“Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em,
vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời”.
(Mt 23,9)

Bài Ðọc I: Is 1, 10. 16-20

“Các ngươi hãy học làm điều lành và tìm kiếm công lý”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Hỡi các Thủ lãnh thành Sôđôma, hãy nghe lời Chúa; hỡi dân thành Gômôra, hãy lắng nghe lề luật của Thiên Chúa chúng ta. Các ngươi hãy tắm rửa, hãy thanh tẩy, đừng làm điều xấu nữa, hãy làm điều lành; hãy tìm kiếm công lý, hãy cứu giúp kẻ bị áp bức, hãy xét xử công bằng cho những trẻ mồ côi và bênh vực người góa bụa.

Và Chúa phán: “Các ngươi hãy đến và đối chất với Ta: cho dầu tội lỗi các ngươi như màu đỏ thắm, cũng sẽ trở nên trắng như tuyết; cho dầu đỏ như vải điều, cũng sẽ trở nên trắng như len. Nếu các ngươi quyết tâm nghe Ta, các ngươi sẽ hưởng hoa màu ruộng đất; nhưng nếu các ngươi cố chấp không nghe và khiêu khích Ta, thì lưỡi gươm sẽ tiêu diệt các ngươi, vì miệng Chúa phán như thế”.

Ðáp Ca: Tv 49, 8-9. 16bc-17. 21 và 23

Ðáp: Ai đi đường ngay thẳng, Ta chỉ cho thấy ơn Thiên Chúa cứu độ.

Xướng: Ta không khiển trách ngươi về chuyện dâng lễ vật, vì lễ toàn thiêu của ngươi đặt ở trước mặt Ta luôn. Ta không nhận từ nhà ngươi một con bò non, cũng không nhận từ đoàn chiên ngươi những con dê đực.

Xướng: Tại sao ngươi ưa kể ra những điều huấn lệnh, và miệng ngươi thường nói về minh ước của Ta, ngươi là kẻ không ưa lời giáo huấn, và ném bỏ lời Ta lại sau lưng?

Xướng: Ngươi làm thế, mà Ta đành yên lặng? Ngươi đã tưởng rằng Ta giống như ngươi? Ta sẽ bắt lỗi, sẽ phơi bày trước mặt ngươi tất cả. Ai hiến dâng lời khen ngợi, người đó trọng kính Ta; ai đi đường ngay thẳng, Ta chỉ cho thấy ơn Thiên Chúa cứu độ.

Tung hô Tin Mừng:

Lạy Chúa, lời của Chúa là thần trí và là sự sống; Chúa có những lời ban sự sống đời đời.

Tin Mừng: Mt 23, 1-12

“Họ nói mà không làm”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng và các môn đệ rằng: “Các Luật sĩ và các người biệt phái ngồi trên tòa Môsê: vậy những gì họ nói với các ngươi, hãy làm và tuân giữ, nhưng đừng noi theo hành vi của họ, vì họ nói mà không làm. Họ buộc những bó nặng và chất lên vai người ta, còn chính họ lại không muốn giơ ngón tay lay thử. Mọi công việc họ làm đều có ý cho người ta thấy, vì thế họ nới rộng thẻ Kinh, may dài tua áo. Họ muốn được chỗ nhất trong đám tiệc và ghế đầu trong hội đường, ưa được bái chào nơi đường phố và được người ta xưng hô là “thầy”. Phần các ngươi, các ngươi đừng muốn được người ta gọi là thầy, vì các ngươi chỉ có một Thầy, còn tất cả các ngươi đều là anh em với nhau. Và các ngươi cũng đừng gọi ai dưới đất là cha, vì các ngươi chỉ có một Cha, Người ngự trên trời. Các ngươi cũng đừng bắt người ta gọi là người chỉ đạo, vì các ngươi có một người chỉ đạo, đó là Ðức Kitô. Trong các ngươi ai quyền thế hơn sẽ là người phục vụ các ngươi. Hễ ai tự nhắc mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai tự hạ mình xuống, sẽ được nâng lên”.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

NÓI VÀ LÀM

“Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm.” (Mt 23,3)

Suy niệm: Ông bà ta thường nói: ‘Trăm voi không được bát nước xáo’ để chê trách những người nói thì ba hoa khoác lác còn hành động thì không có gì. Chúa Giêsu nhiều lần lên án các kinh sư và phái Pharisêu về điều này. Hơn ai hết, họ là những người hiểu rõ luật, nắm rõ luật, và còn có quyền giải thích luật. Thế nhưng, họ “chất trên vai kẻ khác những gánh nặng không thể gánh nổi, còn chính họ, thì dù một ngón tay cũng không động vào” (Lc 11,46). Chúa Giêsu dạy tuân giữ những điều họ nói, vì thế giá của chính Lề Luật, mà còn vì thẩm quyền của họ, là những người “ngồi trên toà ông Môsê mà giảng dạy”. Đồng thời phải biết phân định để đừng học theo lối sống của họ.

Mời BạnMỗi người chúng ta đều cần tự vấn: Liệu có khi nào tôi cũng trở thành một kẻ nói mà không làm không? Có khi nào tôi dễ dàng đưa ra những lời khuyên đạo đức, nhưng lại không nghĩ mình phải là người đầu tiên thực hiện không? Ngạn ngữ Latinh có câu: ‘Verba volant, scripta manent’ (tạm dịch: Lời nói lung lay, gương bày lôi kéo). Là môn đệ Chúa chỉ nói suông ‘lạy Chúa, lạy Chúa’ mà thôi là chưa đủ, mà phải thực hành ý Chúa Cha nữa, thì mới xứng đáng được vào Nước Trời (x. Mt 7,21).

Sống Lời Chúa: Khi suy niệm Lời Chúa hằng ngày, bạn luôn đề ra một quyết tâm để thực hiện theo Lời Chúa dạy, và cuối ngày bạn kiểm điểm xem mình đã thực hiện điều quyết tâm đó thế nào.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, giữa lời nói và việc làm là một khoảng cách rất xa. Xin Chúa thêm sức để chúng con tập cho mình có thói quen nói Lời chúa và sống như lòng Chúa mong ước. Amen.

B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

ĐỪNG CÓ GIẢ HÌNH

Đức Giêsu đưa ra hình ảnh người luật sĩ và biệt phải giả hình. Họ là những người nói nhiều làm ít, mồm miệng đỡ chân tay, nói hay nhưng làm dở. Họ lo tô vẽ dáng bề ngoài cho đạo đức mẫu mực nhưng lòng họ thì hám danh, phô trương và tham lam. Chúa phân biệt rõ hai phương diện: những gì họ nói thì đều là nói Lời Chúa, nên hãy nghe theo; nhưng những việc họ làm thì mâu thuẫn với những lời họ giảng dạy, cho nên đừng bắt chước.

Luật sĩ và biệt phái tượng trưng cho quyền bính trong dân. Họ có bổn phận phải giảng dạy dân chúng và người dân có nghĩa vụ tuân giữ những lời họ giảng dạy. Thế nhưng nhiều lần họ đã bị Đức Giêsu khiển trách, chỉ vì họ tự cho mình là tài giỏi, đạo đức, từ đó họ phê bình chỉ trích lên án người khác; làm gì họ cũng muốn cho người khác thấy và khen ngợi; họ ham muốn danh vọng chức quyền, luôn luôn lên mặt dạy đời, nhất là họ nói mà không làm.

Tuy thế, Chúa vẫn khuyên chúng ta tôn trọng họ vì họ có nghĩa vụ giảng dạy, và hãy thực hiện những lời họ giảng dạy. Vì thế Chúa phán: “Vậy, những gì họ nói thì anh em hãy làm, hãy giữ!”

“Các ngươi chất lên vai kẻ khác những gánh nặng…”

Thật vậy, nhiều tiến sĩ luật Do thái ưa nói về luật cách tỉ mỉ, nhưng lời nói của họ không đi đôi với việc làm, nói một đàng làm một nẻo, lo tô vẽ cho cái bên ngoài nhằm che đậy sự xấu xa lợi dụng trong lòng họ. Họ dạy luật thì để cho dân giữ, còn chính họ lại không làm gương, họ dùng luật làm thứ bình phong che chắn và làm lợi cho họ, còn dân chúng thì cảm thấy nặng nề, để rồi thay vì yêu mến và tự nguyện, họ chỉ giữ vì buộc phải giữ và luật trở thành gánh nặng đè trên vai họ.

Phải chăng chỉ những luật sĩ và biệt phái thời xưa mới kiêu căng giả hình ? Phải chăng thời nay không còn hạng người đó nữa ? Nhan nhản trước mắt chúng ta: biết bao người ngoài miệng rêu rao là vị nhân vị nghĩa, mà kỳ thực, họ tham lam, ích kỷ, tự tôn, lợi dụng thế lực để bóc lột người khác; họ lường gạt xảo trá không những đối với con người mà cả với Chúa nữa.

Aristogiton lúc thanh bình, là một nhà ái quốc thượng thặng. Thở ra lửa trận, nói ra sấm sét. Chàng lợi dụng mọi hoàn cảnh để cổ võ những đức tính anh hùng của người chiến sĩ yêu nước. Nghe chàng nói, khán giả có ấn tượng như chàng đang tuyên chiến với các cường quốc trên thế giới. Nhưng đến khi phải thi hành lệnh quân dịch, người ta thấy chàng đột nhiên bước đi khập khiễng, tay chống gậy, chân thì băng bó, trông thảm não vô cùng.

Biết rõ những bí ẩn của chàng, ông Photion trợn mắt nói: “Aristogiton đã làm một người què lại còn hèn nhát”.

Có một người nêu ý kiến rằng: Nếu phải chọn một trong hai điều, một là cứu rỗi một triết nhân, chỉ biết mình là tất cả, kiêu ngạo, khoe khoang về kiến thức của mình. Hai là phải cứu rỗi một trăm người tội lỗi, điếm đàng, thì hiển nhiên nên chọn điều thứ hai.

Tại sao vậy ? Vì ở trần gian, không có gì khó bằng khuất phục một người trí thức kiêu ngạo, tâm hồn họ đầy cái tôi của mình thì chẳng còn chỗ nào cho Thiên Chúa len vào được. Cũng như một chiếc bình đầy nước thì không thể đồng thời chứa đầy dầu hôi. Đối với tâm hồn, tình trạng cũng chẳng khác gì, Thiên Chúa chỉ ban chân lý và sự sống của Ngài cho những ai trống rỗng với chính mình. Do đó, chúng ta phải tạo một khoảng trống trong tâm hồn để có thể chứa ơn thánh.

Mọi quyền hành đều bắt nguồn bởi Thiên Chúa và phải trở về Thiên Chúa. Nếu có ai làm thầy, làm người lãnh đạo thì vì họ được chia sẻ quyền làm thầy của Đức Kitô, họ phải nêu gương trước. Nhưng trong thực tế, vẫn còn đó đây những vị này vị nọ nói thuyết thì hay nhưng lại tự chuẩn cho mình; dạy dỗ người ta nhưng chính mình lại không giữ, thậm chí còn tệ hơn – ngôn hành bất nhất. Lại nữa, chỉ thấy người khác phạm luật và trách mắng họ, nhưng thực tế thì “suy bụng ta ra bụng người” – chính mình còn bê bối hơn cả những gì mình trách người… Xin Chúa giúp chúng ta, biết dùng chính hành động làm cho lời nói có giá trị, nghĩa là khi muốn ai giữ luật, thì mình phải làm gương trước – ngôn hành như nhất.

Truyện: Bé cái lầm

Có một người đi dạo đến nơi hành hương. Vì quá mệt nhọc, ông ngồi nghỉ chân trên một bệ đá. Ông hết sức ngạc nhiên và rồi tỏ ra hãnh diện sung sướng khi thấy nhiều người đi qua trước mặt ông, họ đã ngả mũ cúi chào.

Trong khi còn đang nghĩ ngợi, thắc mắc, thì cũng có một bà già đến trước mặt ông. Sau khi cúi chào, bà đã ngước nhìn lên và miệng lâm râm nhiều lời mà ông không thể nghe rõ.

Thế rồi bà ta tiếp tục đi như những người khác. Lúc ấy ông mới quay lưng lại và nhìn lên theo hướng bà kia đã nhìn. Ông nhận ra ngay sau lưng và phía trên đầu ông có một cây thánh giá đã được dựng lên ở đó. Và ông xấu hổ bỏ đi nơi khác.

C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

“Các kinh sư và các người Pharisêu…làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy…”

Khẳng định bản thân là điều cần thiết và chính đáng trong quá trình phát triển của mỗi người. Nhưng sẽ là lạc hướng và không trưởng thành nhân cách được nếu chúng ta đóng kịch, đeo mặt nạ, sống giả hình, nghĩa là cố trình bày một khuôn mặt không phải là sự thật của mình. Người đạo đức giả xưa nay vẫn bị lên án là “khéo mồm miệng đỡ tay chân,” hay “miệng nam mô nhưng bụng một bồ dao găm.” Lối sống ‘đeo mặt nạ’ làm mất đi sự tin tưởng lẫn nhau, nó giết chết khả năng yêu thương chân thành và giam người ta trong tình trạng ấu trĩ. Khi cố gắng ‘gồng’ lên để sống không phải là mình, người ta quên rằng cái làm mình có giá trị là nhân cách chứ không phải là những nhãn hiệu bên ngoài do mình tự tô vẽ.

Nhớ lại lời Đức Giêsu quở trách thói giả hình của những người Pharisêu và các kinh sư, để chúng ta không đi vào vết xe của họ. Sống thật con người mình, ta sẽ góp phần làm cho cuộc sống này chân thật hơn, có nhiều bình an và tin tưởng lẫn nhau hơn.

Vậy đâu là những động lực thường đẩy người ta tới chỗ ‘đeo mặt nạ’? Và đâu là những tác hại của lối sống giả hình trên đời sống cá nhân và trên các mối tương quan xã hội?

Chúng ta tập sống trung thực với chính mình, vui lòng chấp nhận những gì Chúa ban, và hết lòng cộng tác với ơn Chúa để hoàn thiện bản thân.

Chúa dạy chúng ta xa tránh men Pharisêu giả hình và sống tinh thần đơn sơ chân thành của trẻ thơ. Xin Chúa giúp chúng ta biết trút bỏ các mặt nạ để có thể sống thật, sống hết mình và sống dồi dào như Chúa mong muốn.

D/ Phaolô Phạm Công Phương

Dân tộc Ấn Độ là dân tộc có nhiều nền văn minh rất cổ xưa. Họ có hai câu hỏi đáp như sau : Hỏi cái gì dễ nhất trên đời ? – Thưa cái dễ nhất trên đời là dạy bảo người khác. Hỏi cái gì khó nhất trên đời ?– Thưa cái khó nhất trên đời là thi hành điều mình dạy bảo! Đó cũng là điều mà Chúa Giêsu nhấn mạnh trong bài Tin Mừng hôm nay: “Những gì họ nói thì các ngươi hãy làm và tuân giữ, nhưng đừng noi theo hành vi của họ, vì họ nói mà không làm”. Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta : đừng giả hình, song hãy phục vụ.

Không ai thích hàng giả, nhưng lại hay giả hình :

Đúng vậy, không có gì bực mình cho bằng mua phải một món hàng giổm. Thà chịu mắc một chút, tuy có tiếc tiền thật đấy nhưng vẫn thích vì đó là hàng xịn, thứ thiệt. Ấy thế mà có ai lại không thích làm mặt, làm đẹp bao giờ đâu ! Cũng dễ hiểu thôi, cứ mẫu mã bao bì cho đẹp là bắt mắt thiên hạ, chưa cần biết ruột nó thế nào.

Tình trạng ngôn hành bất nhất, lạm dụng chức quyền, sống thiếu gương mẫu, thường xảy ra nơi những người có trách nhiệm, có chức quyền. Bệnh khoe khoang lúc nào cũng có và thường biểu hiện: nói hay mà không làm được.

Qua bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu vạch trần con người giả hình giả bộ của các nhóm biệt phái và kinh sư : “Họ bó những gánh nặng mà chất trên vai kẻ khác, còn chính họ thì không nhúng tay lay thử”, và còn biết bao nhiêu tật xấu khác nữa, như khoe khoang, ăn trên ngồi trước. Phải chăng ai trong chúng ta cũng thấy dáng dấp của mình ở trong đó. Nếu không háo danh thì cũng khoa trương, nếu không kể công lênh thì cũng thích được người ta trọng vọng, và nếu như không ích kỷ thì cũng hay nóiít làm.

Dẫu rằng cha ông ta vẫn dạy con cháu: “Nói chín thì nên làm mười. Nói mười làm chín kẻ cười người chê”. Thế nhưng, “nói nhiều, làm ít”, nói lấp liếm đang là một căn bệnh khá phổ biến trong xã hội chúng ta. Từ quan lớn đến quan bé đều hứa nhiều, mà làm chẳng bao nhiêu. Ngay trong gia đình cũng thiếu đi gương sáng khi lời nói không nhất quán với việc làm. Ngoài xã hội người ta dễ dàng thất tín,  thất hứa khi cái lợi chẳng còn, thì người ta sẵn sàng “nói  một đàng làm một nẻo” để an toàn cho bản thân.

Chúa dạy chúng ta: Làm lớn theo kiểu phục vụ :

Trong sâu thẳm lòng mình, ai cũng muốn có một chút danh vọng, một cái gì đó trổi vượt hơn người. Hôm nay Chúa Giêsu đề nghị với mỗi người chúng ta một cách thức làm lớn: “Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em”. Làm lớn theo kiểu của Chúa Giêsu là cúi xuống rửa chân cho anh chị em của mình. Khi chúng ta bầu cử một ai đó vào chức vụ gì thì không phải chỉ là tôn vinh người ấy cho bằng để họ có dịp  phục vụ chúng ta, và có chức vụ là để giúp họ phục vụ một  cách hiệu quả hơn. ĐGH Gioan Phaolô II nhắc nhở chúng ta: “Con người ngày nay không cần những thầy dạy nói suông, nhưng cần những chứng nhân sống điều họ nói”.

Có người ví von thế này : Con đường dài nhất không phải là vòng quanh thế giới hay ra khỏi vũ trụ, song là con đường từ đầu tới bàn tay, nghĩa là từ lúc nghĩ tưởng hay dẫn giải đến lúc thực hành là cả một khoảng cách có khi xa vời vợi. Chúng ta cầu nguyện cho nhau biết thực hành Lời Chúa để lời nói luôn đi đôi với việc làm.

E/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

CHỨNG NHÂN HƠN THẦY DẠY

Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu nói đến nhóm Kinh sư và người Pharisêu. Chúng ta thử tìm hiểu xem họ là ai? Họ dạy những gì và cách sống của họ ra sao, để có thể hiểu và sống theo Lời Chúa căn dặn: “Điều họ dạy anh hãy làm, còn điều họ làm anh em chớ làm theo…”

Trước tiên, các Kinh sư là những chuyên viên Kinh thánh, họ là những tiến sĩ giải thích Luật Môsê, họ là những tư tế đại diện cho dân chúng lo việc tế tự trong Đền thờ Do thái Giáo.

Còn người Pharisêu là những tín hữu Do thái giữ luật Môsê một cách ghiêm ngặt, họ có vị trí quan trọng trong đời sống chính trị và Tôn giáo Do thái, họ rất có uy tín trong dân.

Nếu chỉ xét bề ngoài thì hai nhóm này gồm những người học thức, có vị trí cao trong Tôn giáo cũng như trong xã hội. Thế nhưng, cách sống của họ thì thật là đáng trách đúng như Chúa Giêsu tố cảnh cáo:“Họ nói mà không làm, họ chất những gánh nặng lên vai người ta còn chính họ thì không đụng ngón tay lay thử. Nhiều lần Chúa Giêsu gọi họ là mồ mả tô vôi, Ngài đả phá cách sống giả dối của họ: Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong Hội đường, thích người ta gọi là Thầy… Trong khi đó họ lại khinh chê tha nhân, coi đồng bào của mình là:“đám dân đen, thứ người không biết lề luật, quân bị nguyền rủa”. Đó là những đặc điểm dễ thấy tính giả hình của họ mà căn nguyên của những biểu hiện đó xuất phát từ lòng kiêu ngạo. Vì thế, Chúa Giêsu dạy các môn đệ: “Điều họ nói anh hãy làm, hãy giữ, còn điều họ làm anh em chớ có làm theo”.

Chớ để ai gọi mình là Thầy, đừng để ai gọi mình là Cha, không để ai tôn mình là người Lãnh đạo. Bởi lẽ, ba chức vị: là Cha, là Thầy, là người Lãnh đạo chỉ duy nơi Thiên Chúa mới có tuyệt đối. Do đó, không được tiếm ngôi vị của Thiên Chúa như các Kinh sư người Pharisêu đã làm. Chỉ trong Chúa Kitô qua Bí tích Thánh tẩy, chúng ta mới được tham dự vào chức vị là Cha, là Thầy và là người Lãnh đạo tương ứng với chức vụ: tư tế, ngôn sứ, vương đế.

Vì thế, mỗi khi chúng ta cử hành phụng vụ Thánh lễ, Các Giờ Kinh hay cầu nguyện, hi sinh… là chúng ta đang thi hành chức vụ tư tế cùng với Chúa Kitô, trong Chúa Kitô, và với Chúa Kitô.Chúng ta là ngôn sứ cho Chúa, khi sống theo Lời Chúa dạy, và loan báoTin Mừng cho mọi người, bằng lời nói và những việc làm bác ái hằng ngày. Chúng ta thi hành chức vụ vương đế khi ý thức mình là con của Chúa, làm mọi sự cho sáng danh Chúa, bằng lòng để Chúa hành động, làm chủ, làm vua … ấy là luôn điều khiển đời sống mình theo đường lối yêu thương của Thiên Chúa.

Ba chức vị: tư tế, ngôn sứ, vương đế rất đỗi vinh quang của chính Chúa Kitô được ban cho chúng ta. Đây là là hồng ân cao cả của người con cái Chúa. Thế nên, chúng ta có nghĩa vụ làm cho mọi người nhận biết Thiên Chúa là tình yêu bằng những việc làm cụ thể hằng ngày. Đừng để người ngoại có cớ mỉa mai chúng ta: “Tôi tin đạo, chứ không tin người có đạo”. Vì con người ngày nay cần những chứng nhân hơn thầy dạy. Đức Cha Fulton Sheen kể lại hai câu chuyện như sau:

“Tại Nam Tư, trong một lần giúp lễ, một cậu bé đã vô tình đánh rơi lọ nước. Vị Linh mục tức giận tát cậu bé và thét lên: “Cút đi và đừng bao giờ trở lại đây nữa”. Câu bé đó đã không bao giờ trở lại nhà thờ nữa, bởi vì sau này cậu đã trở thành nhà lãnh đạo nước Nam Tư xã hội chủ nghĩa. Cậu bé ấy tên là Titô.

Tôi còn nhớ, tôi cũng là một cậu bé giúp lễ tại nhà thờ chính tòa, lúc đó tôi lên bảy tuổi. Trong một phiên giúp lễ tôi cũng đánh rơi lọ rượu. Tôi sợ tưởng đến chết được, vì mấy cậu bé giúp lễ chúng tôi cứ nghĩ Đức Cha là người rất nghiêm khắc. Thế nhưng sau Thánh lễ, Ngài gọi tôi lại và hỏi: “Lớn lên con sẽ vào học ở trường nào? Con có bao giờ nghe nói Louvain không?” Tôi đáp: “Thưa Đức Cha chưa”. Ngài nói: “Vậy thì con về nói với mẹ rằng khi lớn lên con sẽ vào học tại trường đại học Louvain”. Tôi không ngờ rằng hai năm sau khi chịu chức Linh mục, tôi đã ngồi trên chuyến xe lửa trực chỉ Louvain.Cũng một biến cố, nhưng tôi đã đi về một hướng này, còn Titô đi về hướng ngược lại”(Trích “Chờ đợi Chúa”).

Trong quyển Tự Thuật, Mahatma Gandhi, cha đẻ của chủ trương tranh đấu bất bạo động và là người đã giải phóng Ấn Ðộ khỏi ách thống trị của người Anh, đã kể lại rằng: Trong những ngày còn làm sinh viên, ông đã đi lại khá nhiều tại Nam Phi. Ông đã say mê đọc kinh thánh và vô cùng cảm kích về bài giảng trên núi của Chúa Giêsu. Chính Tám Mối Phúc Thực đã gợi hứng cho chủ trương tranh đấu bất bạo động của ông.

Mahatta Gandhi xác tín rằng Kitô giáo là giải pháp cho mối ung nhọt phân chia giai cấp đang đục khoét xã hội Ấn từ bao thế kỷ qua. Ông đã nghĩ đến chuyện gia nhập vào Giáo Hội. Thế nhưng, ngày nọ, khi đến nhà thờ để dự lễ và đón nhận một vài lời chỉ dẫn, ông đã thất vọng: Ông vừa vào đến cửa nhà thờ thì những người da trắng chận ông lại và nói với ông rằng nếu ông muốn tham dự thánh lễ thì hãy tìm đến một nhà thờ dành riêng cho người da màu.Mahatma Gandhi đã ra khỏi nhà thờ và ông đã không bao giờ trở lại bất cứ nhà thờ nào nữa.

Những câu chuyện lịch sử trên đây rất đáng để cho chúng ta suy nghĩ, rằng: Những lời nói và việc làm tốt hoặc xấu, vô tình hay hữu ý của kitô hữu chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng rất lớn tới những người xung quanh. Khi kitô hữu hành động theo Giáo huấn Tin Mừng sẽ giúp người ta đến gần Chúa. Ngược lại, kitô hữu sống theo kiểu thế gian thì đã nên cớ cho người ta xa Chúa.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con luôn biết sống chân thành lắng nghe và thực hành Lời Chúa để nên những chứng nhân tình yêu của Chúa giữa trần gian. Amen.