
Người bảo các ông: “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi,
thì sẽ bắt được cá.” (Ga 21,6)
Bài Ðọc I: Cv 4, 1-12
“Ơn cứu độ không gặp được ở nơi một ai khác”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong những ngày ấy, đang lúc Phêrô và Gioan giảng cho dân chúng (sau khi chữa lành người què), thì các tư tế, vị lãnh binh cai đền thờ và các người thuộc nhóm Sađốc áp tới, bực tức vì các ngài giảng dạy dân chúng và công bố việc Ðức Giêsu từ cõi chết sống lại. Họ ra tay bắt các ngài và đem tống giam vào ngục cho đến hôm sau, vì lúc đó đã chiều tối rồi. Nhưng trong số những kẻ nghe giảng, có nhiều người tin, và nguyên số đàn ông cũng đã tới năm ngàn người. Ðến hôm sau, các thủ lãnh, kỳ lão và luật sĩ ở Giêrusalem, có cả Anna thượng tế, Caipha, Gioan, Alêxanđê, và tất cả những người thuộc dòng tư tế, nhóm họp. Họ cho điệu hai ngài ra giữa mà chất vấn rằng: “Các ông lấy quyền hành và danh nghĩa nào mà làm điều đó?”
Lúc bấy giờ Phêrô được đầy Thánh Thần đã nói: “Thưa chư vị thủ lãnh toàn dân và kỳ lão, xin hãy nghe, nhân vì hôm nay chúng tôi bị đem ra xét hỏi về việc thiện đã làm cho một người tàn tật, về cách thức mà con người đó đã được chữa khỏi, xin chư vị tất cả, và toàn dân Israel biết cho rằng: Chính nhờ Danh Ðức Giêsu Kitô Nadarét, Chúa chúng tôi, Người mà chư vị đã đóng đinh, và Thiên Chúa đã cho từ cõi chết sống lại, chính nhờ danh Người mà anh này được lành mạnh như chư vị thấy đây. Chính Người là viên đá đã bị chư vị là thợ xây loại ra, đã trở thành viên Ðá Góc tường; và ơn cứu độ không gặp được ở nơi một ai khác. Bởi chưng không một Danh nào khác ở dưới gầm trời đã được ban tặng cho loài người, để nhờ vào Danh đó mà chúng ta được cứu độ”.
Ðáp Ca: Tv 117, 1-2 và 4. 22-24. 25-27a
Ðáp: Phiến đá mà những người thợ xây loại bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường.
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở. Hỡi nhà Ítraen, hãy xướng lên: “Ðức từ bi của Người muôn thuở”. Hỡi những người tôn sợ Chúa, hãy xướng lên: “Ðức từ bi của Người muôn thuở”.
Xướng: Phiến đá mà những người thợ xây loại bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường. Việc đó đã do Chúa làm ra, việc đó kỳ diệu trước mắt chúng ta. Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó.
Xướng: Thân lạy Chúa, xin gia ơn cứu độ; thân lạy Chúa, xin ban cho đời sống phồn vinh. Phúc đức cho Ðấng nhân danh Chúa mà đến; từ nhà Chúa, chúng tôi cầu phúc cho chư vị. Chúa là Thiên Chúa và đã soi sáng chúng tôi.
Alleluia:
Alleluia, alleluia! – Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó. – Alleluia.
Tin Mừng: Ga 21, 1-14
“Chúa Giêsu đến, cầm bánh và cá trao cho họ ăn”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, lúc các môn đệ đang ở bờ biển Tibêria, Chúa Giêsu lại hiện đến. Công việc đã xảy ra như sau: Simon Phêrô, Tôma cũng gọi là Ðiđymô, Nathanaen quê tại Cana xứ Galilêa, các con ông Giêbêđê, và hai môn đệ nữa đang ở với nhau. Simon Phêrô bảo: “Tôi đi đánh cá đây”. Các ông kia nói rằng: “Chúng tôi cùng đi với ông”. Mọi người ra đi xuống thuyền. Nhưng đêm ấy các ông không bắt được con cá nào. Lúc rạng đông, Chúa Giêsu hiện đến trên bờ biển, nhưng các môn đệ không biết là Chúa Giêsu. Người liền hỏi: “Này các con, có gì ăn không?” Họ đồng thanh đáp: “Thưa không”. Chúa Giêsu bảo: “Hãy thả lưới bên hữu thuyền thì sẽ được”. Các ông liền thả lưới và hầu không kéo nổi lưới lên, vì đầy cá. Người môn đệ Chúa Giêsu yêu, liền nói với Phêrô: “Chính Chúa đó”. Simon Phêrô nghe nói là Chúa, liền khoác áo vào, vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. Các môn đệ khác chèo thuyền vào và kéo lưới đầy cá theo, vì không còn xa đất bao nhiêu, chỉ độ hai trăm thước tay.
Khi các ông lên bờ, thấy có sẵn lửa than, trên để cá và bánh. Chúa Giêsu bảo: “Các con hãy mang cá mới bắt được lại đây”. Simon Phêrô xuống thuyền kéo lưới lên bờ. Lưới đầy toàn cá lớn; tất cả được một trăm năm mươi ba con. Dầu cá nhiều đến thế, nhưng lưới không rách.
Chúa Giêsu bảo rằng: “Các con hãy lại ăn”. Không ai trong đám ngồi ăn dám hỏi: “Ông là ai?” Vì mọi người đã biết là Chúa. Chúa Giêsu lại gần, lấy bánh trao cho các môn đệ; Người cũng cho cá như thế. Ðây là lần thứ ba, Chúa Giêsu đã hiện ra với môn đệ khi Người từ cõi chết sống lại.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
KHÔNG NHƯ MỘT KỶ NIỆM
Sau đó, Đức Giê-su lại tỏ mình cho các môn đệ ở Biển Hồ Tibêria. Ông Simon Phêrô và các bạn đang ở với nhau. Ông nói với họ: “Tôi đi đánh cá đây”. Các ông đáp: “Chúng tôi cùng đi với anh”. Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.” (Ga 21,1-3)
Suy niệm: Ta thường trân trọng những kỷ niệm: một món quà lưu niệm, tấm hình ngày xưa còn bé, nhất là người xưa cảnh cũ… Trân trọng kỷ niệm là điều tốt, thế nhưng, coi Đức Giêsu như một kỷ niệm thì không được! Đó là trường hợp các môn đệ bên bờ Biển Hồ hôm nay. Các ông quên lời Thầy: trở thành kẻ lưới người, dường như các ông chỉ quen và thích lưới cá hơn! Thầy Giêsu đã quy tụ các ông thành một nhóm, và rồi hôm nay dường như Ngài không còn hiện diện với các ông nữa mà chỉ là một kỷ niệm đẹp của chuyện ngày xưa! Chính lúc ấy, Đức Giêsu phục sinh hiện đến, nhắc các ông nhớ rằng Ngài vẫn hiện diện bên cạnh, chu đáo săn sóc và giúp các ông thành công trong công cuộc lưới người như lưới cá, mà mẻ lưới đầy cá là một biểu tượng.
Mời Bạn: Đừng xem Đức Kitô phục sinh như một nhân vật của quá khứ, như một kỷ niệm đẹp của thời xưa. Ngài là Đấng đang sống, đồng hành với bạn trên mọi nẻo đường đời và biến cuộc sống của bạn trở nên một với cuộc sống của Ngài.
Sống Lời Chúa: Mỗi sáng khi thức dậy, tôi nhớ rằng Đức Kitô phục sinh đang ở với tôi, ân cần chăm sóc và giúp tôi sống phẩm giá cao trọng của người con Chúa.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin thứ lỗi cho chúng con khi chúng con chỉ coi Chúa như một kỷ niệm ngày xưa, mà không như một Thiên Chúa đang sống, đang hoạt động trong cuộc đời mỗi người chúng con. Xin giúp chúng con nhận ra và cố gắng sống với Chúa thật tốt đẹp. Amen.
B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Sau khi Chúa Giêsu chết và được an táng, các môn đệ chán nản đến tuyệt vọng. Có người thì đành bỏ cuộc, tìm đường trở về làng cũ như hai môn đệ ở Emmau. Số còn lại thì co cụm lại trong nhà tiệc ly, vừa lo âu vừa chán nản, có lẽ không ai buồn nói với ai một câu nào. Một bầu khí chết chóc bao trùm lấy họ. Và Phêrô đã phá tan bầu khí im lặng nặng nề đó bằng một quyết định: “Tôi đi đánh cá đây”.
Một câu nói ngắn gọn, nhưng nó nói lên tâm trạng thất vọng bỏ cuộc của ông. Vì chúng ta đã biết khi Chúa Giêsu gặp Phêrô và gọi ông: Hãy theo Ta, thì Tin Mừng viết: Phêrô bỏ cả chài lưới mà đi theo Chúa Giêsu. Nghĩa là bỏ nghề đánh cá để theo Chúa Giêsu đi rao giảng Tin Mừng, để trở thành kẻ đánh cá người. Cho nên quyết định của ông hôm nay nói lên sự thất vọng chán nản của ông. Thôi Chúa chết rồi, còn gì nữa mà đợi với chờ, trở về nghề cũ cho xong.
Nhưng Chúa Giêsu phục sinh luôn luôn có mặt đúng lúc để củng cố niềm tin của các ông. Với một mẻ lưới bắt được nhiều cá, với một lò than hồng, với một buổi điểm tâm trên bờ biển, Chúa Giêsu muốn chứng tỏ Ngài đã sống lại bằng xương bằng thịt, đã quan tâm đến việc chài lưới của các bạn hữu, Ngài đã nhóm lửa để nướng cá và lo liệu bánh để các môn đệ điểm tâm.
Chúa phục sinh vẫn đến với chúng ta giữa đời thường, giữa những vất vả lo âu, giữa những thất bại trống vắng. Chúa vẫn đứng trên bờ mà ta cứ tưởng người xa lạ. Ngài vẫn nhẹ nhàng chạm đến nỗi đau của chúng ta: “Các con không có gì ăn ư?” Bàn tay mang dấu đinh là bàn tay bây giờ nhóm lửa và nướng cá. Bàn tay trao tấm bánh đời mình trong bữa Tiệc Ly, bây giờ trao tấm bánh mình mới nướng cho môn đệ.
Ngày nay cũng vậy, Ngài vẫn luôn luôn hiện diện để nâng đỡ chúng ta. Nếu chúng ta biết vâng nghe lời Ngài, như các môn đệ đã vâng lệnh thả lưới bên phải thuyền, sẽ thành công rực rỡ. Còn nếu chỉ cậy dựa vào sức riêng của ta thì dù có vất vả cả đêm cũng không được con cá nào.
C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe, tác giả cho biết đây là lần thứ ba Đức Giêsu hiện ra với các môn đệ. Tuy nhiên, lần này có những điểm đặc biệt vì ngoài việc củng cố niềm tin, chúng ta thấy có những tình tiết khác như để củng cố đời sống chứng nhân của chúng ta:
1- Các môn đệ ngày xưa sợ người Do Thái, sợ cái chết của Đức Giêsu liên lụy đến mình nên đã đóng cửa kín mít. Ông Tôma thì cao kiến hơn, trốn biệt tăm, các tông đồ cũng chẳng tìm ra ông, thì làm sao người Do Thái có thể tìm hại ông được ! Ông Phêrô thì buồn bã nên rủ nhau đi đánh cá, thử lại nghề cũ xem sao. Nói chung các môn đệ không dễ dàng đón nhận một người từ cõi chết trở về, dù người ấy là ai đi nữa.
Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta cũng gặp không ít thất bại như các tông đồ đi đánh cá mà chẳng bắt được con nào. Tuy thất bại, suốt đêm không bắt được con cá nào, nhưng vẫn tin ở lời Chúa. Vâng lời Chúa thì sẽ được thành công cách mỹ mãn hơn cả suy tính của con người. Có Chúa mọi chuyện sẽ được êm đẹp. Thuyền đầy cá và lưới không rách chứng minh điều đó.
2- Qua mẻ cá lạ với 153 con, muốn nói lên các ông sẽ là những ngư phủ lưới người như lưới cávà ơn cứu độ phải được loan đi đến với hết mọi người, mọi nơi và mọi thời. Công cuộc truyền giáo là của mọi người, không riêng rẽ. Vì thế, sự hiệp nhất để cùng nhau thi hành sứ vụ là điều cần thiết. Một mình không thể chu toàn. Lưới đầy cá và phải nhờ các thuyền khác cùng kéo lên cho thấy đặc tính này.
3- ĐGH Phanxicô giảng trong lễ vọng PS rằng: Ngôi mộ là nơi không ai bước vào mà có thể bước ra. Nhưng Chúa Giêsu bước ra vì chúng ta; Ngài đã sống lại vì chúng ta, để mang lại sự sống nơi có cái chết, để bắt đầu một câu chuyện mới ở chính nơi một hòn đá đã bít lại. Chúa Giêsu, Đấng đã lăn đi hòn đá bịt kín lối vào của ngôi mộ, thì Ngài cũng có thể loại bỏ những viên đá trong trái tim chúng ta. Vì vậy, chúng ta đừng thối chí. Chúng ta đừng đặt một hòn đá cản lối hy vọng.
Đúng vậy, trong cuộc sống nhiều lúc chúng ta cũng mệt mỏi, chán nản, thất vọng bởi mình đã dồn hết thời giờ, trí khôn, sức lực và tiền của vào những công việc, những dự phóng, kế hoạch nhưng rồi chẳng thu được kết quả gì. Hãy bắt chước các tông đồ luôn hành động theo ý Chúa. Vì mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên và không có Chúa thì chúng ta chẳng làm được gì. Hơn nữa, Chúa Giêsu Phục sinh, vẫn mãi mãi hiện diện, đồng hành và hằng can thiệp vào cuộc sống chúng ta. Vấn đề là chúng ta có dám từ bỏ cái tôi của riêng mình để lắng nghe tiếng Chúa như Gioan đã nhận ra Thầy mình và mách bảo Phêrô: Chúa đó!
Chúng ta đang sống trong mùa Phục Sinh, mùa của hoan lạc, nên nhiều khi chúng ta quên đi cái chết khổ nhục của Chúa. Chúng ta coi Phục sinh như là màn kết của một thời dày công khổ luyện, bây giờ đến lúc xả hơi. Thực ra mầu nhiệm Phục sinh không bao giờ tách rời khỏi Tử nạn. Cái chết và cuộc Phục sinh của Chúa Kitô là việc còn đang hiện tại luôn mãi, và Hội Thánh được đồng nhất với Chúa Kitô không phải chỉ là trong vinh quang, mà trong chính việc chết đi và sống lại của Chúa.
Ước gì sự Phục sinh của Chúa giúp chúng ta dám sống tận tình hơn với Chúa và với mọi người, vì trong Chúa, chúng ta chẳng mất gì nhưng lại được tất cả.
D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
CHÚA HIỆN RA Ở BỜ BIỂN HỒ TIBÊRIA
Bài Tin mừng hôm nay là phần cuối của Tin mừng Gioan. Gioan viết để tường thuật về việc Chúa hiện ra với các Tông đồ trên bờ biển hồ Tibêria. Nhờ mẻ cá lạ mà các Tông đồ nhận ra Chúa. Người đầu tiên nhận ra Chúa là Gioan, và kế đến là các Tông đồ khác. Cuối cùng, là một bữa ăn thân mật bên bờ hồ sau khi Thầy trò đã nhận ra nhau.
Tin mừng cho biết, lúc đó ông Phêrô cùng 6 ông khác là Tôma, Nathanael, Giacôbê, Gioan và hai môn đệ khác không kể rõ tên, tất cả là bảy người. Đêm hôm đó các ông cùng nhau đi thả lưới bắt cá, nhưng vất vả suốt đêm mà không bắt được con cá nào. Đến gần sáng, các ông chèo thuyền vào gần bờ thì có một người lạ đứng trên bờ hỏi các ông có bắt được gì không và bảo các ông thả lưới bên phải thuyền, các ông làm theo đề nghị đó, và thật lạ lùng, cá đâu nhiều đến nỗi không sao kéo thuyền vào được.
Tin mừng còn cho biết, các môn đệ bắt được 153 con cá lớn mà lười không bị rách. Các nhà chú giải Thánh kinh vẫn xem con số 153 là tượng trưng cho 153 loài cá dưới biển. Cũng cần phải nói thêm rằng: chi tiết “lưới nhiều cá mà không bị rách, thuyền chở nặng gần chìm” cũng là một ý nghĩa biểu tượng mà tác giả Tin mừng muốn chuyển tải. Giáo hội quy tụ muôn dân nhưng vẫn đủ chỗ, không bao giờ thiếu chỗ cho các công dân gia nhập Nước trời, và ân sủng của Thiên Chúa mà các chứng nhân mang đến cho mọi người không bao giờ bị vơi.
Đức Giêsu đã chọn các Tông đồ để họ tiếp tục sứ mệnh của Ngài. Nhưng rồi trong cuộc sống theo Chúa, cũng có những lúc thăng trầm, nhất là các ông đã bị thử thách nặng nề với cái chết của Đức Giêsu trên Thập giá. Đó là mầu nhiệm mà lúc đầu các ông không hiểu, mặc dầu nhiều lần Đức Giêsu đã loan báo và giải thích về cái chết có giá trị cứu rỗi của Ngài.
Trong lúc các ông trở về với nghề cũ tại biển hồ Tibêria và tâm hồn chờ đợi một dấu lạ gì đó từ Chúa Giêsu Phục sinh. Chính lúc đó, Đức Giêsu hiện ra, và một lần nữa, Ngài thực hiện phép lạ mẻ cá lạ lùng, để qua đó Ngài tái xác nhận rằng Thiên Chúa không thay đổi chương trình cứu rỗi của Ngài; Ngài vẫn trung thành với lời mời gọi và sứ mệnh đã trao cho các môn đệ. Con số 153 con cá ở đây tượng trưng cho mọi dân tộc trên thế giới, đã đến lúc các Tông đồ phải làm chứng cho Chúa nơi mọi dân tộc (Mỗi ngày một tin vui).
Qua phép lạ mẻ lưới lạ lùng, Đức Giêsu muốn bảo cho các Tông đồ biết trước Giáo hội của Ngài sẽ được phổ biến khắp nơi dưới quyền lãnh đạo của Phêrô và không quyền lực nào có thể làm cho tan rã, vì Giáo hội của Ngài được xây trên nền tảng vững chắc. Vì danh Chúa, các ông phải mạnh dạn tuyên xưng đức tin và bảo vệ Giáo hội: “Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm” (Cv 5, 29).
Bài học mà Chúa dạy các môn đệ hôm nay là các ông phải tùy thuộc vào ơn Chúa và quyền năng của Ngài, chứ không dựa vào khả năng chuyên môn của mình. Trong việc thi hành chương trình cứu độ, Chúa dùng các ông như những dụng cụ tầm thường, nhưng dụng cụ ấy lại hữu hiệu khi biết vâng theo ý Chúa và nhiệt tình cộng tác dưới sự hướng dẫn của Ngài.
Đức Giêsu Phục sinh tuy không còn hiện diện một cách xác thể để các môn đệ có thể chạm đến Ngài, nhưng Ngài vẫn hiện diện với họ một cách vô hình: “Thầy sẽ ở với các con mọi ngày cho đến tận thế”, và chắc chắn sẽ xuất hiện đúng lúc, để giúp cho công việc đã trao cho họ được trổ sinh hoa trái. Điều cần thiết là họ phải tuân theo mệnh lệnh của Ngài, bởi vì “Không có Thầy, các con không thể làm gì được”.
Chúng ta đã từng cảm thấy vô vọng trước những hoàn cảnh đau khổ, thiếu thốn, lo lắng, gian nan… trong cuộc sống, trong hành trình ra khơi với trách nhiệm, với sứ vụ. Hãy tin vào sức mạnh tình yêu của Thiên Chúa, Ngài sẽ thay đổi được tất cả, dù với chỉ hạt bụi: trở nên người sống động theo hình ảnh của Thiên Chúa (St 2, 7) hòn đá có thể trở nên con cái Abraham (x. Mt 3, 9).
Truyện: Ngài đi đâu đó?
Câu chuyện “Quo vadis” được kể như sau: Phêrô đến Rôma giữa lúc hoàng đế Nêrông đang bắt bớ đạo. Nhiều người đã chịu tử đạo. Tình thế nguy kịch, các tín hữu khuyên Phêrô chạy trốn ra khỏi thành, để còn người duy trì và giữ vững đạo thánh.
Khi ra khỏi cổng, Phêrô gặp Chúa vác thập giá đi vào thành Rôma. Ông lên tiếng hỏi: “Quo vadis”, nghĩa là Ngài đi đâu đó? Chúa trả lời: “Thầy đi vào Rôma để cho người ta đóng đinh một lần nữa”. Ông chợt hiểu và quay lại Rôma. Ông an ủi và giúp đỡ các tín hữu sắp chịu cực hình giữ vững niềm tin.
Sau khi chứng kiến các tín hữu bị làm mồi cho thú dữ ăn thịt, bị hoả thiêu trên một rừng thập giá, thì chính ông cũng bị đóng đinh ngược, đầu quay xuống đất, theo lời ông xin, vì ông nghĩ mình không xứng đáng được đóng đinh như Thầy.
E/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
LÀM CHỨNG CHO CHÚA NHƯ THẾ NÀO?
Để có thể biết lời làm chứng của một ai đó đáng tin hay không, cần căn cứ vào mối tương quan, sự hiểu biết, cũng như cuộc sống gắn bó của người đó với đối tượng mà họ làm chứng. Bài trích sách Công Vụ Tông Đồ hôm nay, cho ta thấy điều đó. Ông Phêrô và ông Gioan là những người đã được cùng ăn uống, cùng đi rao giảng, cùng sống gắn bó với Chúa. Chính các ông đã tận mắt chứng kiến Chúa Giêsu bị bắt, bị giết và được diễm phúc gặp gỡ Chúa phục sinh. Cho nên, các ông dám mạnh mẽ làm chứng trước toàn dân Do Thái về những gì đã xảy ra, rằng: Chúa đã sống lại thật, và Người đang sống. Lời chứng đó thật đáng tin. Bởi lẽ, sự kiện đó chỉ vừa mới xảy ra, lại có nhiều nhân chứng, và ngôi mộ trống vẫn còn đó.
Lời chứng của các tông đồ đã thu hút đông đảo dân chúng tin vào Chúa Giêsu, chỉ tính riêng số đàn ông đã có khoảng 5000 người; một kết quả hết sức bội thu. Thế nhưng, giới lãnh đạo Do Thái rất bực tức, họ kéo đến bắt các tông đồ, nhằm dập tắt Tin Mừng Chúa sống lại. Thực ra, những người này, cũng đã từng biết Chúa Giêsu, từng nghe Người giảng dạy, chứng kiến các việc Người làm. Tuy nhiên, họ không tin, không muốn sống gắn bó với Chúa. Do đó, chẳng bao giờ, họ có thể làm chứng sự thật về Chúa. Trái lại, vì ganh tị, vì ham tiền bạc hay sợ quyền thế mà họ làm chứng gian giết Chúa, làm chứng gian để giập tắt Tin Mừng phục sinh (Mt 28,8-15), và bách hại những người dám làm chứng cho sự thật.
Qua hai hình ảnh làm chứng trên đây, chúng ta được thức tỉnh: Tôi đang làm chứng cho Chúa như thế nào giữa thế giới hôm nay? Hẳn là khi sống mến Chúa yêu người theo lời Chúa dạy, theo giáo huấn của Hội Thánh ta đang làm chứng cho Chúa. Nhưng nếu sống ngược lại, thì ta đang làm chứng sai về Chúa, khiến cho người ta hiểu sai về Chúa về Đạo thánh, mà sinh lòng ác cảm thù nghịch. Có khi nào vì gương xấu của ta, của chúng ta, của những người có Đạo mà làm cho nhiều người ngoại đạo không muốn tin Chúa, không muốn gia nhập Đạo chăng?
Mahatma Gandhi (1869-1948), được tôn vinh là cha già dân tộc Ấn Độ- người có công giải phóng Ấn Độ khỏi ách thống trị của Anh. Ông rất có thiện cảm với Tin Mừng. Một ngày kia, ông đi tham dự thánh lễ. Thế nhưng, vừa đến cửa nhà thờ thì bị một người chặn lại và nói:
– Đây là nhà thờ dành cho người da trắng. Ông muốn đi lễ thì hãy đến nhà thờ dành cho người da màu bên kia. Gandhi buồn bã rời nhà thờ và không trở lại.
Một câu chuyện khác cũng trên đất nước Ấn Độ. Mẹ Têrêxa Calcutta đã đến phục vụ, chăm sóc những bệnh nhân và những người cùng khổ bị bỏ rơi trên nước Ấn. Mẹ thật là nhân chứng của Chúa, làm cho nhiều người đón nhận Tin Mừng.
Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết làm chứng về tình yêu thương hải hà của Chúa giữa thế giới hôm nay, qua cuộc sống tha thứ, yêu thương phục vụ tha nhân, ngay từ trong gia đình, Cộng đoàn, Giáo xứ của chúng con. Amen



