt động. Họ tìm cách cứu chữa, không thất vọng, mà công việc ấy chẳng phải dễ dàng. Đám đông không còn là trở ngại không thể vượt qua, bởi tình yêu giúp họ thêm sáng kiến, mở lối đưa người thân của mình đến cùng Đấng chữa lành. Dĩ nhiên, Chúa vẫn luôn đòi hỏi người được chữa lành phải có đức tin. Nhưng ở đây, đức tin của những người thân và sự phục vụ đầy yêu thương của họ nâng đỡ đức tin yếu ớt và làm sống lại niềm hy vọng nơi con người bị bệnh tật chôn vùi trong nhiều năm tháng. Những người thân của anh đã giúp anh gặp lại được Đức Giêsu (5 phút Lời Chúa).

6.Qua phép lạ này, chúng ta thấy Chúa thường đáp lại lòng tin và lòng bác ái của người đến kêu xin như Ngài thường nói: “Đức tin của con đã chữa con”. Hôm nay chúng ta phải chân nhận rằng: những người khiêng người bại liệt có lòng tin sâu sắc, lòng tin ấy được biểu lộ qua lòng bác ái chân thật, một tình thương sáng ngời, những việc làm của họ có sức lay động cả trái tim của Đức Giêsu. Và kết quả hết sức tốt đẹp như Tin mừng hôm nay đã trình bày cho thấy.

Truyện: Phép lạ ở Lộ Đức

Serge Francois mắc chứng thoát vị đệm (hernia) từ nhiều năm và được giải phẫu hai lần, khiến cho chân trái gần như hoàn toàn tê liệt. Ngày 12/4/2002, ông đến hang đá Massabielle tại Lộ Đức để cầu nguyện. Ông đã bị một cơn đau khủng khiếp khiến ông tưởng như sắp chết. Sau những giây phút cầu nguyện chỉ vài phút sau đó, cơn đau đã nhường chỗ cho một cảm giác khỏe khoắn và ấm áp. Chân trái ông hết đau và từ từ cử động được.

Ngày 1/12/2008, sau nhiều năm nghiên cứu hồ sơ, Uỷ ban Khoa học quốc tế trung tâm hành hương Lộ Đức, gồm khoảng 20 bác sĩ (có cả thành viên không Công giáo và vô thần), nhìn nhận rằng: việc khỏi bệnh của Francois không thể giải thích được về mặt y khoa, vì diễn ra bất ngờ, toàn diện và lâu bền mà không qua bất cứ một trị liệu y khoa.

Thiên Chúa chọn Lộ Đức để biểu lộ tình thương của Ngài qua trung gian nhờ lời cầu bầu của Đức Mẹ. Qua đó, Ngài đã bày tỏ vinh quang cho nhân loại, khi chữa lành nhiều bệnh tật của nhiều anh chị em được đem đến Lộ Đức.

C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

Bệnh tật nơi thân xác con người có thể tượng trưng cho một thứ bệnh tật nào đó nơi tinh thần. Đức Giêsu đã chữa cả thảy bao nhiêu bệnh nhân, chúng ta không biết. Nhưng chắc Ngài đã không dừng lại ở việc chữa lành thân xác. Ngài muốn một sự lành mạnh nơi toàn diện con người.

Khi anh bại liệt chỗi dậy, vác giường và đi một mạch về nhà, chúng ta thấy niềm vui bừng tỏa trên khuôn mặt của anh và các bạn. Cả gia đình của anh cũng sẽ ngập tràn hạnh phúc khi thấy anh trở về, đi đứng như một người bình thường. Nhưng có điều họ không nhận ra đó là chuyện anh được tha tội.

Đức Giêsu đã tha tội cho anh dù anh không xin, vì điều anh quan tâm chỉ là sự bất toại thân xác. Nhưng tâm hồn anh đã bước đi, trước khi đôi chân anh đi được. Sự chỗi dậy của anh là sự chỗi dậy của cả hồn lẫn xác.

Mùa Vọng là thời gian chỗi dậy, ra khỏi sự bất toại và bước đi.

Có những bệnh bất toại về mặt thiêng liêng, khiến chúng ta không đến gần Chúa được, cũng không dám đến với anh em. Có những bất toại về trí tuệ khiến chúng ta bị kẹt trong những thành kiến, không dám mở ra để đón nhận những sự thật bất ngờ và đáng sợ. Có những bất toại về tình cảm khiến tim chúng ta như bị cầm tù, không sao thoát khỏi được chuyện yêu ghét oán hờn dai dẳng.

Xin Chúa Giêsu giải phóng chúng ta, cho chúng ta khỏi bất toại, để được tự do, có thể đến với Chúa và đến với anh em trong mùa Giáng Sinh này.

D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Đức tin không phải cứ được đổ nước rửa nhân danh Ba Ngôi TC, mà người ta liền có đức tin. Song chỉ có những ai sống đức tin, mới làm cho đức tin từ một hạt cải nhỏ xíu, thành một cây cao đến nỗi chim trời có thể nương náu. Câu chuyện Chúa chữa người bị bất toại hôm nay là một minh chứng.

Đức tin không chỉ chọc thủng mái nhà

Bốn người khiêng cáng hôm nay, phải tin mạnh mẽ lắm và cũng phải có sự liều lĩnh lắm, mới dám bỏ công gỡ mái sân thượng. Đúng là phải liều lắm, mới dám tin và làm những chuyện chuyển núi rời sông như vậy. Và nếu có ai cứ khăng khăng như vậy, khác gì thằng khùng muốn chọc thủng trời cao. Thế mà họ đã dám làm, vì tin rằng Chúa Giêsu có thể làm hơn cả điều họ không thể làm.

Như vậy, đức tin còn chọc thủng cả lòng nhân ái của Thiên Chúa

Đức tin và hành động của người bất toại cũng như những người khiêng cáng đã khiêu khích Chúa Giêsu làm cái mà đối với loài người là không thể. Nếu họ chọc thủng được mái nhà vật chất này, thì Chúa Giêsu sẽ cho họ thấy là Người có thể chọc thủng nội tâm của con người. Tội lỗi và nết xấu dày đặc đã bao phủ con người tội lỗi đến nỗi bít kín hết cả cửa ra vào và chai cứng đến độ chẳng ai có thể đột nhập vào nội tâm của tội nhân. Thế mà Chúa Giêsu đã chọc thủng, khi  nói: “ Tội con đã được tha” !

Thật là táo tợn, một thầy thuốc mà dám lấn quyền Thiên Chúa! Không ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa. Dưới mắt người Do Thái, Đức Giêsu đúng là thằng điên mới nói xằng bậy phạm thượng như vậy. Lúc này, Đức Giêsu lại gần như thách thức họ bằng cách chọc thủng bước tường thành kiến của xã hội, khi dồn họ vào một sự sửng sốt: “Cái gì dễ hơn? Nói với người bất toại: Tội lỗi ngươi được tha hay vác chõng mà về, đàng nào dễ hơn?” Một bầu khí im lặng đến ngột ngạt, vì họ nghĩ chắc là Thiên Chúa sắp giáng phạt con người phạm thượng này khi muốn chứng tỏ mình là Thiên Chúa. Điều mà con người không thể làm được, thì Đức Giêsu đã làm được, và như vậy, Người phải xuất thân từ TC mới có thể vừa chữa bệnh lại vừa tha tội.

Còn đức tin của chúng ta ngày hôm nay thì sao?

Trong cuộc sống đời thường hôm nay, Thiên Chúa cũng đòi chúng ta một đức tin bật nóc bật tường như vậy. Tin là dám đánh đổi cuộc đời mình trong cái vô hình, cái mà chẳng bao giờ mình nhìn thấy. Đức tin cũng đòi chúng ta phải liều mình như những người khiêng cáng kia, một là được thì ăn cả, hai là thua thì ngả về không. Đức tin đòi chúng ta phải tin vào tương lai vì Thiên Chúa có thể làm những điều mà con người không thể ngờ, Thiên Chúa có thể ra tay vào lúc mà con người không còn gì để hy vọng nữa. Tin vào điều mình không thấy thì cũng còn dễ hiểu, nhưng nhiều lúc chúng ta phải tin vào cái không có mà Thiên Chúa sẽ làm cho ra có, cái chưa hiện hữu trở thành cái hiện thực, vì mọi sự đối với Thiên Chúa thì đều có thể.

Sống đức tin hôm nay đòi chúng ta phải gạt bỏ thành kiến, những cái yên trí không tốt về người khác vì tương lai của một con người không hẳn là sẽ gắn chặt mãi với quá khứ tội lỗi của họ nhưng sẽ phải mở ra. Và đó là lý do chúng ta phải mở một con đường sống cho người tội lỗi để họ có thể vươn mình về phía trước thay vì nằm lì trong qúa khứ. Chúng ta phải giúp nhau để tin, để giữ vững niềm tin như những người khiêng cáng đã giúp người bất toại.