
“Người thở dài não nuột và nói:
‘Sao thế hệ này lại xin một dấu lạ?’”
(Mc 8,12)
Bài Ðọc I: (Năm I) St 4,1-15.25
“Cain xông vào giết Abel em mình”.
Trích sách Sáng Thế.
Ađam ăn ở với vợ là Evà; bà mang thai, sinh ra Cain, và nói rằng: “Nhờ ơn Chúa, tôi sinh được người con”. Bà sinh ra Abel là em. Abel thì chăn chiên, còn Cain thì làm ruộng. Sau một thời gian, Cain lấy hoa trái đồng ruộng dâng lên cho Chúa. Abel cũng bắt các con vật đầu đàn và lấy mỡ mà dâng lên cho Chúa. Chúa đoái nhìn đến Abel và của lễ ông dâng. Còn Cain và của lễ của ông, thì Chúa không nhìn đến, nên Cain quá căm tức và sụ mặt xuống. Chúa nói với Cain: “Tại sao ngươi căm tức, tại sao ngươi sụ mặt như thế? Nếu ngươi làm lành, sao ngươi không ngẩng mặt lên; còn nếu ngươi làm dữ, thì tội đã kề ở cửa ngươi. Lòng ganh tị thúc đẩy ngươi, ngươi phải chế ngự nó”.
Cain nói cùng em là Abel rằng: “Chúng ta hãy ra ngoài”. Và khi hai anh em đã ra tới đồng, thì Cain xông vào giết Abel em mình. Chúa phán cùng Cain rằng: “Abel, em ngươi đâu?” Cain thưa: “Tôi đâu có biết! Tôi có phải là người giữ em tôi đâu?” Chúa phán: “Ngươi đã làm gì? Tiếng máu em ngươi từ đất kêu thấu đến Ta. Bây giờ, ngươi bị chúc dữ trên phần đất đã mở miệng hút máu em ngươi do tay ngươi làm đổ ra. Khi ngươi trồng tỉa, đất sẽ không sinh hoa trái cho ngươi. Ngươi sẽ đi lang thang khắp mặt đất”. Cain thưa cùng Chúa rằng: “Tội ác tôi quá nặng nề, đâu tôi còn đáng tha thứ. Hôm nay Chúa đuổi tôi ra khỏi mặt đất, tôi sẽ ẩn trốn khỏi mặt Chúa và tôi sẽ đi lang thang trên mặt đất, nhưng ai gặp tôi, sẽ giết tôi”. Chúa bảo: “Không có vậy đâu, hễ ai giết Cain, thì sẽ bị phạt gấp bảy lần”. Rồi Chúa ghi trên Cain một dấu, để ai gặp hắn, sẽ không giết hắn.
Ađam còn ăn ở với vợ, bà sinh một con trai đặt tên là Seth, bà nói: “Thiên Chúa đã ban cho tôi một đứa con trai khác thế cho Abel mà Cain đã giết”.
Ðáp Ca: Tv 49, 1 và 8. 16bc-17. 20-21
Ðáp: Hãy hiến dâng Thiên Chúa lời khen ngợi.
Xướng: Chúa là Thiên Chúa đã lên tiếng kêu gọi địa cầu, từ chỗ mặt trời mọc lên tới nơi lặn xuống. Ta không khiển trách ngươi về chuyện dâng lễ vật, vì lễ toàn thiêu của ngươi đặt ở trước mặt Ta luôn.
Xướng: Tại sao ngươi ưa kể ra những điều huấn lệnh, và miệng ngươi thường nói về minh ước của Ta? Ngươi là kẻ không ưa lời giáo huấn và ném bỏ lời Ta lại sau lưng?
Xướng: Ngươi ngồi đâu là buông lời nói xấu anh em, làm tủi nhục cho người con cùng mẹ với ngươi. Ngươi làm thế, mà Ta đành yên lặng? Ngươi đã tưởng rằng Ta giống như ngươi? Ta sẽ bắt lỗi, sẽ phơi bày trước mặt ngươi tất cả.
Bài Ðọc I: (Năm II) Gc 1, 1-11
“Lòng tin của anh em được thử thách, rèn luyện đức kiên nhẫn, để anh em nên hoàn hảo và trọn vẹn”.
Khởi đầu bức thơ của Thánh Giacôbê Tông đồ.
Giacôbê, đầy tớ của Thiên Chúa và của Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, kính chào mười hai chi tộc sống phân tán khắp nơi. Anh em thân mến, anh em hãy vui mừng khi gặp mọi thử thách, anh em biết rằng lòng tin được thử thách rèn luyện đức kiên nhẫn. Còn kiên nhẫn phải đưa đến hành động hoàn hảo, để anh em nên hoàn hảo và trọn vẹn, không khiếm khuyết điều gì.
Nếu ai trong anh em thấy mình khiếm khuyết sự khôn ngoan, thì hãy xin cùng Thiên Chúa là Ðấng rộng lượng ban ơn cho mọi người mà không quở trách, và Người sẽ ban cho. Nhưng hãy lấy lòng tin tưởng mà xin, đừng hoài nghi, vì ai hoài nghi, thì giống như sóng biển bị gió cuốn đi và giao động. Con người hai lòng, do dự trong mọi đường lối, con người ấy đừng mong lãnh nhận gì nơi Chúa.
Người anh em khó hèn, hãy hiên ngang vì được suy tôn; còn người giàu mà trở nên khó hèn, thì cũng vậy, vì chưng ai nấy cũng sẽ qua đi như hoa cỏ. Mặt trời mọc lên nóng bức, làm cho cỏ héo hoa tàn, và vẻ đẹp của nó cũng tiêu tan; người giàu có cũng vậy, bôn ba đến mấy, cũng sẽ suy tàn.
Ðáp Ca: Tv 118, 67. 68. 71. 72. 75. 76.
Ðáp: Nguyện Chúa xót thương cho con được sống (c. 77a).
Xướng: Trước khi bị khổ, con đã lạc lầm, nhưng giờ đây, lời sấm của Ngài con xin tuân.
Xướng: Chúa là Ðấng tốt lành và nhân hậu, xin dạy bảo con những thánh chỉ của Ngài.
Xướng: Con bị khổ nhục, đó là điều tốt, để cho con học biết thánh chỉ của Ngài.
Xướng: Ðối với con, luật pháp do miệng Chúa đáng chuộng hơn vàng bạc châu báu muôn ngàn.
Xướng: Lạy Chúa, con biết sắc dụ Ngài công minh, và Ngài có lý mà bắt con phải khổ.
Xướng: Xin Chúa tỏ lòng thương hầu ủy lạo con, theo như lời đã hứa cùng tôi tớ Chúa.
Alleluia
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết – Alleluia.
Tin Mừng: Mc 8, 11-13
“Tại sao thế hệ này lại xin điềm lạ?”
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, các người biệt phái xuất hiện và bắt đầu tranh luận với Chúa Giêsu. Họ xin Người một điềm lạ trên trời để thử Người. Người thở dài mà nói: “Tại sao thế hệ này lại xin điềm lạ? Quả thật, Ta bảo các ông hay: Sẽ chẳng cho thế hệ này điềm lạ nào”. Rồi bỏ họ đó, Người lại xuống thuyền sang bờ bên kia.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
ĐỨC GIÊSU, DẤU LẠ TỪ TRỜI
“Sao thế hệ này lại xin một dấu lạ?” (Mc 8,12)
Suy niệm: Chuyện kể rằng một vị thánh đang chầu Thánh Thể thì có người vào báo tin ở ngoài đang xảy ra một phép lạ và người ta kéo tới xem đông lắm. Vị thánh đã trả lời ở đây cũng đang diễn ra một phép lạ vĩ đại, đó là chính Chúa Giêsu hiện diện trong nhà chầu, nơi bí tích Thánh Thể và ngài đang chiêm ngắm.
Người Do Thái đòi Chúa Giê-su làm một dấu lạ trên trời, nhưng chính Ngài là dấu lạ đang ở trước mặt họ thì họ không nhận biết: Ngài sẽ là Dấu Lạ đích thực cho họ, “dấu lạ Giona,” qua cái chết và cuộc Phục sinh của Ngài.
Mời Bạn: Biết bao phép lạ lớn lao Chúa đã thực hiện không phô trương ồn ào, mà kín đáo tế nhị, âm thầm khiêm tốn. Làm cho nước hoá thành rượu tại tiệc cưới Cana, làm cho bánh và cá hoá ra nhiều, Chúa đã làm như một việc bình thường, tự nhiên tới mức không ngờ! Và giờ đây, ngày ngày, Ngài vẫn hiện diện trong Lời của Ngài, trong bí tích Thánh Thể; bạn có ý thức sự hiện diện đó chưa?
Chia sẻ: Chúa Kitô hiện diện thực sự trong bí tích Thánh Thể nhưng lại có vẻ thầm lặng và quá tầm thường; điều đó có làm bạn quên lãng hoặc coi thường “dấu lạ” bí tích này không?
Sống Lời Chúa: Trong tuần dành thời gian đến chầu Thánh Thể ít là một lần.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, Chúa vẫn hiện diện và đồng hành với con nhưng nhiều khi con không nhận biết; và con cứ mãi tìm kiếm một giải pháp theo kiểu thế gian mà quên hành động trong sự kết hiệp với Chúa. Xin cho chúng con nhận ra rằng chỉ có Chúa Giêsu là dấu chỉ đích thực mang lại ơn cứu độ cho con mà thôi. Amen.
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
BIỆT PHÁI XIN CHÚA PHÉP LẠ TỪ TRỜI
Sau phép lạ hóa bánh ra nhiều (8,1-10) lần thứ hai ở phía đông biển hồ Bétsaiđa, Chúa Giêsu cùng môn đệ xuống thuyền sang phía tây hồ. Nhưng vừa cập bến được ít lâu, một nhóm biệt phái, có cả nhóm Sađucêu nữa, kéo nhau đến rình mò, tranh luận và thử thách Ngài.
Trước đó Người cũng đã làm nhiều phép lạ, trong đó có những phép lạ lớn (Mc 4,35–5,43: dẹp yên bão táp, trục xuất quỷ ám ra khỏi người ta, chữa một bà loạn huyết, làm cho đứa con gái ông Giairô sống lại). Thế mà những người biệt phái vẫn chưa tin Người. Hôm nay họ lại thách thức Người làm một “dấu lạ từ trời” nghĩa là một phép lạ phát xuất từ chính Thiên Chúa.
“Người thở dài não nuột mà nói…”
Thực ra những phép lạ Người làm, nhất là những phép lạ lớn vừa kể trên, đã đủ minh chứng Người là Đấng có quyền phép “từ trời”. Sở dĩ họ không tin là chỉ vì họ ngoan cố. Bởi đó Chúa Giêsu nói sẽ chẳng cho họ một dấu lạ nào nữa.
Trong phần tiếp theo, Tin mừng Marcô vẫn tiếp tục cho thấy Chúa Giêsu làm thêm nhiều phép lạ khác. Tuy nhiên những phép lạ đó cũng chẳng phải làm cho những người biệt phái ấy. Nói cách khác, những phép lạ ấy chỉ có ý nghĩa và giá trị cho những người khác, chứ không cho những người biệt phái cứng lòng.
Vấn đề phép lạ – dấu lạ
Đành rằng trong công cuộc truyền giáo, Chúa ban cho một số chứng nhân của Người có khả năng làm một số phép lạ hay dấu lạ, để minh chứng lời rao giảng và nâng đỡ niềm tin cho người nghe, nhưng phép lạ hay dấu lạ không là điểm chính yếu và đóng vai trò quyết định cho việc đón nhận Lời Thiên Chúa. Vì thế, sẽ tầm thường hoá niềm tin và hậu quả là sự hời hợt không có chiều sâu, cũng như không có sự yêu mến đích thực.
Thánh Phaolô từng dạy rằng: đã trông thấy rồi mới tin thì không còn là đức tin nữa. Nói cách khác, chỉ là sự bất đắc dĩ phải chấp nhận khi chuyện đã tỏ tường mà thôi. Thiên Chúa ban phép lạ hay dấu lạ là do lòng nhân hậu của Người và có giá trị trong chương trình cứu độ, chứ không chiều theo sở thích của con người đòi hỏi Người phải ban dấu lạ điềm thiêng.
Thật vậy, một đức tin trưởng thành không hệ tại ở dấu lạ, mà kiên trì trong thử thách và sự trung tín bền vững vào Chúa. Đó mới là điều hữu ích cho linh hồn tín hữu.
Những phép lạ kể trên đã đủ chứng minh Chúa Giêsu là Đấng có quyền phép từ trời rồi. Thế nhưng, họ không tin là vì họ ngoan cố, bởi đó Ngài nói sẽ chẳng cho họ một dấu lạ nào nữa.
Chúng ta phải nói lại, Tin mừng hôm nay cho thấy phép lạ “không sinh ra đức tin” mà chỉ là “dấu chỉ dẫn người ta tới đức tin”. Bởi thế, sống đạo mà chỉ quan tâm tới phép lạ (như Lộ Đức, Fatima, La Vang…) thì chưa hẳn là sống đạo thật. Sống đạo thật là sống bằng đức tin. Ngược lại, người có đức tin thật thì nhìn thấy phép lạ trong tất cả mọi việc, kể cả việc nhỏ và tầm thường nhất.
Niềm tin thì chúng ta dễ có, và có thể tạo ra niềm tin, còn đức tin thì phải đến từ Thiên Chúa, đó là một hồng ân Thiên Chúa ban cho con người, chứ không phải con người tạo ra Đức tin. Trong hành vi đức tin, Thiên Chúa vừa cho có ánh sáng, vừa cho bóng tối. Đức tin, vì thế đòi hỏi phải có sự khó nhọc, chọn lựa, hy sinh và dấn thân. Một đức tin mà đòi hỏi một chứng cớ rõ ràng, thì không phải là đức tin nữa. Vả lại, Thiên Chúa của chúng ta là Thiên Chúa của tình thương, mà trong tình yêu thì không có sự ép buộc hay cưỡng bức, nhưng là sự tự do, tự nguyện.
Truyện: Hãy cho tôi thấy Thiên Chúa
Một ông vua thông minh tài giỏi, nhưng rất ngạo ngược. Ngày kia, ông bèn nảy ra ý kiến hiểm độc.
Ông cho triệu các nhà lãnh đạo tôn giáo đến và ra lệnh trong một tuần lễ phải cho ông thấy được Thiên Chúa, nếu không sẽ bị chém đầu.
Thật là một đòi hỏi nan giải và hóc búa. Làm sao có thể thực hiện cho nhà vua được? Vì không thiếu phép lạ, nhưng phép lạ không phải để đáp lại cái ý muốn điên rồ và thách thức ấy.
Biết được nỗi lo âu ấy, một kẻ chăn chiên đến xin các vị lãnh đạo cho phép để chỉ cho nhà vua thấy Thiên Chúa. Họ không tin tưởng lắm, nhưng cũng đành lòng chấp nhận.
Buổi sáng ngày ấn định, anh chăn chiên dẫn nhà vua đến cánh đồng cỏ nơi anh thường thả đàn vật. Họ cùng nhau đi bộ. Lúc đến nơi thì mặt trời đã gần lên tới đỉnh đầu. Người chăn chiên đưa tay chỉ mặt trời và nói: “Tâu bệ hạ, xin hãy nhìn”.
Nhà vua tức giận quát lớn: “Thằng điên! Ngươi muốn ta mù sao? Ai có thể nhìn vào mặt trời chói chang như vậy?”
Lúc ấy, người chăn chiên liền quỳ gối xuống trước mặt vua mà nói: “Muôn tâu bệ hạ, với một vật Chúa làm ra và ánh sáng của nó còn chói chang, đến nỗi bệ hạ chẳng dám nhìn, thì làm sao bệ hạ có thể nhìn thấy chính Thiên Chúa được?
C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Hiếu kỳ là tính tự nhiên của con người. Ai cũng thích cái mới lạ ! Đi đường thấy người ta bu quanh lại một đám, cũng dừng lại ngó xem chuyện gì xảy ra? Trong nhà hàng xóm có người cãi vã to tiếng, cũng phải nghe xem chuyện gì xảy ra. Chưa kể là phải đi đến tận nơi, xa cả mấy trăm cây số, cũng phải đi bằng được xem lời thiên hạ đồn thổi có đúng không?
Bài Tin Mừng hôm nay kể lại việc người Do Thái, đặc biệt là những người Biệt phái, muốn chờ đợi những dấu lạ điềm thiêng từ nơi con người Đức Giêsu. Nếu Đức Giêsu làm được những dấu lạ vĩ đại, như Môsê đã làm thời Xuất hành khỏi Ai Cập, thì họ mới tin Người là Đấng Cứu Thế. Thế nhưng, Đức Giêsu không đáp ứng nguyện vọng của họ, vì ước mơ của họ quá trần tục, họ chỉ muốn thoát ách nô lệ của đế quốc Rôma đang thống trị họ mà thôi !
“Họ xin Ngài một điềm lạ từ trời”
Đúng là một thử thách nặng nề đối với Đức Giêsu lúc đó và có lẽ trong suốt cuộc đời của Ngài. Ngay khi khởi sự rao giảng, Ngài đã bị ma quỉ cám dỗ ở hoang địa: “Ông hãy truyền cho những viên đá này hóa thành bánh…, ông hãy gieo mình xuống khỏi nóc đền thờ xem Thiên Chúa sẽ xử sự thế nào?” Và rồi sau này khi bị treo trên thập giá, người ta cũng chế diễu Ngài: “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì hãy xuống khỏi thập giá để chúng ta tin!”
Còn bây giờ, trước những lời thách thức của người Biệt phái: “Ông hãy làm một dấu lạ từ trời !”cũng là một cám dỗ khó xử đối với Đức Giêsu. Trong hoàn cảnh đó, thử hỏi làm sao Đức Giêsu lại không dao động: tại sao không cho những người Biệt phái này một bài học nhớ đời để họ đừng lên mặt thách thức Thiên Chúa?
Chắc hẳn Đức Giêsu cũng phải chiến đấu nội tâm mạnh lắm, mới chịu khoanh tay đứng nhìn sự đắc thắng của những con người cứng lòng này. Chính trong đêm bị nộp, Ngài cũng đã muốn từ chối chén đắng, muốn tìm một con đường cứu thế nhẹ nhàng hơn.
Đức Giêsu đã vượt qua được những cám dỗ thách thức ấy, còn chúng ta thì sao?
Có rất nhiều lúc trong cuộc sống, chúng ta cũng ở trong tình trạng thử thách tương tự như vậy! Chúng ta rất dễ muốn khẳng định mình, muốn tỏ ra cho người khác biết danh giá của mình, biết uy quyền của mình, muốn dạy cho người khác một bài học cho bõ ghét. Những lúc ấy chúng ta hãy nhớ lai bài Tin Mừng hôm nay và làm theo cách xử sự của Chúa Giêsu. “Đức Giêsu, vốn dĩ là Thiên Chúa, nhưng Người không nghĩ phải duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hóa mình ra không, mặc lấy thân phận nô lệ để trở nên giống người phàm”. Chúng ta hãy xác tín rằng, nếu Chúa Giêsu Kitô muốn trở nên giống con người chúng ta, thì cũng là để chúng ta trở nên giống Chúa. Nếu chúng ta muốn sống như Chúa Kitô, thì không được chọn sự dễ dãi, buông thả nhưng phải lựa chọn con đường hẹp, cho dẫu chông gai hay phải hy sinh từ bỏ một điều gì đó được phép làm chăng nữa.
Tham dự thánh lễ này, chúng ta xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết tin tưởng và cầu nguyện. Chúng ta cầu nguyện, nhưng trước tiên, đừng xin Chúa biến đổi hoàn cảnh cho thuận lợi với ý thích của chúng ta, song hãy xin Chúa biến đổi cõi lòng chúng ta biết thích nghi với hoàn cảnh và biết đón nhận mọi người, cho dù có nghịch ý với con người tự nhiên của chúng ta.
D/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Những người Biệt Phái mỗi khi gặp Chúa Giêsu thì luôn luôn có sự đụng độ. Khi thì họ tranh luận về uy quyền của Đức Kitô, khi thì tranh luận về sự vi phạm luật lệ. Hôm nay chúng ta thấy cuộc tranh luận lên đến cao điểm. Cao điểm bởi vì cuộc tranh luận trở thành một thách thức: Biệt Phái thách thức Chúa Giêsu làm một phép lạ. Nhưng Đức Kitô đã đau đớn kêu lên: “Thế hệ này đòi dấu lạ?” Và Ngài đã không cho họ thấy một phép lạ nào.
Họ đòi phép lạ vì họ cứng lòng tin, họ không dám công nhận Đức Kitô, vì nếu tin nhận Ngài thì phải nghe theo đòi hỏi của Ngài, một đòi hỏi phải dứt khoát với con người tội lỗi của quá khứ.
Cuộc sống của chúng ta trong thế giới hôm nay, một thế giới tục hoá, một thế giới muốn loại trừ Thiên Chúa, Một thế giới chỉ muốn đặt niềm tin vào khoa học, vào khả năng trí tuệ của con người. Sống trong một thế giới như thế, con người ngày nay cũng dễ bị cám dỗ đòi một phép lạ, đòi Thiên Chúa làm phép lạ để chứng minh Thiên Chúa có, chứng tỏ Thiên Chúa còn sống.
Thách đố này dễ đến với chúng ta khi chúng ta gặp những hoàn cảnh bi đát, gặp phải những hoàn cảnh ngược lại ý muốn. “Lạy Chúa, xin Chúa hãy ra tay để chúng con tin, để cho Thiên hạ thấy quyền năng của Chúa. Lạy Chúa, sao Chúa để chúng con gặp tai hoạ thế này, Chúa ở đâu…” Nhiều lúc chúng ta muốn Thiên Chúa bày tỏ quyền năng của Ngài ra, nhưng Thiên Chúa vẫn yên lặng. Chúng ta muốn Thiên Chúa nói, nhưng Thiên Chúa vẫn yên lặng.
Sống với một Thiên Chúa yên lặng như thế, đòi chúng ta phải có một đức tin sâu xa. Đòi chúng ta phải sống với ơn Chúa Thánh Thần. Bởi vì chỉ với Thánh Thần, chúng ta mới thấy, mới nghe được Thiên Chúa yên lặng đang nói với chúng ta qua vạn vật, qua thiên nhiên và qua cuộc sống. Nghĩa là trong yên lặng, Thiên Chúa vẫn đang yêu thương chúng ta.
