“Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng,
chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giêsu hay”. (Mt 28,8)

Bài Ðọc I: Cv 2, 14. 22-32

“Thiên Chúa đã cho Ðức Kitô phục sinh, và tất cả chúng tôi làm chứng về Người”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Phêrô cùng với mười một Tông đồ đứng ra, lên tiếng nói rằng: “Hỡi các người Do Thái và tất cả những ai ở Giêrusalem, xin hãy biết điều này và lắng nghe lời tôi! Hỡi những người Ítraen, xin hãy nghe những lời này:

“Ðức Giêsu Nadarét là người đã được Thiên Chúa chứng nhận giữa anh em bằng những việc vĩ đại, những điều kỳ diệu và những phép lạ, mà Thiên Chúa đã dùng Người để thực hiện giữa anh em, như chính anh em đã biết. Theo như Thiên Chúa đã định và biết trước, Người đã bị nộp, và anh em đã dùng tay kẻ độc ác mà hành hạ rồi giết đi. Nhưng Thiên Chúa đã giải thoát Người khỏi những đau khổ của cõi chết mà cho Người phục sinh, vì không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong đó. Vì chưng, Ðavít đã nói về Người rằng:

‘Tôi hằng chiêm ngưỡng Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu tôi, để tôi không nao núng. Vì thế, lòng tôi hân hoan, miệng lưỡi tôi hát mừng, và xác tôi yên nghỉ trong niềm cậy trông; vì Chúa không để linh hồn tôi trong cõi chết, và không để Ðấng Thánh của Chúa thấy sự hư nát. Chúa đã cho tôi biết con đường sự sống và cho tôi tràn đầy hân hoan tận hưởng nhan thánh Chúa’.

“Hỡi anh em, xin cho phép tôi được bạo dạn nói với anh em về tổ phụ Ðavít rằng: ngài đã băng hà, đã được an táng và lăng tẩm của ngài còn nằm giữa chúng ta cho đến ngày nay. Nhưng vì ngài là tiên tri, và biết Thiên Chúa đã thề hứa với ngài sẽ cho một người trong dòng dõi ngài ngồi trên ngai vàng của ngài, nên thấy trước, ngài đã nói về việc Chúa Kitô phục sinh, vì Người không phải bị bỏ rơi trong cõi chết, và xác Người không bị huỷ diệt. Ðức Giêsu đó, Thiên Chúa đã cho sống lại; chúng tôi hết thảy xin làm chứng về điều ấy”.

Ðáp Ca: Tv 15, 1-2a và 5. 7-8. 9-10. 11

Ðáp: Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa.

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa; con thưa cùng Chúa: “Ngài là chúa tể con. Chúa là phần gia nghiệp và phần chén của con, chính Ngài nắm giữ vận mạng của con”.

Xướng: Con chúc tụng Chúa vì đã ban cho con lời khuyên bảo, đó là điều lòng con tự nhủ, cả những lúc đêm khuya. Con luôn luôn đặt Chúa ở trước mặt con, vì Chúa ngự bên hữu con, con sẽ không nao núng.

Xướng: Bởi thế lòng con vui mừng và linh hồn con hoan hỉ: ngay cả đến xác thịt của con cũng nằm nghỉ an toàn, vì Chúa chẳng bỏ rơi linh hồn con trong Âm phủ, cũng không để thánh nhân của Ngài thấy sự hư nát.

Xướng: Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh, sự no đầy hoan hỉ ở trước thiên nhan, sự khoái lạc bên tay hữu Chúa tới muôn muôn đời!

Alleluia:

Alleluia, alleluia! – Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó. – Alleluia.

Tin Mừng: Mt 28, 8-15

“Hãy đi nói với anh em đến Galilêa mà gặp Ta ở đó”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu.

Khi ấy, các bà vội ra khỏi mồ vừa sợ lại vừa hớn hở vui mừng, chạy báo tin cho các môn đệ Chúa. Và này Chúa Giêsu đón gặp các bà, Người nói: “Chào các bà”. Các bà liền lại gần ôm chân Người và phục lạy. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo: “Các bà đừng sợ. Hãy đi báo tin cho các anh em Ta phải trở về Galilêa, rồi ở đó họ sẽ gặp Ta”.

Ðang khi các bà lên đường, thì mấy người lính canh vào thành báo tin cho các thượng tế biết tất cả những gì đã xảy ra. Các thượng tế liền họp với các kỳ lão, và sau khi đã bàn định, họ cho lính một số tiền lớn và bảo rằng: “Các anh hãy nói rằng: Ban đêm khi chúng tôi đang ngủ, thì môn đệ ông đến lấy trộm xác ông. Nếu việc này đến tai tổng trấn, chúng tôi sẽ thương lượng với ông, không để các anh phải phiền hà đâu”. Bọn lính canh nhận tiền và đã làm y như họ căn dặn chúng. Bởi thế, lời đó được phao truyền nơi người Do Thái cho đến ngày nay.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

NIỀM VUI TRONG ĐẤNG PHỤC SINH

Các bà vội vã rời khởi mộ, tuy sợ hãi những cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giêsu hay. (Mt 28,8)

Suy niệm: Các phụ nữ đã từng gặp gỡ và đi theo Chúa Giêsu, họ biết và yêu mến Ngài. Cái chết của Ngài khiến họ đau buồn dường như tuyệt vọng. Trong nước mắt, họ đã đến mộ Chúa mà than khóc (x. Ga 20,11). Họ chứng kiến “đất rung chuyển dữ dội”, họ thấy thiên thần Chúa báo tin “Ngài đã trỗi dậy và không còn ở đây nữa”. Thế nhưng bấy nhiêu đó không làm cho họ vơi đi nỗi buồn và lo sợ. Chỉ đến khi Đức Giêsu phục sinh thân hành hiện ra với họ và “chào các chị em”, lúc đó bao nhiêu cảm xúc thân thương ùa về, niềm vui gặp Đấng Phục Sinh xua tan mọi nỗi đau buồn, sợ hãi. Họ hớn hở vội vã về báo tin cho anh em, để chia sẻ niềm vui và lời nhắn của Đấng Phục Sinh hẹn gặp họ ở Galilê để tham gia vào sứ mạng mới: loan truyền tin vui phục sinh.

Mời Bạn: Nhà côn trùng học J. Fabre, người đã gặp Chúa trong việc nghiên cứu của mình, đã từng khẳng định rằng: “Sau hơn 30 năm quan sát và nghiền ngẫm, tôi không còn nói được là tôi tin vào Thiên Chúa, mà là đã gặp thấy Người.” Quả thật, chỉ nơi những người có kinh nghiệm cá vị gặp gỡ Thiên Chúa, niềm vui ấy mới lâu bền, vượt trên mọi thử thách. Bạn đã cảm nghiệm Đức Kitô phục sinh hiện diện trong cuộc sống của bạn và trao cho bạn sứ mạng nào?

Sống Lời Chúa: Bạn chia sẻ cảm nghiệm niềm vui Phục Sinh nơi bạn cho một người sống gần bên bạn bằng một cử chỉ thân ái, bằng tinh thần lạc quan vui tươi và một việc làm bác ái.

Cầu nguyện: Alleluia, Alleluia, Alleluia. Xin Chúa Kitô Phục Sinh, xin ban niềm vui của Chúa Phục Sinh cho nhân loại và cho từng người chúng con khi chúng con kết hợp với Chúa. Amen.

B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

Một trong những dấu hiệu chứng tỏ Chúa đã sống lại, đó là Ngôi mộ trống, không còn xác Chúa trong đó nữa. Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, có hai nhóm người đã chứng kiến ngôi mộ trống: một bên là các phụ nữ, một bên là nhóm lính canh. Đối diện với họ đều là ngôi mộ trống. Với nhóm phụ nữ, ngôi mộ trống là dấu chỉ Tin mừng phục sinh và là khởi điểm cho niềm hy vọng. Tuy lo âu nhưng họ vội vã đi báo tin vui cho các môn đệ. Nhóm lính canh, họ cũng được nhìn thấy ngôi mộ trống, nhưng với họ, ngôi mộ trống không là khởi điểm cho niềm tin, mà còn khiến cho họ càng xa rời niềm tin, càng muốn khỏa lấp niềm tin.

Với sự kiện Chúa sống lại, lẽ ra lời nói của nhóm lính canh là những chứng từ rất đáng tin cậy, vì họ là những người canh giữ mồ đêm hôm ấy. Nếu không vì sợ hãi quyền lực của hội đường Do Thái, hoặc không vì chút lợi lộc tiền của, thì chắc chắn họ sẽ là sứ giả loan tin mừng phục sinh có giá trị nhất.

Trước tin mừng Phục sinh, ai cũng vội vã: các bà thì vội vã loan tin cho các môn đệ, còn nhóm lính canh thì vội vã báo tin cho hội đường Do Thái. Ai cũng vội vã nhưng tuỳ thái độ mỗi bên mà Tin mừng phục sinh được công bố hay bị dập tắt.

Người Kitô hữu cũng là những người được đối diện với tin mừng Phục sinh. Chúng ta được trao cho nhiệm vụ loan báo lại cho người khác biết tin vui này. Chắc chắn lời nói của chúng ta là những chứng từ có giá trị, vì chúng ta đã được đón nhận sức sống Phục sinh của đức Kitô.

Tuy nhiên như nhóm lính canh, có thể vì sợ hãi trước những áp lực trần thế, hoặc vì sức quyến rũ của chức tước, lợi lộc… nhiều người đành tâm phản bội Tin mừng. Vì thế cho đến hôm nay, người ta còn hiểu biết lệch lạc về Chúa Kitô, về Giáo hội.

Xin Chúa Kitô Phục sinh, ban cho mỗi người chúng ta lòng tin yêu và can đảm. Dù nhiều lúc cuộc đời có vẻ trống vắng u buồn như ngôi mộ trống, nhưng luôn nhận ra rằng Chúa Phục sinh luôn hiện diện trong mọi biến cố của cuộc sống.

C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Đối với người Kitô hữu chúng ta, Phục Sinh là một biến cố vô cùng quan trọng nếu không muốn nói là quan trọng vào bậc nhất. Thế mà biến cố quan trọng ấy lại chỉ được các sách Tin Mừng ghi nhận bằng một sự kiện đơn giản: Ngôi mộ trống và những lần hiện ra của Chúa Giêsu. Tuy nhiên, điều tưởng chừng như đơn giản ấy, lại là dấu chỉ mở về một thực tại khác. Đó là niềm tin Phục Sinh qua những chặng đường khám phá.

Trước hết, chết không phải là hết chuyện:

Câu chuyện tưởng đã ngủ yên, người đời sẽ mau quên lãng, chẳng còn ai nhắc tới Giêsu Nagiarét nữa… Vậy mà, khi ngày lễ nghỉ chấm dứt, vào rạng sáng tinh mơ ngày thứ nhất trong tuần, một số phụ nữ đang âm thầm lặng lẽ bước đi, lòng trí chỉ còn những kỷ niệm xót xa đắng đót. Đến cửa mồ, họ phát hiện ngôi mộ mở toang, trống rỗng, và thân xác Thầy yêu quý đã không còn trong đó nữa. Họ hối hả chạy về báo tin cho nhóm Mười Hai trong âu lo: “Chúa đã bị mang ra khỏi mồ. Chúng tôi không biết họ để Người ở đâu”.

Chính các Tông Đồ cũng không phải là những người dễ tin. Khi họ nghe những người phụ nữ từ mồ Chúa trở về loan báo rằng xác Chúa không còn trong mộ nữa, làm họ đã không khỏi ngạc nhiên, bán tín bán nghi. Phêrô, một con người cương trực, với vai trò là thủ lãnh các Tông Đồ, ông đã chạy ra mộ, nhưng khi thấy sự việc xảy ra, ông cũng không đưa ra một lời nhận xét nào. Và Tin Mừng ghi lại: “Trước đó, hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Đức Giêsu phải chỗi dậy từ cõi chết” (Ga 20,9).

Các phụ nữ ra mộ để tìm lại một quá khứ đã mất để nhớ để thương nhưng họ đâu ngờ mình đang bắt dầu một hành trình đức tin: tìm và gặp, mất và thấy. Khi nhận ra Chúa, các bà hết đỗi vui mừng và sụp lạy Ngài. Hành vi này cho thấy thái độ trân trọng, yêu mến và tôn trọng mà các bà dành cho Đức Giêsu. Thái độ này đi ngược hẳn với những động thái của nhóm Thượng tế và Kỳ mục! Họ là những người vốn đã có kế hoạch xóa sổ con người Giêsu cũng như những ảnh hưởng của Ngài trên dân chúng và trong xã hội. Vì thế, họ lại tiếp tục đưa ra những kế sách mới, vu khống cho các môn đệ là đang đêm đến trộm xác rồi loan tin đồn Phục sinh.

Thứ đến, Phục Sinh vẫn là mầu nhiệm Đức Tin.

Thánh Phaolô đã nói: Nếu Chúa Kitô đã không sống lại, thì chúng ta là những người vô phúc nhất, ngu đần nhất, vì chúng ta đặt tin tưởng vào một chuyện hão huyền. Nếu Chúa Kitô đã không sống lại thì chúng ta vẫn còn mang tội lỗi ở trong mình và không ai giải cứu được chúng ta, không ai đem chúng ta đến gặp Thiên Chúa được. Nếu Chúa Kitô không sống lại, thì thập giá chỉ là dấu hiệu của nhục nhã, đau khổ của con người sẽ không có lối thoát và cái chết của con người sẽ là đường cùng, là ngõ cụt.

Nhưng, Chúa Kitô đã sống lại thật rồi. Ngài đã đem  theo những đau khổ của loài người qua bên kia bờ tuyệt vọng. Ngài đã làm cho cuộc sống trần gian không còn là ảo tưởng, nhưng là con đường đưa tới cuộc sống vĩnh cửu.

Tóm lại, PS là một sứ điệp để loan truyền: Từ nay thập giá không còn là dấu hiệu của nhục nhã, nhưng là dấu hiệu của vinh quang. Chúa Kitô đã sống lại, niềm hy vọng Phục Sinh của thân xác chúng ta không phải là hão huyền, vì Ngài đang ngự bên hữu TC, Ngài đang điều khiển giòng lịch sử và khi Ngài xuất hiện trong vinh quang, thì chúng ta cũng được xuất hiện trong vinh quang cùng với Ngài.

 D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

CHÚA ĐÃ SỐNG LẠI THẬT CHĂNG

Các bài Tin mừng trong tuần bát nhật mừng Đức Giêsu Phục sinh đều ghi lại các cuộc hiện ra của Đức Giêsu. Bài Tin mừng hôm nay ghi lại việc Đức Giêsu hiện ra với các phụ nữ, cách riêng với bà Maria Mađalêna, để củng cố niềm tin và sai các bà đi báo tin cho các Tông đồ. Ngoài ra, Tin mừng còn nói đến việc các nhà lãnh đạo tôn giáo Do thái mua chuộc các lính canh mồ để phản bác việc Đức Kitô sống lại.

Thánh Mátthêu là tác giả duy nhất đã so sánh thái độ của hai dạng chứng nhân về việc Chúa Phục sinh: một bên là những phụ nữ đã từng theo Đức Giêsu, và một bên là những lính canh mồ do các thượng tế và biệt phái sắp đặt.

Cả hai bên đều nhận lãnh một sứ điệp: những phụ nữ được các thiên thần cổ võ đã lên đường loan báo sứ điệp Phục sinh cho các Tông đồ; những lính canh mồ thoạt tiên cũng nhận lãnh các sứ điệp như thế: họ đã chứng kiến một phép lạ, nhưng thay vì tuân phục với đức tin, họ đã bóp méo và chối bỏ sự thật.

Một sự kiện nhưng hai phản ứng: với sự tuân phục của đức tin, các phụ nữ đã đón nhận phép lạ và trở thành sứ giả của Tin mừng Phục sinh; trong khi đó, với thái độ mù quáng và khước từ, những lính canh mồ đem biến sự kiện thành một bôi nhọ phỉ báng.

Đức Giêsu đã Phục sinh với các chứng từ rõ ràng không thể chối cãi được. Đối với Đức Giêsu, phục sinh là chiến thắng hoàn toàn sự chết, thế gian và xác thịt, nghĩa là thân xác phục sinh không thể chết được nữa, thân xác phục sinh không thể bị giới hạn trong không gian hoặc thời gian. Chẳng hạn Đức Giêsu khi phục sinh vẫn đi vào nhà các môn đệ khi cửa đóng kín, vẫn có thể hiện diện nhiều nơi như vừa đồng hành với môn đệ trên đường Emmau, nhưng khi các môn đệ đó quay lại thì lại được các môn đệ ở nhà kể lại vừa gặp Chúa.

Kitô hữu là người đối diện với Tin mừng Phục sinh và được trao nhiệm vụ đi loan báo cho người khác tin vui này… Tuy nhiên, như nhóm lính canh, có thể vì sợ hãi trước quyền lực trần thế, hay vì một chút lợi lộc, họ đành tâm phản bội Tin mừng, và do đó cho đến nay vẫn còn những hiểu biết lệch lạc về Đức Kitô và về Giáo hội.

Trở lại sự kiện giả dối của giới cầm quyền Do thái giáo mà bài Tin mừng kể ra, chúng ta thấy sự kiện này cũng phản ánh một thực tế bất công và dối trá nơi cuộc sống này đã có từ ngàn xưa. Thậm chí ngày nay còn đáng sợ hơn.

Chân lý loài người luôn thuộc về kẻ mạnh, người ta dùng tiền để mua chuộc và đổi trắng thay đen, biến công thành tội, sự thật bị xuyên tạc bóp méo. Đặc biệt những Kitô hữu và những người dám sống thật luôn bị thua thiệt và bị vu oan giáng họa kết tội cách bất công. Người ta dùng tiền và quyền để bịt miệng và để kết án.

Thế nhưng, chính sự thật thì người ta sẽ không mãi mãi trù dập nó được, sự kiện Phục sinh vẫn được hàng tỷ người trên thế giới tuyên xưng và phát triển đã hơn 2000 năm lịch sử… Các môn đệ của Chúa lúc bị xuyên tạc, các ngài không cần kêu oan mà cứ mạnh dạn tuyên xưng những gì mình thấy và sống mầu nhiệm Phục Sinh cách hoàn hảo.

“Lính đã nhận tiền và làm theo lời họ dạy…”

Nhà cầm quyền Do thái giáo đã mua chuộc lính canh mồ, khiến họ chối bỏ sự kiện Chúa đã sống lại mà chính họ đã chứng kiến. Dĩ nhiên – trong hôm nay – tin đồn lệch lạc này vẫn được loan truyền khắp thế giới con người… Sự kiện đưa chúng ta đến hai vấn đề: đó là hối lộ là chuyện muôn thuở và tham nhũng luôn nhằm bóp méo sự thật,

Kho tàng truyện cổ dân gian có câu chuyện của hai nhân vật Cải và Ngò…

Hai người nông dân cục mịch có chuyện với nhau nên… ục nhau…

Cả hai đem chuyện kiện nơi ông Lý. Cải sợ kém thế nên lót tay ông Lý 5 đồng… Ngò thì lót 10 đồng… Xử kiện, ông Lý vẫn phạt Cải một chục roi… Cải giơ 5 ngón tay… ý nhắc là Cải đã đưa trước 5 đồng. Thầy Lý lấy năm ngón bàn tay trái úp lên năm ngón bàn tay phải và phán: Tao biết mày “phải”, nhưng nó “phải” bằng hai mày…

Truyện: Niềm vui Phục sinh

Vậy là đã qua ngày sinh nhật vui vẻ với nhiều lời chúc, hoa và quả. Tôi trở về với cuộc sống thường nhật. Hụt hẫng! Cố níu kéo cảm giác hạnh phúc hôm qua. Nhưng đành bất lực.

… Có một niềm vui bên cạnh tôi chẳng bao giờ tan biến nhưng tôi nào hay biết: Chúa của tôi phục sinh. Một niềm vui trọng đại, một ân điển lớn lao, cho bạn và cho tôi.

Bởi lẽ: Tình yêu đã chiến thắng. Sự thật đã lên ngôi. Bạn và tôi hãy xóa bỏ hận thù, tranh chấp; hãy xa lánh mọi điều dối gian, để thế giới và nhân loại được phục sinh nơi Ngài.

Ước gì niềm vui của Đấng Phục sinh tràn ngập hồn con, để con đem sinh khí cho người tuyệt vọng; đem nụ cười cho kẻ khóc than; làm tươi trẻ những tâm hồn héo úa; dọi ánh sáng vào nơi tối tăm; đem niềm vui và hạnh phúc đến mọi người; xây thiên đàng ngay trần thế hôm nay (Epphata, Ban mục vụ Giới trẻ TP/HCM).

E/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

TIN MỪNG SAU NGÔI MỘ TRỐNG

Cuộc sống hôm nay dường như bị khuynh đảo tận gốc bởi đồng tiền. Người ta dùng tiền bạc mua đứt cả: chức tước, quyền lực, bằng cấp, cơ quan truyền thông, thậm chí mua vợ, mua chồng, mua cả những gì vốn được xem là rất thiêng thánh; mua thần bán thánh… Thật ra, điều này không có gì là mới, hơn 2000 năm trước, người Do Thái đã giết Chúa Giêsu, nhưng Người đã “chỗi dậy từ cõi chết”. Thế là, các thượng tế Do Thái đã phải dùng đến ma lực của đồng tiền để che đậy biến cố lịch sử Chúa sống lại. Bằng cách, họ cho lính canh mồ một số tiền lớn với yêu cầu: Các anh nói thế này: ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác. Và để cho kế hoạch được hoàn hảo, các thượng tế còn nói: Nếu sự việc này đến tai quan tổng trấn thì chính chúng tôi sẽ dàn xếp với quan cho các anh được bằng an, vô sự. Lính đã nhận tiền và làm theo lời họ dạy.

Người Việt Nam ta có câu: “Có tiền mua tiên cũng được”. Ở đây, các thượng tế Do Thái đã dùng tiền bạc để mua sự dối trá, nhằm ém nhẹm sự thật về cuộc Phục Sinh của Chúa. Thật là: “Tiền lưng đã sẵn việc gì chẳng xong”, hay: “Trong tay đã sẵn đồng tiền, dẫu lòng đổi trắng thay đen khó gì”. Thế nhưng, cho dù các Thượng Tế có trong tay: quyền lực, quân đội, tiền bạc… Nhưng họ đã không thể nào bóp chết được sự thật Chúa đã Phục Sinh.

Thái độ hốt hoảng, quay quắt, bấn loạn, gian dối của các Thượng tế và lính canh mồ càng cho thấy họ không thể nào phủ nhận và không biết làm gì trước sự kiện Chúa phục sinh. Ngược lại, các phụ nữ tuy kinh sợ vì biết: Chúa đã trỗi dậy, nhưng rất đỗi vui mừng, chạy về báo Tin Mừng phục sinh.

Cùng một sự kiện ngôi mộ trống mà có hai thái độ: tin hoặc không tin Chúa đã phục sinh. Điều ấy cho thấy, đức tin không trái ngược với lý trí, mà đức tin vượt trên lý trí. Lý trí như phương tiện đưa ta đến biên giới của đức tin, rồi để mặc ta tự do đón nhận hay từ chối. Tuy nhiên, để có thể bước vào con đường đức tin, ta phải bỏ đi thái độ thù nghịch, ghen tị, của các thượng tế, hay thái độ khiếp sợ cường quyền, ham tiền hối lộ của những binh lính. Và mang lấy tấm lòng thành kính, trái tim yêu mến, cùng với lòng can đảm làm chứng cho sự thật như các phụ nữ trong Tin Mừng hôm nay.

Lạy Chúa, nhiều lần trong cuộc đời vì ham mê danh lợi thú trần gian mà chúng con đã để cho đức tin ra hoen ố, mờ nhạt. Xin Chúa thêm sức cho chúng con biết chứng minh đức tin qua những nghĩa cử yêu thương, tha thứ, phục vụ hết mọi người, ngay trong cuộc sống đời thường. Amen