
Người nói với các ông: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ,
loan báo Tin mừng cho mọi loài thọ tạo.” (Mc 16,15)
Bài Ðọc I: Cv 4, 13-21
“Chúng tôi không thể nào không nói lên những điều mắt thấy tai nghe”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong những ngày ấy, các thủ lãnh, kỳ lão và luật sĩ nhận thấy Phêrô và Gioan kiên quyết, và biết hai ngài là những kẻ thất học và dốt nát, nên lấy làm lạ; và còn biết rằng hai ngài đã ở cùng Ðức Giêsu; họ thấy kẻ được chữa lành đứng ở đó với hai ngài, nên họ không thể nói gì nghịch lại được. Họ mới truyền lệnh cho hai ngài ra khỏi hội nghị, rồi thảo luận với nhau rằng: “Chúng ta phải làm gì đối với những người này? Vì toàn dân cư ngụ ở Giêrusalem đều hay biết, phép lạ hai ông đã làm rõ ràng quá chúng ta không thể chối được. Nhưng để sự việc không còn loan truyền trong dân nữa, chúng ta hãy đe dọa, cấm hai ông không được lấy danh ấy mà giảng cho ai nữa”. Họ liền gọi hai ngài vào và cấm nhặt không được nhân danh Ðức Giêsu mà nói và giảng dạy nữa. Nhưng Phêrô và Gioan trả lời họ rằng: “Trước mặt Chúa, các ngài hãy xét coi: nghe các ngài hơn nghe Chúa, có phải lẽ không? Vì chúng tôi không thể nào không nói lên những điều mắt thấy tai nghe”. Nhưng họ lại đe dọa hai ngài, rồi thả về, vì không tìm được cách nào trừng phạt hai ngài, họ lại còn sợ dân chúng, vì mọi người đều ca tụng Thiên Chúa về việc đã xảy ra.
Ðáp Ca: Tv 117, 1 và 14-15. 16ab-18. 19-21
Ðáp: Tôi cảm tạ Chúa vì Chúa đã nhậm lời tôi.
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở. Chúa là sức mạnh, là dũng lực của tôi, và Người trở nên Ðấng cứu độ tôi. Tiếng reo mừng và chiến thắng vang lên trong cư xá những kẻ hiền nhân: Tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt.
Xướng: Tay hữu Chúa đã cất nhắc tôi lên, tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt. Tôi không chết, nhưng tôi sẽ sống, và tôi sẽ loan truyền công cuộc của Chúa. Chúa sửa trị, Chúa sửa trị tôi, nhưng Người đã không nạp tôi cho tử thần.
Xướng: Xin mở cho tôi các cửa công minh, để tôi vào và cảm tạ ơn Chúa. Ðây là ngọ môn của Chúa, những người hiền đức qua đó tiến vào. Tôi cảm tạ Chúa vì Chúa đã nhậm lời tôi, và đã trở nên Ðấng cứu độ tôi.
Alleluia:
Alleluia, alleluia! – Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó. – Alleluia.
Tin Mừng: Mc 16, 9-15
“Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Máccô.
Khi Chúa Giêsu sống lại, sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, thì trước hết Người hiện ra với Maria Mađalêna, kẻ đã được Chúa đuổi bảy quỷ. Bà đi báo tin cho những kẻ đã từng ở với Người và nay đang buồn thảm khóc lóc. Họ nghe bà nói Chúa sống lại và bà đã thấy Người, nhưng họ không tin. Sau đó, Chúa lại hiện ra dưới hình thức khác với hai môn đệ đang trên đường về miền quê. Hai ông trở về báo tin cho anh em, nhưng họ cũng không tin các ông ấy. Sau hết, Chúa hiện ra với mười một tông đồ lúc đang ngồi ăn. Chúa khiển trách các ông đã cứng lòng, vì các ông không tin những kẻ đã thấy Người sống lại. Rồi Người phán: “Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng cho muôn loài”.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
ĐI RA ĐỂ LOAN BÁO TIN MỪNG
Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ. (Mc 16,15)
Suy niệm: Trước khi về trời, Chúa Giê-su đã truyền mệnh lệnh tối hậu cho các môn đệ rằng: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo”. Thế nên, loan báo Tin Mừng là căn tính của mọi Kitô hữu. Không thực hiện sứ mạng đó, người Kitô hữu không còn là Kitô hữu nữa. Sứ mạng này có độ lan rộng đến “tứ phương thiên hạ” và có đối tượng mở rộng đến “mọi loài thọ tạo”. Vì thế, để loan báo Tin Mừng, trước hết, người môn đệ phải dám ra khỏi chính mình. Nếu không ra khỏi chính mình, ra khỏi vùng an toàn của mình, người môn đệ sẽ không thể đến với người khác để loan báo Tin Mừng cho họ. Khi đó, người môn đệ sẽ chỉ trú mình trong cái vỏ ốc của mình, vốn sẽ cầm giữ và ngăn cản mình đến với người khác. Ra khỏi mình để đến với người khác. Trong tông huấn “Niềm Vui Tin Mừng” ĐTC Phanxicô mời gọi: “Tôi thà có một Hội Thánh bị bầm dập, mang thương tích và nhơ nhuốc vì đi ra ngoài đường, hơn là một Hội Thánh ốm yếu vì bị giam hãm và bám víu vào sự an toàn của mình”.
Mời Bạn: Không cần phải đi du lịch vòng quanh thế giới mới là đi ra. Loan Tin Mừng trong thời hiện đại này là đến với mọi người mà bạn gặp gỡ ngay hôm nay, là đem Tin Mừng vào mọi lãnh vực văn hoá, xã hội mà bạn tiếp cận, là chăm sóc môi trường đang bị lạm dụng trái với ý muốn của Thiên Chúa, Đấng Tạo Thành.
Sống Lời Chúa: Hôm nay, tôi làm vệ sinh thu dọn rác thải trong khu vực tôi đang sinh sống như một hành vi loan báo Tin Mừng.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã sống lại, xin phục sinh tâm hồn con và cho con biết đi ra để đem niềm vui Phục sinh đến cho mọi người. Amen.
B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Thánh Marcô trong bài Tin mừng hôm nay đã tóm kết tất cả những lần Chúa Giêsu hiện ra sau khi Phục sinh.
Xem ra chuyện Thầy Giêsu phục sinh không phải là chuyện dễ tin, ngay cả đối với các môn đệ, dù họ đã được nghe Thầy báo trước nhiều lần khi còn sống bên Thầy, dù có những người trong nhóm làm chứng mình đã thấy Thầy sống lại.
Dù hiện ra với cá nhân hay tập thể, dù họ tin hay cứng tin, Ngài vẫn đòi buộc họ phải rao giảng Tin mừng cho mọi người.
Chúa Giêsu không miễn chước cho ai nhiệm vụ rao giảng Tin mừng này, dù là linh mục hay giáo dân, đàn ông hay đàn bà, trẻ hay già… mọi người đều phải rao giảng Tin mừng. Kitô hữu là một nhúm bột đã được trở thành men Kitô, và đang được vùi vào trong nhân loại này để làm cho cả nhân loại được dậy men.
Nhưng mà phải làm sao cho nhân loại được dậy men? Phải rao giảng thế nào? Vì con người ngày nay không muốn nghe mà chỉ muốn thấy. Thấy Thiên Chúa và thấy Đức Kitô. Mà ta không thể cho họ thấy Chúa Kitô dược nếu ta cũng chỉ sống như họ: vẫn đầu tắt mặt tối vì tiền bạc của cải, vẫn buôn gian bán lận, vẫn gian dối điêu ngoa, vẫn cho vay nặng lãi, vẫn chè chén say sưa, vẫn cờ bạc rượu chè, vẫn ích kỷ… Ta không thể cho họ thấy Chúa được khi đời ta vẫn đầy những lo âu, chán nản thất vọng, thiếu hẳn niềm vui và hạnh phúc, niềm vui của những người được làm con Chúa.
Ý nghĩa của cuộc sống con người là chính Thiên Chúa, mà Thiên chúa là tình yêu, cho nên ta chỉ có thể rao giảng Tin mừng của Thiên Chúa, chỉ có thể cho nhân loại nhìn thấy Thiên Chúa bằng cách sống tình yêu thương như Chúa đã yêu thương.
Mong sao chúng ta được thực sự phục sinh như Thầy Giêsu, để làm tròn sứ mạng Thầy trao phó.
C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Hôm nay, tác giả Mátcô trình thuật một bài tổng hợp các lần hiện ra của Đức Giêsu với cá nhân và tập thể, với phụ nữ và đàn ông, cũng như diễn biến tâm trạng của từng lần. Cuối cùng là lệnh truyền: Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo.
Chúng ta có thể rút ra 2 suy niệm:
Thứ nhất, đức tin của chúng ta là đức tin tông truyền:
Những người được diễm phúc thấy Đức Giêsu phục sinh thuộc ba nhóm khác nhau: M Mađalêna và các phụ nữ theo Chúa, hai môn đệ thuộc nhóm 72 môn đệ, và cuối cùng là nhóm 12 tông đồ. Nhưng họ cũng có một điểm chung: tất cả đều không có sẵn niềm tin phục sinh trong lòng, chỉ khi gặp Chúa phục sinh họ mới tin. Tất cả đã theo Chúa, đã ở với Ngài, đã nghe lời Ngài giảng, thấy các việc kỳ diệu Ngài làm, đặt nhiều hy vọng nơi Ngài nhưng cũng đã từng thất vọng trước cái chết của Ngài. Chúa Kitô phục sinh hiện đến để cho họ thấy Đấng phục sinh hôm nay cũng chính là vị Thầy của họ hôm qua, Ngài không phải là một Đức Kitô khác, nhưng là một Đức Kitô đã đổi khác.
Từ hai ngàn năm qua, chứng từ về Ðấng Phục Sinh cũng luôn diễn ra như thế, từ cuộc sống của cộng đồng tín hữu tiên khởi, qua cái chết của các vị tông đồ đến cuộc tử đạo của không biết bao nhiêu các tín hữu ở mọi thời đại, cuộc sống tin cậy mến ở mọi nơi là một chứng từ sống động và liên lỉ về Ðấng Phục Sinh. Như vậy chúng ta càng thêm xác tín rằng: Chúa Kitô là một, hôm qua cũng như hôm nay và mãi đến muôn đời Ngài vẫn đang sống.
Thứ hai, lệnh truyền rao giảng Tin Mừng Phục Sinh:
Khi đã thấy Chúa Phục Sinh, các môn đệ được trao phó sứ mệnh loan báo TM phục sinh đến với mọi loài thọ tạo để mọi người nhờ tin mà được sống và sống dồi dào. Lời loan báo ấy hôm nay được Giáo Hội tiếp tục lên tiếng:
“Chúa Kitô, niềm hy vọng của tôi, đã sống lại!”
ĐGH Phanxicô giải thích: Đây không phải là câu thần chú làm các vấn đề biến tan đi. Không, sự phục sinh của Chúa Kitô không phải là như thế. Ngược lại, đây là chiến thắng của tình yêu trên gốc rễ của sự ác, một chiến thắng không ‘vượt trên’ đau khổ và cái chết, nhưng băng qua chúng, mở ra một con đường xuyên vực thẳm, chuyển xấu thành tốt: đó là dấu ấn độc đáo của quyền năng Thiên Chúa. Chúa Phục sinh cũng là Đấng bị đóng đinh chứ không phải là ai khác. Thân thể vinh quang của Người mang lấy những vết thương không thể xóa nhòa. Những vết thương này đã trở thành những khe gió mang lại niềm hy vọng. Chúng ta hãy hướng nhìn Người để Người chữa lành các thương tích của nhân loại khổ đau.
Chúng ta rao giảng TM PS là gieo niềm hy vọng rằng Chúa có thể khiến mọi sự nên tốt, vì ngay cả từ ngôi mộ Ngài vẫn có thể mang lại sự sống. Ngôi mộ là nơi không ai bước vào mà có thể bước ra. Nhưng Chúa Giêsu bước ra vì chúng ta; Ngài đã sống lại vì chúng ta, để mang lại sự sống nơi có cái chết. Ngài không bỏ rơi chúng ta; Ngài đến thăm chúng ta và bước vào cảnh ngộ thống khổ và chết chóc của chúng ta. Bóng tối và cái chết không có tiếng nói cuối cùng. Hãy mạnh mẽ lên, vì với Chúa không có gì hư mất!
Mỗi người đều được Chúa tin tưởng và yêu thương để trao phó sứ vụ loan báo Tin Mừng cho muôn dân. Tuy nhiên, muốn rao giảng về Chúa cho mạnh mẽ thì người rao giảng phải là người xác tín mạnh mẽ như M Mađalêna, như hai môn đệ Emmau hoặc như các tông đồ. Xin cho cả cuộc sống chúng ta trở thành sứ điệp Phục Sinh cho mọi người.
D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
RAO GIẢNG ĐỨC KITÔ PHỤC SINH
Phần cuối của Tin mừng thánh Marcô (cũng không do Marcô viết, và do ai đó viết thêm vào) ghi tóm lược ba cuộc hiện ra chính của Đức Giêsu sau khi sống lại:
Đức Giêsu Phục sinh hiện ra cho bà Maria Mađalêna, cho hai môn đệ ở Emmau và nhóm Mười Một (Mc 16, 9-14),
Đức Giêsu Phục sinh sai các Tông đồ đi rao giảng và hứa cho các ông được làm dấu lạ(Mc 16, 15-18)
Đức Giêsu Phục sinh lên trời, còn các Tông đồ thì chăm lo rao giảng (Mc 16, 19-20).
Đoạn Tin mừng hôm nay ghi lại những lần Chúa Phục sinh hiện ra và sai các Tông đồ đi rao giảng Tin mừng.
Các môn đệ lúc đầu đã không tin mặc dù đã nghe các phụ nữ kể lại việc Đức Giêsu hiện ra. Các ông cũng vẫn không chịu tin, khi nghe thêm hai môn đệ thuật lại cuộc gặp gỡ của họ với Đấng Phục sinh. Phải tới lúc Chúa đến thì các ông mới tin. Xét như vậy thì chúng ta thấy đức tin không do suy luận, cũng không do có sẵn chứng người ta kể lại, nhưng đức tin là việc Chúa làm, do Chúa ban.
Theo Tin mừng, sau khi khiển trách các môn đệ về thái độ cứng lòng tin của họ, Đức Giêsu đã củng cố lại niềm tin đó, rồi Ngài mới sai các ông đi rao giảng. Rao giảng là chia sẻ niềm tin của mình cho người chưa tin hay còn yếu đức tin. Vì thế, phải tin rồi mới đi rao giảng. Các môn đệ đã có đức tin rồi, nên Chúa tin tưởng trao trách nhiệm loan báo Tin mừng của Chúa để loan báo lại cho những người khác.
Ở đây, chúng ta thấy cách Đức Giêsu hành động: Ngài sai người được Ngài hiện ra đem Tin mừng Phục sinh đến cho người khác. Những thế hệ Kitô đến sau chắc chắn không thể nhìn thấy trực tiếp Đức Giêsu, nhưng phải qua trung gian của các Tông đồ là những người đã được nhìn thấy Chúa. Đó là hoàn cảnh của mọi Kitô hữu hôm nay: tin Chúa nhờ lời chứng của những người đã được củng cố trong niềm tin. Chính Đức Giêsu đã nhìn thấy điều ấy, do đó trong lần hiện ra cho các Tông đồ như được kể lại nơi Tin mừng Gioan, Ngài đã nói: “Phúc cho những ai không thấy mà tin”.
Niềm tin vào Đấng Phục sinh và chứng từ về Ngài luôn được diễn tả một cách sống mới trong cộng đồng. Sách Công vụ Tông đồ ghi lại một bức tranh vô cùng sống động về cuộc sống mới trong Đấng Phục Sinh ấy. Sự bình an được Đấng ban tặng đã tạo ra một cộng đồng hoà giải, nghĩa là một nhóm tín hữu sống trong hài hoà hiệp nhất và chia sẻ của cải cho nhau. Nét nổi bật của cộng đồng này không hẳn là nghèo khó, bởi vì trong đó, không ai phải thiếu thốn điều gì, mà chính là tình yêu thương của mọi người. Của cải vật chất, thay vì là đối tượng của sự chiếm hữu ích kỷ và do đó là nguyên nhân của tranh chấp chia rẽ, đã trở thành bí tích của tình bạn và huynh đệ (Mỗi ngày một tin vui).
Tin vào Chúa Phục sinh không phải tin rồi ngồi đó, mà phải đem Tin mừng ấy đến cho tha nhân, như bài Tin mừng hôm nay nói đến điều đó. Sau khi hiện ra với các môn đệ. Đức Giêsu bảo các ông: Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin mừng cho mọi loài thụ tạo” (Mc 16, 15).
Khi các Tông đồ nhận được niềm vui phục sinh của Thầy mình, họ thay đổi hẳn thái độ. Thay vì sợ hãi, yếu tin luôn trốn tránh ban đầu khi Thầy chết, họ đã mạnh mẽ dám công nhiên tuyên bố rằng: thời điểm Thiên Chúa thi ân nay đã đến như Đức Giêsu đã báo trước. Họ tin rằng Đức Giêsu đã “sống lại” và “Nước của Thiên Chúa” đã đến.
Niềm vui Phục sinh cần được diễn tả bằng đời sống chứng nhân, ánh sáng Phục sinh phải được chiếu toả ra cho muôn dân. Ánh sáng tự nó phải phản chiếu – không có niềm vui Phục sinh thật nếu không ra đi loan báo Tin mừng.
Giáo hội là thân thể mầu nhiệm của Đấng Phục sinh, Ngài chỉ thực sự được nhận diện trong thân thể ấy qua cử chỉ trao ban mà thôi. Chính vì thế mà trọng tâm và cao điểm của Giáo hội chính là cử hành Thánh Thể. Giáo hội lặp lại cử chỉ trao ban của Đức Giêsu, nhưng cử chỉ ấy sẽ không diễn tả trọn vẹn dung mạo của Đấng Phục sinh, nếu nó không được nối dài và diễn tả cùng cuộc sống trao ban cụ thể của Giáo hội và của các Kitô hữu. Cuộc đời của người tín hữu Kitô phải là một Thánh lễ nối dài để mãi mãi mô tả dung mạo của Đấng Phục sinh.
Truyện: Giáo hội cần Tông đồ giáo dân
Số giáo dân thêm nhiều, và hầu hết các họ đạo đứng vững được trong thử thách, dù lâu ngày vắng linh mục, một phần lớn còn là nhờ hoạt động tông đồ giáo dân của một số người nhiệt thành với công cuộc của Nước Chúa.
Ở Trại Mỹ (Chaimi) tỉnh Quảng Ngãi, cha Đắc Lộ gặp gia đình ông cụ Phaolô và bà Monica. Tuy bị loà cả hai mắt, nhưng ông cụ rất nhiệt thành truyền giáo. Cụ thật là linh hồn sống động của họ đạo đó. Các ngày Chúa nhật và lễ trọng, cụ họp giáo dân trong căn nhà, trong khu nhà cụ, cụ giảng dạy khuyên răn họ.
Cụ còn giúp cho họ tất cả phương tiện cần thiết để bảo vệ đức tin họ đã lãnh nhận. Lòng nhiệt thành của cụ lan rộng ra với tất cả những người ngoại đạo và giúp được nhiều người sẵn sàng chịu phép rửa. Thiên Chúa lại cho cụ quyền trên cả ma quỷ. Những người bị quỷ ám vùng đó đều được cụ trừ quỷ. (Lm. Nguyễn Hồng, Lịch sử truyền giáo tại Việt Nam).
E/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
SỐNG LỜI CHÚA LÀ LOAN TIN MỪNG
Các con hãy đi khắp tứ phương thiên hạ mà loan báo Tin Mừng.
Đó là lệnh truyền của Chúa Giêsu cho các môn đệ sau khi từ cõi chết sống lại. Sau khi sống lại, Chúa Giêsu đã nhiều lần hiện ra. Trước hết, Chúa hiện ra với Maria Mađanêna dưới hình dáng người làm vườn, rồi Người hiện ra với hai môn đệ đang đi về làng Emmau, dưới dáng vẻ người khách bộ hành, Người cũng hiện ra với nhóm mười một Tông đồ đang khi các ông dùng bữa. Ít nhất ba lần Chúa Giêsu đã hiện ra, thế nhưng các môn đệ vẫn không tin. Thật ra, không chỉ có Máccô, mà ba tác giả Tin Mừng: Matthêu, Luca và Gioan cũng đều cập đến việc các môn đệ nghi ngờ, hoài nghi về sự kiện Chúa sống lại (x. Mt 28,17; Lc 24,37-38; Ga 25-27). Điều ấy, chứng tỏ một sự thật lịch sử rằng: lúc đầu các môn đệ không tin Chúa sống lại. Thế nhưng, liền sau đó, các ngài tuyên tín mạnh mẽ: Chúa đã phục sinh. Cho nên, các ngài dâng cả cuộc đời, hiến cả mạng sống làm chứng cho Tin Mừng ấy.
Sách Công Vụ Tông Đồ cho ta thấy điều đó. Ngay trong trích đoạn hôm nay, Phêrô và Gioan mạnh dạn rao giảng Tin Mừng Đức Kitô phục sinh, trước sự ngăm đe, bách hại của giới lãnh đạo Do Thái giáo. Họ triệu tập cả một công nghị chống đối các tông đồ, chống lại Tin Mừng mà các tông đồ đang rao giảng. Họ cấm các ông không được rao giảng về Danh Giêsu nữa. Nhưng các tông đồ đáp lại: Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm… Vì dưới gầm trời này, không một Danh nào khác ngoài Danh Giêsu để nhờ đó nhân loại được cứu độ.
Xác tín mạnh mẽ của các thánh tông đồ thật đáng để chúng ta suy và sống. Hiện nay, tại Đức dưới chiêu bài “canh tân Giáo hội”, người ta tự triệu tập công nghị, bất chấp quyền của thánh Phêrô, bất chấp Lời Chúa. Họ bỏ phiếu truyền chức linh mục cho phụ nữ, bãi bỏ luật độc thân linh mục, rồi còn chúc lành cho hôn nhân đồng tính, và cho người Tin Lành rước lễ chung. Phải chăng vì không vâng giữ lời Thiên Chúa mà đức tin của người ta ra tầm thường, tục hóa? Lời Chúa đang vang lên để thức tỉnh nhân tâm: Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm.
Lời chúa vẫn vang lên thức tỉnh kitô hữu hôm nay, giữa một thế giới muốn gạt bỏ Thiên Chúa để chạy theo tiền tài khoái lạc, hưởng thụ tối đa. Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm. Lời Thiên Chúa được khắc ghi ngay trong lương tâm mỗi người: làm lành lánh dữ, lời Thiên Chúa trong Kinh Thánh, trong thiên nhiên, trong giáo huấn của Giáo Hội. Là kitô hữu chúng ta vâng lời Chúa dạy, chẳng những: không ly dị, không phá thai, không ủng hộ hôn nhân đồng tính, không sống bất công, ích kỷ, mà còn phải nỗ lực sống yêu thương tôn trọng, và chung thủy với nhau trong hôn nhân, đồng thời sống bác ái, vị tha với hết mọi người. Có như thế, chúng ta mới thực sự là môn đệ loan Tin Mừng cho mọi người.
“Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Ðấng ngự trên trời.” (Mt 5,16).







