
“Khi Đấng Bảo Trợ đến, Người sẽ chứng minh rằng thế gian sai lầm về tội lỗi,
về sự công chính và việc xét xử”. (Ga 16,8)
Bài Ðọc I: Cv 16, 22-34
“Anh hãy tin vào Chúa Giêsu, thì anh và cả nhà anh sẽ được cứu thoát”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong những ngày ấy, dân thành Philipphê xúm lại chống đối Phaolô và Sila; các nhà chức trách cho người xé áo choàng các ngài, và ra lệnh đánh đòn. Khi đã đánh các ngài nhừ tử, họ cho tống ngục, và truyền cho viên canh ngục canh giữ cẩn thận. Ðược lệnh như thế, viên cai ngục giam các ngài vào ngục sâu nhất, và còng chân các ngài lại.
Ðến nửa đêm, Phaolô và Sila cầu nguyện ca tụng Thiên Chúa; các tù nhân đều lắng nghe các ngài. Bỗng xảy ra một cuộc động đất lớn, làm rung chuyển cả nền móng ngục thất. Tức khắc mọi cửa đều mở tung, và xiềng xích mọi tù nhân đều rơi xuống. Viên cai ngục giật mình thức dậy, thấy các cửa ngục mở tung, thì rút gươm toan tự vẫn, vì tưởng những người bị xiềng đã tẩu thoát. Nhưng Phaolô kêu lớn tiếng rằng: “Anh chớ hại mình, vì chúng tôi còn tất cả ở đây”. Viên cai ngục gọi lấy đèn, rồi chạy vào tù, và run rẩy sấp mình dưới chân Phaolô và Sila; đoạn dẫn hai ngài ra ngoài và nói: “Thưa các ngài, tôi phải làm gì để được cứu thoát?” Hai ngài đáp: “Hãy tin vào Chúa Giêsu, thì anh và cả nhà anh sẽ được cứu độ”.
Hai ngài giảng dạy lời Chúa cho anh và mọi người trong nhà. Ngay lúc đó, giữa ban đêm, viên cai ngục đem hai ngài đi, rửa vết thương, và lập tức anh ta được chịu phép rửa cùng với tất cả người nhà. Rồi anh đưa hai ngài lên nhà, dọn bàn ăn. Anh và cả nhà vui mừng vì đã tin Thiên Chúa.
Ðáp Ca: Tv 137, 1-2a. 2bc-3. 7c-8
Ðáp: Lạy Chúa, tay hữu Chúa khiến con được sống an lành.
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Lạy Chúa, con sẽ ca tụng Chúa hết lòng, vì Chúa đã nghe lời miệng con xin; trước mặt các thiên thần, con đàn ca mừng Chúa, con sấp mình thờ lạy bên thánh điện Ngài.
Xướng: Và con sẽ ca tụng uy danh Chúa, vì lòng nhân hậu và trung thành của Chúa. Khi con kêu cầu, Chúa đã nhậm lời con, Chúa đã ban cho tâm hồn con nhiều sức mạnh.
Xướng: Tay hữu Chúa khiến con được sống an lành. Chúa sẽ hoàn tất cho con những điều đã khởi sự, lạy Chúa, lòng nhân hậu Chúa tồn tại muôn đời, xin đừng bỏ rơi công cuộc tay Ngài.
Alleluia: Ga 14, 26
Alleluia, alleluia! – Thánh Thần sẽ dạy các con mọi điều; và sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con. – Alleluia.
Tin Mừng: Ga 16, 5b-11
“Nếu Thầy không đi, thì Ðấng Phù Trợ sẽ không đến với các con”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Bây giờ Thầy về với Ðấng đã sai Thầy, mà các con không ai hỏi Thầy: Thầy đi đâu? Nhưng vì Thầy đã nói với các con điều đó, nên lòng các con tràn ngập u sầu. Dầu vậy Thầy phải nói sự thật cho các con: Thầy đi thì ích lợi cho các con, vì nếu Thầy không đi, thì Ðấng Phù Trợ sẽ không đến với các con, nhưng nếu Thầy ra đi, Thầy sẽ sai Người đến với các con. Khi Người đến,Người sẽ tố cáo thế gian về tội lỗi, về sự công chính và về án phạt. Về tội lỗi vì họ đã không tin vào Thầy. Về sự công chính, vì Thầy về cùng Cha, và các con sẽ không còn thấy Thầy. Về án phạt, vì thủ lãnh thế gian này đã bị xét xử”.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
ĐẤNG BẢO TRỢ – TÌNH YÊU THIÊN CHÚA
Nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai Đấng Bảo Trợ đến với anh em. (Ga 16,7)
Suy niệm: Xuyên suốt cuộc sống nhập thể, Đức Giêsu luôn tràn đầy Thần Khí và mọi hành động của Ngài đều nhờ “quyền năng Thần Khí thúc đẩy” (x. Lc 4,14.18). Khi hoàn tất công cuộc cứu độ Chúa Cha trao phó, Chúa Giêsu trên thập giá đã “gục đầu và trao Thần Khí” cho Chúa Cha (Ga 19,30). Thần Khí đó chính là Tình Yêu Thiên Chúa dành cho nhân loại, vượt không gian và thời gian, vượt mọi sự hiểu biết của con người. Đã yêu thương thì Chúa yêu đến cùng (x. Ga 13,1) nên, vừa trỗi dậy từ cõi chết, Đức Kitô lại tất tả đi tìm những người Ngài yêu thương để ban Thánh Thần cho họ. Từ nay, Thánh Thần là Đấng Bảo Trợ, trở thành hồn sống của Hội Thánh, dùng quyền năng của Ngài hoạt động soi sáng và hướng dẫn Hội Thánh. Như thế, nhờ quyền năng Chúa Thánh Thần, Đức Kitô vẫn hiện diện với chúng ta “mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20).
Mời Bạn: Chúa Giêsu truyền dạy giới răn riêng của Ngài là “hãy yêu thương nhau như Chúa yêu chúng ta” (Ga 15,12). Chúng ta chỉ có thể yêu như thế nhờ ơn Chúa Thánh Thần, là Đấng Bảo Trợ và là Tình Yêu Thiên Chúa. Ngài sẽ dạy chúng ta học cách yêu thế nào để nên “đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô”.
Sống Lời Chúa: Thường xuyên có những khoảnh khắc dừng lại để lắng nghe lời nhắc bảo Chúa Thánh Thần trong lương tâm và hành động như Ngài mách bảo.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Thánh Thần là Đấng Bảo Trợ mà Chúa Giêsu sai đến với chúng con, Chúa vẫn hiện diện và hoạt động trong Hội Thánh và trong thế giới này. Xin cho chúng con biết lắng nghe và ngoan ngoãn vâng theo lời dạy bảo của Chúa. Amen.
B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Sống đời đời hay trường sinh bất tử, đó là ước mơ của con người từ xưa tới nay. Có người đã bỏ cả cuộc đời để tìm một thứ thuốc cải lão hoàn đồng, làm sao cho mình được trẻ mãi không già, để được sống thật lâu.
Đám đông Do Thái, hôm nay khi nghe Chúa nói về sự sống đời đời đó thì họ nghĩ ngay đến Manna mà cha ông họ đã được ăn trong sa mạc. Vì nguồn lương thực này xuất phát từ trời, do Thiên Chúa ban. Trong sa mạc, nhờ manna, dân Chúa được cứu sống, và dân sống no nê bằng manna. Với niềm tin của người Do Thái thì manna là dấu hiệu của thời cứu thế. Người đầu tiên đã giải phóng dân khỏi cảnh nô lệ bên Ai Cập là Môisen, đã cho dân ăn manna, thì Đấng Cứu Thế, vị cuối cùng giải phóng dân cũng sẽ khiến manna từ trời rơi xuống. Tin như vậy cho nên người Do Thái đã xem manna như một dấu hiệu phải có để có thể chấp nhận Chúa Giêsu là Đấng Cứu thế: “Cha ông chúng tôi thì được ăn bánh bởi trời xuống, còn Ngài thì bánh bởi trời đâu? Bánh ban sự sống đời đời của Ngài ở đâu?” Và Chúa Giêsu trả lời họ: “Chính Ta là bánh ban sự sống, ai đến với Ta sẽ không hề đói, ai tin vào Ta sẽ không hề khát.”
– Thế giới hôm nay vẫn còn mơ ước được sống đời đời, khoa học cố gắng kéo dài sự sống của con người bằng cách chống lại bệnh tật, chống lại nghèo đói vốn là những kẻ thù của sự sống.
Có thể nói, hầu như mọi người đều khao khát sự sống trường sinh, nhưng trong khi đó, hàng ngày Chúa vẫn dọn bánh trường sinh ra trên bàn thờ, mời gọi mọi người đến lãnh nhận để được sống đời đời, thì lại chỉ có một số ít người đến lãnh nhận.
Xin cho chúng ta đừng quá bận tâm vào cơm bánh, thứ lương thực nuôi dưỡng thân xác đời này, ăn rồi cũng chết, mà quên tìm kiếm thứ lương thực mang lại sự sống vĩnh cửu, đó chính là Mình Thánh Chúa.
C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Trong cuộc sống chúng ta thường có kinh nghiệm đôi khi cần phải hy sinh một cái gì đó thật quý giá, thật thân thương gần gũi để đổi lấy một cái gì đó cho cuộc sống, cho gia đình hay bản thân. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dường như cũng muốn nói với chúng ta điều đó khi Người nói: “Thầy ra đi thì có lợi cho anh em vì nếu Thầy không ra đi thì Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em.”
Chúa Giêsu nói những điều này trước khi bước vào cuộc thương khó, khi sắp lãnh nhận cái chết. Thế nên lời nói vừa trịnh trọng, vừa thân thương, không giấu diếm nhưng muốn chuẩn bị tâm hồn các môn đệ đón nhận một sự thật đau thương nhưng có lợi bề lâu bề dài. Sự việc này cũng nói lên tâm trạng của Chúa Giêsu dù có thương tiếc nhưng cũng phải dứt bỏ ra đi vì lợi ích của những người mình yêu mến. Thế nhưng Ngài biết rằng sự ra đi sẽ đem lại lợi ích thiết thực cho các môn đệ, bởi Thánh Thần, Đấng Bầu Chữa, mà Chúa Giêsu đã hứa xin Chúa Cha ban khi Ngài về cùng Chúa Cha.
Việc ra đi của Chúa Giêsu về cùng Chúa Cha gắn liền với việc ban Thánh Thần. Có ra đi thì mới có cơ hội cho Thánh Thần đến. Bao lâu các tông đồ còn thấy Chúa hữu hình thì họ còn mải mê nuôi dưỡng giấc mộng trần thế. Khi sắp phải từ biệt Chúa rồi mà họ vẫn còn mộng tưởng: “Phải chăng đã đến lúc Thầy khôi phục lại vương quyền Israel?” Chúa Giêsu đã phải mở mắt mở lòng cho họ hiểu rằng quyền năng thì có nhưng chỉ là quyền năng Thánh Thần, đừng bận tâm ngồi bên hữu hay bên tả, làm quan lớn hay quan bé song là làm chứng nhân cho Ngài đến mút cùng trái đất.
Trong cuộc chung sống gia đình cũng vậy, sự chia ly nào trước hết cũng là một mất mát, một thương đau, nhất là đứng trước cái chết thì ai nấy có lòng chai dạ đá cũng phải ngậm ngùi…Cái chết, tự nó là khổ đau, là thất bại nếu không có cái chết và sự sống lại của Chúa Giêsu Kitô thì cái chết mãi mãi là phi lý, là vô nghĩa. Sự ra đi của Chúa Giêsu cho chúng ta xác tín rằng cái chết chỉ là chuyển tiếp sự sống ở một mức độ cao hơn, bền bỉ hơn.
Trong đời sống riêng tư của mỗi người chúng ta cũng vậy, không thiếu gì những cuộc chia ly, chia ly bên ngoài và chia ly cả bên trong con người chúng ta. Chia ly với những người thân thương để đến với những người anh chị em trong Thánh Thần. Chia ly cái hiện tại để nhận lãnh một sứ mạng mới trong tương lai. Những dứt khoát với tội lỗi, những xa lìa đam mê, nết xấu… là những lựa chọn không dễ dàng chút nào. Bất cứ một từ bỏ, một hy sinh nào trong đời sống cá nhân cũng là một tiếc xót, một nấn ná không muốn dứt bỏ một lối sống, một cách suy nghĩ, một sở hữu, một quen biết, một quan hệ… nhưng có từ bỏ, có hy sinh thì mới có con người mới. Đôi khi có những mất mát, những chia ly vượt khỏi sự tính toán của con người như bệnh tật, rủi ro…, không có sự lựa chọn mà chỉ có vấn đề chấp nhận hay không. Không chấp nhận thì cũng không giải quyết được vấn đề vì mọi sự việc đã rồi, còn nếu chấp nhận thì mới có hy vọng tìm được cách giải quyết sau.
Thế nhưng nếu không có những cuộc chia ly ấy thì có thể chẳng bao giờ Chúa đến với chúng ta được. Tham dự thánh lễ, chúng ta hãy cầu xin cho chúng ta thấy rõ được giá trị của những cuộc chia ly, nhất là chia ly với dĩ vãng tội lỗi, để có thể lãnh nhận ơn Chúa Thánh Thần làm triển nở con người mới, con người làm chứng cho Chúa Giêsu trong thế giới hôm nay.
D/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
TÔI PHẢI LÀM GÌ ĐỂ ĐƯỢC ƠN CỨU ĐỘ?
Trong cuộc sống này, có lẽ không có gì cao quý và cần thiết cho bằng niềm tin yêu hy vọng, khi sống yêu thương và được yêu thương người ta luôn được bình an hạnh phúc ngay cả khi chịu bách hại. Ngược lại, nếu không còn tin yêu hy vọng người ta chỉ còn bất an chán nản buông xuôi đầu hàng và tuyệt vọng. Tư tưởng ấy, được gợi lên rất cụ thể trong Lời Chúa hôm nay.
Bài trích sách Công Vụ Tông Đồ (Cv 16,22-34). Ông Phaolô và ông Xila tin tưởng vào Chúa phục sinh nên đã mạnh dạn loan báo Tin Mừng ấy cho mọi người. Chính vì thế mà các ông bị đám đông nổi dậy chống đối, hạch sách đánh nhừ tử và tống vào ngục sâu canh giữ nghiêm ngặt. Dù chịu khổ nhục như vậy, nhưng thái độ của các môn đệ đầy niềm an vui bình thản. Cho nên, khoảng nửa đêm mà ông Phaolô và ông Xila hát Thánh vịnh cầu nguyện với Thiên Chúa, còn các người tù cũng hưởng ứng bằng cách lắng nghe hai ông hát.
Trái với niềm an vui bình thản của những người có niềm tin, viên cai ngục khi chưa có lòng tin tỏ ra bất an, hốt hoảng, toan rút gươm tự sát, vì nghĩ rằng các người tù đã bỏ trốn. Chỉ khi được thánh Phaolô trấn an, viên cai ngục mới ngộ ra điều gì là quan trọng và cần thiết: Tôi phải làm gì để được ơn cứu độ? Hãy tin thì ông và cả nhà sẽ được cứu độ. Ông ấy và người nhà của ông đã tin, chịu phép rửa và nhận được niềm vui Tin Mừng.
Thế còn thái độ các môn đệ trong bài Tin Mừng hôm nay như thế nào? Chúa Giêsu ra đi khiến các môn đệ tràn ngập ưu phiền. Biết thế cho nên, Chúa hướng các ông đến một thực tại vượt ra khỏi giới hạn của lý trí và tình cảm tự nhiên, để thấy thực tai siêu nhiên bằng đức tin. Sự ra đi của Chúa Giêsu là điều có lợi cho môn đệ. Vì sự ra đi này, không phải là vĩnh viễn xa cách mà là ra đi dọn chỗ, một sự ra đi bảo lãnh cho môn đệ trước mặt Chúa Cha (Ga 14,1-6).
Hơn nữa, Chúa Giêsu ra đi để phái Thánh Thần xuống đầy lòng các môn đệ, giúp các ông hiểu biết và tin mạnh mẽ những điều Ngài đã dạy dỗ các ông. Cho nên, điều cần thiết cho các môn đệ ở mọi thời là phải có lòng tin yêu hy vọng nơi Chúa. Có như vậy người môn đệ của Chúa mới thực sự an vui giữa trăm chiều thử thách.
Nguyện xin Chúa cho chúng con có lòng tin yêu mạnh mẽ để can đảm loan Tin Mừng bình an cứu độ của Chúa cho mọi người. Amen.
E/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
CHÚA THÁNH THẦN SẼ ĐẾN
Đang lúc buồn sầu, rồi nghĩ đến giây phút Thầy trò chia ly, lại nghe nói đến những sự bách hại mai ngày, các Tông đồ thêm chán nản. Đức Giêsu thương hại, nhìn các ông và hứa sẽ sai Thánh Thần đến ủng hộ các ông. Vì Đức Giêsu về trời là điều kiện phải có để Thánh Thần đến. Vì thế, bài Tin mừng hôm nay ghi lại lời Đức Giêsu loan báo về việc Chúa Thánh Thần đến ở với các Tông đồ để an ủi, soi sáng và ban thần lực cho các ông.
Về phương diện tự nhiên ‘ra đi là chết trong lòng một ít’(tục ngữ Pháp). Cuộc ra đi nào ít nhiều cũng thế cả, buồn cho người ở cũng như người đi. Nhưng nếu sự ra đi ấy có ích và nhất là cần thiết thì Đức Giêsu khuyên chúng ta chấp nhận sự ra đi đó. Đàng khác, có sống thì phải có chết, có đoàn tụ có ngày cũng chia ly, đó là quy luật của cuộc sống, chính Đức Giêsu cũng nếm cảm và kinh qua quy luật đó. Nhưng Chúa chết là để sống lại, ra đi là để đoàn tụ: “Thầy về cùng Cha, để Thầy ở đâu các con sẽ ở đó với Thầy”.
Hơn nữa, Ngài còn nói với các môn đệ: “Thầy ra đi thì có lợi cho các con, vì nếu Thầy không ra đi thì Đấng bảo trợ không đến với các con”, Đấng bảo trợ Chúa nói đây là Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần đến soi sáng, trợ giúp và thúc đẩy các Tông đồ minh chứng về Đức Giêsu và tiếp tục sứ mạng của Ngài.
Động từ “ra đi” trong bản văn Tin mừng được nhắc đến nhiều lần, nhưng mang hai ý nghĩa khác nhau. Trước hết, “ra đi” là đi về cùng Chúa Cha; thứ đến, “ra đi” là không còn ở với các môn đệ một cách thể lý nữa. Có “ra đi” thì có trở về. Thầy Giêsu, sau cuộc Khổ nạn và Phục sinh, sẽ đến với các môn đệ, nhưng đó là sự hiện diện mới mẻ, thiêng liêng hơn, cũng thân mật hơn, thâm sâu hơn. Thầy sẽ gửi Thánh Thần đến dạy dỗ các môn đệ, cho các ông biết rằng từ nay Ba Ngôi Thiên Chúa sẽ đến, ngự trị nơi tâm hồn con người. Thánh Thần cũng sẽ đến làm chứng về Thầy Giêsu, soi sáng cho các môn đệ hiểu được những lời Thầy mình dạy ngày nào. Rốt cùng, đặt thế gian trước sự lựa chọn hoặc tin vào Đức Giêsu để được cứu rỗi, hoặc cứng lòng ở lì trong tội lỗi (5 phút Lời Chúa).
Chúa Thánh Thần đến, Người sẽ chứng minh rằng thế gian sai lầm:
– Chúa Thánh Thần đến sẽ làm chứng về Đức Giêsu là Đấng công chính, và như vậy Người cũng chứng thực về tội lỗi của những người từ chối và giết Đức Giêsu.
– Chúa Thánh Thần cũng dùng những dấu lạ, để làm chứng về sự công chính của Đức Giêsu: là Đấng đã tử nạn, phục sinh và lên trời.
– Chúa Thánh Thần cũng làm chứng cho sự thật là ma quỷ và tay sai sẽ bị xét xử và luận phạt, vì thập
giá của Đức Giêsu là nguồn ơn cứu độ.
Một nguyên tắc triết lý rất cơ bản là “Errare humanum est”, nghĩa là đã là người thì thế nào cũng có sai lầm. Cho nên nhận ra những sai lầm của mình là một điều cần thiết và rất hữu ích, để còn có thể sửa sai, để ngày càng hoàn thiện chính mình. Từ đó lời khuyên thứ nhất của đoạn Tin mừng này là mỗi người chúng ta hãy khiêm tốn ý thức mình không phải là hoàn hảo, mình còn nhiều sai lầm, mình cần tự nhận ra những sai lầm ấy.
Trong bài hát về Chúa Thánh Thần, có câu: “Thánh Thần khấn xin Ngài đến, hồn con đang mong chờ Ngài… Ngài ơi, xin Ngài mau đến chiếu sáng tối tăm u mê sai lầm, Ngài ơi, xin Ngài mau đến hiển linh Ngài ơi”. Lời khuyên thứ hai của bài Tin mừng hôm nay là chúng ta phải nhờ Chúa Thánh Thần soi sáng thì mới thấy rõ và đúng những sai lầm của mình.
Ngày nay, qua tiếng nói lương tâm và nơi các dấu chỉ, Chúa Thánh Thần vẫn đang hoạt động và thúc giục mỗi người biết làm lành lánh dữ. Tuy nhiên, vì còn mang nặng tính tự kiêu, ích kỷ và bảo thủ, nên nhiều khi chúng ta đã bỏ qua tiếng nói của lương tâm, không đón nhận Chúa Thánh Thần, vì lý do sợ chân lý, sợ sự thật. Như thế, đôi khi vẫn cứ đi sai đường trệch lối mà không biết, nhưng cũng không thiếu những lúc ta cố tình không chịu biến đổi, dẫu biết điều đó là không đúng, là sai.
Vì thế, việc hồi tâm là điều cần thiết. Bởi lẽ, trong thinh lặng nội tâm, Chúa Thánh Thần sẽ giúp chúng ta biết được đâu là điều tốt nên làm và đâu là điều xấu nên tránh.
Truyện: Con hiểu làm sao được
Chú bé bị mù từ bẩm sinh. Nhờ cuộc giải phẫu, mắt chú được trông thấy những cảnh vật chung quanh sao mà đẹp thế. Chú liền nói với mẹ: “Sao bao lâu nay mẹ không nói cho con hay đất trời đẹp quá”. Bà mẹ bật khóc nói: “Con ạ, mẹ đã cố gắng nói cho con hay đấy chứ, nhưng lúc đó con làm sao hiểu được!” Nếu Thánh Linh không gỡ màn che, mở con mắt tâm linh cho ta, thì ta cũng chẳng thấy sự hiện diện của Chúa (Góp nhặt).







