“Không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa,
nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên”.
(Ga 3,3)

Bài Ðọc I: Cv 4, 23-31

“Khi họ cầu nguyện xong, thì được đầy Thánh Thần và tin tưởng rao giảng lời Chúa”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, sau khi được phóng thích, Phêrô và Gioan trở về cùng các anh em, và thuật lại cho họ nghe tất cả những điều mà các thượng tế và kỳ lão đã nói. Vừa nghe thuật lại, họ đồng thanh cất tiếng nguyện cùng Thiên Chúa rằng: “Lạy Chúa, Chúa là Ðấng tạo thành trời đất, biển cả và mọi vật trong đó. Nhờ Thánh Thần, Chúa đã dùng miệng tổ phụ chúng con là Ðavít tôi tớ Chúa mà phán: “Tại sao chư dân chấn động, và các nước lại mưu đồ chuyện luống công? Các vua thiên hạ đều nổi dậy, các thủ lãnh toa rập với nhau chống lại Chúa và Ðấng Kitô của Người”. Vì quả thật, tại thành Giêrusalem này, Hêrôđê và Phongxiô Philatô đã liên kết với các dân ngoại và dân Ítraen, mà chống lại tôi tớ thánh của Chúa là Ðức Giêsu, Ðấng Chúa đã xức dầu, để thực hiện những điều mà quyền năng và ý định Chúa đã dự liệu từ trước. Và lạy Chúa, giờ đây, hãy xem họ đang đe dọa, và xin ban cho các tôi tớ Chúa được đầy lòng tin tưởng rao giảng lời Chúa, cùng xin Chúa giơ tay chữa lành các bệnh nhân, làm những dấu lạ, và những việc phi thường nhân danh Thánh Tử của Chúa là Ðức Giêsu”.

Khi họ cầu nguyện xong, thì nơi họ đang tập họp liền chuyển động, mọi người được tràn đầy Thánh Thần và tin tưởng rao giảng lời Thiên Chúa.

Ðáp Ca: Tv 2, 1-3. 4-6. 7-9

Ðáp: Phúc cho tất cả những ai tin tưởng nơi Chúa (c. 13b).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Tại sao chư dân chấn động, và các nước mưu đồ chuyện luống công: các vua mặt đất cùng nổi dậy, và bậc quân vương nhất tề âm mưu phản nghịch Chúa và Ðấng Kitô của Người. Họ nói: “Ðập tan xiềng xích chúng ra, gông cùm chúng, hãy ném cho xa bọn mình”.

Xướng: Ðấng ngự trên thiên đình cười nhạo, Chúa mỉa mai cười chúng. Bấy giờ Người phán bảo chúng trong cơn thịnh nộ, và làm cho chúng rối loạn trong cơn lôi đình: “Nhưng Ta đã đặt vương nhi Ta trên núi Sion, núi thánh của Ta”.

Xướng: Ta sẽ truyền rao thánh chỉ của Chúa: Chúa đã phán bảo cùng Ta: “Con là thái tử của Cha, hôm nay Cha đã sinh thành ra Con. Hãy xin Cha và Cha sẽ cho Con được chư dân làm phần sản nghiệp, và tận cùng cõi đất làm gia tài. Con sẽ cai trị chúng bằng cây gậy sắt, như bình thợ gốm, Con đem nghiền nát chúng ra”.

Alleluia: Mt 23, 19 và 20

Alleluia, alleluia! – Các con hãy đi giảng dạy muôn dân: Thầy sẽ ở với các con mọi ngày cho đến tận thế. – Alleluia.

Tin Mừng: Ga 3, 1-8

“Nếu không tái sinh bởi trời, thì chẳng ai được thấy Nước Chúa”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, trong nhóm biệt phái, có người tên là Nicôđêmô, một đầu mục của người Do Thái. Ông đến thăm Chúa Giêsu ban đêm và thưa rằng: “Lạy Thầy, chúng tôi nhận biết Thầy là một vị tôn sư Thiên Chúa ủy phái đến. Vì không ai làm được những dấu lạ Thầy làm, nếu Thiên Chúa không ở cùng người đó”. Chúa Giêsu đáp: “Thật, Tôi bảo thật cho ông biết, nếu không tái sinh bởi trời, thì chẳng ai được thấy Nước Chúa”. Nicôđêmô thưa Chúa rằng: “Một người đã già, làm sao có thể tái sinh? Không lẽ người ấy lại vào lòng mẹ mà sinh ra lần nữa sao?” Chúa Giêsu đáp: “Thật, Tôi bảo thật cho ông biết, nếu không tái sinh bởi nước và Thánh Thần, thì không ai được vào nước Thiên Chúa. Sự gì sinh bởi huyết nhục, thì là huyết nhục; và sự gì sinh bởi Thần Linh, thì là thần linh. Ông đừng ngạc nhiên vì nghe Tôi nói rằng: Các ngươi phải tái sinh bởi trời. Gió muốn thổi đâu thì thổi, ông nghe tiếng gió, nhưng chẳng biết gió từ đâu đến và đi đâu: mọi kẻ sinh bởi Thần Linh cũng vậy”.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

DIỄM PHÚC ĐƯỢC TÁI SINH LÀM CON CÁI CHÚA

Đức Giêsu đáp: “Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí.” (Ga 1,5)

Suy niệm: Một cảnh tượng gây tò mò: một cụ già và là bậc vị vọng trong dân, đó là ông Nicôđêmô, đang đêm như thể là lén lút, đến gặp Đức Giêsu, bàn luận với Ngài “về những chuyện trên trời” (Ga 3,12). Và còn lạ lùng hơn, khi cụ già ấy được kêu mời “phải tái sinh” để có thể “nhìn thấy Nước Thiên Chúa”. Chuyện lạ lùng đó là việc “sinh lại bởi ơn trên”, nghĩa là sinh lại “bởi nước và Thần Khí”, điều mà bấy giờ ông Nicôđêmô chưa hiểu nhưng chúng ta đã hiểu đó là tái sinh trong bí tích Rửa Tội để trở thành con cái Thiên Chúa và gia nhập vào Gia đình Hội Thánh.

Mời Bạn: Bạn và tôi thật diễm phúc vì được mang một danh phận cao quý là con cái Thiên Chúa nhờ lãnh nhận bí tích Rửa Tội. Vậy mỗi người nhận biết ơn riêng Chúa ban để sống như người con hiếu thảo của Chúa, đó là cuộc sống trong Chúa Giê-su Kitô, như thánh Phaolô tông đồ nói: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi sống, mà Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20).

Sống Lời Chúa: Dâng một lời cầu nguyện cho một người thân, một người bạn chưa có cơ hội được nhận biết Chúa và bạn hãy làm chứng tá cho Chúa qua cách sống của bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con nhận ra niềm hạnh phúc vinh dự cao quý được làm con cái Chúa để con luôn cố gắng sống xứng đáng với danh hiệu Kitô hữu, và cũng xin Chúa giúp sức cho con để qua đời sống của con, mọi người nhận ra hiệu quả của Thần Khí và ngợi ca Danh Chúa. Amen.

B/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Thi sĩ Xuân Quỳnh trong một bài thơ có đặt câu hỏi: Sóng bắt đầu từ gió; Gió bắt đầu từ đâu? Đố ai biết gió từ đâu đến? Không ai biết! Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay cũng đặt câu hỏi với Nicôđêmô: Gió muốn thổi đâu thì  thổi; ông không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy. Trọng tâm của bài Tin Mừng hôm nay là ai cũng cần được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên để được sống trong Nước Thiên Chúa.

Với những gì thánh Gioan ghi lại, ta có thể nói về ông Nicôđêmô như sau: Ông là một người rất tốt, ham mê học hỏi chân lý, khao khát tìm gặp sự thật. Ông rất công bằng trong việc nhìn người khác và đánh giá họ. Ông biết lắng nghe, biết mở lòng cho sự thật và sẵn sàng đối diện với những phức tạp sai trái khi hành xử với người khác. Hơn nữa ông còn là một người rất mực quảng đại và hào phóng.

Tuy nhiên, với tất cả những điều tốt nơi Nicôđêmô, vẫn còn có điều gì đó mà ông đã bỏ lỡ. Ông hiểu về Đức Giêsu, ông bênh vực cho Đức Giêsu, ông cảm nhận Đức Giêsu là một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến, được Thiên Chúa ở cùng… nhưng ông không đủ can đảm dứt bỏ mọi sự ông có để trở thành môn đệ của Chúa Giêsu. Ông không nghĩ đến việc phải chia tay với cuộc sống hiện tại ngay lập tức, để được sinh ra bởi ơn trên, để được làm môn đệ của Chúa như các tông đồ, và để được vào Nước Thiên Chúa.

Đối với các nhà khoa học, gió đơn thuần chỉ là sự chuyển dịch của không khí từ nơi áp suất cao về nơi áp suất thấp. Nhưng việc sinh ra làm con Thiên Chúa không phải là hiện tượng tự nhiên. Nước trời không nằm trong giải thích của khoa học mà là ơn trên tác động. Nếu là tự nhiên thì thắc mắc của Nicôđêmô thật là chí lý: Một người đã già rồi, thì làm sao có thể chui vào bụng mẹ để sinh ra một lần nữa!     

Đã già rồi” ở đây muốn nói lên những kinh nghiệm,  thói quen hay những kiến thức đã hình thành nơi ông  nên khó thay đổi. Dù sao nơi ông Nicôđêmô ta thấy một con  người khao khát tìm chân lý cho cuộc sống của mình. Làm sao có thể thay đổi được vì tôi đã già rồi?, một câu hỏi ông đặt ra để xin Chúa chỉ cho ông.

Rất đơn giản, chúng ta hãy để gió cuốn đi! Bởi vì Chúa nói: Gió muốn thổi đâu thì thổi, không ai biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Già hay trẻ, không quan trọng; Nếu ai không hóa nên như trẻ nhỏ thì không được vào Nước trời. Chết chóc không phải là hòn đá cản ngăn, bằng chứng là nó đã bị lăn đi khỏi ngôi mộ vào ngày Chúa Phục Sinh. Tội lỗi cũng sẽ tan biến đi vì Chúa chỉ nói với người phạm tội ngoại tình: Hãy đi và từ nay đừng phạm tội. Tham lam giàu có như ông Giakêu cũng có thể đổi đời khi ông bố thí cho người nghèo nửa gia sản và đền trả gấp bốn những thiệt hại gây ra. Địa vị quyền thế như Mátthêu cũng bỏ bàn thu thuế để gió cuốn đi theo Chúa. Yếu đuối mòng dòn như Phêrô vẫn có thể trở thành thủ lĩnh Giáo Hội.

Điều quan trọng nhất: sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Giữa những lúc khó khăn của xã hội lại xuất hiện nhiều tấm lòng tốt, nhiều sáng kiến trao ban, làm lan tỏa tình nhân ái. Hãy để gió cuốn đi những tấm lòng tốt này để đất nước chúng ta, thế giới chúng ta sẽ hồi sinh.

Vì thế chúng ta hãy học nơi các tông đồ, vượt qua sự lưỡng lự chần chừ của Nicôđêmô để trở thành con người mới, con người được Thần Khí hướng dẫn. Đừng giập tắt Thần Khí! Điều mà Nicôđêmô bỏ lỡ, thì chúng ta không bao giờ được bỏ lỡ, đó là lời mời gọi yêu thương của Chúa dành hết cho anh chị em mình.

D/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

“Không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh lại bởi ơn trên.”

Trong cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và Nicôđêmô mà chúng ta vừa nghe, Chúa Giêsu đã quả quyết: “Các ngươi phải sinh lại bởi trời”. Qua phép rửa, người Kitô hữu chúng ta thực sự được sinh lại, nghĩa là chúng ta nhận lãnh một sự sống mới, sự sống mới đó chính là sự sống thần linh của Thiên Chúa. Với sự sống mới đó, người Kitô hữu mặc lấy chính cái nhìn, lối suy nghĩ của Thiên Chúa. Để rồi có thể nói như Thánh Phaolô: “Tôi sống nhưng không còn là tôi sống nữa mà là Chúa Kitô sống trong tôi”.

Tin mừng hôm nay một lần nữa mời gọi chúng ta suy nghĩ về những cam kết của phép rửa mà chúng ta đã lãnh nhận. Qua phép rửa, chúng ta đã quyết tâm chết cho con người cũ để được sinh lại trong con người mới. Sinh lại thành con người mới là một cố gắng không ngừng để nên một với Chúa Kitô.

Ông Nicôđêmô không hiểu việc sinh lại, có lẽ cả chúng ta nữa cũng vậy. Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu là một trong những người hiếm hoi đã hiểu và sống cách tuyệt vời điều này trong linh đạo “con đường thơ ấu thiêng liêng”, tức là sống như trẻ thơ trước mặt Cha trên trời. Không phải là sống ngớ ngẩn, nhưng sống niềm vui của một đứa con thơ, với trọn vẹn tinh thần phó thác.

Tuy nhiên trong đời sống đạo thường ngày, dù đã chịu phép rửa lâu năm, nhiều khi ta vẫn chưa sinh lại, ta vẫn khất lần khất lượt việc thay đổi lối sống của mình để nên giống Chúa Kitô. Nhiều khi ta chỉ mau mắn, háo hức với những thay đổi về mặt nhân loại, theo kịp lối sống mới, theo kịp các mốt của thời đại mà lại không chịu thay đổi đời sống tinh thần cho giống với Đức Kitô.

Vì thế xin Chúa hãy ban cho chúng ta Thánh Thần của Chúa để được sinh lại, để không còn sống cho mình nhưng sống bằng chính sự sống của Chúa.

 E/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

ÔNG NICÔĐÊMÔ GẶP ĐỨC GIÊSU

Trong những người tin Đức Giêsu, một thành viên của Hội đồng cộng toạ, thuộc nhóm biệt phái, khâm phục trước những lời giáo huấn của Chúa. Nhưng vì e ngại, không dám tỏ lòng tin công khai, ông đã tìm gặp Đức Giêsu lúc đêm khuya.

Bài Tin mừng hôm nay ghi lại cuộc đàm đạo giữa Đức Giêsu và ông Nicôđêmô về ơn tái sinh.

Nicôđêmô là “một đầu mục của người Do thái”, nghĩa là về mặt xã hội ông là bậc cao niên đáng kính, về mặt tôn giáo ông là người có học thức và đạo đức. Dù vậy, ông vẫn tìm đến Đức Giêsu để học hỏi thêm.

Nhưng dầu sao ông vẫn còn vướng mắc thành kiến của người biệt phái và luật sĩ thời đó. Với sự hiểu biết Kinh thánh, Nicôđêmô tưởng đã có thể sử dụng mớ kiến thức ấy, để tìm hiểu về con người Đức Giêsu. Nhưng Đức Giêsu đã đặt ông trước một thách đố mà ông không bao giờ ngờ trước. Ngài bảo ông phải tái sinh thì mới thực sự thấy và hiểu biết về con người của Ngài, ông phải tái sinh thì mới thực sự hiểu được Kinh thánh, ông phải tái sinh thì mới có thể trở thành con người mới với cái nhìn mới và sự cảm nhận mới.

Tư tưởng tái sinh làm cho ông thắc mắc: không lẽ phải chui vào bụng mẹ để sinh lại sao? Nhưng Đức Giêsu đã giải thích cho ông hiểu từ ngữ tái sinh đó. Tái sinh mà Chúa muốn nói là cởi bỏ con người cũ, là trở thành như trẻ thơ, là hoàn toàn chấp nhận lệ thuộc vào Thiên Chúa, là khước từ ý muốn tự cứu lấy mình bằng những cố gắng, những lý lẽ và phương tiện riêng của mình. Qua cuộc đối thoại với Nicôđêmô, Đức Giêsu loan báo phép rửa mà Ngài sẽ thiết lập và ký thác cho Giáo hội. Nhờ phép rửa ấy, các Kitô hữu đã thực sự được tái sinh, họ sống bằng sự sống thần linh của Chúa, họ nhìn bằng cái nhìn của Chúa, họ mặc lấy chính những suy nghĩ của Chúa và yêu thương bằng chính tình yêu của Chúa.

Ông Nicôđêmô là con người rất có thiện chí. Đức Giêsu khen là ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu. Nhưng dầu sao Ngài con phải chuẩn bị thêm cho ông và long trọng xác nhận với ông rằng để theo Chúa, con người không thể ỷ lại vào sự hiểu biết hay vào lý lẽ khôn ngoan của con người. Cần phải được biến đổi bởi nước và Thánh Thần. Cần phải khiêm tốn lãnh nhận ân sủng Chúa ban và vâng phục sự soi sáng của Chúa Thánh Thần: “Không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa nếu không được sinh lại bởi ơn trên, không ai có thể vào Nước Thiên Chúa nếu không sinh ra bởi nước và Thánh Thần”. Bí tích rửa tội và ơn Chúa Thánh Thần là cửa ngõ mở vào Nước Thiên Chúa.

Một nhà đại thần bí Ấn độ nói về chính mình: “Tôi là một nhà các mạng khi còn trẻ, và tất cả những gì tôi cầu nguyện với Chúa là: ‘Lạy Chúa, xin cho con quyền lực để cải tạo thế giới’.

Khi đến tuổi trung niên, tôi nhận ra rằng nửa cuộc đời qua đi mà không một tâm hồn nào được thay đổi. Tôi đổi lại lời cầu: ‘Lạy Chúa, xin cho con thiện chí để hoán cải tất cả những người tiếp xúc với con’.

Bây giờ tôi đã già và gần kết thúc cuộc đời, tôi cảm thấy mình ngu dại biết bao. Lời cầu nguyện của tôi bây giờ là: ‘Lạy Chúa, xin cho con thiện chí để hoán cải chính con’. Nếu tôi xin điều này ngay từ đầu, tôi đã không lãng phí cuộc đời” (Góp nhặt).

Như vậy, Lời Chúa trong Tin mừng hôm nay, qua cuộc đối thoại với Nicôđêmô, Đức Giêsu dạy chúng ta ý thức lại ơn tái sinh của chúng ta qua phép rửa trong nước và Thánh Thần, và nhờ đó, chúng ta cần đổi mới, phải từ bỏ con người cũ là mê theo xác thịt, mà mặc lấy con người mới là bước đi trong Thần khí sự thật.

Trong mùa Phục sinh, Giáo hội đặc biệt mời gọi chúng ta ôn lại những cam kết trong phép rửa tội. Người Kitô hữu chúng ta phải không ngừng cởi bỏ con người cũ của tội lỗi, để lớn lên trong ân sủng, cho đến khi đạt được tầm mức viên mãn của nhân cách là chính Đức Giêsu.

Truyện: Thưa, chính Chúa đấy ạ

Cha John Diamond có kể lại câu chuyện này: Hôm đó có một linh hồn vì chán ngấy cuộc sống ở thế gian cho nên linh hồn lên trước cửa thiên đàng. Tới nơi linh hồn gõ cửa. Ở trong có tiếng vọng ra: “Ai đó?” Linh hồn trả lời: “Con đấy ạ”. Cửa vẫn đóng.

Sau đó linh hồn lại trở về với đời sống trần thế tìm thầy học đạo. Sau một thời gian thấy mình đã tiến bộ, linh hồn lại lên gõ cửa thiên đàng một lần nữa. Lại một tiếng hỏi từ trong như lần trước và linh hồn trả lời một cách quả quyết hơn: “Dạ, chính con đây”. Cửa vẫn đóng.

Linh hồn lại phải trở về trần thế… mở sách Tin mừng để xem Chúa muốn gì. Quả thực khi mở Tin mừng ra linh hồn mới thấy con đường của mình phải đi là con đường nào. Đó là con đường tự huỷ. Chúa nói thật rõ về con đường phải làm chết cái tôi ích kỷ, hay khoe khoang phô trương, tự mãn, ghen ghét. Phải làm chết đi cái tôi đầy hận thù, nhiều kiêu ngạo và đầy rẫy những ham muốn bất chính, để cho con người của mình được giống Thiên Chúa hơn.

Sau một thời gian thấy mình quả thực đã không còn là mình nữa thì linh hồn lại lên trời… lại gõ cửa… lại có tiếng từ bên trong hỏi vọng ra: “Ai đó”. Vừa nghe xong câu hỏi linh hồn đáp ngay: “Dạ, thưa chính Chúa đấy ạ”.

Vừa trả lời xong thì linh hồn thấy cửa Thiên đàng được mở ra và cả một đạo binh các thiên thần long trọng đón linh hồn vào Thiên đàng.