
Tôi muốn ra đi, trở về với cha tôi và thưa người rằng:
“Lạy cha, con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha”…
(Lc 15,18-19)
Bài Ðọc I: Mk 7, 14-15. 18-20
“Chúa ném mọi tội lỗi chúng tôi xuống đáy biển”.
Trích sách Tiên tri Mikha.
Lạy Chúa, với cây trượng của Chúa, xin chăn dắt dân Chúa, chăn dắt những con chiên thuộc quyền sở hữu của Chúa, sống lẻ loi trong rừng, ở giữa núi Camêlô. Tất cả được chăn dắt ở Basan và Galaát như ngày xưa. Như ngày ra khỏi Aicập, xin tỏ cho chúng con thấy những việc lạ lùng.
Có Chúa nào giống như Chúa là Ðấng dẹp tan mọi bất công, và tha thứ mọi tội lỗi của kẻ sống sót thuộc về Chúa? Chúa không khư khư giữ mãi cơn thịnh nộ của mình, vì Chúa ưa thích lòng từ bi. Chúa còn thương xót chúng tôi, còn dày đạp những bất công của chúng tôi dưới chân Chúa, và ném mọi tội lỗi chúng tôi xuống đáy biển. Chúa ban cho Giacóp biết sự trung thành của Chúa và cho Ápraham biết lòng từ bi mà Chúa đã thề hứa với tổ phụ chúng tôi từ ngàn xưa.
Ðáp Ca: Tv 102, 1-2. 3-4. 9-10. 11-12
Ðáp: Chúa là Ðấng từ bi và hay thương xót.
Xướng: Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, toàn thể con người tôi, hãy chúc tụng thánh danh Người. Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, và chớ khá quên mọi ân huệ của Người.
Xướng: Người đã tha thứ cho mọi điều sai lỗi, và chữa ngươi khỏi mọi tật nguyền. Người chuộc mạng ngươi khỏi chỗ vong thân; Người đội đầu ngươi bằng mão từ bi, ân sủng.
Xướng: Người không chấp tranh triệt để, cũng không đời đời giữ thế căm hờn. Người không xử với chúng tôi như chúng tôi đắc tội, và không trả đũa điều oan trái chúng tôi.
Xướng: Cũng như trời xanh cao vượt trên trái đất, lòng nhân Người còn siêu việt hơn thế trên kẻ kính sợ Người. Cũng như từ đông sang tây xa vời vợi, Người đã ném tội lỗi xa khỏi chúng tôi.
Tung Hô Tin Mừng:
Ðây là lúc thuận tiện, đây là ngày cứu độ.
Tin Mừng: Lc 15, 1-3. 11-32
“Em con đã chết nay sống lại”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, những người thâu thuế và những người tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người biệt phái và luật sĩ lẩm bẩm rằng: “Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi và cùng ngồi ăn uống với chúng”. Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này:
“Người kia có hai con trai. Ðứa em đến thưa cha rằng: “Thưa cha, xin cha cho con phần gia tài thuộc về con”. Người cha liền chia gia tài cho các con. Ít ngày sau, người em thu nhặt tất cả tiền của mình trẩy đi miền xa và ở đó ăn chơi xa xỉ, phung phí hết tiền của. Khi nó tiêu hết tiền của, thì gặp nạn đói lớn trong miền đó và nó bắt đầu cảm thấy túng thiếu. Nó vào giúp việc cho một người trong miền, người này sai nó ra đồng chăn heo. Nó muốn ăn những đồ heo ăn cho đầy bụng, nhưng cũng không ai cho. Bấy giờ nó mới hồi tâm lại và tự nhủ: “Biết bao người làm công ở nhà cha tôi được ăn uống dư dật, còn tôi, tôi ở đây phải chết đói! Tôi muốn ra đi, trở về với cha tôi và thưa người rằng: “Lạy cha, con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha; con không đáng được gọi là con cha nữa, xin cha đối xử với con như một người làm công của cha”. Vậy nó ra đi và trở về với cha nó. Khi nó còn ở đàng xa, cha nó chợt trông thấy, liền động lòng thương; ông chạy lại ôm choàng lấy cổ nó và hôn nó hồi lâu. Người con trai lúc đó thưa rằng: “Lạy cha, con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha; con không đáng được gọi là con cha nữa”. Nhưng người cha bảo các đầy tớ: “Mau mang áo đẹp nhất ra đây và mặc cho cậu; hãy đeo nhẫn vào ngón tay cậu, và xỏ giầy vào chân cậu. Hãy bắt con bê béo làm thịt để chúng ta ăn mừng, vì con ta đây đã chết, nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy”. Và người ta bắt đầu ăn uống linh đình.
“Người con cả đang ở ngoài đồng. Khi về gần đến nhà, nghe tiếng đàn hát và nhảy múa, anh gọi một tên đầy tớ để hỏi xem có chuyện gì. Tên đầy tớ nói: “Ðó là em cậu đã trở về và cha cậu đã giết con bê béo, vì thấy cậu ấy trở về mạnh khoẻ”. Anh liền nổi giận và quyết định không vào nhà. Cha anh ra xin anh vào, nhưng anh trả lời: “Cha coi, đã bao nhiêu năm con hầu hạ cha, không hề trái lệnh cha một điều nào, mà không bao giờ cha cho riêng con một con bê nhỏ để ăn mừng với chúng bạn; còn thằng con của cha kia, sau khi phung phí hết tài sản của cha với bọn điếm nay trở về, thì cha lại sai làm thịt con bê béo ăn mừng nó”. Nhưng người cha bảo: “Hỡi con, con luôn ở với cha, và mọi sự của cha đều là của con. Nhưng phải ăn tiệc và vui mừng, vì em con đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy”.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
ĐÃ CHẾT MÀ NAY LẠI SỐNG
“Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.” (Lc 15,1-3.11-32)
Suy niệm: “Trai mà chi, gái mà chi. Con nào có nghĩa, có nghì thì hơn.” Nói vậy nhưng có khi không phải vậy: với quan niệm trọng nam khinh nữ đã thâm căn cố đế, hẳn nhiều người mừng cho ông cụ này thật có phước vì sinh hạ được tới hai quí tử. Thế nhưng sinh con trai kiểu hai cậu ấm này chẳng biết có phải là phúc hay chăng? Được ở trong nhà cha mà chẳng nhận ra hạnh phúc mình đang được hưởng! May mà còn LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA NGƯỜI CHA là chìa khoá vàng lúc nào cũng sẵn sàng mở toang cánh cửa đưa vào ngôi nhà hạnh phúc. – Với người con thứ lỡ bỏ đi hoang nay trở về, CHA tiếp đón long trọng như một hoàng tử, sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm tày trời của anh. – Với người con cả hờn dỗi không chịu vào nhà, CHA cắt nghĩa thật ân cần: “Mọi sự của cha là của con.” Thôi cứ vào nhà rồi mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thoả.
Mời Bạn: Người cha giàu lòng thương xót ấy là chính hình ảnh Thiên Chúa. Ngài là điểm tựa vững vàng để những đứa con hư như tôi, như bạn dám tin tưởng trở về mà không sợ bị khước từ.
Chia sẻ: Có khi nào bạn không sẵn sàng trở về nhà với Chúa, vì mặc cảm với chính mình? vì hờn dỗi với người khác?
Sống Lời Chúa: Bạn đến lãnh nhận bí tích hoà giải với tâm tình thống hối thật lòng, đồng thời, bạn cư xử nhân ái với mọi người, đặc biệt với anh em lương dân để họ cảm nhận được tình yêu Chúa.
Cầu nguyện: “Lạy Cha, con đã đắc tội với trời và với Cha, chẳng còn đáng gọi là con Cha nữa”, nhưng xin Cha tha thứ và đón nhận con vào vòng tay ấm áp và âu yếm của Cha. Amen.
B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Mọi người, ai cũng có cha. Hình ảnh người cha luôn là một hình ảnh đẹp. “Công cha như núi Thái Sơn”, chúng ta thường nói như vậy để răn dạy con cái của mình !
Nhưng, ở đời tìm được một người cha lý tưởng thì thật là khó. Người cha trong Tin Mừng hôm nay thuộc vào hạng “quí hiếm”. Hiếm trong cách xử sự với con cái. Hiếm trong cái nhìn lạc quan về tình yêu thương: ông có hai người con; hai con mà chẳng đứa con nào ra hồn. Đứa nhỏ thì bố còn sống đấy mà đã đòi chia gia tài. Ăn chơi phè phớn, hết tiền, hết cái ăn, đến cả cám heo cũng không có, mò về, chẳng những ông không “xử” nó mà còn bày tiệc ăn mừng… vì thấy nó còn khỏe!
Thằng lớn cũng không khá hơn, có hơn thằng em một chút là nó không bỏ nhà đi thôi. Sống với bố mà nó cũng chẳng hiểu bố tí nào. “Ở nhà mà lòng thì đi hoang”. Em về, bố mừng còn nó thì ghen. Nó buồn vì thấy bố nó vui. Ở với bố, nhưng nó và bố là hai thế giới xa lạ. Thế mà bố nó vẫn bảo: “Con ơi, mọi sự của cha là của con”.
Người cha mà thánh Luca kể lại đúng là hiếm thật. Theo thánh Luca, người cha đó chỉ có thể là Thiên Chúa. Chỉ Thiên Chúa mới đủ kiên trì, đủ tình yêu và nhẫn nại đối với con cái mình.
Thiên Chúa là vậy, chạnh thương, nồng nàn, yêu không tính toán. Chỉ có Thiên Chúa mới quên hết mọi lỗi lầm, mới cúi xuống trên người tội lỗi. Chỉ có Thiên Chúa mới cố bám lấy tình thương khi con người cố tình bội phản.
Như vậy, khi cho chúng ta đọc bài Tin Mừng này trong Mùa Chay, Giáo Hội muốn chúng ta hãy học cách làm cha như Thiên Chúa. Nói cách khác, Mùa Chay là dịp để chúng ta suy nghĩ về tình thương của Cha, Đấng ngự trên trời và học nơi người tư cách làm một người cha nơi dương thế.
C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Dụ ngôn mà chúng ta vừa nghe có nhiều tên gọi, mỗi tên gọi gợi nhắc một khía cạnh mà dụ ngôn muốn nhắm tới. Khi gọi tên là dụ ngôn người con phung phá để ta nhận biết thân phận tội lỗi mà sám hối ăn năn. Cũng có thời người ta tập trung vào hình ảnh người anh cả bất khoan dung, để mời gọi ta cảnh giác với sự ganh tương đố kỵ như trường hợp một số người biệt phái ngày xưa. Vì lắm khi chúng ta tuy mang danh con cái Chúa, nhưng chỉ là hữu danh vô thực. Nhưng dù sao dụ ngôn vẫn muốn đề cao lòng nhân hậu vô bờ bến của người cha là Thiên Chúa chúng ta, mặc dù chúng ta là những người con phung phá hoặc ganh tị.
Thiên Chúa như người cha thấu hiểu nỗi lòng con cái:
Người Cha trong dụ ngôn đã tôn trọng tự do của con cái, đáp ứng những đòi hỏi chính đáng của con cái. Ông biết mỗi đứa con có một suy nghĩ riêng, một lối sống riêng. Chuyện thất bại là đáng tiếc, và cũng là chuyện bình thường. Khi mới tập đi, ai mà chẳng vấp ngã. Khi mới vào nghề, ai mà chẳng có lúc vụng về, làm hỏng chuyện lớn. Ông chấp nhận sự ra đi tự lập của người con, âu cũng là để “cái khó ló cái khôn”. Hơn nữa, thất bại chưa phải là đồ bỏ, vẫn có thể là ‘mẹ thành công’ cơ mà.
Đối với ông, con hư cũng vẫn còn là con, con cái làm ăn thất bát cũng là nỗi đau của cha mẹ. Tình thương là như vậy đó, nó giống như ‘nước chảy vào chỗ trũng’, đứa con tật bệnh, hư đốn lại càng đón nhận được nhiều nước mắt thương xót của cha mẹ hơn. Đó là một câu chuyện có thật về một Thiên Chúa yêu thương và tha thứ; một Thiên Chúa không thích làm quan toà để rình kết tội, mà chỉ thích làm người cha để sẵn sàng yêu thương và tha thứ; song chỉ tiếc một điều là con người lại hay thất vọng về tình yêu của Thiên Chúạ.
Còn chúng ta nhiều khi: gần mặt mà xa lòng với Chúa:
Dụ ngôn còn một phần thứ hai nữa, và có lẽ nó cũng rất quan trọng vì Đức Giêsu đang phải đối diện với những người Biệt phái. Họ khó chấp nhận một lối kết thúc có hậu kia: đi hoang rồi hối hận, trở về và được đón tiếp nồng hậu. Vì có hậu như thế là có hậu đối với tình thương tha thứ, còn đối với sự công bình tính toán theo sổ sách của họ, thì chưa ổn. Người con cả không vào nhà vì anh không hiểu được tấm lòng bao dung của người cha. Anh ỷ rằng mình luôn luôn ở trong nhà cha mà lại không được cha hậu đãi, còn đứa em hư đốn ở ngoài lại lọt lòng người cha. Thái độ gần chùa gọi bụt bằng anh của người con cả đã vô tình tỏ ra từ trước tới giờ anh vẫn công khai ở với cha, nhưng chẳng bao giờ thực sự ở trong, anh chỉ là là kẻ gần mặt mà xa lòng, còn xa lòng hơn lòng của người em.
“Người anh cả từ ngoài đồng về”, nghĩa là anh đang làm những nghĩa vụ của một người con đóng góp phần việc của mình cho gia đình, song anh không thể vui vì cách đối xử quá mềm dịu của người cha. Đối với anh ta, việc đứa em bỏ nhà ra đi là hợp lý, thà rằng như thế, còn hơn là phải sống chung với một đứa em ngang tàng, làm ít ăn nhiều, làm chẳng bao nhiêu mà lại đòi chia phần. Giả như đứa em không trở về thì tốt hơn, còn nếu trở về, hắn phải chấp nhận một hình phạt tương xứng thì mới hả dạ người anh.
Dụ ngôn kết thúc ở lời đáp của người cha, và dĩ nhiên, câu chuyện cũng chưa ngã ngũ: không biết người con cả có vào nhà để chia vui với cha và em mình không? Như vậy câu chuyện vẫn chờ đợi sự kết thúc, tuỳ vào cách sống của mỗi người chúng ta hôm nay. Đức Giêsu muốn ta phải xét mình: Đừng so đo đứng núi này trông núi nọ như người con thứ để rồi bỏ nhà ra đi, cũng đừng chân trong chân ngoài như người con cả ở trong đạo nhưng chẳng đạo nghĩa gì.
D/ Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
LINH DƯỢC CHỮA TRỊ TÂM HỒN
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Bảy Tuần 2 Mùa Chay này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa ban các bí tích làm linh dược chữa trị tâm hồn chúng ta, để ngay khi còn ở dưới thế, chúng ta được hưởng phúc lộc trên trời. Xin Chúa hướng dẫn chúng ta trong cuộc đời hiện tại, và đưa chúng ta về nơi Chúa ngự rạng ngời ánh vinh quang.
Linh dược chữa trị tâm hồn chúng ta chính là Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, sách Xuất Hành cho thấy: Lòng Thương Xót của Thiên Chúa được thể hiện qua việc Người ban Mười Điều Răn. Thật ra, đối với Thiên Chúa, điều quan trọng không phải là các nghi lễ tế tự, lại càng không phải là những điều răn cấm kỵ, nhưng trên hết mọi sự, đó chính là: sự thánh thiện vẹn toàn của một đời sống thiêng liêng và luân lý: nhằm đáp lại tiếng gọi của Tình Yêu Duy Nhất xuất phát từ Thiên Chúa Tình Yêu: Luật pháp Chúa quả là hoàn thiện, bổ sức cho tâm hồn; thánh ý Chúa thật là vững chắc, cho người dại nên khôn. Mệnh lệnh Chúa xiết bao minh bạch, cho đôi mắt rạng ngời.
Muốn hưởng phúc lộc trên trời, chúng ta phải gắn bó với Chúa, với đường lối của Người. Trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, thánh Amrôxiô kêu gọi chúng ta hãy gắn bó với Thiên Chúa duy nhất, chân thật và tốt lành: Chúng ta hãy gắn bó với Người, hãy đem tất cả tâm hồn, trái tim và sức lực của mình mà sống với Người, hầu được ở trong ánh sáng của Người, được chiêm ngưỡng vinh quang của Người, và được hưởng niềm hoan lạc thiên quốc.
Chúng ta thân phận yếu đuối mỏng dòn, cho nên, không phải lúc nào chúng ta cũng gắn bó mật thiết với Chúa: chúng ta thường hay lạc xa đường lối của Chúa. Chỉ cần chúng ta thành tâm ăn năn sám hối quay trở về với Chúa, chúng ta sẽ lại được Chúa xót thương. Trong bài đọc một của Thánh Lễ, ngôn sứ Mikha cho chúng ta biết: Đức Chúa sẽ lại thương xót chúng ta, tội lỗi chúng ta, Người chà đạp dưới chân. Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 102, vịnh gia cũng đã cho thấy: Chúa là Đấng từ bi nhân hậu. Như trời xanh trổi cao hơn mặt đất, tình Chúa thương kẻ thờ Người cũng trổi cao. Như đông đoài cách xa nhau ngàn dặm, tội ta đã phạm, Chúa cũng ném thật xa ta.
Một tấm lòng tan nát giày vò, Chúa sẽ chẳng khinh chê, cho nên, câu Tung Hô Tin Mừng mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Tôi sẽ trỗi dậy, trở về với cha tôi và thưa người rằng: Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha. Lòng ăn năn sám hối của chúng ta bắt gặp Lòng Thương Xót của Thiên Chúa sẽ tái tạo và làm cho chúng ta được hồi sinh, chính vì thế, trong bài Tin Mừng, người Cha Nhân Hậu đã nói với người Anh Cả: Em con đây đã chết mà nay sống lại.
Lòng Thương Xót của Thiên Chúa là linh dược chữa trị tâm hồn chúng ta. Với tư duy logic, chúng ta không thể hiểu cách hành xử của người cha “phung phí” đối với đứa con “phung phá” và đối với người con cả, bởi vì, toàn bộ hiện tượng “yêu” đều dựa trên sự nghịch lý. Khi yêu, chúng ta không thể hỏi tại sao yêu? Mục đích gì? Nếu chúng ta trả lời được, thì đó không phải là tình yêu, nhưng là một vụ mua bán đổi chác. Người con cả suốt đời phục vụ cha không bao giờ trái lệnh vì mục đích gì? Nếu anh ta yêu cha mình thật sự, thì chính tình yêu là mục đích rồi, nó nằm ngay trong hiện tượng “yêu”, nếu không, thì mục đích luôn làm cho anh ta căng thẳng. Thánh Autinh nói: “yêu đi, rồi muốn làm gì thì làm”. Tình yêu đích thực thì không bao giờ sai lầm, Thiên Chúa là tình yêu, cho nên, Người không bao giờ sai lầm. Sai lầm của chúng ta là nghi ngờ Tình Yêu, Lòng Thương Xót của Thiên Chúa, đây chính là cám dỗ tinh vi nhất của Satan. Ước gì chúng ta không mắc phải sai lầm này! Ước gì được như thế!
E/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
DỤ NGÔN ĐỨA CON HOANG ĐÀNG
1.Để nói về tình yêu tha thứ của Thiên Chúa đối với người tội lỗi, thánh Luca đưa ra cho chúng ta 3 dụ ngôn: con chiên bị thất lạc, đồng tiền của bà góa bị mất và nhất là đứa con hoang đàng. Hôm nay thánh Luca đưa ra dụ ngôn đứa con hoang đàng, để nói về tình yêu tha thứ của Thiên Chúa đối với người tội lỗi biết ăn năn sám hối. Thực ra, dụ ngôn hôm nay không nhằm đứa con hoang đàng, nhưng Lời Chúa nhấn mạnh đến lòng nhân từ thương xót vô biên của Thiên Chúa đối với người tội lỗi.
2.Người con hoang đàng này là người con thứ và cũng là con út trong gia đình khá giả, nên cậu được nhiều ưu đãi, cưng chiều. Vì được ưu đãi nuông chiều nên dễ hư hỏng, đúng với câu phương ngôn của Pháp: “Con cưng là con hư”. Vì muốn sống tự do, thoải mái, cậu đòi người cha chia gia tài, và người cha đã chia gia tài cho cậu. Số gia tài được đổi thành tiền để dễ dàng ra đi. Vừa trẻ, lại có tiền, lại được tự do không bị ai ràng buộc… nên chỉ có một con đường nhào tới là hư hỏng.
Thực vậy, cậu đi phung phí tiền bạc, chơi bời trác táng. Thế là tiền mất tật mang. Địa vị của cậu suy sụp quá mau lẹ, rơi vào tình trạng khốn đốn phải đi chăn heo cho người ta để sống qua ngày. Nhưng rất may, câu chuyện không chấm dứt ở đây. Giữa cảnh túng đói cùng cực, chàng trai trẻ đã biết nghĩ lại và quyết tâm trở về với gia đình. Cậu can đảm trở về cũng như cậu đã can đảm ra đi, cậu quay gót 180 độ để về cùng cha.
3.Một trong những cách đánh động lương tâm nhân loại mà Đức Giêsu mang đến, đó là lòng thương xót của Thiên Chúa, được diễn tả qua nhiều câu nói, qua nhiều dụ ngôn, như dụ ngôn được đề tựa “Người con hoang đàng” được Giáo hội cho chúng ta lắng nghe hôm nay. Đúng hơn, dụ ngôn đó: phải được đề tựa là: “Người cha nhân hậu”, bởi vì nhân vật chính trong câu chuyện là người cha với lòng thương xót vô bờ bến của ông. Người cha ở đây chính là Thiên Chúa. Thánh Luca đã nêu bật khuôn mặt của một người cha nhân từ, thương xót và xem niềm vui tha thứ là niềm vui to lớn nhất đối với ông.
Thiên Chúa nhân từ thương xót chúng ta như thế đó nhưng phần đông chúng ta lại ăn ở bội bạc với Thiên Chúa. Vậy cả hai người con đều phải quay trở về với cha, cả hai đều phải bước vào nhà cha, cả hai đều phải rũ bỏ nếp sống cũ, nếp nghĩ xưa để về ẩn mình trong trái tim cha: nhân hậu, bao dung, tha thứ và tròn đầy yêu thương.
4.Trong dụ ngôn đứa con hoang đàng ra đi, người cha không dùng sức mạnh của uy quyền để giữ lại. Ông đã tôn trọng sự tự do, đó là mầu nhiệm lớn lao. Đối với Thiên Chúa, Ngài có thể ngăn cản tội lỗi và sự dữ, nhưng làm như thế, Ngài sẽ tước mất sự tự do của con người. Không có tự do, con người không thể yêu mến Thiên Chúa như Ngài mong muốn. Mặt khác, con người sẽ không tìm thấy trong cuộc sống, một tình yêu trọn vẹn dẫu là có trách nhiệm.
5.Đó là ý nghĩa dụ ngôn. Chúng ta có thể rút ra được nhiều điều hữu ích cho cuộc sống. Hôm nay chúng ta chỉ cần ghi nhớ một điều thôi: những người Do thái xưa kia đã nhạo báng, sỉ nhục, đánh đòn và đóng đinh Chúa Giêsu. Chúng ta ngày nay có xử với Chúa như vậy không? Chúng ta đừng tưởng rằng chúng ta không đối xử với Chúa như vậy. Thưa rằng: Có đấy, và rất nhiều lần, mỗi khi chúng ta phạm tội nhẹ là một lần chúng ta nhạo báng, sỉ nhục Chúa, và nhất là khi phạm tội trọng là chúng ta đã đánh đòn và đóng đinh Chúa mà giết Chúa ngay bên lòng chúng ta. Chúng ta hãy xin lỗi Chúa và quyết tâm sống đẹp hơn.
Truyện: Chúa quên hết rồi
Một bà già thường đến gõ cửa phòng cha xứ, kể cho ngài nghe rằng đêm qua Chúa mới hiện ra với bà. Để làm bà nản lòng đừng đến nữa, Cha xứ bảo: “Lần sau, nếu Chúa có hiện ra, bà hãy hỏi Ngài ‘Cha xứ con có tội gì nặng nhất’, sau đó tới kể cho tôi nghe”. Mấy ngày sau, bà già không đến nữa. Cha xứ mừng thầm vì bà đã trúng kế của ngài. Nhưng một tuần sau đó, bà già trở lại.
– Thưa cha, tối hôm qua Chúa lại hiện ra với con.
– Thế bà có hỏi Ngài không?
Cha xứ bắt đầu hồi hộp:
– Bà hỏi thế nào?
– Thì con hỏi y như cha đã bảo: “Cha xứ con có tội gì nặng nhất?”
Cha xứ càng hồi hộp thêm:
– Vậy Chúa có trả lời không?
– Có chứ.
Bây giờ thì cha xứ lo lắng thật sự:
– Chúa nói sao?
– Chúa nói: “Ta đã quên hết rồi”.
Cha xứ thở phào nhẹ nhõm (Kể theo ĐHY Nguyễn Văn Thuận).
F/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
TÔI LÀ AI TRONG HAI NGƯỜI CON?
Dụ ngôn “Người Cha Nhân Hậu” được coi là “trái tim” của Tin Mừng Luca. Dụ ngôn này diễn tả lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa dành cho con người.
Thực tế, hiếm thấy có người cha nào yêu thương con mình đại độ như vậy. Nhưng Thiên Chúa, thì đã đang và sẽ mãi mãi yêu thương con người bằng tình yêu đại độ. Thiên Chúa luôn luôn yêu thương con người. Thiên Chúa luôn yêu thương mỗi người chúng ta bất kể chúng ta đã từng cách này, hay cách khác muốn xa tránh Ngài. Đúng như lời tiên tri Mikha đã quả quyết: “Thần minh nào sánh được như Ngài. Đấng chịu đựng lỗi lầm, Đấng bỏ qua tội ác, Người không giữ mãi cơn giận… tội lỗi của chúng ta Người chà đạp dưới chân. Mọi lỗi lầm chúng ta, người ném xuống đáy biển”.
Thật vậy, chúng ta khám phá ra tình yêu vô biên của Thiên Chúa nơi người con thứ. Anh con thứ tuy ở trong nhà Cha mình, nhưng anh ta cảm thấy như bị gò bó mất tự do, anh muốn bung ra hưởng thụ thế giới bên ngoài. Anh muốn vung ra khỏi vòng tay yêu thương của cha. Anh nói với cha: “xin cha chia gia tài thuộc về con”. Cha thương anh, chứ anh đâu có thương cha, Cha còn sống mà anh coi như đã chết. Hóa ra, bấy lâu nay anh cần tiền chứ đâu cần Cha, chỉ khi ăn chơi hết sạch, anh mới trở về, nhưng sự trở về của anh rất vụ lợi, muốn có được những bữa ăn no, chứ chưa hẳn vì thương nhớ cha già.
Trái với cách sống vị kỷ của đứa con thứ, người cha thật quảng đại. Hằng ngày ông âu lo khắc khoải nhìn ra con đường mà con ông đã bỏ đi. Thế nên, “khi anh ta còn ở đàng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ con và hôn lấy hôn để”. Một loạt hành động đó nói lên rằng ông thương con biết bao. Ông cắt ngang lời van xin của con, truyền lệnh cho các đầy tớ: “Mau đem áo đẹp nhất mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu rôi đi bắt con bê đã vỗ béo để chúng ta ăn mừng!” Lý do ăn mừng là “vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mật mà nay lại tìm thấy”. Đối với người cha này, đứa con dù có tồi tệ thế nào vẫn là con của ông, ông phục hồi phẩm giá cho con qua việc mặc áo đẹp, xỏ nhẫn và đeo giầy cho cậu.
Tình yêu của Thiên Chúa còn được tỏ rõ nơi người con cả. Khi biết thằng em đã trở về và cha già đã mở tiệc ăn mừng thì ông anh “nổi giận và không chịu vào nhà”, anh ta từ chối đi vào tương quan tình yêu với cha, không muốn chia sẻ niềm hạnh phúc của cha và em. Khi đó, người cha đã không sai một đầy tớ nào ra “rước” anh vào mà đích thân ông ra “năm nỉ” con… Chúng ta vẫn thường dành cho anh con cả này một thiện cảm tốt lành. Nhưng qua thái độ kiêu hãnh và lời nói hằn học, so bì của anh, chứng tỏ dù anh ở trong nhà Cha, nhưng tâm hồn thì xa cha lắm. Anh cũng không có lòng tha thứ và thừa nhận những người con của Cha là anh em của mình.
Xét như thế ta thấy thương người cha già, có hai đứa con nhưng cả hai đứa đều bất hiếu đi hoang. Có lẽ niềm vui của ông chẳng khi nào được trọn vẹn, vì một trong hai đứa chưa chịu “quay về nhà”, hoặc không muốn “bước vào nhà” với ông.
Mùa chay thánh mời gọi chúng ta hồi tâm để nhận ra mình đang là đứa con cả hay đứa con thứ, để quyết tâm trở về với Thiên Chúa. Cho dẫu sự trở về của chúng ta còn bất toàn như đứa con thứ, thì trong Thiên Chúa sự bất toàn của chúng ta sẽ trở nên hoàn hảo. Đàng khác, một khi đã giao hòa với Thiên Chúa chúng ta không còn mang tâm trạng người con cả oán trách: “Con phải làm việc nặng nhọc suốt bao nhiêu năm trời…”. Một khi thành tâm trở về ta sẽ cảm nghiệm niềm hạnh phúc bên Cha và em, khi ấy nỗi lao nhọc sẽ thành niềm vui, như niềm vui của người mẹ khi phục vụ con cái, như người bố chăm sóc vợ con, và như hai người yêu nhau, hạnh phúc vì được hy sinh cho nhau.
Chúng ta cầu chúc cho nhau luôn vững một lòng tính thác vào Chúa và luôn biết tha thứ đón nhận nhau như Thiên Chúa luôn yêu thương đón nhận chúng ta.
