Đức Giêsu bảo: “Thôi, đừng giữ Thầy lại,
vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha”. (Ga 20,17)

Bài Ðọc I: Cv 2, 36-41

“Anh em hãy ăn năn sám hối và mỗi người trong anh em hãy chịu phép rửa nhân danh Ðức Kitô”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Phêrô nói với những người Do Thái rằng: “Xin toàn thể nhà Ítraen hãy nhận biết rằng: Thiên Chúa đã tôn Ðức Giêsu mà anh em đã đóng đinh, lên làm Chúa và làm Ðấng Kitô”. Nghe những lời nói trên, họ đau đớn trong lòng, nói cùng Phêrô và các Tông đồ khác rằng: “Thưa các ông, chúng tôi phải làm gì?” Phêrô nói với họ: “Anh em hãy ăn năn sắm hối, và mỗi người trong anh em hãy chịu phép rửa nhân danh Ðức Giêsu Kitô để được tha tội; và anh em sẽ nhận lãnh Thánh Thần. Vì chưng, đó là lời hứa cho anh em, con cái anh em và mọi người sống ở phương xa mà Chúa là Thiên Chúa chúng ta sẽ kêu gọi đến!”

Phêrô còn minh chứng bằng nhiều lời khác nữa, và khuyên bảo họ rằng: “Anh em hãy cứu mình khỏi dòng dõi gian tà này”. Vậy những kẻ chấp nhận lời ngài giảng đều chịu phép rửa, và ngày hôm ấy có thêm chừng ba ngàn người gia nhập đạo.

Ðáp Ca: Tv 32, 4-5. 18-19. 20 và 22

Ðáp: Ðịa cầu đầy ân sủng Chúa.

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Vì lời Chúa là lời chân chính, bao việc Chúa làm đều đáng cậy tin. Chúa yêu chuộng điều công minh chính trực, địa cầu đầy ân sủng Chúa.

Xướng: Kìa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Ngài, nhìn xem những ai cậy trông ân sủng của Ngài, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết, và nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn.

Xướng: Linh hồn chúng con mong đợi Chúa, chính Ngài là Ðấng phù trợ và che chở chúng con. Lạy Chúa, xin đổ lòng từ bi xuống trên chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài.

Alleluia: Ga 14, 8

Alleluia, alleluia! – Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho các con một Ðấng Phù Trợ khác, để ở cùng các con luôn mãi. – Alleluia.

Tin Mừng: Ga 20, 11-18

“Tôi đã trông thấy và Người đã phán với tôi những điều ấy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, bà Maria đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc. Nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân. Hai vị hỏi: “Tại sao bà khóc?” Bà trả lời: “Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?” Vừa nói xong, bà quay mặt lại, thì thấy Chúa Giêsu đã đứng đó, nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu. Chúa Giêsu hỏi: “Bà kia, sao mà khóc, bà tìm ai?” Tưởng là người giữ vườn, Maria thưa: “Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người”. Chúa Giê-su gọi: “Maria”. Quay mặt lại, bà thưa Người: “Rápbôni!” (nghĩa là “Lạy Thầy!”). Chúa Giêsu bảo bà: “Ðừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta. Nhưng hãy đi báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng: Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con”.

Maria Mađalêna đi báo tin cho các môn đệ rằng: “Tôi đã trông thấy Chúa và Chúa đã phán với tôi những điều ấy”.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

NHẬN RA ĐỨC KI-TÔ PHỤC SINH

Bà Maria tưởng là người làm vườn, liền nói: “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về ?” Đức Giêsu gọi bà: “Maria!” Bà quay lại và nói: “Rápbuni!” (nghĩa là “Lạy Thầy”). (Ga 20,11-18)

Suy niệm: Lạ một điều là khi Đức Kitô phục sinh hiện ra cho những người thân, rất thân nữa là đàng khác, họ lại không nhận ra Ngài! Ngài mà bà Maria tưởng là người làm vườn; hai môn đệ Emmau nghĩ là khách bộ hành; các môn đệ trên Biển Hồ lầm là khách đi dạo trên biển. Ngài quá thay đổi hay mắt họ có vấn đề? Thật ra, từ nay Đức Kitô phục sinh mang chiều kích của cả vũ trụ, không còn bị hạn chế nơi một thân xác thể lý. Ngài hiện diện nơi mọi người, mang lấy khuôn mặt của từng người. Maria chỉ nhận ra khi được Ngài gọi đích danh; hai môn đệ nhận ra khi Ngài bẻ bánh; trên Biển Hồ, các môn đệ chỉ khám phá ra Ngài sau mẻ cá lạ. Vậy thì để có thể nhận ra Đức Kitô, phải có kinh nghiệm gặp gỡ Ngài, có tương quan cá vị với Ngài.

Mời Bạn: Hãy nhận ra Đức Kitô phục sinh đang hiện diện nơi những người thân trong gia đình, nơi bạn bè, thậm chí nơi những kẻ bạn không ưa thích. Bạn có cách nào để dễ nhận diện ra Ngài không?

Sống Lời Chúa: Tôi sẽ nói năng, cư xử thân ái, hoà nhã với mọi người tôi gặp gỡ mỗi ngày để tập nhận ra Đức Kitô phục sinh hiện diện nơi họ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu phục sinh, xin cho chúng con sự sống của Chúa, sự sống làm đời chúng con mãi xanh tươi. Xin cho chúng con bình an của Chúa, bình an làm chúng con vững tâm giữa sóng gió cuộc đời. Xin cho chúng con niềm vui của Chúa, niềm vui làm khuôn mặt chúng con tươi tắn. Xin cho chúng con nhận ra Chúa nơi mọi người.

B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

Nếu chúng ta hiểu được tâm tình của Maria Mađalêna đối với chúa Giêsu thì chúng ta sẽ thấy sự tuyệt vọng của bà như thế nào khi sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, đến thăm mộ Chúa. Theo Chúa Giêsu và các môn đệ trên đường rao giảng, chắc chắn bà đã nghe nói và chứng kiến biết bao phép lạ Ngài làm, từ chữa lành các bệnh tật đến việc cho kẻ chết sống lại. Từ việc khiến gió biển yên lặng đến việc biến bánh ra nhiều cho hàng ngàn người ăn…Thế nhưng tất cả đều đổ vỡ khi bà đếm từng vết máu và mồ hôi loang lổ trên đường Thập giá, khi theo dõi từng nhịp thở thoi thóp của Chúa Giêsu trên Thánh giá, khi thấy xác Ngài được táng trong mồ. Nhưng dù sao vẫn còn được nhìn thấy thân xác Chúa. Nhưng hôm nay thì cả đến xác Chúa cũng biến mất. Sự tuyệt vọng lên đến tột độ,

Tuy nhiên chính trong thử thách của niềm tin đó, bà đã được ban tặng một món quà cao quý, đó là bà là người đầu tiên được Chúa hiện ra và nhất là đã gọi tên bà. Gọi tên, đó là một dấu chỉ thân mật giữa Chúa Giêsu và các môn đệ, giữa người mục tử và đoàn chiên. Người mục tử tốt biết từng con chiên và gọi tên từng con một.

Trên con đường hối hả đi gặp các môn đệ, các bà không ngờ mình lại là người đầu tiên được gặp Chúa phục sinh. Điều mới nghe thiên thần nói, bây giờ được thấy tận mắt. Thánh Mátthêu chỉ nói một cách đơn sơ: “Đức Giêsu gặp các bà”.

Nhưng không riêng gì Mađalêna mà mỗi một Kitô hữu đều được ban tặng món quà này. Khi lãnh nhận Bí tích rửa tội là chúng ta đã được gọi tên, đã được đổi mới, được nâng lên hàng con cái yêu dấu của Chúa. Nếu chúng ta có lòng yêu mến Chúa chân thành, nồng nàn như bà Maria, chắc chắn chúng ta không phải thất vọng vì biết chắc rằng Chúa đang ở bên chúng ta và cũng đang gọi tên chúng ta như đã gọi tên Mađalêna.

C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Trong thế giới mà chúng ta đang sống, niềm vui và hạnh phúc là những thứ mà ai cũng muốn sở đắc. Còn đối với Maria Mađalêna, hôm nay bà đã được nếm trải một niềm vui, một hạnh phúc tuyệt vời, đó là bà được chiêm ngắm dung nhan phục sinh của Chúa Giêsu.

Trước hết, tâm trạng u buồn của Maria Madalêna!

Ngày lễ nghỉ Sabat quả là một ngày rất dài đối với Maria Mađalêna vì nó cản ngăn không cho bà đến gặp Chúa, dù chỉ là nhìn thấy xác Chúa đã chết. Bà không có sẵn niềm tin Phục Sinh nhưng có sẵn hương liệu để ướp xác Chúa. Bà không có sẵn trí thông minh để suy đoán là Chúa đã Phục Sinh nhưng bà sẵn sàng đi tìm Chúa, đi dò la xem ai đã cất giấu xác Chúa. Bà chỉ có tấm lòng trọn tình vẹn nghĩa với Chúa, nghĩa tử là nghĩa tận, thật không sai đối với trường hợp của bà.

Thật cảm động biết bao, ngày hôm nay vẫn còn có những người yêu mến Chúa một cách đơn sơ và chân tình đến như vậy. Có những người, cứ sáng ra mà không đến nhà thờ là không yên, cả ngày sống của họ như còn thiếu một cái gì đó. Họ chỉ muốn đến với Chúa, hiện diện bên Chúa, thế là đủ, thế là hạnh phúc cho họ rồi. Họ không đóng góp được đầu óc và công sức của mình vào những việc lớn trong Giáo xứ nhưng họ vẫn thường làm những công việc nhỏ bé và tầm thường như quét dọn, … làm gì cũng được miễn là làm đẹp Nhà Chúa là được rồi. TC vẫn hiểu được tấm lòng của họ, vẫn nhìn thấy những việc làm của họ và vẫn đề cao giá trị của họ. Phúc Âm cho thấy Chúa Phục Sinh hiện ra với bà M Mađalêna đầu tiên để đáp lại cử chỉ tình yêu của những ai giống như bà.

Thứ đến, hành trình đi tìm người chết lại gặp  người sống của Mađalêna lại là lối mở của tình yêu.

Mađalêna khóc sướt mướt nên tâm hồn bà cũng bị kềm hãm bởi những thực tại của tình cảm tự nhiên nên bà không khám phá ra ánh sáng Phục Sinh. Thế nhưng tâm hồn bà mở ra khi nghe Chúa gọi đích danh: MARIA. Bà đã đáp lại gần như tự phát: RAPBUNI, THƯA THẦY”, bởi vì trong lòng bà chỉ tồn tại giọng nói của duy một mình Thầy Giêsu mà bà luôn say mê lắng nghe. Bằng một tiếng gọi thân thương của Chúa, bà Maria đã nhận ra Người là Đấng đã bị đóng đinh, đã chết nhưng giờ đây Người đang sống, đang hiện diện bên bà và sai bà đi loan báo Tin Mừng Phục Sinh cho các môn đệ.

Trong cuộc sống hằng ngày, mỗi người chúng ta  thường phải đối diện với rất nhiều tiếng gọi: tiếng gọi của  con tim và lương tâm, tiếng gọi của tha nhân, nhất là của những người đau khổ, tiếng gọi của thế gian hay của những đam mê thế tục. Trong những tiếng gọi ấy, Chúa vẫn hiện diện và nhắc nhở ta, nhưng ta có đủ tỉnh thức để sẵn sàng nghe và đáp lại tiếng gọi của Chúa không? Có khi nào chúng ta đã vô tình không nhận ra Người bởi quá mải mê với những lo toan trần thế, những tham sân si của cuộc đời? Thiết nghĩ, chúng ta chưa nhận ra Chúa hoặc gạt đi tiếng gọi của Chúa là vì chúng ta chưa thực sự  yêu mến và gắn bó thiết thân với Chúa như Mađalêna.

…Trong mọi hoàn cảnh chúng ta đừng tuyệt vọng, lòng yêu mến Chúa Kitô sẽ dẫn chúng ta đến ánh sáng Phục Sinh như là tâm tình của bà Maria Mađalêna. Tình yêu không chỉ đổ dồn cho người đã chết nhưng còn mở ra về phía người sống. Tình yêu không còn chôn vùi trong kỷ niệm quá khứ nhưng  biết mở rộng để khơi dậy sự sống, và loan báo Sự Sống như M Mađalêna: “Tôi đã thấy Chúa”.

D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

CHÚA HIỆN RA VỚI BÀ MARIA MADALENA 

Hôm mai táng Đức Giêsu, vì ít thời gian, người ta đã xức thuốc thơm cách hối hả. Sáng ngày sau, mấy bà đã đưa thuốc thơm đến mồ để làm lại cách chu đáo hơn. Khi đến nơi, các bà thấy ngôi mộ trống vì xác Ngài không còn nữa. Và Chúa hiện ra để củng cố đức tin cho các bà và sai họ đi báo tin cho các Tông đồ. Bài tường thuật của thánh Gioan hôm nay, ghi lại việc Đức Giêsu Phục sinh hiện ra với bà Maria Madalena.

Khi thấy mồ Chúa mở toang, xác Chúa không còn trong mồ, bà Maria Madalena chạy về báo tin cho các môn đệ Chúa. Mặc dầu bán tín bán nghi, hai ông Phêrô và Gioan cũng chạy ra mộ xem thực hư thế nào. Maria Mađalêna cũng chạy ra theo, ông Phêrô và Gioan, sau khi quan sát kỹ và thấy rõ xác Chúa không còn, hai ông ra về, một mình bà Maria Mađalêna ở lại mộ, ngậm ngùi, khóc lóc, thương nhớ Chúa, và Chúa đã hiện ra với bà, lúc đầu bà không nhận ra, nhưng sau một vài câu trao đổi, bà nhận ra Chúa và Chúa bảo bà hãy mau về kể lại cho các môn đệ hiện đang ở trong nhà Tiệc ly.

Bà Maria tức tốc chạy về nhà gặp các môn đệ đang nóng lòng chờ đợi. Họ vây quanh bà và hỏi: “Maria, chị hãy nói đi, chị đã thấy gì?” Bà Maria đáp: “Tôi đã thấy Chúa, Chúa đã hiện ra với tôi, Chúa gọi tên tôi và Chúa phán: ‘Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con, về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con’”. Những lời bà Maria nói đã phá tan mọi lo lắng, nghi ngờ nơi các Tông đồ, và lòng các ông tràn ngập vui mừng.

Niềm tin và sự gặp gỡ của con người với Đấng Phục sinh thường đến sau những đổ vỡ, mất mát, thất bại và khổ đau. Điều này đã diễn ra với hầu hết các môn đệ của Đức Giêsu. Vào giữa lúc họ buồn bã quay về làng cũ, họ gặp Ngài. Vào giữa lúc họ từ bỏ con đường đi theo Ngài để trở về sau chuyến bôn ba của cuộc sống, Ngài đến với họ. Ngài cũng đến với họ khi họ giam mình trong sợ hãi, buồn phiền. Maria Mađalêna cũng được gặp Ngài giữa tiếng khóc than. Chính lúc bà tưởng mình đã mất tất cả, Ngài đã đến với bà.

Quả thật, Đấng Phục sinh thường đến với con người vào những lúc bất ngờ nhất và dưới những hình dạng con người không hề chờ đón. Hầu hết trong mọi trường hợp, Ngài đến với họ như người vô danh, một người mà họ không thể nhận ra tức khắc. Phục sinh là một biến cố lịch sử, nhưng không có bất cứ một người nào đã chứng kiến giây phút lịch sử ấy, từ các môn đệ cho đến chúng ta ngày nay.

Để tin nhận Ngài, con người luôn làm bước nhảy vọt trong các biến cố của cuộc sống, những biến cố ấy thường là những mất mát, thất bại và khổ đau. Cần phải trải qua đau khổ để đến vinh quang, đó là định luật của niềm tin, phép rửa nhờ đó chúng ta trở thành tín hữu Kitô, không đương nhiên biến chúng ta thành những người thông minh đĩnh đạc hay may mắn thịnh vượng hơn người. Nhưng chúng ta phải xem mình là những người may mắn nhất, bởi vì giữa tăm tối của cuộc sống, chúng ta vẫn còn nhận ra được ánh sáng; giữa những đổ vỡ, mất mát, thất bại và khổ đau, chúng ta vẫn tiếp tục tin tưởng (Mỗi ngày một tin vui).

Lúc này lúc khác – qua những biến cố, những dữ kiện – Chúa vẫn lên tiếng gọi thẳng tên chúng ta nhằm để chúng ta biết Người sống lại và hằng sống… Những lần gọi thẳng tên như thế sẽ giúp chúng ta bình an và đi tới để nói cho mọi người rằng: chúng ta có Chúa sống lại cùng đi…

Cô bé đi học về muộn… Ở nhà bố mẹ rất lo…

Thấy cô về, bố mẹ hỏi xem cô đã đi đâu và làm gì?

-Con dừng lại giúp bạn con… Xe đạp của bạn con bị hỏng.

-Nhưng con đâu có biết sửa xe?

-Đúng ạ! Nhưng con dừng lại để cùng khóc với bạn ấy.

Truyện: Cần biết tên từng người

Dù bà Maria không còn thấy gì và không nhận ra ai nữa cả, nhưng khi Đức Giêsu gọi tên bà thì tất cả bừng sáng trở lại, “Ta biết các chiên Ta… Chiên Ta biết tiếng Ta…”. Chúa cũng biết đích danh mỗi người chúng ta và gọi đúng tên chúng ta. Phần chúng ta có nhận ra tiếng Ngài không?

Một sinh viên Cao đẳng sư phạm đến thực tập tại một trường nọ. Chỉ trong hai tuần, anh nhớ tên tất cả các học sinh trong lớp. Anh gọi từng em như một người bạn thân.

Sau khi tốt nghiệp, anh lại được phân công về dạy tại trường đó. Lập tức, tất cả những học sinh thân yêu của anh tụ tập xung quanh. Anh chỉ và gọi đích danh từng em. Các em rất vui mừng.

Tất cả các em đều được gọi, nhưng chỉ có một em mà anh không thể nhớ tên. Em xấu hổ bỏ chạy và khóc. Anh rất ngượng ngùng.

Tên người thật quan trọng (Góp nhặt)

E/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

NHÂN CHỨNG CHO ĐẤNG PHỤC SINH

Chúa Kitô phục sinh đã đổi mới mọi sự, đó là Lời Chúa đang nói với chúng ta. Sau ngày Chúa phục sinh, Hội thánh của Chúa được vươn lên mạnh mẽ phi thường. Phêrô từ một ngư phủ, ít học, sợ hãi trước một đứa tớ gái trong dinh Caipha. Thế mà giờ đây, trở nên mạnh mẽ, can đảm đứng trước toàn dân thiên hạ rao giảng Tin Mừng Chúa Kitô phục sinh, khiến cho ai nấy ngỡ ngàng. Lời lẽ và chứng từ sống động của ông đã thu hút được thêm 3000 người tin theo Chúa, ngay hôm ấy. Đó là điều hết sức lạ lùng, không ai có thể tưởng tượng nổi. Thánh Phêrô đã làm được điều ấy là nhờ ơn Chúa phục sinh, chính Chúa phục sinh ban ơn Thánh Thần cho ông. Tuy thế, phải thừa nhận rằng chính lòng nhiệt thành cộng tác của Phêrô với ơn Chúa, đã làm nên kết quả kỳ diệu, cho chính ngài cũng như cho Hội Thánh sơ khai.

Lời chứng mà thánh Phêrô muốn nhắn gửi đến chúng ta những môn đệ của Chúa hôm nay là: Thiên Chúa đã làm cho Đức Giêsu sống lại; về điều này, tất cả chúng tôi xin làm chứng”. Thánh nhân đã làm chứng cho Chúa bằng suốt cuộc đời đi theo Chúa, dẫu có lúc sợ hãi chối Chúa, nhưng liền sau là sám hối và trung tín đến cùng. Chúa chỉ cần tình yêu chân thành mãnh liệt đó thôi, còn lại Chúa sẽ làm cho mọi sự nên hoàn hảo.

Phải chăng Maria Mácđala cũng đã dành cho chúa một tình yêu nồng thắm như vậy, cho nên Chúa đã chọn chị làm tông đồ đầu tiên loan Tin Mừng phục sinh? Theo Tin Mừng, Maria Macáđala là người được Chúa gọi đầu tiên trong số các phụ nữ, chị được Chúa chữa bệnh, rồi đi theo và phục vụ Chúa trên hành trình rao

giảng (x. Lc 8,2). Vì yêu Chúa, Maria Mácđala đã trung thành đứng dưới chân Thánh Giá Chúa (x. Mc 15,40-41), hiện diện nơi táng xác Chúa (x. Mc 15,47).

Và hôm nay, chị cùng với mấy phụ nữ đã ra thăm viếng mồ Chúa (x. Mc 16,1-8). Chính chị được gặp Đấng Phục sinh và mừng rỡ loan Tin Mừng cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa”, và kể lại những điều Người đã nói với chị (x. Mc 16,9 ; Ga 20,11-18).

Những môn đệ của Chúa năm xưa, như Phêrô, như Maria Mácđala đã thật lòng mến yêu, trung kiên tin theo Chúa và can đảm làm chứng cho Chúa, vượt lên trên những yếu đuối trong hoàn cảnh cụ thể của các ngài. Thế thì, đến lượt chúng ta những môn đệ của Chúa hôm nay, chúng ta cần hành động thế nào để mọi người có thể nhận biết Chúa vẫn đang sống động trong cuộc đời của ta, nhờ đó mà Tin Mừng phục sinh được loan báo giữa thế giới hôm nay: Người ta sẽ nhận biết các con là môn đệ của Thầy nếu các con có lòng yêu thương nhau (x. Ga 13,35)