
“Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy,
và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy”. (Ga 13,20)
Bài Đọc I: Cv 13, 13-25
“Bởi dòng dõi Đavít, Thiên Chúa đã ban Đức Giêsu làm Đấng Cứu Độ”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Rời Paphô, Phaolô và các bạn vượt biển đến Perghê xứ Pamphylia; còn Gioan từ biệt các ngài, và trở về Giêrusalem. Hai ngài sang qua Perghê và đến Antiôkia xứ Pisiđia; ngày Sabbat, các ngài vào ngồi trong hội đường. Sau khi đọc sách luật và các tiên tri, những thủ lãnh nhà hội đường sai người đến nói với các ngài rằng: “Hỡi anh em, nếu ai trong anh em có lời khuyên bảo dân chúng, xin hãy nói”.
Phaolô đứng lên, giơ tay ra hiệu cho mọi người yên lặng và nói: “Hỡi người Israel và những kẻ kính sợ Thiên Chúa, hãy nghe đây. Thiên Chúa dân Israel đã chọn Tổ phụ chúng ta, Người đã thăng tiến dân Người khi họ còn cư ngụ trong nước Ai-cập và Người ra tay mạnh mẽ đưa cha ông chúng ta ra khỏi nước ấy. Trong thời gian bốn mươi năm, Người chịu đựng thói xấu họ trong hoang địa; và sau khi đã tiêu diệt bảy dân tộc trong đất Canaan, Người đã cho họ chiếm đất của các dân tộc ấy gần bốn trăm năm mươi năm; và sau đó, Người ban cho họ các thẩm phán cho đến tiên tri Samuel. Kế đó, họ xin một nhà vua và Thiên Chúa cho Saolê, con ông Cis, thuộc chi họ Bengiamin, cai trị họ bốn mươi năm. Sau khi loại bỏ Saolê, Chúa đã đặt Đavít lên làm vua dân Người, để chứng nhận điều đó, chính Người đã phán: ‘Ta đã gặp được Đavít con của Giêsê, người vừa ý Ta, người sẽ thi hành mọi ý muốn của Ta’.
“Bởi dòng dõi Đavít, theo lời hứa, Thiên Chúa ban cho Israel Đức Giêsu làm Đấng Cứu Độ, Đấng mà Gioan đã báo trước khi người đến rao giảng phép rửa thống hối cho toàn dân Israel. Khi Gioan hoàn tất hành trình, ngài tuyên bố: ‘Tôi không phải là người mà anh em lầm tưởng; nhưng đây, Người sẽ đến sau tôi mà tôi không đáng cởi dây giày dưới chân Người’“.
Đáp Ca: Tv 88, 2-3. 21- 22. 25 và 27
Đáp: Lạy Chúa, con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời (c. 2a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời; qua mọi thế hệ, miệng con loan truyền lòng trung thành Chúa. Vì Ngài đã phán: “Tình thương của Ta đứng vững muôn đời”, trên cõi trời cao, Ngài thiết lập lòng trung tín.
Xướng: Ta đã gặp Đavít là tôi tớ của Ta. Ta đã xức dầu thánh của Ta cho người, để tay Ta bang trợ người luôn mãi, và cánh tay Ta củng cố thân danh người.
Xướng: Thành tín và ân sủng của Ta hằng ở với người, và nhân danh Ta, sức mạnh người tăng thêm mãi. Chính người sẽ thưa cùng Ta: “Chúa là Cha con, là Thiên Chúa và Tảng Đá cứu độ của con”.
Alleluia: Mt 28, 19 và 20
Alleluia, alleluia! – Các con hãy đi giảng dạy muôn dân: Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế. – Alleluia.
Tin Mừng: Ga 13,16-20
“Ai đón nhận kẻ Thầy sai, là đón nhận Thầy”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Sau khi đã rửa chân các môn đệ, Chúa Giêsu phán với các ông: “Thật, Thầy bảo thật các con: Tôi tớ không trọng hơn chủ, kẻ được sai không trọng hơn đấng đã sai mình. Nếu các con biết điều đó mà thực hành thì có phúc. Thầy không nói về tất cả các con, vì Thầy biết những kẻ Thầy đã chọn, nhưng lời Thánh Kinh sau đây phải được ứng nghiệm: Chính kẻ ăn bánh của Ta sẽ giơ gót lên đạp Ta. Thầy nói điều đó với các con ngay từ bây giờ, trước khi sự việc xảy đến, để một khi xảy đến, các con tin rằng: Thầy là ai. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai đón nhận kẻ Thầy sai, là đón nhận Thầy, và ai đón nhận Thầy là đón nhận Ðấng đã sai Thầy”.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
ĐÓN TIẾP NGƯỜI – ĐÓN TIẾP CHÚA
Thật, Thầy bảo thật anh em: ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy. (Ga 13,20)
Suy niệm: Đức Giêsu, vị Thiên Chúa làm người, cho chúng ta biết con người quan trọng thế nào trong trái tim của Chúa. Ngài từng nói rằng những việc ta làm cho một người anh em bé mọn cũng được Chúa kể là làm cho chính Chúa (x. Mt 25,40). Điều đó càng đúng hơn khi người đó lại là sứ giả của Ngài. Quả thế, Đức Giêsu là Đấng Chúa Cha sai đến, đón tiếp Ngài là đón tiếp Chúa Cha. Cũng thế, đón tiếp người môn đệ Chúa Giêsu sai đến là đón tiếp Ngài, là đón tiếp chính Thiên Chúa. Và phần thưởng dành cho người đó thật lớn lao vì ai đón tiếp một người vì họ là tông đồ của Chúa thì sẽ nhận được phần thưởng dành cho bậc tông đồ (x. Mt 10,41-42).
Mời Bạn: Đón tiếp người là đón tiếp Chúa. Thật vậy, đón tiếp người, đó là bạn thực thi giới răn yêu thương của Chúa: mọi người, nhất là những người bé mọn, khổ đau, kể cả kẻ tội lỗi và thù địch, đều phải là đối tượng của tình yêu thương của bạn. Hơn nữa, khi bạn đón tiếp người vì họ là sứ giả của Chúa, bạn đang đón nhận sứ điệp của Ngài; và bạn đang góp phần xây dựng Nước Chúa khi bạn thực thi sứ điệp của Chúa gửi cho bạn.
Sống Lời Chúa: Thánh Irênê nói: “Con người sống là vinh quang của Thiên Chúa”. Ý thức điều này, bạn từ bỏ mọi lời nói, hành vi khinh miệt, xúc phạm đối với người khác, và cư xử kính trọng với tha nhân, từ những người bé mọn nhất.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, khi chúng con đón tiếp tha nhân là chúng con đón tiếp chính Chúa. Xin cho chúng con yêu thương mọi người như chính Chúa đã yêu thương chúng con, để Danh Chúa được vinh hiển ở giữa thế gian này. Amen.
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
TINH THẦN PHỤC VỤ
Trong khung cảnh bữa Tiệc ly, sau khi rửa chân cho các môn đệ, Đức Giêsu tiếp tục giáo huấn cho các ông biết tinh thần phục vụ trong yêu thương và khiêm nhường. Ngài hạ mình rửa chân cho các ông. Đức Giêsu đã mang lại ý nghĩa đích thực cho hai chữ “phục vụ”: phục vụ là sống như người tôi tớ, là sống trọn vẹn cho tha nhân, vì tha nhân…
Ngoài ra, Đức Giêsu dạy tiếp một bài học rất cần cho mọi Kitô hữu: hãy biết đón nhận những kẻ Chúa sai đến với mình: “Ai đón nhận kẻ Thầy sai là đón nhận Thầy; và ai đón nhận Thầy là đón nhận Đấng đã sai Thầy”.
Việc rửa chân cho các môn đệ không chỉ là một cử chỉ hay là một bài học của phục vụ, nhưng qua đó Đức Giêsu còn muốn loan báo chính cái chết của Ngài như tột cùng của thân phận tôi tớ mà Đức Giêsu đã đón nhận. Thật thế, người tôi tớ không sống cho mình, mà hoàn toàn sống cho người khác, đến độ trao nộp cả mạng sống mình. Như vậy, đối với Đức Giêsu, phục vụ là sống trọn vẹn cho người khác. Chính qua sự phục vụ cho đến chết ấy mà Đức Giêsu thể hiện thiên tính của Ngài. Ngài là Đấng hằng hữu, vì Ngài có thể đón nhận thân phận con người và trao ban thân phận ấy cho người khác; Ngài là Đấng toàn năng vì cách thế thể hiện quyền năng ấy chính là phục vụ và phục vụ cho đến chết.
Quyền năng của Thiên Chúa là quyền năng của phục vụ; sức mạnh của Thiên Chúa là sức mạnh của tình yêu. Chúng ta hiểu được sự thành công của Mahatma Gandhi trong cuộc tranh đấu bất bạo động của ông, ông nói như sau: “Tình yêu là sức mạnh vạn năng mà con người có thể có trên mặt đất này”. Yêu thương như Thiên Chúa yêu có nghĩa là yêu thương cho đến cùng, yêu thương cả kẻ thù và sẵn sàng hiến thân hy sinh cho họ. Phục vụ như Thiên Chúa phục vụ có nghĩa phục vụ mà không tranh giành, không tính toán hơn thiệt, không tìm lợi danh cho bản thân (Mỗi ngày một tin vui).
1. Đón tiếp người được Chúa sai đến
Sau bài học về hy sinh phục vụ, Đức Giêsu dạy tiếp về sự đón tiếp. Lời nói về sự đón tiếp của Đức Giêsu nhằm tới chính sự thờ ơ của người Do thái đã không đón nhận Ngài, khi “Người đến nhà mình mà người nhà không ra nhận” (Ga 1, 11). Người Do thái tự hào mình tin Thiên Chúa, nhưng lại không đón tiếp Đấng được Thiên Chúa sai đến, âu cũng vì họ vẽ ra: “Đấng được sai đến” đó theo ý họ, và họ không chấp nhận một Đấng Thiên Sai không thoả mãn những tiêu chuẩn trần thế của họ.
Người Chúa sai đến với chúng ta cụ thể nhất chính là những người có trách nhiệm rao giảng, thánh hoá và dẫn dắt chúng ta. Các vị đến với chúng ta nhân danh Chúa trong phẩm vị và sứ vụ được Chúa giao phó cho Giáo hội, chúng ta đã đón tiếp các ngài như thế nào? Ít nhiều chúng ta cũng giống dân Do thái xưa, thích đón tiếp những vị được sai đến hợp ý chúng ta hơn là đón tiếp vị được sai đến theo ý Chúa.
2. Phục vụ Chúa trong anh em
Thánh Biển Đức căn dặn các đan sĩ: “Khi anh em đón tiếp và phục vụ khách, thì không phải anh em đang đón tiếp và phục vụ khách, mà là cung kính đón tiếp chính Đức Kitô ở trong khách”. Và Đức Giêsu cũng đã đồng hoá chính Ngài hiện thân trong mọi mảnh đời khi Ngài nói về ngày phán xét chung: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25, 40).
Như thế, khi ý thức được Chúa ở trong mọi người, thì chúng ta không thể nổi giận cau có với “Chúa” được, mà là một sự kính trọng và chu đáo như Mátta và Maria đã đón Chúa vào nhà mình. Thấy Chúa trong anh em thì chúng ta sẽ dễ tôn trọng và yêu thương nhau…
Truyện: Khai sinh Hội Bác ái Vinh Sơn
Khoảng năm 1883, dưới sự lãnh đạo của một thanh niên Ozanam, 8 thanh niên Công giáo trường đại học Paris thường gặp nhau, để thảo luận chiến thuật bảo vệ Giáo hội đang bị tấn công tứ phía. Những buổi thảo luận đã diễn ra suốt một năm, nhưng chưa đưa đến một hành động nào. Tình cờ 8 sinh viên nghe một lời thách thức của kẻ chuyên chống phá Giáo hội:
“Các anh luôn nói đến công lao Giáo hội của các anh trong quá khứ, nhưng Giáo hội các anh bây giờ đã chết rồi. Nếu các anh bảo Giáo hội vẫn đang sống, hãy chứng minh đi. Một năm qua, tôi chỉ thấy các anh thảo luận tranh cãi nhau bằng môi mép, nhưng chưa thấy một hành động cụ thể nào”.
Lời thách đố ấy được 8 sinh viên Công giáo tiếp nhận như một bài học quý giá. Buổi chiều hôm đó, thay vì thảo luận, hành động đầu tiên của họ là thu nhặt số củi khô dùng để sưởi ấm ở phòng trọ và họ còn mang biếu cho người nghèo đang rét run tại phòng bên cạnh, vì không có tiền để mua chất đốt.
Đó là buổi chiều đầu tiên khai sinh Hội Bác ái Vinh Sơn chuyên hoạt động giúp đỡ người nghèo theo tinh thần thánh Vincent de Paul. Những người tiên phong của hội này hiểu rằng: “Người tín hữu Kitô không thể bênh vực Giáo hội bằng những lời nói suông, mà phải bằng chính những hành động cụ thể, bằng chính cả cuộc sống của họ.
C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Tin Mừng hôm nay là lời trần tình của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ. Sứ vụ mà Chúa Giêsu đang thực hiện minh chứng Ngài được Chúa Cha uỷ thác và Ngài muốn các ông tiếp bước con đường phục vụ: “Con người đến không phải để được hầu hạ, nhưng là để hầu hạ và hiến dâng mạng sống làm giá cứu chuộc cho nhiều người”.
Sau khi rửa chân cho các môn đệ, Chúa Giêsu sắp sửa làm một cử chỉ thật quan trọng, đó là lập phép Thánh Thể, cũng có nghĩa là lập ra những người lãnh đạo Hội Thánh, những người cử hành bí tích. Thế nhưng Chúa muốn cho các tông đồ hiểu rằng muốn làm người lãnh đạo thì trước tiên phải là người phục vụ, và rửa chân cho nhau là một hành vi biểu trưng. Chức linh mục là một chức thánh, thật là qúi trọng nhưng cũng là một thừa tác vụ, cũng là để phục vụ, chứ không phải để cầm đầu thiên hạ.
Đức Giêsu biết một môn đệ được tuyển chọn sẽ phản bội mình nên Người đã phải nói trước một thực tại đau lòng: “Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con!”, và điều đó làm cho các môn đệ giao động, nản chí. Quả thực Đức Giêsu đã nghĩ tới Giuđa, kẻ sắp phản bội, nhưng cũng là nghĩ tới những kẻ sẽ từ bỏ con đường phục vụ, những kẻ muốn cầm đầu thiên hạ mà không muốn bắt chước gương rửa chân của Chúa Giêsu. Như vậy, Chúa Giêsu cũng muốn nghĩ tới tất cả chúng ta, những người tin theo Chúa, đừng nản lòng, đừng giao động khi có người cử hành Thánh Thể mà không sống theo tinh thần phục vụ, hay thậm chí phản bội lại sứ vụ linh mục. Thế nên Chúa Giêsu đã nói: “Thầy nói với anh em điều đó ngay từ lúc này, trước khi sự việc xảy ra, để khi sự việc xảy ra, anh em tin là Thầy Hằng hữu”. Nếu chúng ta hiểu được điều đó thì chúng ta cứ vững tâm mở lòng mình ra với các linh mục là những người đại diện của Thiên Chúa. Đó là điều mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta trong bài Phúc Âm hôm nay: “Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy”.
Dù là linh mục hay giáo dân, chúng ta đều được mời gọi sống phục vụ mỗi khi lãnh nhận bí tích Thánh Thể. Chỉ trong Phúc Âm Gioan mới nhắc đến việc rửa chân, mới cho chúng ta hiểu phục vụ là sống theo gương của Chúa Giêsu, Đấng đã hiến thân mình trong bí tích Thánh Thể vì yêu thương nhân loại. Thế nhưng, phục vụ cũng không phải là chu toàn một cách máy móc, vâng lời một cách tối mặt hay làm cho xong chuyện, song là làm một cách có ý thức, làm mọi việc với lòng yêu mến. Trong gia đình, người cha làm việc hết mình cũng vì yêu thương vợ con, người mẹ nhiều khi bận bịu tối ngày với những công việc không tên tuổi, nghĩa là những việc nhỏ nhặt mà không bao giờ cùng nhưng chỉ với tình yêu thì bà mới có thể làm không biết mỏi mệt. Trong một giáo xứ, không phải chỉ những người điều hành giáo xứ mới là phục vụ, song ngay cả những người âm thầm làm những công việc không ai biết đến nhưng nếu làm việc với lòng yêu mến Chúa và Hội Thánh thì lại có giá trị trước mặt Chúa hơn ai hết.
Thánh Têrêxa HĐ thích làm một hạt cát nhỏ bé bị lãng quên trước mặt người đời, chẳng ai thèm để ý nhưng lại hữu ích cho đời vì hạt cát được thấm nhuần tình yêu. Thánh Têrêxa chủ trương: “Một cử chỉ nhỏ bé nhất của tình yêu thuần khiết giúp ích cho Hội Thánh hơn mọi công việc gộp lại”. Lát nữa đây, chúng ta hãy đến với Chúa Giêsu Thánh Thể bằng tâm tình làm mọi việc dù nhỏ bé tầm thường nhưng làm với tất cả tình yêu.
D/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Ngày nay các nước trên thế giới có quan hệ với nhau, thường đặt một vị đại sứ đại diện cho nước mình, ở ngay tại nước bạn mà mình có quan hệ. Và vì là đại diện cho nên vị đại sứ này phải hoàn toàn có cùng lập trường với chính phủ của nước mình. Những lời tuyên bố của ông phải phản ánh đúng chính kiến của chính phủ mà ông đại diện chứ không phải là ý kiến của riêng ông.
Những lời Chúa Giêsu nói trong bài Tin Mừng hôm nay cũng là một minh định về vai trò của Ngài. Ngài chính là vị đại sứ mà Chúa Cha đã gửi xuống trần gian. Lập trường của Ngài chính là lập trường của Chúa cha, cho nên Ngài có thể quả quyết: “Ai thấy Ta là thấy Đấng đã sai Ta”
Qua lời tuyên bố này, Chúa Giêsu quả quyết Ngài không những là đại diện của Thiên Chúa Cha, nhưng như có lần Ngài đã tuyên bố: Ta và Cha Ta là một. Chúa Giêsu không chỉ là tia nắng ấm, qua đó chúng ta có thể tận hưởng tình yêu nồng nàn của Thiên Chúa Cha, nhưng chính Ngài là mặt trời, là nguồn tình yêu bất tận của Thiên Chúa Cha.
Chúa Cha đã sai Ngài đến trần gian và Ngài đã phản ánh trung thực ý của Chúa Cha để rồi Ngài có thể quả quyết: Ai thấy Ta là thấy Đấng đã sai Ta.
Vậy thì đến lượt chúng ta, Chúa Giêsu cũng sai chúng ta: Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng. Và qua sự sai đi như vậy, chúng ta có sống đúng được ý của Đấng đã sai chúng ta không. Thỉnh thoảng chúng ta có tự hỏi: nếu Chúa Giêsu làm việc này, nếu Chúa Giêsu sống trong hoàn cảnh này, Ngài sẽ làm như thế nào? Ngài sẽ phản ứng ra sao? Và chúng ta có dám tuyên bố: Ai thấy Tôi là thấy Đấng đã sai tôi không?
Chớ gì câu nói này là động lực giúp chúng ta tiếp tục sống nếp sống của Chúa, làm những gì Chúa đã làm, nói những lời Chúa đã dạy để trở nên những chứng nhân đích thực của Chúa.
E/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
VẼ DUNG NHAN THIÊN CHÚA
“Tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lơn hơn người được sai đi”. Chúng ta có thể hiểu chủ là Chúa Giêsu, người sai đi là Chúa Cha và chúng ta là tôi tớ và là người được Chúa sai đi loan báo Tin Mừng đến tận cùng trái đất. Chúng ta sẽ loan báo Tin Mừng bằng cách nào đây? Thưa, bằng đời sống yêu thương phục vụ: “Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là các con có lòng yêu thương nhau”.
Có một cuộc thi vẽ chân dung hoàng đế một cách trung thực nhất. Nhiều họa sĩ danh tiếng từ khắp nơi đổ về. Các họa sĩ mang theo đủ thứ chất liệu quý như vàng, bạc, đá quý… mong tạo nện một kiệt tác để đời, người Hy lạp chỉ mang theo một khối cẩm thạch. Hoàng đế đi đến từng phòng trầm trồ khen ngợi càng ngày càng đẹp hơn. Đến gian phòng của người Hy lạp ai nấy đều sững người vì chỉ thấy một khối cẩm thạch chặn ngay trước mặt, điều tuyệt vời ở chỗ khối cẩm thạch được nghệ nhân đục đẽo chà mài đến mức sáng bóng như gương. Hoàng đế soi mình vào và thấy dung nhan mình một cách trung thực nhất. Người Hy lạp đạt giải vì đã vẽ chân dung hoàng đế một cách trung thực nhất.
Chúng ta là môn đệ của Chúa, chúng ta sẽ vẽ chân dung của Chúa bằng cách nào đây? Để có được một bức chân dung trung thực nhất, người điêu khắc đã phải kiên nhẫn, đầu tư biết bao công sức tài năng gọt đẽo đục mài những sần sùi dơ bẩn. Phần chúng ta, để vẽ được chân dung của Chúa trung thực nhất trong cuộc sống của mình, chúng ta cũng phải đẽo gọt lột xác con người của mình, nghĩa là mỗi ngày bỏ bớt đi những thói hư tật xấu và làm sáng lên những hành vi bác ái yêu thương. Chỉ khi sống tình yêu thương chúng ta mới có thể vẽ dung nhan Thiên Chúa một cách trung thực nhất trong cuộc đời của mình.
Dĩ nhiên, tự sức chúng ta không thể yêu thương hoàn hảo được, và như thế cũng có nghiã là không thể vẽ dung nhan của Chúa cách trung thực. Cho nên, chúng ta cần khiêm nhường để Chúa vẽ nên hình ảnh của Ngài trong chúng ta, qua đời sống cầu nguyện tựa như Môsê mỗi lần đàm đạo với Chúa thì gương mặt được sáng lên. Và nhờ ơn thánh Chúa ta mới có thể yêu thương mọi người, chính khi yêu thương ta vẽ dung nhan Thiên Chúa một cách trung thực nhất, vì Thiên Chúa là tình yêu (Ga 4,8.16).
