“Chiên Tôi thì nghe tiếng Tôi,
Tôi biết chúng và chúng theo Tôi”. (Ga 10,27)

Bài Đọc I: Cv 11, 19-26

“Họ cũng rao giảng Chúa Giêsu cho người Hy-lạp”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, vì cơn bách hại xảy ra nhân dịp Têphanô bị giết, có nhiều người phải sống tản mác, họ đi đến Phênixê, Cyprô và Antiôkia, họ không rao giảng lời Chúa cho một ai ngoài những người Do-thái. Nhưng một ít người trong họ quê ở Cyprô và Xyrênê; khi đến Antiôkia, họ cũng rao giảng Chúa Giêsu cho người Hy-lạp nữa. Và tay Chúa ở với họ; nên có đông người tin trở về với Chúa. Tin đó thấu tai Hội Thánh Giêrusalem, nên người ta sai Barnaba đến Antiôkia. Khi đến nơi và thấy việc ơn Chúa thực hiện, ông vui mừng và khuyên bảo mọi người hãy vững lòng tin nơi Chúa; Barnaba vốn là người tốt lành, đầy Thánh Thần và lòng tin. Và có đoàn người đông đảo tin theo Chúa. Vậy Barnaba đi Tarxê tìm Saolô. Gặp được rồi, liền đưa Saolô về Antiôkia. Cả hai ở lại tại Hội Thánh đó trọn một năm, giảng dạy cho quần chúng đông đảo; chính tại Antiôkia mà các môn đồ lần đầu tiên nhận tên là Kitô hữu.

Đáp Ca: Tv 86, 1-3. 4-5. 6-7

Đáp: Hỡi muôn dân, hãy ngợi khen Chúa (Tv 116, 1a).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Chúa yêu cơ sở Ngài thiết lập trên núi thánh; Ngài yêu cửa nhà Sion hơn mọi cư xá nhà Giacóp. Hỡi thành trì của Thiên Chúa, thiên hạ đang nói những điều hiển hách về ngươi.

Xướng: Ta sẽ kể Rahab và Babel vào số người thờ phượng Ta, kìa Philitinh, Tyrô và dân Êthiôpi: những người này đã sinh ra tại đó. Và thiên hạ sẽ nói về Sion rằng: “Riêng từng người và hết mọi người đã sinh tại đó, chính Đấng Tối Cao đã củng cố thành này”. 

Xướng: Chúa sẽ ghi chép vào sổ sách của chư dân rằng: “Những người này đã sinh ra tại đó”. Và khi ca vũ, người ta sẽ ca rằng: “Mọi nguồn vui thú của tôi đều ở nơi ngươi”. 

Alleluia:

Alleluia, alleluia! – Chúa Kitô, Ðấng tác tạo mọi loài, đã sống lại và đã xót thương nhân loại. – Alleluia.

Tin Mừng: Ga 10,22-30

“Tôi và Cha Tôi là một”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, người ta mừng lễ Cung Hiến tại Giêrusalem. Bấy giờ là mùa đông. Chúa Giêsu đi bách bộ tại đền thờ, dưới cửa Salômôn. Người Do-thái vây quanh Người và nói: “Ông còn để chúng tôi thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu ông là Ðức Kitô, thì xin ông nói rõ cho chúng tôi biết”. Chúa Giêsu đáp: “Tôi đã nói với các ông mà các ông không tin. Những việc Tôi làm nhân danh Cha Tôi, làm chứng về Tôi. Nhưng các ông không tin, vì các ông không thuộc về đàn chiên tôi. Chiên Tôi thì nghe tiếng Tôi, Tôi biết chúng và chúng theo Tôi. Tôi cho chúng được sống đời đời, chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Tôi. Ðiều mà Cha Tôi ban cho Tôi, thì cao trọng hơn tất cả, và không ai có thể cướp được khỏi tay Cha Tôi. Tôi và Cha Tôi là một”.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

THUỘC VỀ ĐÀN CHIÊN CỦA CHÚA

Chúa Giêsu nói: “Những việc tôi làm nhân danh Cha tôi, những việc đó làm chứng cho tôi… Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi.” (Ga 10,25.27)

Suy niệm: Chúa Giêsu chứng tỏ Ngài thuộc về Chúa Cha khi Ngài làm công việc của Chúa Cha. Vâng phục ý muốn của Chúa Cha là biểu hiện tư cách thực của “Người Con rất yêu dấu” của Chúa Cha. Tất cả cuộc sống trần gian của Chúa Giêsu chỉ có ý nghĩa khi Ngài thực thi chương trình, ý định của Chúa Cha. Những người Do Thái không tin Đức Giêsu nên cũng không thể thuộc về Ngài. Giữa Chúa và những người thuộc về Chúa có một mối tương quan sống còn: Họ nghe tiếng Chúa và đi theo Chúa; còn Chúa biết từng người họ và hy sinh mạng sống mình vì họ, để không ai cướp họ khỏi tay Chúa được.

Mời Bạn: Đến lượt chúng ta, chúng ta cũng phải chứng tỏ mình thuộc về Chúa, thuộc về đàn chiên của Ngài, khi chúng ta tin vào Đức Giêsu Kitô, nghĩa là khi chúng ta lắng nghe lời Thiên Chúa và thực thi công việc của Ngài. Bí tích Rửa tội là khởi điểm cho cuộc sống thuộc về Thiên Chúa bởi vì để lãnh nhận Bí tích đó, bạn tuyên xưng niềm tin vào “Chúa Cha, Chúa Con, và Chúa Thánh Thần”. Vấn đề còn lại là thể hiện ra bằng cuộc sống: người của Thiên Chúa thì nói lời của Thiên Chúa và làm những việc thuộc về Thiên Chúa.

Sống Lời Chúa: Tập thành một thói quen: Trước khi hành động, hãy tự hỏi mình: “Việc tôi sắp làm có phải là việc làm của Thiên Chúa không? Lời tôi sắp nói có phải là nói lời của Chúa không?”

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con muốn noi gương Đức Giêsu, Con Chí Ái của Chúa để thuộc trọn về Chúa bằng cách luôn luôn tìm kiếm và thực thi thánh ý Chúa trong từng lời nói và việc làm của con.

B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

ĐỨC GIÊSU, CON THIÊN CHÚA 

Nhân kỷ niệm cuộc tẩy uế Đền thờ Giêrusalem và khánh thành bàn thờ mới thời Giuđa Maccabê. Đức Giêsu cũng có mặt. Trong khi Đức Giêsu đi bách bộ tại hành lang Salômôn, người Do thái vây quanh và chất vấn Ngài về nguồn gốc của Ngài. Nhân đây, Ngài tuyên bố một chân lý quan trọng: “Tôi với Chúa Cha là một”, nghĩa là Ngài đồng bản tính với Chúa Cha.

Năm 165 TCN, một trong những nhà ái quốc nổi tiếng của Do thái là Giuđa Maccabê đã lãnh đạo cuộc nổi dậy của người Do thái chống lại ách thống trị của vua Syria là Antiôkô Epiphane. Chiến công vẻ vang nhất trong cuộc nổi dậy là tái lập và thanh tẩy Đền thờ Giêrusalem vốn đã bị tục hóa bởi bàn tay thô bạo của ngoại xâm. Từ đó, hàng năm vào khoảng mùa đông, người Do thái tưởng niệm biến cố này trong vòng 8 ngày liền, tuần lễ này được gọi là Cung hiến Đền thờ.

Đức Giêsu đã có mặt tại Giêrusalem nhân tuần lễ tưởng niệm này. Lễ Cung hiến Đền thờ vốn khơi dậy lòng ái quốc của dân chúng. Chính vì thế nhiều người đã vây quanh Đức Giêsu và yêu cầu ngài tuyên bố dứt khoát Ngài có phải là Đấng Kitô, nghĩa là Đấng được Thiên Chúa xức dầu và sai đến như vị cứu tinh của dân tộc không?

Đối với họ, Đức Giêsu có thể là vị anh hùng dân tộc hay một nhà cách mạng nào đó. Chính vì thế, Đức Giêsu đã không trả lời dứt khoát cho câu hỏi của họ. Mối tương quan giữa Chúa Cha và Ngài mà Đức Giêsu vén mở trong câu trả lời mời gọi người Do thái đi vào mầu nhiệm của Ngài.

Chúng ta thấy Đức Giêsu không trả lời thẳng câu hỏi họ đặt ra, nhưng một lần nữa, Chúa cho họ biết Đấng Kitô không phải như quan niệm trần tục của họ, Đấng Kitô không đến để làm thỏa mãn những tham vọng chính trị của họ là giải phóng dân tộc của họ và đem lại thịnh vượng vật chất cho họ. Cho nên, Chúa vượt lên trên quan niệm thiên sai trần thế, và tuyên bố cho họ biết Ngài đồng bản tính với Chúa Cha: “Tôi và Cha tôi là một”.

Như vậy, Đức Giêsu đã khẳng định rõ Ngài là ai. Ngài không những là Đấng Kitô, là Con Thiên Chúa, mà còn là chính Thiên Chúa nữa. Trong vấn đề này, chỉ trong đức tin, con người mới có thể biết Đức Giêsu, nhận diện được khuôn mặt đích thực của Ngài và loan truyền một cách đúng đắn về Ngài. Nhiều khi qua cuộc sống và cung cách tuyên xưng niềm tin của mình, người Kitô hữu chỉ trình bày một khuôn mặt, nếu không méo mó về Đức Giêsu, thì cũng giới hạn Ngài trong những quan niệm hoàn toàn trần tục. Biết Đức Giêsu và đi vào mầu nhiệm thẳm sâu của Ngài thiết yếu là đi vào cuộc Tử nạn và Phục sinh của Ngài. Liền sau khi Phêrô tuyên xưng Ngài là Đức Kitô, Đức Giêsu đã loan báo cuộc Tử nạn và Phục sinh của Ngài.

“Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi”

Giáo hội là đàn chiên của Chúa. Lời hứa chăm sóc bảo vệ đàn chiên của Đức Giêsu không chỉ dành riêng cho thời các Tông đồ hoặc các cộng đoàn tiên khởi, nhưng đã trải dài suốt 21 thế kỷ nay. Biết bao thế lực chống đối chủ trương triệt hạ Giáo hội của Đức Kitô, thế nhưng Giáo hội của Chúa vẫn tồn tại nhờ sự bảo vệ đầy quyền năng của chủ chăn.

Trong đàn chiên Giáo hội này, mỗi con chiên đều được người chăn chiên biết rõ, gọi tên, và chiên có bổn phận phải nghe và đáp trả. Sự đáp trả có thể mang nhiều sắc thái khác nhau, nhưng dù sao không thể ra ngoài lối đi của tất cả đàn chiên, vì đó là lối dẫn đến sự sống.

Cuộc sống của người Kitô hữu là lời tuyên xưng và rao giảng về một dung mạo của Đức Giêsu khi nào họ kết hiệp với Ngài trong mầu nhiệm Vượt Qua của Ngài. Người Kitô hữu phải cố gắng để nên đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô, để có thể nói như thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không phải là tôi mà Chúa Kitô sống trong tôi”. Chúng ta nghe lời văn sĩ John Bayer đã khen vợ mình vào giây phút cuối đời ông: “Mình thân yêu, trong gương mặt của mình, tôi đã nhìn thấy dung mạo của Thiên Chúa. Xin cảm ơn mình vô cùng”.

Truyện: Bức tượng Chúa chiên lành

Hành hương Rôma, pho tượng gây xúc cảm nhất cho khách hành hương là pho tượng Chúa chiên lành vác con chiên thất lạc trên vai đem trở về. Dưới pho tượng, có ghi câu của Abercies vào thế kỷ thứ II rằng: “Ta là môn đệ của một mục tử thánh thiện đã dẫn dàn chiên ra đồng có xanh tươi bên sườn núi và dưới đồng bằng, vị mục tử có đôi mắt lớn nhìn đến khắp mọi nơi”.

Chúa Kitô chính là người mục tử nhìn xa thấy rộng ấy. Nhờ sự chết và phục sinh, Chúa đã đạp đổ mọi ngăn cách để mở rộng đàn chiên, bao trùm cả thế giới. Đàn chiên ấy, ngày nay chúng ta chỉ được nhìn thấy một phần nhỏ và hạn hẹp, sau này trên chốn vinh quang mới được chứng kiến tầm vóc vĩ đại của đại gia đình Thiên Chúa.

C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Người Do Thái đi tìm Chúa Giêsu và muốn tôn vinh Ngài làm vua, vì Ngài có quyền phép hóa bánh ra nhiều, nhưng Đức Giêsu lại chẳng đáp ứng thị hiếu và mong muốn của họ. Hôm nay, họ bắt gặp Đức Giêsu trong đền thờ và họ liền đặt câu hỏi: Nếu ông là đấng Kitô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết.  Biết mánh lới và lòng chai dạ đá của họ, Chúa Giêsu khẳng định họ không thuộc đàn chiên của Chúa, vì chiên của Chúa thì nghe tiếng Chúa.

“Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi”.

Thiên Chúa biết rất rõ về bản thân chúng ta như người chủ chăn biết rõ từng con chiên. Cho dù mỗi người có những cá biệt chẳng hay gì, thì Chúa vẫn yêu thương, vì mỗi người chúng ta đều có một chỗ đứng độc nhất vô nhị, trong trái tim nhân lành của Chúa. Chính tình yêu đã thôi thúc người mục tử đi tìm con chiên lạc. Một con chiên lạc chẳng là gì so với 99 con ngoan hiền, nhưng trái tim người mục tử không thể sống mà lại loại bỏ một ai đó. Cũng vậy, chúng ta không thể gọi Thiên Chúa là Cha, mà trong lòng chúng ta lại loại bỏ một ai đó, vì tất cả chúng ta đều con một Cha trên trời.

Như vậy, để xứng đáng trở thành con chiên của Chúa, chúng ta phải nghe được tiếng nói của vị Mục Tử Giêsu. Nghe không chỉ là đón nhận âm thanh, mà là đón nhận lời dạy và giáo huấn của Ngài, là bước đi theo sự dẫn dắt của Ngài. Tiêu chuẩn để làm chiên của Chúa Giêsu là Chúa biết chúng ta và chúng ta theo Chúa, tức là phải để cho Chúa biết mình và mình biết Chúa.

Là Kitô hữu, chúng ta thuộc về đàn chiên của Chúa,  song cạm bẫy vẫn rình rập lôi kéo ta xa Chúa để hưởng thụ.  Chúa mời gọi và chúng ta bước theo Chúa, song không bao  giờ Ngài cưỡng bức chúng ta như những kẻ gian vẫn  thường làm. Chúng ta vẫn đủ tính trí và tự do để làm theo lời mời gọi của Chúa. Chúng ta chọn theo Chúa vì Chúa là đấng cứu độ duy nhất, hôm qua, hôm nay, và mãi mãi vẫn giữ lời hứa:

 “Tôi ban cho chúng sự sống đời đời”.

Có những người bệnh đã đến giai đoạn cuối, được bác sĩ khuyên nên đưa về nhà chăm sóc, thích ăn thứ gì thì chiều, không phải kiêng cữ, song người bệnh chẳng còn thấy ngon miệng nữa, vì cái chết đang gần kề. Có tất cả mọi thứ trên đời mà không sống lâu, sống mãi, thì mọi sự trở nên vô nghĩa và chấm kết theo cái chết. Giữa một thế giới sinh tử nối tiếp này, biết tìm đâu ra thuốc trường sinh bất tử bây giờ ? Chỉ có đấng là sự sống đích thật mới có bí quyết trường sinh. Chỉ có đấng phát xuất từ Thiên Chúa và ngang bằng với Thiên Chúa mới đáng cho chúng ta tin cậy gửi gắm đời mình. Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay khẳng định: “Tôi và Chúa Cha là một”. Chọn Chúa Giêsu là ‘chọn mặt gửi vàng’, không hao hụt mà còn sinh lợi gấp trăm ngàn lần. Chẳng có hãng bảo hiểm nhân thọ nào dám bảo hiểm sự sống sau cái chết, cùng lắm chỉ bảo đảm tiền bạc của người ấy sau cái chết, nhưng khi đã nhắm mắt xuôi tay thì tiền bạc cũng sang tay người khác.

Ước gì chúng ta biết lắng nghe và đáp lại tiếng gọi của Chúa. Xin cho mỗi người chúng ta có được mối liên kết thân tình với Chúa qua lời cầu nguyện, sẻ chia với Chúa những buồn vui và hướng lòng lên Chúa trong ngày sống. nhờ đó, chúng ta ngày càng nhận ra tiếng Chúa muốn gởi trao nơi mỗi người chúng ta một sứ mạng loan báo cho thế giới.

D/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

“Chiên tôi thì nghe tiếng tôi, tôi biết chúng và chúng theo tôi.”

Nghe của đàn chiên là nghe, hiểu và đáp trả. Đáp trả bằng cách đi theo tiếng gọi của chủ. Và thái độ đáp trả này sẽ được đền bù xứng đáng, là : người chăn sẽ dẫn chiên đến đồng cỏ xanh tươi. Và người chăn sẽ sẵn sàng liều mạng sống để bảo vệ chúng, cũng như không có ai cướp chúng khỏi tay người chăn được.

Nghe của chiên cũng là nghe để bước theo bầy, chứ không nghe để rồi tách ra, tìm riêng cho mình một lối đi. Đồng cỏ mà người chăn tìm kiếm được là đồng cỏ dành cho cả đoàn chiên. Con chiên nào tách khỏi bầy, chắc chắn sẽ không được hưởng.

Giáo Hội là đàn chiên của Chúa. Lời hứa chăm sóc, bảo vệ đàn chiên của Chúa Giêsu không phải chỉ được thực hiện thời các Tông Đồ, nhưng đã trải dài suốt hơn 20 thế kỷ. Biết bao thế lực chống đối muốn triệt hạ Giáo Hội nhưng Giáo Hội vẫn tồn tại, do sự bảo vệ của vị mục tử đầy quyền năng là Chúa Giêsu.

Trong đàn chiên này, mỗi một con chiên đều được người chăn biết rõ và gọi tên. Chiên có bổn phận nghe và đáp trả, con chiên nào tách rời khỏi đàn, chắc chắn sẽ không tới được đồng cỏ là nguồn sự sống.

Rõ ràng bảo vệ đoàn chiên là chuyện chẳng mấy dễ dàng. Nếu Đức Giêsu, người mục tử nhân hậu đã phải hy sinh mạng sống cho đoàn chiên, thì hẳn cuộc chiến giằng co phải rất là ác liệt. Kẻ thù của chiên chẳng phải là kẻ kém cỏi tầm thường. Việc bảo vệ chiên còn kéo dài mãi đến tận thế.

Chúng ta làm gì để cộng tác với Chúa trong việc bảo vệ mình khỏi sói dữ? Hãy tin vào Giêsu và nhận ra giọng nói của Giêsu để khỏi bị lừa. Hãy theo sát sự dẫn đường của Giêsu, vị Mục tử đã chiến thắng cái chết. Và hãy tin vào Chúa Cha, Đấng mạnh mẽ hơn tất cả.

E/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

HỘI THÁNH SỐNG ĐỘNG NHỜ CHÚA THÁNH THẦN

Lời Chúa hôm nay có các cặp tương phản rõ rệt:

Trong bài trích sách Công Vụ Tông Đồ, khi Hội Thánh non trẻ mà Chúa Giêsu vừa thiết lập tại Giêrusalem đã bị người Do Thái bách hại dữ dội, họ đã ném đá Têphanô và đang ráo riết lùng sục các kitô hữu khiến cho mọi người phải tản mác. Tưởng chừng như Hội Thánh sẽ tan rã, bị tận diệt. Ấy thế nhưng, chính trong cơn quẫn bách đó, Chúa Thánh Thần xuất hiện. Chúa Thánh Thần thúc đẩy các kitô hữu tản mác đi đến tận Phênixi, đảo Suýp, đến thành phố Antiôkia, thủ đô Syria mà rao giảng Tin Mừng Chúa Kitô Phục Sinh cho cả người Hy lạp và tại đây các môn đệ lập nên nhiều giáo đoàn kitô hữu.

Điều ấy chứng tỏ rằng Hội Thánh trong cơn bách hại chẳng những không bị tiêu diệt mà còn lớn mạnh, vươn xa đến tận những trung tâm sinh hoạt có tầm ảnh hưởng lớn của thế giới thời đó. Chẳng vậy mà rất đông đảo dân ngoại với những tập tục và tôn giáo cũ đã ăn sâu vào máu lưu truyền qua không biết bao nhiêu là thế hệ, thế mà nay tự nguyện tin đạo Chúa, đây thực là một công trình kì diệu của Chúa Chúa Thánh Thần.

Công trình của Chúa Thánh Thần thật thật hoàn mỹ, thật an vui, chan hòa tình huynh đệ; nhiều cộng đoàn được thành lập. Thế mà các cộng đoàn này không sống biệt lập, nhưng liên đới tương trợ tinh thần vật chất cho nhau, hiệp nhất yêu thương nhau trong một Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền.

Các giáo đoàn thời sơ khai này thật khác với những gì chúng ta đang thấy hiện nay tại một vài nơi ở Châu âu tại giáo hội Đức chẳng hạn, trong khi mà quyền tự do được bảo đảm thì người ta lại bỏ đạo để khỏi đóng thuế, thay vì tôn thờ Thiên Chúa thì họ lại tôn thờ tiền bạc, tôn thờ thân xác, tôn thờ cái tôi của mình. Đó là tiếng chuông cảnh tỉnh cho đời sống đạo thường ngày của chúng ta. Biết đâu chỉ vì một mối lợi vật chất nho nhỏ, chỉ vì một công việc làm ăn, chỉ vì những đam mê mà chúng ta có thể xa lìa Chúa, xa lìa Hội Thánh Công Giáo. Hay cũng có khi chúng ta ngụy biện rằng tôi vẫn tin Chúa, nhưng tôi không tham gia các sinh hoạt của giáo xứ, không nghe giáo huấn của Hội Thánh, làm như vậy chúng ta đã để cho cái tôi của mình thay quyền Chúa rồi và hậu quả tai hại là đủ mọi sự chia rẽ, bất hòa, xung đột có thể xảy ra.

Xin cho chúng ta biết đau, nỗi đau của toàn thân thể Hội Thánh đối với một số chi thể chia lìa. Xin cho chúng ta tích cực xây dựng Hội Thánh của Chúa ở trần gian này bằng thái độ “Hiệp Hành”- tiến bước cùng nhau: Hiệp thông cùng nhau rao giảng về Chúa- Tham gia cùng nhau gieo rắc niềm tin yêu hy vọng vào môi trường sống- và thi hành Sứ vụ theo ơn Chúa gọi sống độc thân thánh hiến hay hôn nhân gia đình, nhờ đó mà mà nhiều người kính mến Chúa và yêu mến hội thánh hơn.

Một điểm nữa mà sách Công Vụ Tông Đồ cho thấy Chúa Thánh Thần không ngừng hoạt động cách nhiệm mầu trong Hội Thánh, đó là từ nay những môn đệ của Chúa Kitô ở khắp mọi nơi trên thế giới đều có danh xưng là kitô hữu, nghĩa là: người tin vào Chúa Kitô, người có Chúa Kitô, và là người bạn thân thiết với Chúa Kitô. Chúng ta những kitô hữu hôm nay cần tự hỏi tôi đang sống danh hiệu này như thế nào trong cuộc sống hằng ngày. Tôi có thực là kitô hữu hay chỉ “hữu danh mà vô thực”. Bằng chứng là người ta có nhận ra tôi là người tin vào Chúa, người ta có thấy Chúa ở trong tôi, người ta có cảm nhận tôi là bạn thân thiết của Chúa hay không? Tất cả sẽ hiển hiện nơi cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ Thầy nếu các con có lòng yêu thương nhau. Amen.