“Thầy có thật là Đấng phải đến không,
hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác ?”

Bài Ðọc I: Is 45, 6b-8. 18. 21b-26

“Trời cao, hãy đổ sương mai!”

Trích sách Tiên tri Isaia.

Chính Ta là Chúa, và không có Chúa nào khác. Ta đã dựng nên ánh sáng và tối tăm. Ta đã dựng nên hạnh phúc và tai hoạ. Chính Ta là Thiên Chúa đã làm những sự ấy. Trời cao, hãy đổ sương mai! Ngàn mây, hãy mưa Ðấng Công Chính! Ðất hãy mở ra và trổ sinh Ðấng Cứu Ðộ, và đồng thời sự công chính hãy xuất hiện. Chính Ta là Chúa đã dựng nên loài người. Vì Thiên Chúa, Ðấng đã dựng nên các tầng trời, chính Người đã dựng nên địa cầu, đã tạo ra và làm cho (nó) bền vững. Người không dựng nên địa cầu hoang vu, nhưng đã dựng nên cho người ta ở, chính Người phán: Ta là Chúa và không có Chúa nào khác. Nào Ta chẳng phải là Chúa, và ngoài Ta, còn có Chúa nào khác đâu? Không có Thiên Chúa công bình và cứu độ nào khác ngoài Ta.

Hỡi các người ở tận cùng trái đất, hãy trở lại cùng Ta và các ngươi sẽ được cứu thoát. Vì Ta là Thiên Chúa và không có Chúa nào khác. Ta lấy tên Ta mà thề; lời công chính phát xuất từ miệng Ta sẽ không trở lại: mọi gối sẽ quỳ xuống trước mặt Ta, và mọi lưỡi sẽ lấy tên Ta mà thề rằng: Nhờ Chúa mà tôi sẽ được công chính và sức mạnh. Người ta sẽ đến cùng Chúa, và mọi kẻ chống đối Người sẽ phải hổ thẹn. Toàn thể dòng dõi Israel sẽ được công chính hoá và được hiển vinh.

Ðáp Ca: Tv 84, 9ab-10. 11-12. 13-14

Ðáp: Hỡi các tầng trời, hãy đổ sương mai! Hỡi ngàn mây, hãy mưa Ðấng Công Chính! (Is 45,8).

Xướng: Tôi sẽ nghe Chúa là Thiên Chúa của tôi phán bảo điều chi? Chắc hẳn Người sẽ phán bảo về sự bình an. Vâng, ơn cứu độ Chúa gần đến cho những ai tôn sợ Chúa, để vinh quang Chúa ngự trị trong đất nước chúng ta.

Xướng: Lòng nhân hậu và trung thành gặp gỡ nhau, đức công minh và sự bình an hôn nhau âu yếm. Từ mặt đất, đức trung thành sẽ nở ra, và đức công minh từ trời nhìn xuống.

Xướng: Vâng, Chúa sẽ ban cho mọi điều thiện hảo, và đất nước chúng ta sẽ sinh bông trái. Ðức công minh sẽ đi trước thiên nhan Chúa, và ơn cứu độ theo sau lốt bước của Người.

Alleluia

Alleluia, alleluia! – Chúa đến, hãy ra đón Người, chính Người là Hoàng tử Bình an. – Alleluia.

Tin Mừng: Lc 7, 19-23

“Hãy thuật lại với Gioan những điều các ông đã nghe và đã thấy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Gioan gọi hai người trong số môn đệ của mình, sai họ đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Ngài là Ðấng phải đến chăng, hay chúng tôi còn phải chờ đợi Ðấng nào khác?” Khi những người này đến cùng Chúa Giêsu, họ thưa Ngài rằng: “Gioan Tẩy Giả sai chúng tôi đến hỏi Ngài: Ngài có phải là Ðấng phải đến, hay chúng tôi còn phải đợi Ðấng nào khác?” Ngay lúc đó, Chúa chữa những người khỏi bệnh hoạn tật nguyền và quỷ ám, và cho nhiều người mù được thấy. Ngài đáp lại rằng: “Các ông hãy về thuật lại cho Gioan những điều các ông đã nghe và đã thấy: người mù xem được, người què đi được, người phong hủi được sạch, kẻ điếc nghe được, người chết sống lại, kẻ nghèo khó được rao giảng tin mừng; và phúc cho ai không vấp phạm vì Ta”.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

ĐẤNG PHẢI ĐẾN

  1. Đang lúc ngồi trong tù, Gioan Tẩy giả sai môn đệ đến hỏi Đức Giêsu có phải là Đấng Cứu thế không ? Chúa không trả lời mà bảo họ về thuật lại cho Gioan những việc các ông xem thấy Người đang làm: người mù được thấy, kẻ què đi được, kẻ điếc được nghe và người nghèo được nghe giảng Tin mừng.Tức là Chúa trả lời cách gián tiếp: Người là Đấng Cứu Thế, là Đấng Thiên Sai.

Người Do thái chờ đợi một Đấng Cứu Thế quyền phép, để giải phóng họ khỏi ách nô lệ ngoại xâm và làm bá chủ thế giới. Nhưng Chúa Cứu Thế không đến để làm việc đó, Người đến để phục vụ, để chữa lành người bệnh tật, để cứu vớt những kẻ lầm lạc tội lỗi.

  1. Chúng ta cần hiểu rõ lý do tại sao ông Gioan đang bị giam trong ngục lại sai hai môn đệ đến phỏng vấn Đức Giêsu: “Thầy có phải là Đấng phải đến không ?” Chúng ta thấy có hai lý do khiến cho Gioan làm như thế:

– Một đàng ông có ý đánh tan tính ghen tỵ và mối hoài nghi của các môn đệ của ông về thân thế Đức Giêsu, vì họ đang tôn trọng ông hơn Đức Giêsu.

– Đàng khác, Gioan muốn cho môn đệ mình có dịp tiếp xúc trực tiếp với Đức Giêsu, để có dịp nghe giảng giải và chứng kiến những việc Đức Giêsu đang làm mà tin nhận Người là Đấng Cứu Thế đã đến.

  1. Còn một lý do nữa mà ông Gioan sai hai môn đệ đến chất vấn Đức Giêsu: Ở trong tù, Gioan nghe biết những hoạt động của Đức Giêsu: một mặt ông nghĩ Ngài chính là Messia mà ông loan báo là sắp đến. Nhưng mặt khác, ông hơi nghi ngờ, bởi vì theo ông thì Đấng Messia theo như tiên tri Isaia đã phác họa là một quan tòa xét xử, trừng trị kẻ ác, thế mà ông chưa thấy Đức Giêsu xét xử và trừng trị ai cả. Vì thế ông sai môn đệ đến hỏi, xin Đức Giêsu nói rõ Ngài có phải là Đấng Messia phải đến hay không.
  2. Đức Giêsu có thái độ nào trước cuộc phỏng vấn đó ? Ngài không trả lời trực tiếp mà chỉ bảo họ về thuật lại cho Gioan những việc Ngài đang làm: cho kẻ mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, và kẻ nghèo được nghe Tin mừng. Bởi vì thời đó, ai cũng tin khi nào Đấng Cứu Thế đến, thì Người sẽ làm nhiều phép lạ, nay Đức Giêsu muốn cho môn đệ Gioan biết chính Người là Đấng ấy, nên Người đã làm nhiều phép lạ để cho họ mắt thấy tai nghe. Rồi Người bảo họ về đưa tin cho Gioan. Nhắn bảo như vậy, Đức Giêsu muốn nói với Gioan hãy căn cứ vào việc Người làm phép lạ, để giác ngộ cho các môn đệ của ông tin vào Người là Đấng Cứu Thế.
  3. Hình ảnh Đấng Cứu Thế ngày xưa và ngày nay. Ngày xưa khi Chúa Cứu Thế Giáng sinh, các luật sĩ, vua Hêrôđê và cả dân thành Giêrusalem đã không nhận ra Người, vì họ đã quan niệm Đấng Cứu Thế là Đấng uy phong và phải sinh ra ở nơi lầu son gác tía, chứ không phải ở chuồng bò.

Vì Chúa Cứu Thế xuất hiện trong cung cách như thế, nên chúng ta ngày nay phải hết sức tỉnh táo mới khỏi đón hụt mất Chúa Cứu Thế. Bởi vì, vẫn như ngày nào, Chúa đang hiện diện ở giữa chúng ta; không ồn ào giữa hàng ngũ người tuỳ tùng hầu hạ kiểu vua chúa phong kiến ngày xưa, mà Người ẩn mình trong thân phận con người nghèo đói, ốm đau, bệnh tật.

  1. Ngày nay phải rao giảng về một Đấng Cứu Thế như thế nào ?

Chính Gioan Tẩy giả mà còn nuôi một hình ảnh một Đấng Messia uy quyền xét xử và trừng trị kẻ gian ác, huống hồ chúng ta. Vâng, xét cho kỹ thì có lẽ chúng ta cũng thích hình ảnh về một Thiên Chúa uy quyền, một Giáo hội hiển hách hơn là một Thiên Chúa cúi xuống mà phục vụ cũng như một Giáo hội nhiều khi bị lép vế. Chính vì thế mà chúng ta thích khoe với người khác về cách tổ chức, về những hoạt động, những thành tích v.v… của đạo. Chúng ta tưởng rằng: làm như thế thì người ta sẽ mến yêu và kính trọng Thiên Chúa và Giáo hội của chúng ta hơn.

Nhưng Đức Giêsu thì lại không muốn thế: Người muốn Thiên Chúa mà Người trình bày cho mọi người là một Thiên Chúa hiền lành, nhân từ, yêu thương, tha thứ. Người muốn cho người ta thấy Người là Đấng cứu nhân độ thế, giàu lòng thương xót hơn là một Đấng oai hùng hiển hách.

  1. Truyện: Ông có phải là Chúa Giêsu không ?

Một thương gia kia đang dự buổi họp tổng kết. Người nào cũng báo trước với vợ con là sẽ về nhà đúng bữa ăn ban tối. Nhưng cuộc họp kéo dài hơn dự định.

Tan buổi họp, ai nấy hối hả chạy ra xe buýt. Một người xô phải quầy bán táo của một cậu bé, táo rơi tứ tung. Nhưng không ai dừng lại để lượm giúp cậu bé.

Rồi mọi người đều lên được xe buýt, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ít giây sau, một người trong nhóm cảm thấy bứt rứt về chuyện cậu bé. Ông xuống xe trở lại chỗ cũ. Ông thấy cậu bé đang vất vả tìm từng trái táo để lượm lại. Thì ra cậu bé mù.

Tội nghiệp quá, ông giúp cậu bé lượm lại từng quả táo cho đến hết. Một số quả đã bị dập. Ông móc túi dúi vào tay cậu bé một món tiền, rồi ra đi. Cậu bé bán táo hỏi với theo: “Ông có phải là Chúa Giêsu không ?”

Mùa Vọng nói với ta về việc Đức Giêsu đã đến. Ước gì ta đừng chờ đợi một đấng nào khác Người, cũng đừng khinh thường những giáo huấn của Người, nhưng hãy sống hoán cải, khiêm tốn phục vụ mọi người như chính Chúa vậy.

C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Gioan rao giảng về cơn thịnh nộ của Thiên Chúa sẽ đổ xuống trên những ai cố chấp, không chịu ăn năn sám hối. Thế mà giờ đây, ông lại là nạn nhân của lời mình rao giảng. Có phải ông đã làm việc uổng công? Có phải ông chỉ là tiếng kêu rỗng tuếch, chẳng đánh động được ai? Hơn nữa, ông lại cảm thấy mình thất bại. Đi rao giảng sự công chính, nhưng chỉ gặp bất công. Đi rao giảng ơn giải thoát, nhưng lại bị giam cầm. Chính vì thế, ông nóng lòng muốn biết đã đến thời của đấng Kitô hay chưa? Và trong tù, ông đã sai môn đệ đi hỏi Chúa cho tường tận: Ngài có phải là đấng Kitô không? Hay chúng tôi còn phải đợi một ai khác?

Chúa Giêsu đã không trả lời trực tiếp rằng “Phải, chính tôi là Đấng Mêsia” nhưng Ngài lại nói: “Các ông hãy về thuật lại cho Gioan những điều các ông đã nghe và đã thấy: người mù xem được, người què đi được, người phong hủi được sạch, kẻ điếc nghe được, người chết sống lại, kẻ nghèo khó được rao giảng Tin Mừng; và phúc cho ai không vấp phạm vì Ta“.

Tất cả những điều mà hai môn đệ ông Gioan đã thấy Chúa Giêsu thực hiện cũng chính là những điều mà Kinh Thánh đã nhắc đến như là dấu hiệu nhận biết Đấng Mêsia. Chúa Giêsu không chỉ đến với dân chúng bằng những lời nói xuông, nhưng Ngài còn thực hiện những việc làm cụ thể. Ngài không chỉ thông cảm với những nỗi thông khổ của những người bệnh hoạn tật nguyền, mà còn chữa lành cho họ cả phần hồn lẫn phần xác. Bằng những việc làm tốt đẹp đó, Chúa Giêsu đã cho mọi người thấy Ngài chính là Đấng Thiên Sai và Nước Trời đã đến gần. Do đó, thật phúc cho những ai không vấp ngã vì Người, nhưng biết đáp trả lời mời gọi của Người. Nhờ vậy, tâm hồn họ sẽ rộng mở để cho Nước Chúa ngự trị.

Xét cho cùng, Gioan là một con người chính trực, không thích úp mở, không thích tranh tối tranh sáng, phải tìm cho ra sự thật nên trong tù ngục ông đã sai người đi dò hỏi Đức Giêsu. Quả thật, chúng ta cũng bị cám dỗ thiếu kiên nhẫn khi thấy công việc mình làm không kết quả, giống như Gioan. Chúng ta cũng hay xử sự như vậy, khi công việc không tiến triển như ý mình muốn, nhất là khi công việc ấy chúng ta nghĩ là tốt đẹp. Chúng ta cầu nguyện là để có thêm sức mạnh mà thuận theo ý Chúa, chứ không phải bắt Chúa chiều theo ý riêng mình. Nếu ai chờ đợi Thiên Chúa giáng cơn thịnh nộ xuống những ai cản ngăn bước tiến của mình, thì sẽ luôn bất mãn vì Thiên Chúa không sử xự như vậy bao giờ. Còn ai tin vào tình yêu Thiên Chúa thì không bao giờ thất vọng vì Thiên Chúa luôn kiên nhẫn và hay xót thương.

Mỗi người Kitô hữu ngày nay đều được mởi gọi thể hiện căn tính Kitô hữu của mình bằng những việc làm tốt lành. Tuy nhiên, thật đáng buồn có rất nhiều người đã không trở thành gương sáng cho đời. Chính vì thế, có một điều thật nhức nhối là nhiều người đã phải thốt lên rằng: Tôi tin đạo chứ không tin người có đạo. Phải chăng chúng ta theo đạo mà lại chẳng để đạo biến đổi mình, như thế thì thật là vô ích. Bởi vì như thánh Giacôbê đã viết: “Đức tin không có việc làm là đức tin chết”. Người Kitô hữu có đạo mà không sống đạo thì đạo không những không dẫn họ đến con đường cứu rỗi mà còn là cớ để họ bị luận phạt nặng hơn, như lời Chúa Giêsu đã nói: “Đầy tớ nào đã biết ý chủ mà không chuẩn bị sẵn sàng, hoặc không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều hơn”.

Chính vì thế bài Tin Mừng hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta hãy chuẩn bị tâm hồn để đón Chúa bằng những việc làm cụ thể. Chúng ta hãy trở thành dấu chỉ của đạo tình yêu bằng sự quan tâm chân thành, bằng sự sẵn lòng và nhiệt tình giúp đỡ. Có như thế, khi Chúa đến chúng ta không phải là những người vấp ngã vì Ngài, nhưng là những người sung sướng vì được thừa hưởng hồng ân cứu độ.