“Hãy tha thứ, thì các con sẽ được tha thứ”. (Lc 6,37)

Bài Ðọc I: Ðn 9, 4b-10

“Chúng con đã phạm tội và đã làm điều gian ác”.

Trích sách Tiên tri Đaniel.

Lạy Chúa là Thiên Chúa cao cả và đáng kính sợ, Đấng giữ lời giao ước và lòng từ bi đối với những ai kính mến Người và tuân giữ những giới răn của Người. Chúng con đã phạm tội và làm điều gian ác; chúng con đã bỏ các giới răn và lề luật Chúa. Chúng con đã không nghe lời các tiên tri tôi tớ Chúa, những người đã nhân danh Chúa nói với các vua chúa, thủ lãnh, cha ông và toàn dân trong xứ chúng con.

Lạy Chúa, sự công chính thuộc về Chúa, còn phần chúng con là phải chịu hổ mặt như ngày hôm nay, chúng con là những người thuộc dòng dõi Giuđa, những dân cư ở Giêrusalem, toàn dân Israel, những kẻ gần xa, sống trong mọi nước mà Chúa đã phân tán họ tới đó, vì tội ác mà họ đã phạm nghịch cùng Chúa. Lạy Chúa, điều dành cho chúng con, các vua chúa, thủ lãnh, cha ông chúng con là phải chịu hổ mặt, vì đã phạm tội. Lòng từ bi và tha thứ thuộc về Chúa là Thiên Chúa chúng con, vì chúng con phản bội cùng Chúa. Chúng con đã không vâng theo tiếng Chúa là Thiên Chúa chúng con, để sống theo lề luật mà Chúa đã dùng các tiên tri, tôi tớ Chúa, rao giảng cho chúng con.

Ðáp Ca: Tv 78, 8. 9. 11 và 13

Ðáp: Lạy Chúa, xin đừng xử với chúng con như chúng con đáng tội.

Xướng: Xin đừng nhớ lỗi tiền nhân để trị chúng con; xin kíp mở lòng từ bi đón nhận chúng con, vì chúng con lầm than quá đỗi!

Xướng: Ôi Thiên Chúa, Ðấng cứu độ chúng con, xin phù trợ chúng con vì vinh quang danh Chúa; xin giải thoát và tha tội chúng con vì danh Ngài.

Xướng: Xin cho tiếng tù binh rên siết vọng tới thiên nhan; xin ra tay thần lực giải thoát người mang án tử. Phần chúng con là thần dân Chúa, là đoàn chiên Chúa chăn nuôi, chúng con sẽ ca tụng Chúa tới muôn đời; đời nọ sang đời kia, chúng con loan truyền lời ca khen Chúa.

Tung hô Tin Mừng:

Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi ban Con Một của Người; mọi kẻ tin Ngài, thì được sống đời đời.

Tin Mừng: Lc 6, 36-38

“Hãy tha thứ thì các con sẽ được thứ tha”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con hãy ở nhân từ như Cha các con là Ðấng nhân từ. Ðừng xét đoán thì các con khỏi bị xét đoán; đừng kết án thì các con khỏi bị kết án. Hãy tha thứ, thì các con sẽ được tha thứ. Hãy cho thì sẽ cho lại các con: Người ta sẽ lấy đấu hảo hạng, đã dằn, đã lắc và đầy tràn mà đổ vào vạt áo các con. Vì các con đong bằng đấu nào, thì cũng được đong trả lại bằng đấu ấy!”

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

HÃY NHÂN TỪ NHƯ CHÚA

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng “Anh em hãy có lòng nhân từ như Cha anh em là Đấng nhân từ.” (Lc 6,36)

Suy niệm: Để được vào Nước Trời thì có tới tám con đường là Tám Mối Phúc Thật, nhưng đích điểm thì chỉ có một, đó là Thiên Chúa. Thiên Chúa thì phong phú vô biên vô cùng, nhưng trình bày cho chúng ta dung mạo của Cha Ngài thì Chúa Giêsu chỉ tô đậm có một nét: Thiên Chúa là Đấng nhân từ; và Ngài dạy chúng ta nên giống Chúa Cha ở nét ấy: “nhân từ như Chúa Cha là Đấng nhân từ”. Như thế, Chúa Giêsu cho biết chính Thiên Chúa Cha, Đấng nhân từ hay thương xót là đỉnh cao lý tưởng cho ơn gọi nên thánh của chúng ta. Một cách thực hành, “nhân từ như Chúa” cũng có nghĩa là không giữ mãi oán thù, kết án nghiệt ngã cho nhau, nhưng biết bao dung, tha thứ và sống quảng đại với nhau. Thiên Chúa “không ai thấy bao giờ” (Ga 6,46), dạy chúng ta hãy vâng nghe lời Con yêu dấu của Ngài là Đức Giêsu Kitô, “hình ảnh của Thiên Chúa vô hình” (Cl 1,15), chính Ngài đã nêu gương “nhân từ như Chúa” qua cuộc sống, lời rao giảng và nhất là qua cuộc khổ nạn của Ngài.

Mời Bạn: Hiển nhiên, để “nhân từ như Chúa” theo gương Đức Kitô, không có cách nào khác hơn là học biết Ngài qua Kinh Thánh, vì “không biết Kinh Thánh là không biết Đức Kitô” (thánh Giêrônimô). Bạn đã coi việc học hỏi, suy niệm và sống Lời Chúa như phương thế không thể thiếu cho con đường nên thánh của mình hay chưa?

Sống Lời Chúa: Bạn quyết tâm luôn trung thành với việc suy niệm Lời Chúa hằng ngày.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết lắng nghe, biết suy niệm và thực hành lời Chúa dạy trong mỗi ngày sống của chúng con. Amen.

B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

HÃY SỐNG NHÂN TỪ

Đức Giêsu huấn dụ các môn đệ về tinh thần phải có trong cộng đoàn: có lòng nhân từ, đừng xét đoán và kết án, hãy tha thứ, biết cho đi. Đặc biệt Đức Giêsu nói rằng tuỳ cách chúng ta đối xử với người khác như thế nào mà ta sẽ được Thiên Chúa đối xử như thế đó.

   Hãy ở nhân từ như Cha các ngươi là Đấng nhân từ:

   – Đừng xét đoán, đừng kết án thì khỏi bị kết án.

   – Hãy tha thứ thì sẽ được tha thứ.

   – Hãy cho đi thì sẽ được cho lại.

“Anh em hãy có lòng nhân từ…”

   Sau khi công bố Hiến chương Nước trời, Đức Giêsu đưa ra những đòi hỏi cụ thể: chúng ta phải thương yêu nhau. Đây là lề luật phải giữ, phải thực hiện. Để đi xa hơn, Đức Giêsu còn đòi hỏi mỗi môn đệ phải yêu thương mọi người không trừ ai, kể cả kẻ thù của mình và bách hại mình. Chúng ta cũng được kêu gọi hãy tha thứ cho kẻ thù và đừng bao giờ lên án ai, đừng bao giờ dùng bạo lực, tốt nhất là làm cho tha nhân điều mà ta muốn tha nhân làm cho mình.

   Lý do của tất cả cách cư xử trên vì Cha trên trời: “Các con hãy ở nhân từ như Cha các con là Đấng nhân từ”. Cha chúng ta thế nào, chúng ta cũng phải sống như vậy, vì thế chúng ta hãy yêu thương, tha thứ, đừng xét đoán, biết cho đi.

“Anh em đừng xét đoán…”

   Đức Giêsu cấm không được xét đoán, vì một đàng, con người thì hữu hạn lại vô thập toàn, nên không thể xét đoán đúng và công bằng được; đàng khác, chỉ có Thiên Chúa là Đấng thấu suốt cả bên trong, mới có quyền xét đoán. Nhưng Chúa không cấm con người nhận định về nhau, để giúp nhau hoàn thiện và thăng tiến như sửa lỗi cho nhau, khuyên nhủ nhau…

   Xénophon, nhà triết học Hy lạp sống vào giữa thế kỷ thứ V trước Công nguyên đã kể câu chuyện ngụ ngôn về xét đoán: “Thượng Đế đặt trên vai con người hai cái bị. Một cái đằng trước và một cái đàng sau. Cái bị đằng sau chứa đựng tất cả cái xấu của chính con người mình, còn cái bị đánh trước thì đầy rẫy những cái xấu của người khác. Do đó, con người khó mà thấy được những thiếu sót của mình, nhưng lại dễ dàng nhìn thấy những khuyết điểm của người khác”.

Như Cha trên trời là Đấng nhân từ

   Chúa dạy các môn đệ phải có tinh thần từ tâm với anh em. Đòi hỏi này gián tiếp chấp nhận sự thật là trong đời sống chúng có những rạn nứt, phiền hà gây đau khổ cho nhau. Nhưng để làm chứng cho tinh thần khoan dung của Chúa đối với tội nhân, Chúa đòi hỏi con cái Ngài, cũng phải có lòng từ tâm đối với nhau. Vì thế, Đức Giêsu đã giới thiệu lòng nhân từ của Thiên Chúa là Cha, như mẫu gương cho các môn đệ noi theo: như Cha anh em trên trời là Đấng nhân từ.

   Mahatma Gandhi, một nhà ái quốc Ấn độ, lúc con nhỏ, ông sang Anh quốc học nghề luật sư và nhờ đó có dịp tiếp xúc với Kitô giáo. Ông đọc Phúc âm thường xuyên, đặc biệt ông thán phục bản Hiến chương tám mối phúc thật và lấy đó làm nguồn cảm hứng cho đường lối bất bạo động của ông trong việc giành lại độc lập cho dân tộc mình.Tuy nhiên, có lần ông đã tâm sự với người thân tín rằng dù thán phục Giáo lý của Chúa Kitô, nhưng ông không thể trở thành kẻ tin Chúa, vì ông thấy nhiều Kitô hữu không sống tám mối phúc thật của Chúa. Ông nói: “Tôi yêu mến Chúa Kitô, nhưng tôi không thích người Kitô. Nếu họ giống như Chúa Kitô thì dân Ấn độ chúng tôi đã trở thành Công giáo cả rồi”.

   Nhận xét của Mahatma Gandhi trên đây cảnh tỉnh chúng ta về ơn gọi và trách nhiệm của chúng ta. Là người Kitô hữu, chúng ta phải sống như Chúa Kitô, phải có những tâm tình từ bi, nhân hậu và yêu thương như Ngài.

 “Anh em hãy cho…”

   Vì Thiên Chúa nhân từ và giàu tình thương, chúng ta càng biết mở lòng mình ra với Thiên Chúa, đến với tha nhân được nhiều hồng ân hơn chúng ta mong đợi đến từ Thiên Chúa như Đức Giêsu khẳng định: “Hãy cho thì sẽ cho lại các con. Người ta sẽ lấy đấu hảo hạng, đã dằn, đã lắc và đầy tràn và đổ vào vạt áo các con. Vì các con đong bằng đấu nào, thì cũng được đong trả lại bằng đấu ấy” (Lc 6,38).

Truyện: Hãy biết cho đi

Một người nọ thật giàu, muốn gì cũng có. Tuy vậy ông không thấy hạnh phúc vì ông chỉ nhận được những cái nhìn soi mói, coi thường và khinh miệt của người khác. Ông tìm đến hỏi một người nổi tiếng khôn ngoan:

– Tại sao người ta lại coi thường và khinh miệt tôi là kẻ keo kiệt bủn xỉn ? Người ta đâu biết rằng sau khi chết, tôi sẽ hiến tất cả gia tài của tôi cho người nghèo và cho công việc từ thiện ?

Để trả lời, nhà khôn ngoan kể cho ông một câu chuyện nhỏ sau đây: Một chú heo than thở cùng chị bò cái:

– Tôi cũng như chị, chúng ta cống hiến thịt mình cho loài người. Thế mà tại sao họ thân thiện với chị mà xa lánh tôi ?

Ngẫm nghĩ giây lát, chị bò trả lời:

– Thịt chúng ta chỉ cống hiến cho loài người khi chúng ta chết. Còn bây giờ họ quí mến tôi hơn có lẽ tại tôi hiến cho họ sữa lúc tôi còn sống đấy chăng ? (Món quà Giáng sinh).

C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

Hãy Sống Nhân Từ

Mahatma Ganhdi, một nhà ái quốc Ấn Độ, lúc còn trẻ, ông sang Anh Quốc học nghề luật sư và nhờ đó có dịp tiếp xúc với Kitô giáo. Ông đọc Phúc âm thường xuyên và rất say mê Chúa Kitô, đặc biệt ông thán phục bản Hiến chương Tám mối phúc thật và lấy đó làm nguồn cảm hứng cho đường lối bất bạo động của ông trong việc dành lại độc lập cho dân tộc mình. Tuy nhiên, có lần ông đã tâm sự với một người thân cận rằng: dù thán phục giáo lý của Chúa Kitô, nhưng ông không thể trở thành kẻ tin Chúa, vì ông thấy nhiều Kitô hữu không sống tám mối phúc thật của Chúa. Ông nói: “Tôi yêu mến Chúa Kitô, nhưng ghét người Kitô, vì họ không giống Chúa Kitô. Nếu họ giống Chúa Kitô thì dân Ấn Độ chúng tôi đã trở lại Công Giáo cả rồi”.

Nhận xét của Mahatma Ganhdi trên đây là lời cảnh tỉnh chúng ta về ơn gọi và trách nhiệm của chúng ta. Là người kitô hữu, chúng ta phải sống như Chúa Kitô, phải có những tâm tình từ bi, nhân hậu, yêu thương như Ngài. Tin mừng hôm nay là một bản tóm lược giáo huấn yêu thương của Chúa. Ngài mạc khải cho chúng ta về một Thiên Chúa là Cha nhân từ, đồng thời bày tỏ cho chúng ta biết phải sống thế nào để xứng đáng là con cái Cha trên trời và cảm nhận được tình yêu của Ngài.

Thế nhưng, Thiên Chúa là Đấng vô hình, không ai đã thấy Ngài bao giờ ngoại trừ Con một Ngài là Đức Giêsu Kitô. Chính Ngài đã tỏ cho chúng ta biết Thiên Chúa như thế nào, và chỉ qua Ngài, con người mới có thể thấy và cảm nhận được lòng nhân từ của Thiên Chúa. Do đó, khi mời gọi chúng ta hãy nên trọn lành như Cha trên trời, Chúa Giêsu muốn khẳng định rằng Ngài là mẫu mực của sự trọn lành, chỉ có Ngài mới thể hiện trọn vẹn lòng nhân từ của Thiên Chúa. Cũng chính vì thế, Ngài đã tóm gọn cả cuộc sống người Kitô hữu bằng mệnh lệnh: “Hãy theo Ta”, nghĩa là hãy sống như Ngài, sống bằng chính sức sống của Ngài, để có thể nói được như thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không phải là tôi sống, mà chính Chúa Kitô sống trong tôi”.

D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Mỗi người chúng ta đều được Chúa ban cho trí khôn và lương tâm để phân định đúng sai, tốt xấu. Với lương tâm và trách nhiệm, chúng ta phải lên tiếng để chống lại cái ác, bào vệ điều thiện và lẽ công bình. Nhưng xét đoán lại là vấn đề khác. Qua bài Phúc Âm hôm nay, Chúa dạy chúng ta đừng xét đoán, để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán, vì nếu TC phán xét thì con người không còn đường chữa chạy.

Tại sao Chúa lại cấm xét đoán?

Chữ “xét đoán” ở đây hiểu là chỉ trích, phê bình, thoá mạ ai một cách nhục nhã, kết án ai một cách nhẹ dạ, không đủ điều kiện mà cứ xét đoán một cách bừa bãi. Chúng ta thường hay xét đoán xấu cho người khác. Nhất là vì thành kiến, vì ghen tương, vì ác ý, chúng ta dễ xuyên tạc sự thật, bóp méo sự thật để dèm pha, nói xấu, vu oan.

Người ta vẫn thường nói: “Chân mình còn lấm mê mê. Lại cầm bó đuốc mà rê chân người”. Đó là loại người chỉ đi rình mò, soi mói lỗi lầm của người khác để thoá mạ, bôi nhọ danh dự của họ, đang khi đó, lại chẳng bao giờ nhìn lại mình, hay đúng hơn là không chịu nhận ra khuyết điểm của mình để sửa đổi. Họ chỉ nhìn thấy cái rác trong mắt tha nhân mà cái đà trong mắt mình lại không thấy.

Vì thế Chúa muốn chúng ta hãy tự biết mình:

Người ta thường rất hà tiện trong lời khen, nhưng lại quảng đại trong tiếng chê bai, bởi vì ‘việc người thì sáng, việc mình thì quáng’.Bới lông tìm vết’ thì chỉ thấy cái rác của người, còn tự kiểm chính mình thì sẽ thấy cái đà của sự kiêu căng tự mãn ngự trị ngay trong lòng mình. “Hãy tự biết mình” là điều khó thực hiện, bởi vì khuôn mặt mà chúng ta thấy được thường là khuôn mặt của người khác, chứ không phải khuôn mặt mình. Cũng chẳng ai thấy được cái lưng của mình ra sao nhưng ít khi chúng ta chịu cho người khác ‘sửa lưng’ mình. Thế nên, chúng ta thường nhẹ tay với chính mình nhưng lại dễ nặng tay với người khác.

Tại sao Chúa dạy đừng xét nét anh chị em mình?

Đã làm người, ai cũng có những giới hạn. Không ai có thể tự cho mình là đã đạt đến sự hoàn thiện. Mỗi người chúng ta, ai cũng có những điều tốt và vô số những khiếm khuyết. Bao lâu còn sống là còn phấn đấu để nên thánh.

Đã làm người, thì không ai là vô tội! Lầm lỗi của người khác cũng có thể là lỗi lầm của tôi trong quá khứ hay tương lai. Vì thế, “cười người hôm trước, hôm sau người cười” là chuyện đương nhiên.

Đã làm người, thì có ai mà lại sống ngoài lịch sử ? Lịch sử luôn luôn là cái chưa hoàn tất. “Sông có khúc, người có lúc”. Lúc này họ như vậy đó, nhưng lúc khác thì sao? Ai dám phán quyết rằng đời người mãi mãi như vậy, không thay đổi ? “Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông” là như vậy.

Đã là người, thì không ai là toàn tri, thông suốt mọi sự. Tôi không thấy hết được mọi vấn đề để xác quyết như đinh đóng cột về người khác. Tôi có thể thấy bề ngoài mà không thấy được bề trong của tâm hồn. Chúng ta quen nói là “đi guốc trong bụng người khác”; song thực tế: Sông sâu còn có người dò, chứ lòng người ai mò cho thấu!

Ước chi lời cầu nguyện của thánh Augustinô: “Xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con” cũng là lời cầu nguyện của mỗi người chúng ta. Biết Chúa để thấy lòng quảng đại yêu thương vô bờ của Chúa; biết mình để ý thức về sự yếu đuối, bất toàn của mình, nhờ đó chúng ta sẽ dễ dàng rộng lượng với người khác hơn.