
“Gió muốn thổi đâu thì thổi; ông nghe tiếng gió,
nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu”.
(Ga 3,8)
Bài Ðọc I: Cv 4, 32-37
“Họ một lòng một ý với nhau”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Bấy giờ tất cả đoàn tín hữu đông đảo đều đồng tâm nhất trí. Chẳng ai kể của gì mình có là của riêng, song để mọi sự làm của chung. Các tông đồ dùng quyền năng cao cả mà làm chứng việc Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta sống lại. Hết thảy đều được mến chuộng. Vì thế, trong các tín hữu, không có ai phải túng thiếu. Vì những người có ruộng nương nhà cửa đều bán đi và bán được bao nhiêu tiền thì đem đặt dưới chân các tông đồ. Và người ta phân phát cho mỗi người tuỳ theo nhu cầu của họ. Ông Giuse, người mà các tông đồ đặt tên là Banabê (nghĩa là con sự an ủi), một thầy tư tế, quê ở Sýp, có một thửa ruộng, ông bán đi và đem tiền đặt dưới chân các tông đồ.
Ðáp Ca: Tv 92, 1ab. 1c-2. 5
Ðáp: Chúa làm vua, Ngài đã mặc thiên oai (c. 1a).
Xướng: Chúa làm vua, Ngài đã mặc thiên oai. Chúa đã vận uy quyền, Ngài đã thắt long đai.
Xướng: Và Ngài giữ vững địa cầu, nó sẽ không còn lung lay. Ngai báu của Ngài thiết lập từ muôn thuở, tự đời đời vẫn có Chúa.
Xướng: Lời chứng bảo của Ngài rất đáng tin, lạy Chúa, sự thánh thiện là của riêng nhà Ngài, cho tới muôn muôn ngàn thuở.
Alleluia: Ga 14, 18
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi: Thầy sẽ đến với các con và lòng các con sẽ vui mừng”. – Alleluia.
Tin Mừng: Ga 3, 7-15
“Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: “Thật, Tôi bảo cho ông biết: Ông đừng ngạc nhiên vì nghe Tôi nói rằng: Các ngươi phải tái sinh bởi trời. Gió muốn thổi đâu thì thổi, ông nghe tiếng gió, nhưng chẳng biết gió từ đâu đến và đi đâu: mọi kẻ sinh bởi Thần Linh cũng vậy”.
Nicôđêmô hỏi lại rằng: “Việc ấy xảy ra thế nào được?” Chúa Giêsu đáp: “Ông là bậc thầy trong dân Ítraen mà ông không biết điều ấy sao? Thật, tôi bảo thật cho ông biết: Ðiều chúng tôi biết thì chúng tôi nói; điều chúng tôi thấy thì chúng tôi minh chứng. Nhưng các ông lại không nhận lời chứng của chúng tôi. Nếu khi Tôi nói về những sự dưới đất mà các ông không tin, khi Tôi nói những sự trên trời, các ông tin thế nào được? Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời. Cũng như Môsê treo con rắn nơi hoang địa thế nào, thì Con Người cũng phải bị treo lên như vậy, để những ai tin vào Người, thì không bị tiêu diệt muôn đời”.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
CẢNH VỰC THẦN LINH
Gió muốn thổi đâu thì thổi; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy. (Ga 3,8)
Suy niệm: Nhìn mây bay, lá lao xao, cờ phất phới, hơi mát lướt qua làn da, ta biết có gió, gió đang thổi, không khí đang chuyển động. Ta không nhìn thấy gió nhưng ta biết chắc chắn có gió nhờ thấy hiệu quả hoạt động của nó. Đức Giêsu đã dùng hình ảnh của gió để nói lên sức tác động âm thầm nhưng mạnh mẽ của Thánh Linh nơi con người trong thế giới. Bằng những hoạt động phong phú của Ngài, – mượn một hình ảnh của cha P. Teilhard de Chardin – Chúa Thánh Thần dùng quyền năng sáng tạo bao bọc thế giới này trong một “cảnh vực thần linh”, là môi trường sinh thái thần linh cho mọi hoạt động của những người được tái sinh làm con cái Thiên Chúa.
Mời Bạn: Nhớ rằng từ ngày lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy và Thêm sức, bạn đang hít thở, sinh sống, lớn lên trong môi trường Thánh Thần. Mỗi khi bạn cầu nguyện, đọc Lời Chúa, chia sẻ với nhóm Lời hằng sống ấy, mỗi khi bạn nỗ lực chống lại các khuynh hướng xấu, quên mình để phục vụ tha nhân, là bạn đang lớn lên trong và nhờ Thánh Thần.
Sống Lời Chúa: Thức dậy bắt đầu một ngày sống, bạn hãy nhớ ngay đến Chúa Thánh Thần, dâng mọi việc bạn sẽ làm trong ngày cho Chúa. Và vì ý thức mình đang sống trong môi trường sinh thái Thánh Thần, bạn sẽ xa tránh tội lỗi để không làm ô nhiễm môi trường Thánh Thần ấy.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Thánh Thần, chúng con hay quên lãng Chúa vì Chúa hoạt động quá âm thầm và kín đáo. Xin nâng đỡ chúng con luôn bước đi theo sự hướng dẫn của Chúa trong từng phút giây của cuộc đời. Amen.
B/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu khẳng định mỗi người chúng ta “cần phải được tái sinh bởi ơn trên”, không phải chúng ta chỉ được tái sinh khi chịu phép Rửa Tội mà ngay trong đời sống Kitô hữu hằng ngày chúng ta cũng cần được đổi mới, được sinh lại trong Thánh Thần.
Trước hết, đổi mới không phải là dễ!
Nicôđêmô được coi như một viên chức Do Thái, thuộc hàng có thế giá trong dân Israel nhưng ông lại lúng túng trước vấn đề Đức Giêsu đặt ra là con người cần phải sinh lại bởi ơn trên. Câu hỏi của ông có vẻ ngây ngô: Làm sao có thể sinh lại từ lòng mẹ đối với một người đã già cả như tôi? Xét về mặt sinh học thì quả là điều đó không thể xảy ra được, nhưng điều này cũng phản ánh tâm trạng của ông khi phải đổi mới con người mình, khi mà mọi sinh hoạt đã trở thành nề nếp và ăn sâu vào trong tâm thức của ông. Hình ảnh này nói lên sự nản lòng của một người trưởng thành trước cố gắng cần thiết để canh tân về mặt thiêng liêng.
Không riêng gì Nicôđêmô mà ngay cả chúng ta ngày hôm nay cũng vẫn còn cảm thấy nỗi khó khăn ấy khi phải gột bỏ não trạng nề nếp và bề thế của mình, khi phải sửa đổi cung cách con người mình, khi không được làm theo ý riêng hay sở thích của mình. Ấy là chưa kể chúng ta đã quyết tâm thay đổi đời sống mà rồi trong thực tế cứ tái phạm, cứ phải vươn lên không ngừng. Nicôđêmô đã phải hạ mình lén gặp Đức Giêsu vào ban đêm để thỉnh ý Chúa Giêsu về những điều hay lẽ phải thì cũng là đã cố gắng lắm rồi. Thế nhưng Đức Giêsu lại còn đòi hỏi nhiều hơn thế nữa: “Phải sinh ra từ ơn trên!”. Nếu chỉ có cố gắng của con người thôi thì cũng chưa đủ để biến cải con người mình mà cần phải đón nhận ơn trên phụ giúp mới có thể thăng tiến đời mình.
Như thế cần phải được tái sinh trong Thánh Thần:
Mỗi người chúng ta đã chịu phép Rửa, nghĩa là đã được tái sinh trong Thánh Thần, như vậy chúng ta có cần phải tái sinh nữa không? Chúa Giêsu khẳng định với Nicôđêmô rằng Thánh Thần tự do như gió thổi, không ai nhốt kín được luồng gió, và cũng không thể chỉ hít thở bằng một luồng gió nhốt kín ấy! Thánh Thần là sinh lực luôn luôn mới mẻ, luôn luôn thay đổi để trở nên xinh đẹp hơn, hoàn thiện hơn. Nếu chúng ta bằng lòng với những nền nếp đạo đức sẵn có của mình mà không cầu tiến thì vẻ đẹp của con người chúng ta cũng chỉ là cái đẹp cứng nhắc, già cỗi và lão hóa.
Đối với người Kitô hữu chúng ta, sức mạnh đổi mới ấy chính là Thần Lực của Chúa Kitô Phục Sinh. Chúa Thánh Thần sẽ tác động và kích thích tự do của chúng ta nhưng không ràng buộc chúng ta. Cũng như gíó, bình thường, không thổi mạnh đến nỗi chúng ta không cưỡng lại được. Nếu chúng ta để cho Thần Khí Chúa Kitô thổi, chúng ta sẽ thưởng nếm được hương vị ngọt ngào và thanh thoát của Trời cao.
Nghe lại cuộc đàm thoại giữa Chúa Giêsu và Nicôđêmô hôm nay, chúng ta cần mở lòng để cho Chúa TT tác động và năng cầu xin Thánh Thần trợ giúp để biến đổi con người và cuộc sống chúng ta. Nếu chúng ta tin vào sự tác sinh của CTT, chúng ta sẽ yên tâm vì biết rằng chuyển động của Thánh Thần thúc đẩy chúng ta, lôi cuốn chúng ta, kéo chúng ta hướng tới TC cùng với mọi người anh chị em. Xin cho chúng ta được ơn biến đổi hằng ngày để được trở nên con người thánh thiện nhờ được ơn Chúa thanh tẩy.
C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
“Như ông Môisen đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng phải giương cao như vậy.”
Trên núi Sọ, Đức Giêsu lại rao giảng Tám Mối Phúc Thật, một bài giảng hùng hồn, không chỉ bằng tám câu nói nổi tiếng, mà còn thực hiện trọn vẹn bài giảng đó cách sống động qua thái độ, qua hành vi phó thác và khoan dung của mình. Bệ giảng của Ngài không còn là mũi thuyền ven hồ hay cỏ dại ven đường, nhưng là thập giá, hình khổ dành cho tử tội. Thanh dọc của cây thập tự diễn tả tâm tình phó thác nơi Chúa Cha. Thanh ngang của thập giá diễn tả tâm tình khoan dung với con người. Hai tâm tình yêu mến ấy đã nối kết con người với Thiên Chúa và với nhau, keo sơn gắn bó. Núi Sọ, theo địa lý chỉ là một ngọn đồi thấp, nhưng đã giương cao Thiên-Chúa-làm-người cho mọi người ở mọi nơi, và qua mọi thời có thể nhìn ngắm, xúc động, tin tưởng, yêu mến, và nhờ vậy, có được sự sống đời đời. “Như ông Môisen đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng phải giương cao như vậy.”
Người Kitô hữu quý chuộng cuộc sống ở trần thế này, nhưng chúng ta hiểu tính chất mau qua và tương đối của nó. Như Đức Giêsu, chúng ta cũng phải đi qua cuộc sống đời này, nếm đủ mọi mùi vị của phận người, chịu đựng mọi khó khăn thách đố, trước khi về với điểm đến chung cục là cuộc sống đời sau.
Đức Giêsu chịu giương cao trên thập giá để đem lại sự sống đời đời, hạnh phúc muôn thuở cho chúng ta. Đức Giêsu được giương cao khi bị treo trên thập giá, được giương cao khi được Chúa Cha phục sinh, và được giương cao khi được Cha đưa về trời.
Đấng từ trời xuống nay đã lên trời, và lôi kéo chúng ta lên với Ngài. Vậy thì chúng ta phải sống làm sao để thoát khỏi sức kéo xuống của vật chất? Phải sống thế nào để chúng ta có thể nhẹ nhàng bay lên và có thể kéo thế giới quanh ta bay lên theo.
D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
TIẾP TỤC NÓI VỀ VIỆC TÁI SINH
Bài Tin mừng hôm nay tiếp tục kể lại cuộc gặp gỡ và đối thoại giữa Đức Giêsu và ông Nicôđêmô. Ông đã để ý nghe Chúa giảng và được thấy phép lạ Chúa làm, ông bắt đầu tin Chúa, ông có nhiều thắc mắc, và hôm nay ông tới gặp Chúa để xin Chúa giải đáp. Chúa cho ông biết: muốn được tái sinh để được vào Nước trời thì:
– Phải nhờ tác động của Thánh Linh: “Gió muốn thổi đâu thì thổi… mọi kẻ sinh bởi Thánh Linh cũng vậy”.
– Nhờ tin vào Đức Giêsu: “Không ai lên trời được ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời”.
Đức Giêsu cho ông biết: “Nếu ông muốn vào Nước trời, ông phải tái sinh, phải sinh lại trong nước và Thánh Thần”. Dĩ nhiên Chúa không bảo ông phải chui vào lòng mẹ mà sinh ra lần nữa, Chúa có ý bảo ông phải lãnh nhận phép Rửa tội. Phép rửa tội là bí tích tái sinh làm cho chúng ta được trở thành con Thiên Chúa, tức là qua dòng nước đổ trên đầu, đó là dấu hiệu của Chúa Thánh Thần hoạt động bên trong. Nói rõ hơn, nhờ bí tích rửa tội, Chúa Thánh Thần đến với linh hồn chúng ta, Ngài cải hoá và đổi mới con người chúng ta.
Theo Tin mừng của thánh Gioan, chúng ta có thể cắt nghĩa chữ “tái sinh” như sau: tái sinh có nghĩa là người gia nhập Giáo hội Chúa qua bí tích rửa tội mà vẫn giữ nguyên bản ngã của mình. Bản chất con người đó không hề bị tiêu tan, nhưng được chữa lành và bồi bổ trong ân lộc của Ba Ngôi Thiên Chúa, và cuối đời họ được sống viên mãn với chính Thiên Chúa Ba Ngôi.
Cho nên chữ tái sinh “bởi trên cao”có nghĩa là sinh lại bởi Thiên Chúa, trở nên con cái Thiên Chúa, chấp nhận nguyên tắc sống siêu nhiên, một bản tính mới như nâng hẳn chúng ta lên, vượt khỏi điều kiện tầm thường nhân loại: Từ thân phận tội lỗi đáng trầm luân mà được nâng lên làm con Thiên Chúa cùng được thừa hưởng gia nghiệp Nước trời.
Được sống muôn đời, đó là điều quan trọng nhất, đó là mục tiêu cuối cùng của con người, đó là một hồng ân cần được con người khiêm tốn đón nhận, chứ không phải là đối tượng để hiểu biết suông mà thôi. Trong cuộc đối thoại, chúng ta thấy Đức Giêsu không những mời gọi ông Nicôđêmô nâng tâm hồn mình lên, hãy để cho Thánh Thần thanh tẩy để có thể nhìn thấy và bước vào trong Nước Thiên Chúa.
Hơn nữa, cũng trong cuộc đối thoại này, chúng ta có thể ghi nhận một mạc khải quan trọng khác nữa, đó là Chúa Thánh Thần chỉ được ban xuống cho con người nhờ qua và sau cuộc vượt qua của Đức Giêsu, qua và sau cái chết, sự Phục sinh của Chúa. Cùng với ông Nicôđêmô, chúng ta hãy đến với Đức Giêsu, để cho Ngài dạy chúng ta biết về Thiên Chúa Cha và đồng thời sẵn sàng lãnh nhận Chúa Thánh Thần.
“Như ông Maisen đã giương cao con rắn trong sa mạc…”
Để tin nhận Đức Giêsu, con người không chỉ phải thấy những việc làm cả thể của Ngài, mà còn phải nhìn Ngài trên thập giá nữa. Đây là cái nhìn mà Đức Giêsu ám chỉ đền khi nhắc lại sự kiện Maisen treo một con rắn đồng trong sa mạc, để những ai bị rắn cắn nhìn lên sẽ được chữa lành. Với hình ảnh con rắn đồng chịu treo lên cao để được nhìn ngắm, Đức Giêsu ám chỉ đến cái chết của Ngài trên thập giá. Như vậy, biết Ngài và tin nhận Ngài là có thể nhận ra vinh quang của Ngài khi Ngài bị treo trên thập giá, đó là chân dung đích thực của Ngài mà con người cần phải nhận ra và chiêm ngắm (Mỗi ngày một tin vui).
Tái sinh chẳng khác gì một quy luật đòi buộc con người phải thoát ra khỏi con người cũ của mình. Không chịu thoát ra, nghĩa là không đi vào con đường tự huỷ thì không thể có việc tái sinh. Hay nói khác đi, tái sinh là cởi bỏ con người cũ, là trở thành như trẻ thơ, là hoàn toàn chấp nhận lệ thuộc vào Thiên Chúa, là khước từ tự cứu lấy mình bằng những cố gắng, những lý lẽ và phương tiện riêng của mình.
Truyện: Câu chuyện hai hạt giống
Có hai hạt giống nằm cạnh nhau trong một mảnh đất màu mỡ. Hạt giống thứ nhất tâm sự: “Tôi muốn lớn lên, tôi muốn cho rễ của tôi bén sâu dưới lòng đất và cho mầm sống của tôi vượt qua cái lớp vỏ cứng cỏi của mặt đất… Tôi muốn phô trương những cái nụ của tôi như những biểu ngữ báo hiệu mùa xuân đang tới. Tôi muốn đón nhận sự ấm áp của mặt trời trên tôi và hứng lấy những lời chúc lành của những giọt sương mai trên những cành hoa của tôi”.
Thế là hạt giống đó bắt đầu triển nở.
Hạt giống thứ hai nói: “Tôi rất lo sợ, nếu rễ của tôi đâm sâu, tôi không biết sẽ phải gặp những điều gì dưới lòng đất tối tăm kia. Nếu cố gắng trồi lên mặt đất cứng cỏi kia, sợ rằng mầm non của tôi sẽ bị gãy dập… Nếu nụ của tôi nở, có thể ốc sên sẽ đến ăn, và nếu tôi nở hoa, có thể sẽ bị bàn tay của một em bé tinh nghịch nhổ lên khỏi mặt đất. Thôi, tốt hơn hết là tôi chờ cho đến khi nào thật an toàn, tôi mới bắt đầu triển nở”.
Và hạt giống đó tiếp tục chờ.
Một chú gà mái đang vô tử bới đất tìm mồi, thấy hạt giống ở gần đấy, nó liền mổ ăn một cách ngon lành và thế là hết đời một hạt giống nhát đảm.
David L. Weatherford đã nói một câu hay: “Khi đối mặt với một thử thách nào đó, hãy tìm cách vượt qua nó chứ đừng tìm lối thoát”. Vì người nào càng trốn tránh thử thách, thì chính thử thách lớn nhất của con người là sự nhát đảm sẽ đè bẹp họ.
E/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
KITÔ HỮU SỐNG TIN MỪNG
Sách Công Vụ Tông Đồ cho chúng ta biết về đời sống Hội Thánh thời sơ khai. Trong đó, các thành viên đầu tiên là người Do Thái, gồm có 12 tông đồ và 72 môn đệ được chính Chúa Giêsu tuyển chọn, huấn luyện và sai đi loan báo Tin Mừng. Sau khi sống lại, Chúa ban Thánh Thần cho các môn đệ, làm cho các ông, từ những con người chài lưới quê mùa ít học, nhát đảm bỗng trở nên thông thái, làm nhiều dấu lạ, can đảm làm chứng về Chúa Kitô phục sinh, thu phục nhiều người tin Chúa, làm nên cộng đoàn các tín hữu.
Điều đáng lưu ý ở đây là: các tín hữu đông đảo mà hợp nhất chỉ có “một lòng, một ý”, họ để những gì mình có làm của chung; đất đai tài sản họ bán đi, phân phát cho ai nấy tùy theo nhu cầu. Bởi vậy, mà không ai trong cộng đoàn phải thiếu thốn. Đó là một đời sống đẹp thấm đẫm Tin Mừng, một đời sống tràn đầy đức Tin Cậy Mến. Chỉ khi sống các nhân đức này, người ta mới có thể quảng đại sống cho Chúa và cho tha nhân.
Cuộc sống của Hội Thánh sơ khai, rõ ràng tương phản với xã hội chúng ta đang sống. Một xã hội có dư thừa của cải, nhưng lại thiếu thốn tình thương. Chẳng vậy, mà vẫn còn những Ladarô nghèo khổ nằm chết ngay trước mặt những người giàu có. Một xã hội bất công, bạo hành, khủng bố lan tràn: trong gia đình có những vợ chồng bất trung, con cái hắt hủi bạc đãi cha mẹ, trong học đường lứa tuổi đẹp nhất của đời người, mà lại thấy cảnh đánh hội đồng, bạn bè đối xử với nhau như xã hội đen.
Là kitô hữu sống trong một môi trường như vậy, chúng ta được mời gọi trở nên men mối, biến đổi ướp mặn đời bằng cuộc sống “một lòng, một ý” với nhau, chia sẻ của cải, tình thương và niềm hy vọng cho nhau. Đó là sứ điệp sách Công Vụ Tông Đồ muốn nhắn gửi đến chúng ta.
Còn trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói với ông Nicôđêmô về điều kiện để được thấy và được vào Nước Thiên Chúa, ấy là phải được “tái sinh”. Dĩ nhiên “tái sinh” không phải là chui vào lòng mẹ, rồi sinh ra một lần nữa. Nhưng là “tái sinh” nhờ vào quyền năng Chúa Thánh Thần: “tái sinh nhờ bởi ơn trên”.
Để được tái sinh, cần chấp nhận chết đi, chết đi cho tội lỗi, chết đi cho những thói hư tật xấu. Đó là điều rất khó với sức con người, chúng ta không thể tự tái sinh mình được mà phải nhờ “ơn trên” nghĩa là nhờ vào ơn thánh Chúa, nhờ Chúa Thánh Thần, nhờ mình máu thánh Chúa, nhờ các bí tích thánh hóa.
Ông Nicôđêmô là bậc thầy thông thái thánh thiện mà còn phải tìm đến nhờ Đức Giêsu khai tâm mở trí thì huống hồ là chúng ta. Chúng ta cần được Chúa soi tâm, mở trí và dẫn bước trên hành trình đức tin.
Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết khiêm tốn nhận ra con cần được Chúa soi dẫn, hầu có thế sống thực tại Nước Trời, ngay khi còn tại thế. Amen.







