“Hãy đến với Ta, hỡi những ai vất vả cực nhọc”.

Bài Ðọc I: Is 40, 25-31

“Thiên Chúa toàn năng ban sức mạnh cho người mệt mỏi”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Ðấng Chí Thánh phán rằng: Các ngươi sánh Ta với ai? Và kể Ta bằng ai? Hãy ngước mắt lên cao mà xem, ai đã dựng nên muôn loài này? Ðấng vận chuyển các cơ binh của chúng và biết gọi đích danh tất cả, không thiếu vật nào, vì sức mạnh của người rất lớn và quyền năng của Người rất cao.

Hỡi Gia-cóp, tại sao ngươi nói, hỡi Israel, tại sao ngươi nói: Chúa không biết đến số phận tôi, Người không biết đến quyền lợi của tôi? Ngươi không biết? Ngươi không nghe sao?

Chúa là Thiên Chúa hằng hữu, là Ðấng đã dựng nên toàn thể trái đất, Người không mỏi không mệt và sự khôn ngoan của Người không thể suy thấu.

Người ban sức mạnh cho kẻ rã rời và thêm sức cho người mệt mỏi.

Những trai trẻ cũng mòn mỏi mệt nhọc, những tráng sĩ cũng lao đao vấp ngã.

Những ai trông cậy Chúa, sẽ được thêm sức mới, cất cánh bay cao như phượng hoàng, họ chạy mà không mệt, họ đi mà không mỏi.

Ðáp Ca: Tv 103: 1-2, 3-4, 8,10

Ðáp: Hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa.

Xướng: Hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, và toàn thể thân tôi, hãy chúc tụng danh Người. Hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, và đừng bao giờ quên các ân huệ của Người.

Xướng: Người đã thứ tha mọi tội lỗi ngươi, và đã chữa ngươi khỏi tật nguyền. Người đã cứu ngươi khỏi chết và ban cho ngươi hồng ân, nhân ái.

Xướng: Chúa là Ðấng thương xót nhân ái, chậm oán hờn và yêu thương khôn lường. Người không xử với ta như ta đáng tội, và không trả cho ta theo lỗi của ta.

Alleluia

Alleluia, alleluia – Chúa chúng ta sẽ đến trong quyền lực, và sẽ làm cho mắt các tôi tớ Người được sáng. – Alleluia.

Tin Mừng: Mt 11, 28-30

“Hãy đến với Ta, hỡi những ai vất vả cực nhọc”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu.

Khi ấy, Chúa Giê-su phán rằng: Hãy đến với Ta tất cả, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi.

Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an.

Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng.

SUY NIỆM

A/ 5 phút Lời Chúa

HIỀN LÀNH VÀ KHIÊM NHƯỜNG

Chúa nói: “Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.” (Mt 11,29)

Suy niệm: Đã hơn một lần, giáo huấn của Đức Kitô bị coi là đi ngược lại với trào lưu tiến bộ, hay chí ít cũng bị xem như lạc lõng giữa những “mô-đen” thời thượng. Đang khi thế ưu việt luôn thuộc về những ai có sức mạnh và quyền lực thì Chúa Giêsu lại kêu gọi người ta học với Chúa về đức tính “hiền lành và khiêm nhường”. Thế nhưng, cái mà người ta gọi là sức mạnh lại ngầm chứa đựng bạo lực; và thứ quyền lực đang được sùng bái lại bao hàm ý chí thống trị. Trong một thế giới như thế, bài học hiền lành và khiêm nhường của Chúa Giêsu chỉ có thể triển khai toàn vẹn sức mạnh bằng cái chết của Ngài trên thập giá. Quả vậy, “như con chiên hiền lành bị đem đi giết”, Đức Giêsu đã chiến thắng kẻ thù hung tợn nhất là ma quỷ và sự chết. Đó chính là bài học về sự khôn ngoan của thập giá: “Chúng tôi rao giảng một Đức Kitô chịu đóng đinh, điều mà người Do thái cho là ô nhục…, dân ngoại cho là điên rồ… nhưng đối với những ai được Thiên Chúa kêu gọi… Đấng ấy chính là Đức Kitô, sức mạnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa.” (1Cr 1,23-24).

Mời Bạn: Dám đặt niềm tin vào bài học khôn ngoan của Đức Kitô, sống hiền lành để thắng bạo lực, sống yêu thương để thắng hận thù, vác thập giá để thắng đam mê tội lỗi.

Sống Lời Chúa: Một việc rất nhỏ: khi gặp một điều không vừa ý (bị hiểu lầm, bị khiển trách, bị sỉ nhục…), bạn hãy đáp lại một cách hiền lành và khiêm nhường (bằng một nét mặt vui tươi, một lời nói dịu dàng, ôn hoà, một thái độ bao dung tha thứ…).

Cầu nguyện: Hát “Kinh Hoà Bình”.

B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

Khi quy hoạch thành phố tương lai, người ta không quên dành một khu vui chơi giải trí. Nghỉ ngơi thư giãn là một nhu cầu quan trọng cho những ai sống trong nền kinh tế thị trường. Nghỉ ngơi không chỉ cần cho thân xác hay trí óc. Nghỉ ngơi còn cần cho tâm hồn. Cái tâm của chúng ta cần được sống trong an tĩnh giữa sóng gió dao động, giữa chợ đời bon chen. Nhiều người bị suy nhược thần kinh, bị stress, vì không có lúc nghỉ ngơi thư giãn.

Để được nghỉ ngơi, Chúa Giêsu mời chúng ta đến với Ngài:

“Hãy đến với Ta, tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề.”

Gánh nặng của nỗi đau và vấp ngã trong quá khứ. Gánh nặng của trách nhiệm và yếu đuối hiện tại. Tất cả những ai bị căng thẳng và lo âu, chán chường và mệt mỏi. Tất cả những ai muốn tìm một chút nghỉ ngơi. Hãy đến với Ngài, ta sẽ gặp được sự bình an. Ðó là thứ bình an ngay giữa khổ đau và nước mắt, vì biết mình được Thiên Chúa yêu thương, vì xác tín là mình đang làm đúng ý Thiên Chúa.

“Hãy mang lấy ách của Ta, vì ách của Ta thì êm ái. Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiên nhường”. Lời mời gọi của Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta về cái cốt lõi của đạo. Đạo là chính Chúa, là tình yêu nhập thể. Sống đạo là sống bằng sức sống thần linh của Ngài, sống đạo là làm chứng và chia sẻ tình yêu của Ngài cho mọi người. Đó là cuộc cánh mạng đích thực mà Chúa Giêsu muốn tiếp tục qua Giáo hội và qua mỗi người chúng ta.

Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa, xin Chúa cho chúng ta đừng trở nên cứng cỏi, khép kín và nghi ngờ.

Trong mùa vọng này, xin Chúa dạy chúng ta sự hiền hậu của Chúa để chúng ta biết cảm thông và bao dung với tha nhân. Chỉ khi mang trong mình những tâm tình của Chúa Giêsu thì tâm hồn chúng ta mới được bình an trở lại.

“Hãy đến với Ta, tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề.”

C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Mặt trời và gió luôn tranh cãi xem ai mạnh hơn ai. Hôm đó, có một người mặc áo choàng đi trên con đường vắng. Mặt trời nói với gió: Ai làm cho người ấy cởi bỏ chiếc áo choàng mau hơn thì sẽ thắng cuộc. Gió đồng ý và ra tay trước. Chàng ta càng thổi thì người kia lại càng giữ chặt lấy chiếc áo. Cuối cùng chàng gió kiệt sức và đành chịu thua. Lúc đó mặt trời mới ra tay. Bác ta toả xuống những tia nắng khiến người kia cảm thấy nóng bức. Và thế là người ấy phải cởi áo ra.

Tác giả câu chuyện trên đã kết luận như sau: Bạn có thể thành công nhờ sự hiền lành dễ thương hơn là nhờ bạo lực. Đó cũng là ý nghĩa của bài Phúc Âm hôm nay: Hãy học cùng Chúa Giêsu vì Ngài hiền lành và khiêm nhượng trong lòng.

Trước hết, hiền hoà là lợi khí của người khôn 

Ở đời người ta vẫn thường hay nói ‘Nhịn là nhục’. Nhiều người vẫn chủ trương phải tranh đấu để có thể tồn tại trong xã hội. Giáo huấn mà Chúa Giêsu trình bày hôm nay xem ra rất nghịch thường và khó chấp nhận. Thế nhưng bạo lực không phải là giải pháp khôn ngoan, nên người khôn không bao giờ dùng bạo lực để kháng cự bạo lực, không dùng hận thù để trả đũa hận thù, nhưng biết dùng tính khiêm nhường hiền hậu để ứng xử với mọi người, ngay cả khi bị người khác đối xử tàn ác, thô bạo với mình. 

Khi búa tạ tấn công vào đá: đá sẽ dùng sự cứng rắn của mình để kháng cự lại nên đá bị vỡ tan. Trái lại, khi búa tấn công nước: nước sẽ dùng sự mềm mại dịu hiền của mình để đối lại. Bằng cách nầy, nước không hề bị sứt mẻ hư hao, còn búa thì bị chìm lĩm xuống tận đáy bùn! 

Khi búa hung hăng đập vào tường: bức tường sẽ dùng sự cứng rắn của mình chống lại sự thô bạo của búa; thế là bức tường cao sẽ bị sập xuống. Thế nhưng, khi búa đập vào bức màn: tấm màn sẽ dùng sự dịu dàng của mình né tránh sự thô bạo của búa. Màn bình yên vô sự, còn búa sẽ bị mất thăng bằng và bị lao vào khoảng không. 

Ngày nay sự hiền lành dễ thương không còn được đánh giá cao như trước, bởi vì ngày nay bạo lực được phổ biến và có mặt khắp nơi, trên báo chí cũng như trên phim ảnh và truyền hình. Trong một thế giới mà những quy luật “mạnh được yếu thua”, “lý của kẻ mạnh bao giờ cũng thắng”, hoặc “được làm vua thua làm giặc”, gần như là tất yếu và phổ biến, thì lời giảng dạy của Chúa Giêsu về đức hiền lành và khiêm nhường, quả thực rất khó được chấp nhận và xác tín, nếu không muốn nói là chướng tai gai mắt.

Tuy nhiên, giáo huấn của Chúa Giêsu vẫn không thay đổi: Hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường.

Đức Giêsu đến trần gian này không phải là để lật đổ một chế độ, Ngài không đến để thiết lập một đế quốc với một đội quân hùng mạnh chinh phục thế giới, nhưng Ngài muốn thiết lập một Nước Trời, mà nơi đó người ta cai trị bằng sự phục vụ quên mình: “Ai muốn làm lớn thì hãy hạ mình xuống phục vụ anh chị em mình”, “Ai muốn vào Nước Trời hãy trở nên như trẻ nhỏ”. Chúng ta chỉ có một trường học là Hội Thánh, chỉ có một Thầy dạy là Đức Giêsu Kitô, và cũng chỉ có một môn học là sự hiền lành và khiêm nhường mà thôi.

Khi người ta cúi xuống trước một kẻ cao trọng, sự khiêm nhường ấy thật đáng nghi ngờ. Nhưng khi người ta cúi xuống trước một thân phận tội lỗi, nghèo hèn, thì sự khiêm nhường ấy rất chân thực. Khiêm nhường dẫn đến tình thương, sẵn sàng chấp nhận chỗ rốt hết, không tranh giành, không làm mất lòng ai. Chỉ những ai có tinh thần đơn sơ, hiền lành và khiêm nhường ấy mới có thể hát lên lời kinh Hoà Bình của thánh Phanxicô: “Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”.

Phải chăng đó là một sự khiêm nhường tột cùng của một Thiên Chúa làm người; hạ mình xuống rốt hết mọi người, lãnh nhận cái chết của tên nô lệ bị đóng đinh thập giá.

Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa mầu nhiệm Giáng Sinh, mầu nhiệm thật khiêm tốn của một Thiên Chúa cao cả. Hordelin, một thi sĩ người Đức, đã nói: “Thiên Chúa làm người giống như biển cả làm nên đất liền bằng cách thu mình lại”. Đại dương thật mênh mông, muốn có đại lục thì chỉ có cách là biển cả phải thu mình lại, nhường chỗ cho đất liền nhô lên khỏi biển. Như vậy, yêu ai là muốn cho người đó được ‘sống và sống dồi dào’, chứ không phải là lấn lướt để người đó thua kém đi. Sức mạnh của tình yêu là như thế đó !